watch sexy videos at nza-vids!
Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, truyen tinh yeu
ĐỌC TRUYỆN HAY

KenhTruyenHay.SexTgem.Com
Truyện Tình yêu Tiểu Thuyết HayTruyện Teen Hay

Cớ Sao Mãi Yêu Em _ Chương 16

Chương16

Trongấn tượng của Diệp Phiên Nhiên, Tiêu Dương là chàng nam sinh tuấn tú với biệttài nhà ngôn ngữ trẻ tuổi, ánh mắt cậu luôn ẩn chứa nét u buồn.

Saukhi quen thân với Tiêu Dương, cô mới biết được nguồn gốc căn nguyên vẻ u buồn củacậu. Cậu là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn, học trung học cơ sở năm ba ở trườnglàng, do cần cù chịu khó, thành tích thi đậu vào trung học đạt loại xuất sắc đượctrúng tuyển vào trường trọng điểm Tam Trung. Nhưng cậu không quen lối sống nơithành thị, nhất là sự xuất sắc giỏi giang của những bạn học ở thành phố, khiếncậu cảm thấy rất tự ti, cá tính cũng dần trở nên lập dị.

Vớivốn hiểu biết cuộc sống hạn hẹp của Diệp Phiên Nhiên, cô vốn dĩ chẳng tài nàotưởng tượng được cuộc sống của những đứa trẻ dưới quê, không thể nào mường tượngđược hàng ngày sau giờ học cậu còn phải chăn trâu, gánh nước, gánh củi; đến vụmùa, cậu còn phải xuống ruộng cấy mạ, cắt lúa, trải qua những năm tháng tuổithơ đầy gian nan vất vả.

\"Khiđó chắc là vất vả lắm nhỉ?\" Cô hỏi đầy thận trọng sợ làm tổn thương lòng tựtrọng của cậu.

TiêuDương ôn hòa đáp: \"Cũng chẳng có gì vất vả lắm. Cậu chắc là chưa từng vềquê nên mới hỏi như vậy. Có nhiều điều thú vị mà những đứa trẻ ở thành phốkhông thể nào ngờ được. Mùa hè bọn mình ra sông bắt cá, mùa đông thì nướngkhoai lang. Mình không nói khoác đâu, tay nghề nướng cá và khoai lang của mìnhtuyệt số một đấy!\"

DiệpPhiên Nhiên gật đầu lia lịa. Hồi năm hai trung học, lớp cô tổ chức đi dã ngoại,Tiêu Dương đã ra tay trổ tài.

\"Aibảo cậu là mình chưa từng về quê? Nhà máy bố mẹ mình nằm tại ngoại ô, trong trườnghọc dành cho con em cán bộ công nhân viên cũng tiếp nhận rất nhiều học sinhnông thôn gần đó học bổ túc, mình còn đến nhà các bạn ấy chơi nữa mà!\"

\"Thảonào!\" Tiêu Dương nhìn cô nói: \"Mình cảm thấy cậu không giống với cácbạn nữ ở thành thị, cậu có suy nghĩ nội tâm, sâu sắc hơn bọn họ.\"

Đâykhông còn là lần đầu cô nghe thấy cậu khen ngợi mình. Diệp Phiên Nhiên khôngđáp trả, chỉ mỉm cười.

\"Thậtđấy!\" Tiêu Dương ngỡ rằng cô không tin, nói giọng nhấn mạnh: \"Trong sốcác bạn nữ lớp hai, cậu tuy không xinh xắn cũng chẳng giỏi giang nhất nhưng ngườicậu toát lên hai cá tính mà người khác không có. Một là khéo léo nhanh nhẹn,hai là tài ba!\"

\"VậyHạ Phương Phi thì sao, cậu đánh giá cô ấy như thế nào?\" Diệp Phiên Nhiên cốtình hỏi khó.

MặtTiêu Dương khẽ ửng đỏ, im lặng một hồi cậu nói: \"Mình thích vẻ xinh đẹp,thông minh và phóng khoáng của cậu ấy nhưng mình cũng biết rằng, những cô gáicó hoàng cảnh xuất thân và gia cảnh như cậu ấy, mình với không tới đâu!\"

Nhìnvẻ mặt thất vọng của Tiêu Dương, Diệp Phiên Nhiên thực sự tiếc nuối, cô nói giọngan ủi khích lệ: \"Thích không có gì sai trái cả. Mình không nghĩ việc cậuthích Hạ Phương Phi là trèo cao đâu. Thực ra, cậu cũng là chàng trai rất ưu túmà!\"

Quảlà người con gái nhân hậu hiểu chuyện! Tiêu Dương bắt đầu có thiện cảm với DiệpPhiên Nhiên, cậu nói thêm vài câu: \"Cậu biết không, ở cậu còn toát lên mộtsức hấp dẫn kỳ lạ, khiến những ai từng gặp cậu, nhất là những bạn nam, đều bỗngdưng muốn tiếp cận cậu, thổ lộ tâm tình với cậu. Cậu là mẫu con gái thích hợplàm hồng nhan tri kỷ nhất đấy!\"

DiệpPhiên Nhiên tin rằng những lời lẽ khen ngợi mà Tiêu Dương dành cho cô đều là lờinói chân thành không liên quan gì đến tình yêu. Cô cũng đánh giá cao phẩm chấtchất phác mạnh mẽ, chịu thương chịu khó của Tiêu Dương. Điều kiện học tập khókhăn vất vả mà cậu vẫn thi đỗ vào trường trọng điểm Tam Trung, vả lại thànhtích học tập luôn đứng trong tốp đầu của lớp, điểm này khiến Diệp Phiên Nhiênkhâm phục cậu nhật.

\"Chẳngxá gì cả!\\\ Tiêu Dương vẫn nói giọng bình thản: \\\Thi đỗ vào đại học là con đườngduy nhất để mình thoát khỏi cánh cửa nhà nông. Đổi lại là cậu, cậu cũng sẽ cắmđầu cắm cổ mà học thôi!\"

Trithức thay đổi vận mệnh. Lần đầu tiên Diệp Phiên Nhiên lĩnh hội được hàm ý sâuxa của câu nói này.

\"Chỉtiếc là, kỳ thi môn văn có đoạt giải cũng chẳng ích gì. Đoạt giải kỳ thi cácmôn như toán, lý, hóa thì sẽ có thể được tuyển thẳng vào đại học!\" TiêuDương than thở nói.

DiệpPhiên Nhiên chợt liên tưởng đến cách đây không lâu Dương Tịch đoạt giải nhì cuộcthi toán Olympia, ngoài cổng trường dán tấm băng rôn đỏ rực thật to.

\"Đoạtgiải nhì toán Olympia, được tuyển thẳng vào trường đại học nào?\" Cô hỏi.

