Yêu bất chấp tất cả
Nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, tâm tình Đới Tư Dĩnh cũng trở nên vui vẻ, mang theo canh trong tay, bước nhanh đến bệnh viện, ngày mai chị và Vũ văn có thể cùng xuất viện rồi.
Vừa đi tới bệnh viện liền thấy Hạ Thần bụng đã lớn đang ngồi một mình tựa vào ghế ở đằng trước.
“Hạ Thần, có khỏe không, đến kiểm tra sao?” Cô nhẹ nhàng bước đến bắt chuyện.
“Tư Dĩnh là cô sao, tôi ổn, chỉ đến làm kiểm tra.” Hạ Thần ngẩng đầu nhìn thấy cô, lộ ra một nụ cười tươi.
“Cảnh Hiên đâu, anh ấy không cùng cô tới sao?” Đới Tư Dĩnh theo thói quen nhìn xung quanh cô, cũng không nhìn thấy bóng dáng anh.
“Không có tới, là mẹ đi cùng tôi, Tư Dĩnh, sao cô lại ở đây?” Hạ Thần lắc đầu hỏi, một tia chua xót thoáng hiện lên trong mắt rồi nhanh chóng biến mất.
“Bạn tôi mới sinh, cô cũng có gặp qua rồi.” Đới Tư Dĩnh mỉm cười nói.
“Vậy à, thật sự chúc mừng cô ấy, đúng là bạn cô rất lợi hại, so với cô lợi hại hơn rất nhiều.” Hạ Thần nhớ tới cô ấy lần đó mang theo lời lẽ thô tục mà mắng mình, cũng bật cười.
“Cậu ấy luôn như thế, cô đừng để bụng nhé.” Đới Tư Dĩnh nghĩ cô để ý chuyện lần trước.
“Không có, cô ấy nói đúng, tôi cũng nghĩ giống cô ấy, cô đừng lo.” Hạ Thần thật sự cảm thấy có lỗi với cô.
“Được rồi, mình đừng nói chuyện quá khứ nữa, cô sắp sinh chưa, khi nào sinh nhớ gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ đến thăm cô và em bé.” Đới Tư Dĩnh chuyển sang đề tài đứa bé.
“Còn khoảng một tháng nữa, được, khi nào sinh tôi sẽ gọi điện, tôi không làm phiền cô nữa, mau đi gặp bạn đi, hẹn gặp lại.” Nhắc tới con, khoé miệng Hạ Thần không dấu được hạnh phúc.
“Được, vậy cô bảo trọng, hẹn gặp lại.” Đới Tư Dĩnh gật gật đầu, xoay người rời đi.
Cô theo bản năng quay đầu nhìn lại, vừa lúc thấy mẹ Hạ Thần khuôn mặt tươi cười dìu Hạ Thần ra ngoài, khẽ cau mày một chút, vừa rồi nhắc tới Cảnh Hiên, thấy được trong mắt hạ Thần chợt loé ra tia ưu thương, chẳng lẽ bọn họ đã xảy ra chuyện gì? Cảnh Hiên vẫn không chịu chấp nhận cô ấy sao?
Dưới lầu công ty, Đới Tư Dĩnh lặng lẽ uống cà phê, chờ Hàn Cảnh Hiên.
“Tư Dĩnh, gần đây em khoẻ không?” Hàn cảnh Hiên đi tới, ngồi xuống nhìn cô hỏi.
“Khỏe lắm, Cảnh Hiên, còn anh thì sao, có tốt không? Hạ Thần cùng em bé có khoẻ không?” Đới Tư Dĩnh buông ly cà phê ra, cố ý nhắc tới Hạ Thần cùng đứa bé.
“Cũng tốt, đúng rồi, Tư Dĩnh, em tìm anh có chuyện gì sao?” Hàn Cảnh Hiên dường như không muốn nhắc tới Hạ Thần, thản nhiên lảng tránh thay đổi chủ đề.
“Không có chuyện gì hết. Vũ Văn sinh con khỏe lắm, anh biết chưa?” Đới Tư Dĩnh mở lời luôn đề cập đến đứa trẻ.
“Ừm, anh biết, Tây Bác có gọi điện cho anh, có điều gần đây hơi bận nên chưa đi thăm cô ấy, anh vốn định hai ngày nữa đi thăm cô ấy, cô ấy khoẻ chứ?” Hàn Cảnh Hiên gật gật đầu giải thích.
“Ừ, tốt lắm, đúng rồi, Hạ Thần cũng sắp sinh, chúc mừng anh sắp làm cha nhé.” Đới Tư Dĩnh lại quay trở lại đề tài này.
“Ờ.” Hàn Cảnh Hiên đáp một tiếng, vẻ mặt có chút mất tự nhiên cùng xấu hổ.
“Sao thế? Cảnh Hiên, anh có tâm sự sao?” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng nhìn anh hỏi.
“Tư Dĩnh, hôm nay em tới là cố ý hỏi chuyện giữa anh và Hạ Thần, đúng không?” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô nói, nhận thấy cô toàn hỏi những câu liên quan đến Hạ Thần và con mình.
“Anh cũng đã nhận ra rồi.” Đới Tư Dĩnh cười khẽ một tiếng, sau đó nói: “Sáng nay, em gặp Hạ Thần cùng mẹ cô ấy đến bệnh viện kiểm tra, nhìn thấy bộ dáng cô ấy, chắc là sắp sinh, em rất lạ là sao không thấy anh đi cùng cô ấy, cô ấy nói là anh bận rộn công việc, đúng vậy không?”