\"Chẳngrõ nữa!\" Tiêu Dương lắc đầu: \"Nhưng mà, nghe nói Hạ Phương Phi đượcbình bầu là cán sự ưu tú xuất sắc cấp tỉnh, thi đại học sẽ được cộng thêm điểm!\"

Lúcnói, tâm trạng cậu hơi chán nản. Cậu vốn định đăng ký cùng trường đại học với HạPhương Phi, thành tích học tập của hai người ngang nhau không phân được cao thấp.Nếu điểm thi đại học của Hạ Phương Phi cộng thêm vài điểm thì khoảng cách điểmsố giữa hai người chênh lệch khá nhiều.

DiệpPhiên Nhiên biết rõ lý tưởng của Hạ Phương Phi, Đại học Bắc Kinh là nguyện vọngmột còn Đại học Nhân dân là nguyện vọng hai. Trong thư Thẩm Vỹ nói nguyện vọngmột của cậu là Đại học Nam Kinh.

Gầnđến kỳ thi đại học, mỗi người đều có mục tiêu phấn đấu riêng. Những người khácđều ngày càng tiến gần đích đến của mình, duy chỉ có cô, mục tiêu vẫn đang nằmxa ngoài tầm ngắm.

TiêuDương nói nếu Diệp Phiên Nhiên sinh ra ở vùng nông thôn thì cô cũng sẽ phấn đấucật lực, khổ luyện học hành. Diệp Phiên Nhiên cảm thấy hiện tại cô đã nỗ lực lắmrồi, vậy mà với năng lực và nền tảng của mình, dù cô cố gắng thế nào cũng chỉcó thể thi đỗ vào trường đại học chính quy bình thường, cách biệt rất xa với Đạihọc Nam Kinh danh tiếng.

DiệpPhiên Nhiên trả lời thư Thẩm Vỹ nói rằng cô sẽ cố gắng hết sức thi đỗ vào Đại họcNam Kinh, giọng điệu cô không còn vững vàng chắc chắn như trước nữa. Nguyênnhân chính là do những căng thẳng trong học tập cùng áp lực thi đại học khiếncô không kham nổi, cô cảm thấy mệt mỏi phiền muộn. Mặt khác, bất luận là cô hayThẩm Vỹ thì sự kiên trì cùng lòng nhiệt thành ban đầu dần dần cũng bị đẩy lui,cảm thấy tương lai mù mịt đến nỗi không biết rằng bọn họ kiên trì đến vậy liệucó ý nghĩa gì chăng?

Ngàythi đại học ngày càng gần kề, bố mẹ Diệp Phiên Nhiên bắt đầu nghiêm túc cùng côthảo luận về hướng đi sau này.

\"Ýcủa bố mẹ là, trường đại học tại tỉnh cũng rất tốt, như Đại học N chẳng hạn,cũng là trường trọng điểm, gần nhà tốt biết bao. Cớ sao phải vất vả lặn lội đếnNam Kinh chứ? Nơi đó là thành phố lớn, lạ nước lạ cái. Từ nhỏ con đã quen đượcchiều chuộng, lại chưa từng xa nhà, làm sao có thể thích nghi được?\" Mẹ côkhông nỡ để cô con gái duy nhất xa nhà, bà kiên quyết phản đối cô đăng ký trườngđại học ngoại tỉnh.

Tháiđộ của bố cô có phần thoải mái hơn, để Diệp Phiên Nhiên tự làm chủ: \"PhiênPhiên, nếu con cảm thấy Nam Kinh tốt, phải vào học tại trường đại học đó thì bốkhông phản đối. Con người phải nhân lúc mình còn trẻ xông xáo ra ngoài, gặp gỡnhiều người, cứ mãi ru rú ở một chỗ, làm sao nên người được chứ?

Rồiông quay sang vỗ về vợ: \"Con cái chẳng qua chỉ đi học thôi, nếu em thực sựkhông yên tâm thì hết bốn năm lập tức triệu hồi nó về, không cho nó đi nữa, chẳngphải được hay sao?\"

\"Anhthì biết gì?\" Mẹ cô phản bác: \"Anh tưởng rằng Phiên Nhiên đi Nam Kinhsẽ còn quay về sao? Hiện giờ ở trường đại học yêu đương rầm rộ, nói không chừngnó ở lại Nam Kinh thành gia lập thất luôn đây!\"

Thànhgia lập thất? Nghe thấy cụm từ này, Diệp Phiên Nhiên chợt hoài nghi, hóa ra, kỳthi đại học không chỉ quyết định vận mệnh của Tiêu Dương, của Hạ Phương Phi màcòn cả của cô và Thẩm Vỹ nữa.

Đemcả cuộc đời và vận mệnh của mình gửi gắm vào một kỳ thi quả thực là chuyệnphiêu lưu hoang đường! Cô không dám mường tượng đến mấy tháng sau, cảnh tượngtàn khốc với thiên binh vạn mã đi qua chiếc cầu độc mộc, chỉ đành gượng ép mìnhđối mặt với sách vở, học thuộc những từ vựng tiếng Anh khô khan cùng những chúgiải về lịch sử.

Chiềuthứ Sáu, tiết học cuối cùng là môn lịch sử, giáo viên giảng giải sơ lược về đềthi lần trước rồi tuyên bố cho mọi người tự học.

Bàithi lần này của Diệp Phiên Nhiên không tốt lắm, chỉ đạt được 78 điểm, Hạ PhươngPhi, đạt điểm cao nhất lớp, 95 điểm.

\"Truyềnthụ chút ít kinh nghiệm đi, những chú giải danh từ này mình học hoài không thuộc!\"Diệp Phiên Nhiên chỉ vào dấu chéo đỏ trên đề bài: \"Cậu có bí quyết gì thế?\"

\"Bíquyết à? Chỉ có bốn chữ lịch sử nằm lòng!\" Hạ Phương Phi nói.

\"Hài!\"Diệp Phiên Nhiên thở dài, đành gấp sách lại, miệng lẩm nhẩm học thuộc: \"Cảicách chính trị Thương Ương là cuộc cải cách được áp dụng tại nước Tần vào năm356 trước Công nguyên, cuộc cải cách đã làm dấy lên những tác động quan trọngtrong những năm cuối thời Chiến Quốc…\"

\"Câuhỏi này, bảo đảm cậu biết!\" Hạ Phương Phi cười bẽn lẽn.

\"Câunào?\" Diệp Phiên Nhiên hỏi dò. Cô bạn ngồi cùng bàn đẩy cuốn đề cương lịchsử. trung học năm ba, lấy bút đỏ vẽ lên . \"Trong lịch sử nước ta, triều đạinào đóng đô tại Nam Kinh?!\\\

\"Đichết đi!\" Diệp Phiên Nhiên đẩy cô ra: \"Đã là lúc nào rồi mà cậu còndám đùa giỡn nữa!\"

\"Tớtưởng cậu nhìn thấy hai chữ Nam Kinh sẽ có cảm giác đặc biệt thân thiết chứ!\"Hạ Phương Phi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ cửa sổ lớp hai năm thứ ba trunghọc nhìn ra là sân tập, hàng ngày buổi chiều đều có các nam sinh đến đó tậpbóng rổ.