“Cô ấy có khoẻ không?” Hàn Cảnh Hiên chần chừ một lúc mới hỏi, anh đã hai tháng rồi không gặp Hạ Thần, tuy rằng anh cũng lo lắng đứa bé trong bụng cô, nhưng anh vẫn thật không thể tha thứ cho cô.
“Anh đang hỏi em sao? Cảnh Hiên, anh là cha của đứa bé, sao anh lại đi hỏi em cô ấy có khoẻ không? Không phải rất hoang đường sao?” Đới Tư Dĩnh nhìn anh mang theo một tia trách móc.
“Đúng là rất hoang đường.” Ánh mắt Hàn Cảnh Hiên có chút cô đơn.
“Cảnh Hiên, có thể nói cho em biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Anh và Hạ Thần không phải sống cùng nhau tốt lắm sao? Sao khi không lại trở thành như vậy chứ?” Giọng Đới Tư Dĩnh rất nhẹ, cũng rất chân thành.
“Tư Dĩnh, em nhất định không thể tưởng tượng được đâu, đang lúc anh chuẩn bị tiếp nhận Hạ Thần, cô ấy lại đột nhiên nói cho anh biết là trước kia chuyện em không thể mang thai là do cô ấy nói cho cha mẹ anh, khiến cho cha mẹ cố ý gây khó dễ với em, còn nữa, anh cùng cô ấy làm chuyện ngoài ý muốn kia cũng đều là do cô ấy sắp đặt, em nói, anh sao có thể tha thứ cho cô ấy đây, anh chưa từng nghĩ đến lòng dạ cô ấy lại thâm hiểm như thế, khiến cho anh sợ hãi, càng khiến cho anh không thể nhận ra là, cô ấy đã gây thương tổn sâu sắc cho em, gây cho em thật nhiều thống khổ.” Hàn Cảnh Hiên cười khổ nói.
Đới Tư Dĩnh nhìn anh, cô không nghĩ tới hết thảy mọi chuyện đều là do Hạ Thần làm, đột nhiên nhớ lại tại buổi lễ kết hôn Hạ Thần có nói qua “Đới Tư Dĩnh, cô sẽ không được hạnh phúc, tôi nhất định sẽ cướp Cảnh Hiên về, cô chờ xem.”
Khoé miệng lộ lên một nụ cười chua xót, Hạ Thần đã làm được.
“Em nói đi, anh làm sao có thể tha thứ cho cô ấy được, anh càng không biết nên dùng tâm tình gì để đối mặt với cô ấy.” Hàn Cảnh Hiên siết chặt ly cà phê.
“Cảnh Hiên, bỏ đi, em không trách cô ấy, bởi vì cô ấy nói đều là sự thật, chúng ta cuối cùng cũng phải đối mặt, chẳng qua cô ấy làm cho chúng ta sớm đối mặt mà thôi, cô ấy thật lòng yêu anh, cô ấy làm như vậy cũng là bởi vì anh, tha thứ cho cô ấy đi, dù sao hai người giờ đây còn có con nữa.” Đới Tư Dĩnh cười, nhấn mạnh vấn đề này khiến cho anh chịu tha thứ.
“Tại sao anh không nói là cô ấy yêu bất chấp tất cả, Cảnh Hiên, kì thật anh nên cảm thấy vui mừng không phải sao? Hạ Thần nguyện ý nói cho anh tất cả mọi chuyện, nếu cô ấy không nói cho anh thì chẳng phải anh sẽ không thể biết sao? Bây giờ còn rắc rối gì nữa? Đi thăm cô ấy đi, đứa bé rất cần có cha mẹ.” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng nói.
—
Đưa ra quyết định
Hàn Cảnh Hiên bình tĩnh nhìn cô, anh cũng nghĩ tới đã lâu, mâu thuẫn cũng lâu rồi, đứa bé cùng Hạ Thần, anh không biết phải thế nào nữa, anh không thể tha thứ cho Hạ Thần, nhưng lại thường xuyên nhớ tới đứa con chưa sinh trong bụng cô.
“Cảnh Hiên, chẳng ai sai cả, đứng ở góc độ của Hạ Thần, cô ấy cũng đúng, chỉ là hơi cực đoan thôi, nhưng chẳng phải điều đó chứng minh cô ấy thật lòng yêu anh sao? Cảnh Hiên, thử đi nói chuyện, thử quý trọng những gì mình có, em hi vọng hai người hạnh phúc.” Đới Tư Dĩnh nói xong, cầm lấy tay anh.
“Tư Dĩnh, cám ơn em, anh hứa với em, anh sẽ suy ngẫm lại.” Hàn Cảnh Hiên cũng siết chặt tay cô nói.
“Ừm, vậy là tốt rồi, Cảnh Hiên, em phải đi rồi, chị và Vũ Văn còn ở bệnh viện.” Đới Tư Dĩnh đứng lên, cô ra ngoài cũng đã lâu rồi.
“Tư Dĩnh, anh đi cùng em, anh cũng muốn đi thăm Tây Bác cùng Vũ Văn, nếu không Tây Bác sẽ trách anh cho coi.” Hàn Cảnh Hiên cũng đứng lên nói.
“Được, chúng ta đi thôi.”
Trong phòng bệnh viện.
“Vũ Văn, Tây Bác, chúc mùng hai người.” Hàn Cảnh Hiên trao cho Trịnh Vũ Văn một bó hoa tươi, nói.
“Cám ơn anh, Cảnh Hiên.” Cô thật vui vẻ nhận hoa.
“Hàn Cảnh Hiên, cậu đúng là không quan tâm bạn bè mà, bạn bè sinh con, tiểu tử cậu giờ này mới chịu đến thăm sao.” Từ Tây Bác lại tuyệt không cảm kích, thầm trách.
“Từ Tây Bác, cậu nghĩ mình tới để thăm cậu sao, mình là tới thăm Vũ Văn cùng em bé đó chứ, cậu mau hạ hoả đi, không thèm đếm xỉa đến cậu, mình đi thăm em bé.” Hàn Cảnh Hiên không cho là đúng, đây là cách bọn họ ở chung, người khác không thể giải thích.
“Được rồi, hai anh đừng giỡn nữa mà, Cảnh Hiên, cho anh ẵm em bé nè, nhớ cẩn thận một chút.” Đới tư Dĩnh đem đứa nhỏ nhẹ nhàng đặt trong tay anh, cũng là bởi làm cho anh trước tiên cảm nhận được một chút cảm giác làm cha, hi vọng anh có thể sớm một chút suy nghĩ cẩn thận, cùng Hạ Thần một nhà đoàn viên.
Hàn Cảnh Hiên thân mình cứng ngắc, một cử động cũng không dám, ôm vật nhỏ mềm mại này trong lòng, sợ chính mình thoáng dùng một chút lực cũng sẽ làm nó bị thương, ánh mắt dịu dàng nhìn khuôn mặt non nớt của đứa trẻ, tâm anh đột nhiên bị xao động một chút, nếu đứa trẻ của chính mình sanh ra cũng đáng yêu như vậy.
“Cảnh Hiên, thế nào? Con mình đáng yêu không?” Từ Tây Bác bắt đầu khoe.
“Đáng yêu, so với cậu đáng yêu hơn.” Hàn Cảnh Hiên liếc mắt anh một cái.
“Oa…” Đứa trẻ trong lòng đột nhiên bật khóc.
“Sao thế? Tôi không có làm gì mà.” Hàn Cảnh Hiên bị đứa trẻ dọa lập tức hoảng hồn.
“Không sao đâu, là do nó đói thôi, đưa cho em.” Đới Tư Dĩnh cẩn thận ôm đứa nhỏ.
Từ Tây bác vội vàng pha sữa bột, đưa cho cô, cô một bên ôm đứa nhỏ, một bên chậm rãi cho nó uống, cảnh tượng thật ấm áp.
Trong mắt Hàn Cảnh Hiên lộ ra một tia thương tiếc, trong lòng thầm than, nếu ông trời ban cho Tư Dĩnh một đứa con, thì cô nhất định là một người mẹ hạnh phúc nhất.
Đứa trẻ bú sữa xong liền ngủ say.
“Chúng ta ra ngoài đi, không thôi sẽ đánh thức nó.” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng nói.
Tại hành lang bệnh viện.
“Tư Dĩnh, em nói Tư Giai ở bệnh viện sao, chẳng lẽ sức khỏe cô ấy không tốt.” Hàn Cảnh Hiên đi ra hỏi, cũng có chút lo lắng, chẳng lẽ là bệnh tình trở nên xấu đi.
“Không phải, chị có thai, mấy ngày nay ở trong này tĩnh dưỡng, ngày mai sẽ xuất viện.” Đới Tư Dĩnh giải thích.
“À, anh muốn đi thăm cô ấy, nhân tiện chúc mừng cô ấy.” Hàn Cảnh Hiên đau lòng nhìn cô, lòng của cô sẽ thêm bao nhiêu áp lực đây.
“Được, em dẫn anh đi.” Đới Tư Dĩnh gật gật đầu.
Mở cửa phòng bệnh, liền thấy Tư Giai nằm trên giường xem tạp chí, Long Ngạo Phỉ ngồi bên cạnh giúp cô gọt táo.
“Chị, Cảnh Hiên đến thăm chị nè.” Đới Tư Dĩnh đi đến nói.
“Hàn Cảnh Hiên, đã lâu không gặp.” Long Ngạo Phỉ nhìn anh mở lời
“Đã lâu không gặp.” Hàn Cảnh Hiên hướng về phía anh nhẹ gật đầu, sau đó nhìn Tư Giai nói: “Tư Giai, nghe nói cô mang thai, chúc mừng cô.”
“Cám ơn, Cảnh Hiên, chuyện lần trước thật sự xin lỗi anh, mong anh bỏ qua cho.” Đới Tư Giai nhìn anh, thật thành tâm giải thích.
“Tư Giai, chuyện quá khứ đừng nên nhắc lại, tôi cũng đã quên, hôm nay chỉ là muốn đến thăm cô.” Hàn Cảnh Hiên cũng không có trách móc gì.
“Cảnh Hiên, ngồi đi.” Đới Tư Dĩnh đưa cho anh một cái ghế dựa nói.
“Không cần, anh còn có chuyện phải đi, khi nào rảnh anh đến thăm em, Tư Giai cô bảo trọng nhé, Tư Dĩnh, Long Ngạo Phỉ, hẹn gặp lại.” Hàn Cảnh Hiên nhìn bọn họ nói.
“Hàn Cảnh Hiên, cám ơn anh, hẹn gặp lại.” Long Ngạo Phỉ nói.