\"Tanhọc, bọn mình đi xem bọn con trai chơi bóng đi!\" Hạ Phương Phi nói:\"Bố mình dạy, thời trung học phải biết cân bằng mọi thứ. Lúc học thìnghiêm túc học mà chơi cũng phải chơi cho mình. Dù sao, ngày mai cũng là cuốituần rồi!\"

Nhữnggia đình bình thường, bố nghiêm khắc mẹ hiền hậu. Riêng Hạ Phương Phi là ngoạilệ, mẹ cô rất nghiêm khắc, cả ngày mặt mày khó đăm đăm, miệng đầy ắp lý lẽ, cònbố cô thì hòa nhã thân thiện, đối xử với con gái bình đẳng, đùa giỡn giễu cợt,hoàn toàn không có khoảng cách giữa hai cha con.

DiệpPhiên Nhiên hơi do dự, cô sợ giáp mặt Dương Tịch trên sân tập. Sau đó cô ngẫmnghĩ, thế này chẳng phải giấu đầu lòi đuôi, lạy ông tôi ở bụi này hay sao? Chỉcần trong lòng không đen tối quỷ quyệt thì dù gặp lại có sao đâu, dù gì cậu tacũng đã coi cô là kẻ ngang qua đường.

Rađến sân tập, quả nhiên cô gặp Dương Tịch, nhưng cậu không ra sân tập, hai taycho vào túi quần, tựa người ngồi trên ghế, mặt chẳng chút cảm xúc. Chẳng rõ cóphải là ảo giác hay không mà Diệp Phiên Nhiên phát hiện trông cậu tiều tụy gầyguộc đi nhiều, cặp mắt không còn sáng trong nữa, mà dường như mập mờ che phủ bởilớp màn u tối rậm rạp, sắc mặt khinh khinh cao ngạo chẳng coi ai ra gì.

Khuônviên trường rộng lớn, hàng nghìn bộ đồng phục, Diệp Phiên Nhiên chẳng hề có ýkiếm tìm nhưng vẫn có thể sàng lọc ra hình bóng cậu đầy chuẩn xác ngay trong tầmngắm của mình. Cảm giác kỳ lạ này, cô chẳng thể nào nói với bất kỳ người bạnthân nào, mỗi khi trông thấy cậu, cô vẫn vờ như di chuyển ánh mắt sang chỗkhác, tỏ vẻ không hề bận tâm đến cậu.

Dườngnhư ngay lúc Diệp Phiên Nhiên xuất hiện thì Dương Tịch đã rất nhanh bắt kịpbóng dáng cô. Diệp Phiên Nhiên đổi kiểu tóc mới, tóc cô giờ đã dài ra, khôngcòn để tóc mái như trước, tóc đuôi ngựa túm cao để lộ vầng trán sáng bóng cùngđôi mắt đen láy.

Tuybị ngăn cách bởi sân tập cùng đám đông nhưng cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng cônói cười cùng,bạn bè, giọng cô lanh lảnh, thậm chí có phần chói tai. Cậu rất muốnnói với cô rằng, thực ra nụ cười hoạt bát vô tình đó không phù hợp với con ngườicô, nó khiến người ta cảm thấy có chút ngớ ngẩn. Cậu vẫn thích dáng vẻ dịu dàngtrầm lặng của cô hơn.

\"Này,đang nghĩ gì thế?\" Trần Thần chạy ra từ sân bóng, đầu tóc ướt sũng mồ hôi:\"Sao cậu không cùng ra sân chơi?\"

\"Khôngmuốn chơi!\" Giọng Dương Tịch uể oải hơi khàn khàn.

TrầnThần kéo mạnh chiếc áo gile ướt đẫm dán chặt trên người, ngồi xuống bậc thềmngay trước mặt cậu, nói: \"Làm gì thế, bao lâu rồi cậu không chơi bóng cùngbọn mình? Trước đó thì bảo vì lo chuẩn bị cho cuộc thi toán Olympia, giờ thìsao? Thi xong đoạt giải luôn rồi, sao cậu vẫn không chơi?\" .

DươngTịch nhìn quả bóng bay bổng ngoài sân, vẻ mặt ủ dột lặng lẽ: \"Hôm nay mìnhkhông có tâm trạng!\"

\"Cậucó ngày nào có tâm trạng đâu!\" Trần Thần không đợi Dương Tịch trả lời, chụpngay lấy cánh tay cậu, kéo mạnh: \"Thiếu đi cậu một ông vua bóng rổ bọnmình thật không quen!\"

\"DươngTịch! Dương Tịch! Dương Tịch!\" Ngoài sân vừa kịp vọng lại tiếng kêu thét dữdội kích thích dây thần kinh Dương Tịch. Chàng thanh niền đánh mất chính mìnhcuối cùng vẫn chẳng thể kháng cự lại sự cám dỗ, lắc lắc đầu rồi cất bước tiếnthẳng ra sân bóng.

DươngTịch trên sân bóng và Dương Tịch vừa rồi là hai người khác nhau hoàn toàn. Cậubình tĩnh kiên định, tự do phóng khoáng, tràn đầy sức sống, hệt như thỏi namchâm thu hút ánh mắt đám nữ sinh vây quanh mình, khiến bọn họ hô hào nhảy nhót,hâm mộ sùng bái.

DiệpPhiên Nhiên đứng trong đám đông, ánh mắt dõi theo bóng hình ai đó trên sân, khótránh khỏi cảm thấy ngượng ngập. Cô không thể vỗ tay hô hào như những bạn nữkhác, cũng thể không chút ác cảm đứng bên ngoài sân tập cổ vũ động viên cậu.Trong trường hợp này, cô nên khôn hồn rời khỏi nơi đây thì tốt hơn.

Côkiếm cớ nói lời chào tạm biệt với Hạ Phương Phi rồi xoay người bước ra ngoàisân bóng.

Saulưng cô chợt vang lên tiếng thét, Diệp Phiên Nhiên quay đầu lại theo phản xạ,cô liền cảm nhận một luồng gió lướt nhanh qua mặt minh. \"Binh\" một tiếng,quả bóng nặng nề đập ngay vào mặt cô.

Ýthức của cô thoáng chốc bị cướp mất, trước mắt như nổ đom đóm, mặt mũi đầy máume, đầu óc quay cuồng rồi ngất đi.

HạPhương Phi đứng gần cô liền chạy ngay lại, đang định khom người dìu cô đứng dậythì trông thấy mặt mũi Dương Tịch trắng bệch chạy xộc đến.

\"DươngTịch, cậu cố ý hả?\" Hạ Phương Phi chau mày nhìn cậu: \"Vì cậu yêu ngườita bị từ chối nên thẹn quá hóa giận, yêu quá hóa hận liền muốn ra tay độc thủ vớiPhiên Phiên chứ gì!\"

DươngTịch không phải loại người thích chia sẻ chuyện của mình với người khác, dù làTrần Thần cũng chẳng biết trong thư Diệp Phiên Nhiên đã viết gì, chẳng hề haybiết nỗi buồn và tủi thân chất chứa tận đáy lòng cậu.