Từ bệnh viện đi ra, hàn Cảnh Hiên quay đầu nhìn lại, trong lòng thầm đưa ra quyết định, sau đó lái xe rời đi.
Trong nhà Hạ Thần.
“Mẹ, mẹ, mẹ mau tới đây.” Hạ Thần lớn tiếng kêu.
“Sao thế? Sao thế?” Mẹ của Hạ Thần vội vàng chạy ra.
“Mẹ, mẹ xem, đứa bé cử động nè.” Hạ Thần chỉ vào bụng của mình đột nhiên cực kỳ vui mừng nói.
“Ra là chuyện này, làm mẹ sợ muốn chết, còn tưởng rằng con bị sao.” Bà Hạ thở phào nhẹ nhõm, lại nói: “Con giờ muốn cử động, hay là con muốn ra ngoài, có phải hay không, bé yêu.”
“A.” Hạ Thần đột nhiên lại kêu lên.
“Làm sao vậy? Đau bụng sao?” Bà Hạ lại hoảng hốt.
“Không có, vừa rồi nó lại đạp con, đúng là nghịch ngợm mà.” Hạ Thần cười cười nói.
“Con thật là, cứ làm mẹ kinh sợ bất ngờ, may là tim mẹ tốt, bằng không đúng là bị con hù chết, nhưng đúng là nhóc con này nhất định là đứa nghịch ngợm đây.”
“Ha ha, mẹ à, không nghiêm trọng vậy chứ?”
Chuông cửa đột nhiên vang lên, bà Hạ đi ra, thấy người tới, vẻ mặt bỗng chốc trở nên lạnh như băng trông thật khó coi, anh còn dám tới sao.
Lấy chân thành đả động
“Bác gái, con đến thăm Hạ Thần” Ngoài cửa Hàn cảnh Hiên đem theo thức ăn dinh dưỡng dành cho phụ nữ có thai, thành tâm nói.
“Hạ Thần khoẻ lắm, không cần cậu phải lo lắng, nếu không có chuyện gì, cậu mau trở về đi, nó là con tôi, tôi sẽ chăm sóc cho con bé.” Bà Hạ đứng chặn ở cửa, cũng không có ý muốn cho anh vào.
“Bác à, cho con vào gặp cô ấy được không?” Hàn Cảnh Hiên cũng cố chấp, bộ dạng không muốn rời đi.
“Tôi nói là không cần, Hàn Cảnh Hiên, Tiểu Thần hiện tại rất tốt, cũng thật bình thản, cậu không yêu nó, như vậy xin mời cậu không cần phải quấy rầy nó, cậu đi đi.” Bà Hạ lạnh lùng nói, bà phải bảo vệ con gái của mình, không thể để cho nó bị tổn thương.
Tại phòng khách.
Hạ Thần thấy mẹ đứng ở cửa hơn nửa buổi, không biết ai tới, sao lại không vào, thấy kì lạ liền đi ra hỏi: “Mẹ, ai tới vậy?”
“Hạ Thần, là anh.” Hàn Cảnh Hiên ngẩng đầu nhìn cô, hai tháng không gặp, bụng cô đã lớn, thân thể cũng mập mạp lên một chút.
“Cảnh Hiên, là anh à, sao không vào trong?” Hạ Thần sửng sốt, anh đến đây rồi, nhìn thấy mẹ mình đang đứng chặn ở cửa, liền hiểu ngay, mẹ không muốn cho anh vào trong.
“Vào đi.” Bà Hạ không tình nguyện tránh ra, không thể không cho anh vào.
“Cám ơn bác.” Hàn Cảnh Hiên cất bước vào.
“Cảnh Hiên, ngồi đi.” Hạ Thần nhấc thân mình cồng kềnh đi đến, sau đó dùng tay vịn sô pha muốn ngồi xuống.
“Cẩn thận một chút.” Hàn Cảnh Hiên vươn tay đỡ lấy cô, giúp cô chậm rãi ngồi xuống.
“Cám ơn.” Hạ Thần trên mặt mang theo nụ cười thản nhiên, bây giờ cái gì cô cũng đều đã thong suốt, cho nên tâm tình cũng bình thản thư thái rất nhiều.
“Thân thể thấy thế nào? Con có khoẻ không?” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô, mở miệng nói.
“Vâng, đều khoẻ, con rất nghịch, luôn động đậy.” Hạ Thần lấy tay vuốt bụng, hạnh phúc nói.
“Hạ Thần, có thể vô phòng em được không? Anh có chuyện muốn nói với em.” Hàn Cảnh hiên nhìn bà Hạ bên cạnh mới nói.
“Vâng, đương nhiên là được, đi thôi.” Hạ Thần ngầm hiểu nói.
Hàn Cảnh hiên lại đỡ cô đứng lên, giúp cô trở lại phòng, Hạ Thần nhẹ nhàng đóng cửa lại hỏi: “Cảnh Hiên, anh muốn nói gì sao?”
“Hạ Thần, anh muốn em cùng con trở về nhà.” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô chân tình nói.
Hạ Thần ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt có chút ướt, về nhà, một từ thật ngọt ngào, tựa như là cô bỏ nhà trốn chồng, ông xã hiện tại đến nhận lỗi…Đáng tiếc đây lại không phải.
“Vì sao?” Cảm động một hồi lâu, cô mới mở miệng hỏi, cô không muốn giống như trước kia, hơn nữa cô cũng đã quen với cảm giác bây giờ.
“Vì em và con, cũng vì anh, gần đây anh đã suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều chuyện thật ra cũng không thể trách em, hôm nay anh đi thăm con Tây Bác, đứa bé thật đáng yêu, con chúng ta hẳn cũng thật đáng yêu.” Hàn Cảnh Hiên nói xong không khỏi lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng của cô.
Tâm tình Hạ Thần đột nhiên trầm xuống, thì ra là vì đứa nhỏ, có chút do dự, lộ ra một nụ cười chua xót, cô hi vọng xa vời cái gì chứ? Hi vọng xa vời rằng Cảnh Hiên sẽ nói yêu cô sao?
“Cảnh Hiên, cám ơn anh, em còn hơi bất ngờ, anh cho em thời gian suy nghĩ lại được không?” Hạ Thần không từ chối, cô muốn suy ngẫm lại, cô cũng rất kì lạ, trước kia cô từng nói đi nói lại sẽ có một ngày như vậy, nhưng khi ngày này đến, cô lại do dự, không có chút vui mừng.
“Được, Hạ Thần, hãy tin anh là thật lòng, anh mỗi ngày sẽ đến thăm em.” Hàn Cảnh Hiên biết trong khoảng thời gian ngắn cô nhất định sẽ khó có thể suy nghĩ cẩn thận, nhưng mà anh sẽ dùng thành ý để làm cô động lòng.
Hạ Thần nhìn sang anh, trong lòng đột nhiên dâng lên một chút cảm giác ngọt ngào.
Hàn Cảnh Hiên đã nói là làm, mỗi ngày vào sáng sớm anh đều đến thăm, trong tay cầm hoa tươi, mong gặp Hạ Thần, tuy rằng bà Hạ vẻ mặt vẫn lạnh băng như trước nhưng không còn ngăn cản anh nữa.
“Hạ Thần, ngủ ngon không, con có ngoan không? Nó có đạp em không?” Đó là câu đầu tiên mà mỗi ngày vào cửa anh luôn nói.
“Em ngủ ngon, con cũng ngoan nữa, nhưng hay đạp em lắm.” Vẻ mặt Hạ Thần hạnh phúc đáp.
“Nhóc con, nếu con không ngoan, cha sẽ đánh đòn con đó”. Anh luôn cố ý tạo ra vẻ dữ tợn trên mặt nói.
“Ha ha.” Hạ Thần luôn ở một bên vui vẻ cười.
Vừa ra đến cửa, luôn vụng trộm âu yếm cô một chút, sau đó tựa vào gương mặt cô nói: “Anh thay con hôn em.”
“Không cần.” Hạ Thần cười né sang một bên, cô biết cha mẹ cô đang nhìn lén ở một góc.
……………………
Trên lầu, cha mẹ Hạ Thần đang nấp ở một bên nhìn lén.
“Ông à, vì sao lần nào ông cũng bắt tôi phải để cậu ta vào thế, làm vậy có ổn không? Tiểu Thần có thể sẽ bị tổn thương không?” Vẻ mặt Bà Hạ lo lắng nói.
“Bà không cho cậu ta vào, chẳng lẽ bà thật sự muốn cho con bé phải đơn thân nuôi con, khó có dịp như bây giờ cậu ta đang hối cải, đứa bé trong bụng con bé dù sao cũng là của cậu ta, không lẽ bà không muốn cho con bé được hạnh phúc sao?” Ông Hạ nhìn ở dưới lầu Hàn Cảnh Hiên đang rời đi nói.
“Thế ông chuẩn bị kế hoạch gì chưa?” Bà Hạ nghi hoặc nhìn ông.
“Có dịp tôi tìm cậu ta nói chuyện, tiểu Thần cũng sắp sinh, tôi hi vọng trước khi đứa bé được sinh ra, sẽ đem con bé gả cho người ta.” Trong lòng ông Hạ ngầm đưa ra quyết định.
“Ông nói là… muốn Hạ Thần cùng Cảnh Hiên kết hôn sao?” Bà Hạ dường như vô cùng bất ngờ.
“Chẳng lẽ bà không muốn thế sao? Đối với tâm tư của chính con gái mình, bà cũng không hiểu sao? Chúng ta là cha mẹ của con bé, không giúp cho nó, bà muốn để người ta làm con bé đau lòng sao?” Ông Hạ nhìn bà nói.
“Vậy ông chuẩn bị khi nào muốn tìm cậu ta nói chuyện?”
“Ngày mai đi, sáng mai, khi cậu ta tới đây, bà dẫn cậu ta tới thư phòng gặp tôi.”
“Được rồi.”
—
Chăm sóc tốt nhất
Trong phòng khách dưới lầu nhà Đới Tư Dĩnh.
“Tư Dĩnh, anh muốn cùng em bàn một chuyện, anh muốn đưa Tư Giai trở về, chăm sóc cho cô ấy, em đồng ý chứ?” Long Ngạo Phỉ nhìn Đới Tư Dĩnh ngồi phía đối diện, lên tiếng đề nghị.
“Anh muốn đưa chị về lại biệt thự sao?” Đới Tư Dĩnh ngẩng đầu nhìn anh.
“Ừ, anh muốn nhờ bác sĩ gia đình, hai mươi bốn giờ luôn bên cạnh cô ấy, để tránh cho cô ấy gặp chuyện gì không hay.” Long Ngạo Phỉ gật gật đầu, tuy rằng kết quả không thể tránh khỏi, nhưng anh muốn tận lực làm những gì có thể.