Nhưngkhông nói ra không có nghĩa rằng cậu không để tâm, nỗi căm hận bất bình tích tụđè nén một thời gian dài đã lên men sinh sôi trong lồng ngực. Khi đó, cậu đangdẫn bóng chạy về bên rổ, trông thây Diệp Phiên Nhiên xoay người bỏ đi, cậukhông tài nào kiềm chế cảm xúc của bản thân, cậu ra sức ném đi, quả bóng tuộtkhỏi tay lao thẳng về phía cô.

PhiênPhiên, tôi chỉ là muốn em dừng bước, nào ngờ tôi lại làm tổn thương đến em!

Cớ Sao Mãi Yêu Em _ Chương 17 - 18

Chương17

Dướiánh nhìn chăm chú của bao người, Dương Tịch bế ngửa Diệp Phiên Nhiên, đang mêman bất tỉnh chạy vội đến phòng y tế của trường.

Nhìnvẻ mặt ăn năn của Dương Tịch, Hạ Phương Phi không oán trách gì nữa, chỉ chạy đuổitheo sau, nhưng bước chân của cậu quá nhanh, cả,đoạn đường cô phải chạy vội mớiđuổi kịp.

Cuộcthi bóng xổ trên sân đành tạm dừng lại, đám đông vây quanh không chịu giải tán,vẫn đứng nguyên tại chỗ. Trước sự việc xảy ra đột ngột cùng cảnh tượng, xô bồbát, nháo, một nữ sinh năm hai trung học hoài nghi hỏi: \"Cô gái đó là ai vậy,xem dáng vẻ căng thẳng của Dương Tịch kìa!\"

\"Ngốcthế! Ném bóng làm người ta bất tỉnh, không căng thẳng sao?\" Bạn cô ta đáp,giọng coi thường.

\"Tớthấy không đơn giản thế đâu!\" Cô nữ sinh nheo nheo đôi mắt hồ ly ranh mãnh,chăm chú dõi theo bóng dáng Dương Tịch dưới ánh nắng mặt trời: \"Có lẽDương Tịch rất thích cô ta.\"

Chàngnam sinh vẻ ngoài thường trông rất lạnh lùng, rất khó có thể mường tượng ra cậuthích mẫu người con gái như thế nào.

\"Cậucó trông thấy rõ tướng mạo của cô gái đó không, trông có xinh không?\"

\"Khôngđể ý! Khi đó tình thế nguy cấp, ai mà chú ý nhìn dáng vẻ của cô ta chứ!\"

Giờphút này, bọn họ đang bàn luận về cô gái lặng lẽ cuộn tròn, người trước ngựcDương Tịch, tâm trí chìm trong cơn mơ màng. Cảm giác duy nhất cô cảm nhận đượcchính là hơi ấm cơ thể trên người chàng trai cùng chút hơi thở nam tính và cảmùi mồ hôi nhàn nhạt. Ngoài những điều này ra, tất cả chỉ là sự trống rỗng.

Phòngy tế cách sân tập một đoạn rất xa. Dương Tịch ôm lấy Diệp Phiên Nhiên bước chânvội vã, mồ hôi từng giọt lăn trên vầng trán nhỏ xuống tóc mái, thấm ướt cả tầmmắt của cậu.

\"Nghỉmột lát đi!\" Hạ Phương Phi bên cạnh cảm thấy không ổn, khuyên cậu:\"Hay là mình thay cậu một lúc?\"

\"Cậulàm sao mà bế nổi?\" Dương Tịch không che giấu nổi vẻ căng thẳng: \"Cậunói xem, cô ấy chảy nhiều máu như vậy, có nguy hiểm đến tính mạng không?\":;

\"Đừnglo, cô ấy chỉ bị thương phần mũi, bị chảy máu mũi thôi!\" Hạ Phương Phiquay sang an ủi.

Khôngquan tâm sao được chứ? Diệp Phiên Nhiên chảy máu kinh khủng, làm người ta sợphát khiếp. Chiếc áo thun T-shirt trắng toát của cậu nhuốm đầy máu. Mặt cô trắngbệch như tờ giấy, đôi mắt nhắm nghiền, hàng lông mi rũ xuống, hệt như con thúnhỏ bị trọng thương đang thở thoi thóp.

Đếnphòng y tế,bác sĩ và hộ lý hốt hoảng đặt Diệp Phiên Nhiên lên giường bệnh, saukhi phát hiện không có gì nghiêm trọng, họ dán miếng băng keo cá nhân cầm máumũi, nói cô nghỉ ngơi vài ngày là khỏe lại.

HạPhương Phi thở phào, quay đầu lại nhìn mái tóc rối bù của Dương Tịch, bộ dạngnhếch nhác, mồ hôi ướt sũng. Nhằm giảm bớt không khí căng thẳng, cô nói đùa:\"Cậu ném bóng chính xác thật đấy, chẳng xiêu chẳng vẹo nhằm đúng vào mũi củaPhiên Phiên. May mà sống mũi không bị gãy, chứ không thì cô ấy bị dị dạng rồi...\"

\"Nếucô ây mà bị dị dạng thì mình sẽ nuôi cô ấy cả đời.\" Dương Tịch thấp giọngnói, thái độ nghiêm túc.

\"Cậunghĩ hay thật đấy, Phiên Phiên sẽ chẳng cần cậu nuôi đâu!\" Hạ Phương Phingoài miệng nói cười nhưng trong lòng chua xót.

Đâylà chàng trai cô từng yêu mến. Hệt như bao câu chuyện tình yêu đơn phương thấtbại khác, dù rằng gặp phải sự cự tuyệt của cậu nhưng tình cảm mơ hồ mà cô dànhcho cậu vẫn chẳng thể nào hoàn toàn nhạt phai. Vả lại, cô còn có suy nghĩ ích kỷxấu xa, đó chính là thứ mà mình không có được cũng không muốn người khác có được.Vì thế mà, dù rằng Dương Tịch không thích cô thì cậu cũng chẳng thể đem lòngyêu mến người con gái khác.

Hiệngiờ, cậu chẳng những thích người con gái khác mà người con gái đó lại chính làbạn thân nhất của cô.

Mỗilần nhắc đến Dương Tịch trước mặt Diệp Phiên Nhiên, con tim Hạ Phương Phi tanthành trăm mảnh, phức tạp khó nói thành lời. Một mặt, cô rất coi thường bảnthân mình, mặt khác cô không thể khống chế lòng đố kỵ của mình với cô bạn thân,nỗi hận chẳng nói nên lời với Dương Tịch, thậm chí trong cô còn có cảm giác hảhê khi trông thấy Dương Tịch quấn quýt đau khổ bên Diệp Phiên Nhiên.

DươngTịch à, ai bảo cậu không có mắt tinh đời, ai bảo cậu yêu mến người con gáikhác? Nếu như người cậu thích là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để cậu khốn khổ thếnày!

Giữayêu và hận chỉ cách nhau gang tấc. Thực tình mà nói, Hạ Phượng Phi hiểu rằng cảmgiác mà Dương Tịch dành cho Diệp Phiên Nhiên chính là sự pha trộn giữa tình yêuvà lòng thù hận. Thế nhưng, trong câu chuyện tình yêu này, cô chỉ có thể làm mộtkhán giả đứng từ xa nhìn gương mặt sáng sủa tuấn tú, vóc dáng cao lớn, cá tínhtrẻ con, cùng sự cố chấp và kiên trì trong tình yêu của cậu.

Vìsao khoảnh khắc này, lòng cô thấp thoáng sự lạc lõng? Dương Tịch bằng xương bằngthịt tuy đang đứng ngay trước mặt trò chuyện cùng cô nhưng ánh mắt cậu, sự lo lắngnhung nhớ trong lòng cậu đều dành cho người con gái xanh xao yếu ớt đang nằmtrên chiếc giường kia.

Khihọ chưa hiểu thế nào là tình yêu chân thành thì đã phải nếm trải đủ kiểu cảmxúc ưu sầu, uất ức, chua xót, căm phẫn, đau khổ, còn cả sự tuyệt vọng và bất đắcdĩ.

Ánhmặt trời chiều tà chiếu qua cánh cửa kính phủ một vầng ánh sáng vàng rực trênkhuôn mặt say ngủ của Diệp Phiên Nhiên. Dương Tịch đứng trước giường, cúi đầunhìn cô chăm chăm, vẻ mặt nghiêm túc chau mày.

Trôngthấy ánh mắt Dương Tịch nhìn Diệp Phiên Nhiên, tận đáy lòng Hạ Phương Phi dấylên nỗi chua xót. Cô quen cậu đã hơn mười năm, từ khi cậu còn là đứa trẻ ngỗnghịch, nghịch ngợm nhưng ánh mắt dịu dàng và vẻ nuối tiếc của cậu lúc này thìcô chưa bao giờ trông thấy.

HạPhương Phi hiểu rằng, đã đến lúc mình phải rời đi rồi. Cô bước ra khỏi phòng bệnh,khẽ khép hờ cánh cửa.

Trênthế gian này có một loại tình cảm được định sẵn kế cục chính là chỉ có thể xoayngười bỏ đi trong sự rực rỡ tráng lệ. Chí ít, cô là người thông minh biết quayđầu dừng lại.

DươngTịch không biết quay đầu cũng chẳng biết buông tay. Cậu là mẫu người con trai,thích thì yêu, đã yêu một người thì yêu cả đời. Dù cho em cự tuyệt tôi thì tôicũng vẫn yêu em.

Ởlứa tuổi mười bảy cộc cằn liều lĩnh này, Dương Tịch đã làm quá nhiều việc đến cảbản thân cậu cũng lấy làm khó tin. Khi Diệp Phiên Nhiên tỉnh lại thì đã là nửatiếng đồng hồ sau đó.

Xungquanh rất tĩnh lặng, cô nằm trên giường nhìn cánh cửa sổ bên tay trái, bóng câyngô đồng bên ngoài hắt vào hòa cùng ánh mặt trời lốm đốm loang lổ tựa như nhữngánh kim vỡ vụn vương vãi tung tóe.

Chópmũi đau âm ỉ khiến cô nhớ lại tình trạng chảy máu mũi thê thảm lúc bị trái bóngnện vào, mà tên đầu sỏ cầm đầu giờ đây đang lặng lẽ đứng bên giường.

DiệpPhiên Nhiên quay mặt sang bên phải liền trông thấy cậu, vẻ mặt tiều tụy, áo quầnlôi thôi, trên chiếc áo trắng loang lổ vệt máu. Khuôn mặt buồn rười rượi, đáy mắtchất đầy nỗi ăn năn, dường như người chịu đau thương chính là cậu.

Trôngthấy cô trố mắt nhìn, cậu chụm đầu sang hỏi nhỏ: \"Cậu tỉnh rồi à? Đã đỡchút nào chưa? Có còn đau không?\"

Nhảmnhí! Cậu thử bị bóng nện xem, sao mà không đau chứ? Diệp Phiên Nhiên giận dỗiquay mặt lại, nhắm mắt, không thèm để ý đến cậu.

DươngTịch hú hồn, vội vàng chạy ra ngoài, gọi bác sĩ vào: \"Cô ơi, cô mau đếnđây, kiểm tra lại lần nữa...\"

Bácsĩ tiến lại gần, nhìn kỹ vệt thương của cô, nói với Dương Tịch: \"Không saorồi, tỉnh lại là khỏe rồi!\"

\"Khôngsao thật chứ cô? Chẳng phải bảo là chỉ bị bóng nện vào sống mũi thôi sao? Sao lạibị ngất đi thế? Liệụ có phải tổn thương đến não không cô?\" Dương Tịch lảinhải hỏi một tràng, Diệp Phiên Nhiên nằm trên giường không nhịn nổi, khẽ nhướngmí mắt lên, mất kiên nhẫn nói: \"Dương Tịch, có cậu vỡ sọ ấy, miệng lảm nhảmbên tai, phiền chết đi được!\"

Giọngcô không mấy thân thiện nhưng Dương Tịch lại cảm nhận được nỗi ấm ức chẳng nóinên lời. Thế nhưng, ít ra thì cô cũng chịu mở miệng trò chuyện cùng cậu.

Bácsĩ vừa đi khỏi, Dương Tịch mới kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh giường, cằm tì vàolưng ghế: \"Muốn uống gì không? Tôi mua cho cậu, Coca hay là...\"

\"Cảmơn, tôi nghĩ là khỏi cần đi!\" Diệp Phiên Nhiên lạnh lùng dứt khoát khước từ.

DươngTịch nhìn khuôn mặt xanh xao của cô, chiếc mũi sưng đỏ, lời xin lỗi nghẹn ngàothốt ra từ cổ họng cậu: \"Phiên Phiên, xin lỗi cậu!\"

\"Đừnggọi tôi là Phiên Phiên!\" Sự tủi thân cùng cảm giác chua xót ấp ủ đầy trongbụng cô, cuối cùng cũng tìm được chổ để trút. Cô chẳng tài nào kìm nén cảm xúccủa mình, quát lên: \"Dương Tịch, cậu có thể tránh xa tôi một chút không,tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa!\"

\"Khôngthể!\" Thời gian gần đây, Dương Tịch chẳng còn lòng dạ nào mà học hành, tâmtình nóng nảy dễ cáu bẳn. Diệp Phiên Nhiên hết lần này đến lần khác bài xích đảkích cậu, nỗi niềm sầu não đè nén lồng ngực càng khiến cậu hốt hoảng. Cậu khôngbiết làm sao đối mặt với người con gái trước mắt mình, cô có một tâm hồn yếu đuốivà nhạy cảm, cô sợ bị tổn thương, vì thế mà hết lần này đến lần khác né tránh cậu.Nhưng không biết rằng, cô càng tránh thì cậu càng muốn tiếp cận cô hệt như consư tử nắm quyền chủ động tuyệt đối đứng trước con thú săn hoảng hốt ra sức vẫyvùng đấu tranh thì càng gấp rút vồn vã muốn vồ lấy con mồi.