Đới Tư Dĩnh trầm mặc, đúng, đó là cách tốt nhất, nhà mình quá nhỏ, nhiều người như vậy không thể sinh hoạt được, nhưng mà chị rời đi rồi, còn mình thì sao? Biết rõ chị không còn sống được bao lâu, cô làm sao có thể rời khỏi chị chứ.
“Em có thể cùng chị qua đó không?” Một hồi lâu sau, cô mới ngẩng đầu hỏi, tuy rằng yêu cầu này hơi quá đáng.
Long Ngạo Phỉ có chút giật mình, ngẩng đầu nhìn cô.
“Anh đưa chị về đó đi, em đồng ý.” Đới Tư Dĩnh biết mình dường như không nên đề ra yêu cầu này.
“Không phải, Tư Dĩnh, em hiểu lầm rồi, anh vốn cũng đã nghĩ như vậy, nhưng mà anh sợ em sẽ không đồng ý, cho nên anh không dám nói ra, như vậy là tốt nhất, anh nghĩ Tư Giai cũng muốn em đi cùng cô ấy.” Nhìn sắc mặt cô đột nhiên ảm đạm, Long Ngạo Phỉ biết cô nhất định là nghĩ mình không đồng ý.
“Chúng ta cùng chị nói chuyện, xem chị có đồng ý không?” Đới Tư Dĩnh đứng dậy nói.
“Được”.
Tại phòng ngủ, Đới Tư Giai nghe bọn họ nói xong, suy nghĩ một lát, gật gật đầu nói “Được, chúng ta sẽ dọn về biệt thự ở.” Chính cô hiểu được an bài như thế là tốt nhất, cô cũng cần bác sĩ, bởi vì cô cũng hi vọng đứa bé có thể bình an chào đời.
“Được, vậy Tư Dĩnh, em nói thím Trương thu thập hành lí, hôm nay chúng ta sẽ trờ về đó luôn.” Long Ngạo Phỉ gật gật đầu nói.
“Vâng”. Đới Tư Dĩnh xoay người rồi đi ra ngoài.
“Cám ơn anh, Phỉ.” Đới Tư Giai khẽ cười.
“Em nói gì thế? Anh chỉ hận bản thân có thể làm quá ít, đừng quên, đứa bé cũng là con anh.” Long Ngạo Phỉ nhẹ nhàng ôm lấy cô, đứa bé thật sự là trân quí, bởi vì chúng là do Tư Giai dùng sinh mạng đổi lấy……
Mỗi sáng sớm, Hàn cảnh Hiên trước sau như một cầm hoa tươi ấn vang chuông cửa Hạ gia.
“Bác gái, chào buổi sáng.” Hàn Cảnh Hiên mỉm cười chào.
“Vào đi, bác trai ở thư phòng chờ cậu đó, lát nữa cậu đi gặp Hạ Thần sau, đến thư phòng trước, bác trai có chuyện muốn nói với cậu.” Hôm nay sắc mặt bà Hạ dịu đi rất nhiều, giọng điệu cũng mềm mại rất nhiều.
“Con biết rồi, thưa bác.” Hàn Cảnh Hiên gật gật đầu.
Hạ Thần đã thức dậy rất sớm, khoé miệng khẽ nhếch lên cười, cô đang chờ anh đến.
“Hạ Thần, con có ngoan không?” Hàn Cảnh Hiên đẩy cửa vào, ôm lấy cô nói.
“Không ngoan, anh đánh đòn con đi.” Hạ Thần cố ý nói.
“Con hư là tại mẹ, anh đây đánh đòn em.” Hàn Cảnh Hiên cười nói.
“Con hư là tại cha chứ.” Hạ Thần trừng mắt anh.
“Được, được, đúng là con hư bởi tại cha, Hạ Thần, anh không ở đây cùng em nữa, bác trai đang ở thư phòng chờ anh.” Hàn Cảnh Hiên nghiêm trang nói.
“Cha em tìm anh có chuyện gì?” Hạ Thần nhăn mặt hỏi.
“Không biết, anh đến đó trước.”
“Vâng.”
Tại thư phòng, Ông Hạ đang ngồi tựa trên ghế
“Bác trai, bác tìm con.” Hàn Cảnh Hiên đẩy cửa ra, đi vào hỏi.
“Ngồi đi, ta muốn cùng cậu nói chuyện.” Ông Hạ có ý bảo anh ngồi lên ghế sô pha bên cạnh.
“Bác tìm con có chuyện gì ạ?” Anh hỏi.
“Cảnh Hiên, ta chỉ muốn biết hiện tại mỗi ngày cậu đều đến thăm Hạ Thần, thật ra là có ý gì? Cậu đến thăm nó bởi vì lo lắng cho đứa con trong bụng sao?” Ông Hạ nhìn anh hỏi.
“Bác trai, con là đến thăm Hạ Thần, đương nhiên cũng là đến thăm đứa nhỏ, con nghĩ muốn cho đứa nhỏ một gia đình đầy đủ, đó chính là mục đích của con.” Hàn Cảnh Hiên trả lời thật thành khẩn.
“Thế còn Hạ Thần, cậu đối với con bé là loại cảm giác gì, vẫn là bởi vì đứa con này sao, cậu không thể chấp nhận con bé sao?” Ánh mắt ông Hạ thâm trầm, giống như muốn quan sát kỹ lưỡng anh.