\"DiệpPhiên Nhiên, tôi vì cậu mà đau khổ, khó chịu đến vậy. Vì sao cậu có thể đứngbên lề, hệt như không có chuyện gì xảy ra vậy?\"

DiệpPhiên Nhiên sợ hãi nhìn cậu chăm chăm, vẻ mặt khó tin. Dương Tịch không nói nữa,mặt ửng đỏ, miệng ngậm chặt.

Haingười chợt im lặng, đến mức có thể nghe thấy nhịp đập của con tim.

Cuộctranh luận đôi co kết thúc, cậu nghe thấy tiếng thì thầm mệt mỏi của Diệp PhiênNhiên: \"Dương Tịch à, cầu xin cậu, đừng thích tôi, được không?\"

DươngTịch cảm thấy con tim dường như bị ngươi đâm xuyên thủng một lỗ, đau đớn khó chịu.

\"DiệpPhiên Nhiên, cậu tưởng rằng tình cảm làm từ nước sao? Chỉ cần mở vòi ra, muốnnước chảy ra thì chảy, muốn tắt thì tắt chứ gì? Cậu có biết tôi thích cậu nhiềuthế nào không? Ban ngày đi học mất tập trung nghe giảng, buổi tối thì không chợpmắt được, đêm nào cũng mất ngủ vì cậu. Rất nhiều lần, tôi buồn bã đến nỗi chỉmuốn xé nát hết sách vở, phóng ra khỏi phòng học tìm cậu. Dù rằng chỉ để nói mộtcâu, chỉ cần hàng ngày được nhìn cậu cũng đủ rồi. Vì sao đến cả cơ hội này cậucũng không muốn cho tôi?\"

\"Khôngđâu, Dương Tịch, cậu không thích tôi đâu, người cậu thích là chính bản thân cậu!\"Diệp Phiên Nhiên chẳng mảy may nhúc nhích, lạnh lùng ngắt lời: \"Cậu nói cậurất đau khổ, rất khó chịụ, nhưng cậu đã bao giờ nghĩ cho tôi chưa? Dựa vào đâutôi phải vì cậu yêu tôi mà tôi phải yêu cậu chứ? Cậu tưởng rằng mình là trungtâm, đắm chìm trong thứ tình cảm mến mộ mà cậu ngỡ rằng đó là tình yêu, hoàntoàn không hề nghĩ đến cảm nhận của tôi! Cậu biết thế nào là tình yêu thực sựkhông? Yêu một người, tức là, phải biết đặt mình vào vị trí của người khác, yêuthứ cô ấy thích, đau khổ cùng cô ấy, không để cô ây chịu bất kỳ sự ấm ức nào.Dù rằng cô ấy phải lòng người khác đi chăng nữa, cũng mỉm cười chúc phúc, kèmtheo câu nói \"Mong rằng em sẽ hạnhphúc!\"\"

Cậubất giác nở nụ cười lạnh lùng: \"Có người như vậy hay sao? Trừ phi cậu talà kẻ ngốc…\"

\"Vìthế tôi mới nói cậu vốn dĩ không hiểu về tình yêu!\" Diệp Phiên Nhiên nóitiếp: \"Trên thế gian này, tình yêu đích thực chính là để người mình yêutìm thấy hạnh phúc!\"

\"Nếunhư một ngày nào đó, Thẩm Vỹ thay lòng đổi dạ, phải lòng người con gái khác, cậucũng sẽ mỉm cười chúc phúc cậu ta ư?\" Dương Tịch chậm rãi nói.

DiệpPhiên Nhiên khựng lại, nội tâm giằng xé trong chốc lát: \"Tôi sẽ làm vậy,tôi sẽ chúc phúc cho cậu ấy chỉ có hạnh phúc!\"

DươngTịch cứng nhắc ngồi xuống. Hồi sau, cậu vùi đầu vào khuỷu tay, hai bên xương bảvai gục xuống, gầy guộc mà sắc nhọn.

Rồicô trông thấy cậu từ từ ngẩng mặt lên, nói bằng chất giọng trầm khàn: \"Nếunhư cậu không muốn trông thấy tôi, tôi bảo đảm trước khi tốt nghiệp sẽ không xuấthiện trước mặt cậu nữa!\"

Côtrố mắt nhìn cậu, không nói nên lời. Dương Tịch không đợi cô trả lời liền mở cửaphòng bỏ đi một mạch.

Cửạphòng nhẹ nhàng khép lại, mùi thuốc khử trùng thoang thoảng trong làn khôngkhí, mãi vẫn chưa tan. Diệp Phiên Nhiên đưa mắt nhìn ánh mặt trời chiều tà đangdần tắt nắng, thẫn thờ hồi lâu.

Côthực sự thuyết phục được cậu rồi sao? Từ nay về sau, hai người ai đi đường đó,không còn giao nhau nữa sao?

Chương18

Hômsau, Diệp Phiên Nhiên không đi học, cô không dám bước ra khỏi cửa bởi trên sốngmũi dán một miếng băng lớn, chóp mũi sưng tấy.

Mườibảy mười tám tuổi, lứa tuổi có ý thức giác ngộ cá nhân cùng niềm kiêu hãnh căngtràn. Chẳng có người con gái nào muốn mình xuất hiện trước mặt người khác, nhấtlà trước mặt các bạn nam sinh với bộ dạng \"xấu xí\". Diệp Phiên Nhiênnhớ lại dáng vẻ của mình ngày hôm qua tại phòng y tế, chẳng những nhếch nhác màngôn từ lời nói còn thô lỗ, hoàn toàn hủy hoại hình tượng thục nữ dịu dàng điềmtĩnh trước đây.

Nhưngmà như vậy cũng tốt, trông thây bộ dạng chân thực xấu xí nhất của cô, Dương Tịchsẽ không còn mê muội cô nữa. Thông thường, người con gái trong lòng các chàngtrai chẳng phải đều nết na trong sáng, hoàn hảo sao?

Thậtra, Diệp Phiên Nhiên nghĩ mãi mà vẫn không hiểu Dương Tịch cớ sao thích cô. Bêncạnh cậu có biết bao nhiêu người con gái vừa xinh xắn lại vừa đáng yêu, cớ saogiữa ban ngày ban mặt cậu lại thả thiên nga chọn vịt bầu xấu xí chứ?

Nhânlúc bố mẹ đã đi làm, cô không nhịn được lén mở hộc bàn, lật bức thư tình ra đọclại một tần, tâm trạng cô dường như cố chút khác trước.

DươngTịch ơi là Dương Tịch, hóa ra tài viết văn của cậu cũng khá lắm. Nếu cậu đặt nhữngtâm tư tình cảm này vào bài tập làm văn, nói không chừng thành tích môn văn củacậu sẽ lọt vào tốp năm người đứng đầu lớp.

Nhưngmà Dương Tịch à, khoảng cách thì sinh ra cái đẹp nhưng khi đã thực sự tiếp xúcvới tôi rồi, cậu sẽ phát hiện tôi cũng chỉ là người con gái bình thường. Nếunhư đến một ngày nào đó cậu tỉnh giấc mộng, tan vỡ hình tượng, chi bằng chúngta đừng bắt đầu thì hơn.

Côcó thể an lòng quen biết Thẩm Vỹ, kết bạn cùng Tiêu Dương, bởi lẽ hai người họhiểu cô, vì cô và họ thuộc cùng týp người. Còn Dương Tịch, cậu thuộc mẫu ngườikhiến người khác phải ngước mắt nhìn lên nhưng cô lại không hiểu cậu. Tia sángphát ra trên người cậu, quá đỗi chói lòa thiêu đốt cả những người ở bên cậu,càng làm tôn thêm sự hèn mọn bé nhỏ của cô.

Vẫnlà câu nói đó, dù rằng không có Thẩm Vỹ thì cô vẫn sẽ không đón nhận Dương Tịch,nhưng không thể phủ nhận rằng cô không rung động. Trong những năm tháng thanhxuân, khi còn là vịt bầu xấu xí quê mùa có được tình cảm mến mộ của chàng namsinh ưu tú đa tình, hiếm có cô gái nào không động lòng.

Trongnhững tháng ngày cuối cùng của bậc trung học, mỗi lần Diệp Phiên Nhiên nhớ đếncái tên Dương Tịch thì lòng cô luôn dấy lên một thứ cảm xúc khó hiểu. Đôi khi,buổi tối cô nằm mơ thấy cậu, khi tỉnh giấc, cô còn nghĩ rằng hay là mình đối xửtốt với Dương Tịch cho rồi, ở bên cậu một thời gian, vừa không hoài phí sự sitình của cậu dành cho cô mà còn có thể thỏa mãn chút niềm kiêu hãnh nho nhỏ củamình. Sau này khi hoài niệm về quá khứ, cô có thể tự hào từng có một quá khứsáng chói, từng hẹn hò cùng chàng nam sinh tuấn tú Dương Tịch.

Nhưngđó chỉ là những ý nghĩ đơn chiếc mong manh lướt qua trong đầu cô mỗi khi nửađêm tỉnh giấc mộng. Khi trời hừng sáng, Diệp Phiên Nhiên lại trở về là cô nữsinh trung học năm ba nội tâm, trầm lặng ít nói, bị kỳ thi kiểm tra như cơm bữacùng mớ tài liệu ôn luyện chất như quả núi nhỏ chèn ép đến mức choáng ngợp.

Kỳnghỉ đông năm đó, cô gần như phải học thêm suốt. Kể từ khi học kỳ hai bắt đầu,cô phải học lớp tự học buổi tối đến tận chín giờ. Vì là con gái, nhà lại khá xatrường nên hàng ngày bố đều phải đến trường đón cô.

Ngồisau yên xe liếc nhìn sống lưng của bố khẽ nhấp nhô, Diệp Phiên Nhiên thường nhớvề Thẩm Vỹ, nhớ đến niềm xúc động rực rỡ trong ánh chiều tà vào chạng vạng tốingày hè. Khi đó, cô cứ khăng khăng cho rằng mình phải theo người con trai đó suốtcả cuộc đời. Hai năm sau hồi tưởng lại việc này, tựa hồ như cách biệt cả thế kỷ.

Lâurồi cô không nhận được thư của Thẩm Vỹ. Thật ra, cậu không viết thư, cô cũng cóthể đoán chắc chắn là cậu đang dốc hết sức lực chuẩn bị cho cuộc chiến thi đạihọc. Còn về Dương Tịch, sau lần nói chuyện tại phòng y tế, cô không còn gặp lạicậu nữa.

Kỳthi đại học dần bước vào giai đoạn đếm ngược, hàng ngày bước vào lớp học, chàođón bọn họ chính là hàng chữ: \"Dốc toàn sức lực, nghênh đón kỳ thi đại học,chỉ còn XX ngày là đến ngày 7 tháng 7 rồi, cố lên!\"

Vàidòng chữ này, hệt như một con dao hai lưỡi, treo lơ lửng trong lòng các sĩ tử,khiến mặt mày người nào người nấy nhăn nhó khổ sở, đến cả Hạ Phương Phi xếp hạngnhất trong ban xã hội với thành tích xuất sắc cũng chẳng nhịn được buông lờithan oán: \"Bọn mình là thế hệ thí điểm cho một nền giáo dục suy sụp!\"

Thếnhưng, có một người lại may mắn thoát khỏi kỳ thi đại học.

Thànhphố D là thành phố nhỏ miền Nam có vị trí địa lý thuận lợi và lịch sử lâu đời.Tuy là mảnh đất lớn bằng nắm tay nhưng với phong cảnh sơn thủy hữu tình cùng nhữnglễ tục dân gian mộc mạc giản dị, thành phố đã thu hút các du khách từ mọi miềnlãnh thổ nườm nượp kéo đến.

NămDiệp Phiên Nhiên vào trung học năm ba, một vị đạo diễn nổi tiếng trong nước đếnthành phố D lựa chọn địa điểm quay cho bộ phim mới của mình. Để tiết kiệm chiphí, nữ diễn viên chính thứ ba được tuyển chọn trong số những nữ sinh ở các trườngtrung học tại thành phố này.

Đâylà hình thức tuyển chọn chưa từng có từ trước đến nay, đã tạo nên phản ứng mạnhmẽ tại thành phố D, mọi người từ đầu phố đến cuối ngõ ai ai cũng bàn luận. Vớinhững cô gái khác theo đuổi nghiệp minh tinh thì việc này tràn đầy cám dỗ. Nếumay mắn được lọt vào mắt xanh của đạo diễn nổi tiếng thì có thể hoàn toàn đổi đời,hệt như Triệu Vy với vai \"Tiểu Yến Tử\" chỉ trong một đêm nổi danh khắpĐại Giang, Nam Bắc.

Lãnhđạo trường Tam Trung đặc biệt chú trọng việc này, sau kỳ tuyển chọn sơ bộ chỉgiữ lại mười ứng cử viên. Hôm nhà trường công bố danh sách, trước cột đăng bảnthông báo hàng loạt người chen chúc nhau.