“Bác trai, bác với cha con là bạn bè, con cùng Hạ Thần từ nhỏ cũng đã biết nhau, tuy rằng con đối với cô ấy không thể nói rõ là yêu, nhưng ít ra là con thích cô ấy, mặc kệ là em gái cũng tốt, bạn bè cũng tốt, con là thật lòng thích cô ấy, con nghĩ tình yêu có thể vun đắp, huống chi chúng con không phải là không có cảm giác, có lẽ do rất quen thuộc cho nên xem nhẹ loại cảm tình tiềm ẩn này.” Hàn Cảnh Hiên không chút giấu diếm, nói ra chi tiết, bởi vì anh tin tưởng, bác trai kinh nghiệm thương trường, nói thật hay nói dối bác liếc mắt một cái sẽ nhận ra, huống chi anh cũng không muốn gạt bác.
“Vậy bây giờ cậu chuẩn bị làm gì đây?” Ông Hạ đối với câu trả lời của anh dường như rất vừa lòng, cái gì là yêu? Đàn ông yêu nhiều, tình yêu cũng thoáng, ông tin tưởng Cảnh Hiên sẽ yêu thương con gái ông, bởi vì con gái ông thật ra rất cao thượng.
“Con muốn đem Hạ Thần cùng đứa nhỏ về nhà, một nhà đoàn viên, chỉ là hiện tại Hạ Thần không chịu như vậy.” Hàn Cảnh Hiên thật thành khẩn nói.
“Đem con bé về nhà? Một nhà đoàn viên? Hàn Cảnh Hiên, cậu nói với Hạ Thần như thế sao?” Ông Hạ mặt mày nhăn thành một hình chữ thập.
“Vâng, có chuyện gì sao? Bác trai, có vấn đề gì sao?” Hàn Cảnh Hiên cũng nhíu mày ngẫm lại, không có vấn đề gì mà.
“Cảnh Hiên, cậu bình thường không phải rất thông minh sao? Sao tự nhiên lại hồ đồ vậy, tuy rằng trong bụng Hạ Thần mang con của cậu, nhưng con bé là gì của cậu chứ? Cậu đem nó về nhà chẳng phải rất hoang đường sao?” Ông Hạ nhịn không được lắc đầu.
“Bác trai, bác là nói kết hôn sao?” Hàn Cảnh Hiên chợt hiểu ra nói, bác trai muốn anh cho Hạ Thần một danh phận.
“Không sai, trẻ nhỏ dễ dạy, cùng lắm trước khi kết hôn cần phải làm gì?” Ông Hạ gật gật đầu.
“Cầu hôn.” Hàn Cảnh Hiên cuối cùng cũng hiểu được.
Thiệp mời
Cửa đột nhiên bị mở ra, bà Hạ nghe lén ở cửa sắc mặt có chút xấu hổ nói: “Các người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục.”
“Tiếp tục cái gì, đã nói xong rồi, Cảnh Hiên, cậu đi được rồi, ta tin là cậu đã biết nên làm thế nào? Chúng ta không muốn để cho Hạ Thần chưa kết hôn mà đã làm mẹ.” Ông Hạ nói rõ ràng.
“Con hiểu, bác trai, trong vòng 3 ngày con sẽ làm tốt tất cả mọi chuyện.” Hàn Cảnh Hiên đứng lên nói.
“Được, ta tin tưởng cậu.” Ông Hạ vừa lòng gật đầu.
“Vậy, bác trai, bác gái, hẹn gặp lại.” Hàn Cảnh Hiên nói xong, hết sức nhẹ nhàng bước ra khỏi thư phòng.
Ở dưới lầu, Hạ Thần ngồi trên ghế sô pha, thấy anh đi xuống, vội vàng hỏi: “Cha em tìm anh có chuyện gì sao?”
“Không có gì đâu, anh về trước, ngày mai chờ anh nhé.” Hàn Cảnh Hiên lộ ra một nụ cười thần bí, dù sao ngày mai cô sẽ biết.
“Sao lại không có chuyện gì chứ? Anh nói cho em biết đi.” Tay Hạ Thần giữ chặt anh, giọng điệu có chút lo lắng, không biết cha cùng anh nói chuyện gì? Có thể nào lại nói điều gì đó không nên nói ra.
“Thật sự không có gì mà. Ngày mai em sẽ biết, tạm biệt.” Hàn Cảnh Hiên lại trộm hôn cô một cái, sau đó nhẹ nhàng rời đi.
“Cha, mẹ.” Hạ Thần buồn bực nhìn lên lầu gọi.
“Tiểu Thần, con chờ làm cô dâu đi.” Bà Hạ đi xuống lầu nói.
“Cô dâu? Con không cần, sao ba mẹ lại không hỏi con, sao lại có thể tự ý quyết định chứ”. Hạ Thần tất nhiên là thấy nghi ngờ, thì ra cha và anh là nói về chuyện này, nhưng vì sao lại không ai hỏi qua ý kiến của cô.
“Được rồi, trước mặt cha mẹ còn giả bộ sao? Mấy ngày vừa rồi chúng ta để ý thấy Cảnh Hiên cũng rất tốt, mẹ tin là cậu ta thật sự yêu thương con cùng đứa nhỏ, chẳng lẽ con thật sự muốn đứa bé sinh ra không có cha sao? Mau đi nghỉ đi, chờ làm cô dâu.” Bà Hạ nghiêm túc nói.