Khiđó, Diệp Phiên Nhiên đang vùi đầu trong mớ bài tập môn toán thì Tạ Dật chạy xộcvào hét to: \"Diệp Phiên Nhiên, có tên của cậu kìa!\"

\"Đừngđùa nữa!\" Diệp Phiên Nhiên đầu không ngẩng lên: \"Mỹ nữ trong trườngnhiều như áng mây, tớ làm sao mà được chọn chứ?\"

\"Cựckỳ chính, xác!\" Tạ Dật còn hứng chí hơn cả cô: \"Lớp chúng mình chỉ cóhai người qua vòng sơ tuyển, một là cậu, hai là Đồng Hinh Nguyệt!\"

DiệpPhiên Nhiên vẫn cảm thấy cô bạn đang đùa giỡn nhưng giờ văn ngay sau đó, thầyQuách tuyên bố tin tức này trước cả lớp, đồng thời muốn cô và Đồng Hinh Nguyệtphải lập tức dừng việc học, cùng tám nữ sinh khác tham gia lớp huấn luyện diễnxuất do trường tổ chức.

Haituần sau, đạo diễn đích thân đến trường lựa chọn diễn viên. Trong giảng đường vắngvẻ, chỉ có vài vị lãnh đạo nhà trường cùng đoàn làm phim. Mười nữ sinh luânphiên nhau tiến lên khán đài biểu diễn, không chỉ ca hát, nhảy múa, đọc diễn cảmmà còn biểu diễn nhạc cụ này nọ nữa. Khi đứng sau khán đài, các nữ sinh đứng cạnhcô đều căng thẳng, toàn thân run rẩy, duy chỉ có cô tỏ vẻ thản nhiên. Cô chưabao giờ mộng làm minh tinh, nếu như không phải vì giáo viên chủ nhiệm yêu cầucô nhất định phải tham gia thì cô đã xin rút lui khỏi cuộc tuyển chọn này từlâu.

ĐồngHinh Nguyệt xuất hiện trên khán đài với dáng vẻ duyên dáng tự tin cùng bài phátbiểu cảm tưởng sâu sắc phong phú, đồng thời còn biểu diễn điệu múa Tân Cương mềmmại uyển chuyển, nhận được sự reo hò tán thưởng của cả khán phòng. Đến lượt DiệpPhiên Nhiên, cô hoàn toàn chỉ làm nền phụ họa cho Đồng Hinh Nguyệt, giới thiệusơ lược về họ tên tuổi tác, đọc diễn cảm một đoạn văn ngắn rồi vội vàng khomngười cúi chào, phóng nhanh về phía vũ đài.

Màntrình diễn kết thúc, đạo diễn tuyên bố kết quả tuyển chọn cuối cùng, mọi ngườitrên khán trường đều trố mắt ngạc nhiên, mà người cảm thấy kinh ngạc nhất chínhlà Diệp Phiên Nhiên, bởi lẽ sự may mắn bỗng chốc giáng ngay xuống đầu cô.

Đạodiễn giải thích rằng, vai diễn này, đất diễn không nhiều, thiết kế nhân vật làmột cô nữ sinh trung học gầy gò, trong sáng, nhạy cảm và lập dị, ngoại hình vàcá tính của Diệp Phiên Nhiên rất thích hợp với vai diễn này.

Đốimặt với ánh mắt ngưỡng mộ của bao người, Diệp Phiên Nhịên rất bình tĩnh. Côquay sang nhìn Đồng Hinh Nguyệt đứng cạnh mình, khóe mắt cô ta hơi đỏ, gương mặtthể hiện vẻ khinh thường, đố kỵ và ấm ức. Ấm ức thực sự chính vì, bất luận ngoạihình, cá tính, tài nghệ hay biểu hiện trên khán đài thì Đồng Hinh Nguyệt đều vượtxa Diệp Phiên Nhiên. Huống hồ, cô ta còn chuyên tâm chuẩn bị suốt thời giandài, bố mẹ còn chi một số tiền lớn để mời giáo viên chuyên vũ đạo và thể hình vềphụ đạo cho cô ta.

Tràngpháo tay vang lên, Diệp Phiên Nhiên lấy hết can đảm nói: \"Đạo diễn, xin lỗi,tôi không thể tham gia!\"

Vịđạo diễn tỏ vẻ nghiêm túc ngoài sức tưởng tượng của mình, ông dịu dàng hỏi:\"Vì sao? Em có thể cho tôi biết lý do được không?\"

\"Bốmẹ em kiên quyết phản đối em đóng phim, sợ sẽ ảnh hướng đến việc học. Em là họcsinh trung học năm ba rồi, vài tháng nữa còn phải thi đại học!\"

Lýdo của Diệp Phiên Nhiên rất đầy đủ, dù là hiệu trưởng hay giáo viên cũng khôngthể làm trái nguyện vọng của phụ huynh, ép buộc học sinh từ bỏ kỳ thi đại học.

Saumột hồi ngậm ngùi tiếc nuối, vị đạo diễn chuyển ánh mắt nhìn sang Đồng HinhNguyệt.

Khônglâu sau, Đồng Hinh Nguyệt theo đoàn làm phim đi Bắc Kinh. Tờ tạp chí giải tríthành phố D đăng tải bức ảnh chân dung Đồng Hinh Nguyệt, xưng danh cô là nữminh tinh nào đó vừa mới vào nghề.

Bạnhọc ngồi cạnh nói: \"Diệp Phiên Nhiên, thật đáng tiếc, vốn dĩ cơ hội đó làcủa cậu!\" Diệp Phiên Nhiên chẳng mảy may hối hận, cô biết rằng, cuộc sốngsau ánh hào quang đó không phù hợp với mình.

Saukhi bộ phim đóng máy, Đồng Hinh Nguyệt chẳng hề \"một bước lên tiên\"nhưng cô vẫn ở lại Bắc Kinh, trở thành kẻ lang thang bôn ba xứ Bắc. Sau này, DiệpPhiên Nhiên tình cờ bắt gặp bóng dáng cô xuất hiện trong các bộ phim truyềnhình nhưng chẳng có vai diễn nào vượt trội hơn vai diễn nữ chính thứ ba hồi đó.Đa số là những vai phụ a hoàn xuất hiện bên cạnh vai nữ chính mà thôi.

Nhiềunăm sau, Diệp Phiên Nhiên đi Bắc Kinh công tác tán gẫu cùng Hạ Phương Phi lúcnày đã tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh chuyển tiếp lên thạc sĩ, Hạ Phương Phi xuýtxoa nói: \"Phiên Phiên, tớ phát hiện ra cậu thực sự là người phụ nữ thôngminh.\"

\"Không,mình không thông minh, chỉ là tương đối sáng dạ thôi!\"

Mườitám tuổi hay là những năm tháng trung học thì cô đã nhìn rõ sự đời, cự tuyệt mọisự cám dỗ, không cho phép mình bước chân vào ngã rẽ giữa cuộc đời.

Thếnhưng, sự lý trí cùng vẻ bình tĩnh vượt trước tuổi tác này đến phút cuối cùng đứngtrước chuyện tình cảm, cô vẫn là kẻ thất bại ê chề, chẳng chịu nổi cú đả kích.

Chỉvì người đó là Dương Tịch. 

Trang 6  


Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, Phim Sex, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, đọc Truyện Cười, Truyện Tình yêu
Đề Xuất link Này Lên Google
Quay Lại ↑↑ Trên cùng
Liên Hệ Admin
01645373734 [SMS] G+