“Nhưng mà, mẹ à.” Hạ Thần vẫn là có chút chần chừ, cô còn không dám xác định Cảnh Hiên có phải thật sự yêu cô hay không, hay chỉ là vì đứa nhỏ.
‘Đừng nhưng nhị gì nữa, Hạ Thần, đừng nghĩ ngợi nhiều, cũng đừng có chần chừ, cứ theo tiếng gọi của lòng mình mà làm, như thế con mới không hối hận.” Bà Hạ biết cô lo lắng điều gì. Nhưng bà tin tưởng con gái thật muốn gả cho anh.
“Vâng, mẹ, con sẽ suy nghĩ.”
Rời khỏi biệt thự Hạ gia, Hàn Cảnh Hiên ngẩng đầu nhìn lên trời cao, tất cả mọi chuyện trước đây, cứ để cho gió cuốn đi, bây giờ với anh như vậy là đủ rồi.
Đới Tư Dĩnh nhận được điện thoại của Hàn Cảnh Hiên liền chạy tới quán cà phê dưới lầu công ty.
“Cảnh Hiên, anh tìm em có chuyện gì sao?” Nhẹ nhàng bước đến, ngồi xuống nhìn anh hỏi.
“Tư Dĩnh, anh với Hạ Thần sẽ kết hôn.” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô, chậm rãi nói.
“Thật không? Vậy chúc mừng hai người.” Đới Tư Dĩnh hơi sửng sốt, vui mừng nói.
“Cám ơn, mời em .” Hàn Cảnh Hiên lấy một tấm thiệp đỏ thẫm chuyển cho cô.
Đới Tư Dĩnh mở ra liền thấy ngày, đúng là bảy ngày sau, ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Thời gian gấp vậy, hai người có thể chuẩn bị tốt không?”
“Ừ, cha mẹ anh cùng cha mẹ cô ấy đều đã chuẩn bị, chủ yếu là mời người thân, bởi vì cha mẹ Hạ Thần hi vọng trước khi đứa nhỏ sinh ra cô ấy phải được cưới, cho nên thời gian có hơi gấp, cùng lắm, anh sẽ cố gắng hết sức chuẩn bị chu đáo, không để cho cô ấy có gì tiếc nuối.” Hàn Cảnh Hiên gật đầu giải thích.
“Cảnh Hiên, anh có thể nghĩ được như vậy, thật sự là tốt rồi, em chúc mừng hai người một nhà hạnh phúc.” Đới Tư Dĩnh chân tình nói.
“Cám ơn, Tư Dĩnh sau này em phải bảo trọng.” Hàn Cảnh Hiên cũng không dám nói ra, anh biết sau khi cùng Hạ Thần kết hôn, thì phải có trách nhiệm, cho dù giữa anh cùng Tư Dĩnh không có gì, nhưng là anh sợ cảm nhận của Hạ Thần, cho nên về sau nếu không có chuyện gì, anh sẽ không gặp mặt cô.
“Vâng, anh cũng vậy, em không làm phiền anh nữa, em về trước đây, Cảnh Hiên, hẹn gặp lại.” Đới Tư Dĩnh dĩ nhiên nghe hiểu được thâm ý trong lời của anh, đứng lên nói.
“Hẹn gặp lại.”
Đới Tư Dĩnh bước nhanh ra khỏi quán cà phê, khoé miệng đột nhiên lộ ra nụ cười chua sót, cô rõ ràng không thương Cảnh Hiên, vì sao khi nghe được tin anh muốn cưới Hạ Thần, trong lòng cô tự nhiên có chút ghen tị chứ, lắc lắc đầu, nói chung đây là do lòng tham hư vinh của phụ nữ đang tác quái mà.
Hôn lễ long trọng trong hoa viên, đúng ngày được cử hành.
Trong phòng trang điểm của cô dâu, Hạ Thần vừa mới chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Đới Tư Dĩnh bước vào, nhìn cô nói: “Hạ Thần, chúc mừng cô.”
“Tư Dĩnh, cô đến rồi, cám ơn.” Hạ Thần nhìn cô nói, trong giọng nói chứa nhiều vui mừng.
“Hạ Thần, áo cưới của cô thật đẹp, một chút cũng không thể nhìn ra là mang thai.” Đới Tư Dĩnh nhìn cô có chút hâm mộ mẫu áo cưới, tán thưởng nói.
“Không đâu, chẳng qua là có một chút, cũng không phải thực quá lộ, thật là, tôi muốn sinh con xong rồi mới cưới, nhưng cha mẹ tôi quá bảo thủ, nhất định phải gả tôi trước.” Hạ Thần nhìn thấy dáng người mình mập mạp bất mãn nói, con gái thời điểm đẹp nhất là lúc làm cô dâu, giờ lại là cái bộ dạng này.
“Chuyện cũng đơn giản mà, chờ đứa nhỏ sinh xong, cô cùng Cảnh Hiên cử hành hôn lễ lần nữa, không phải là được rồi sao?” Đới Tư Dĩnh cười cười nói.
“Đúng ha, sao tôi lại không nghĩ ra chứ? Cứ quyết định vậy đi, sau này cử hành hôn lễ một lần nữa.” Hạ Thần cũng cười khẽ.
“Hạ Thần, xong chưa, hôn lễ sắp bắt đầu.” Hàn Cảnh Hiên đột nhiên từ bên ngoài đi đến nói.
“Cảnh Hiên, xong rồi, lập tức ra ngay.” Hạ Thần đáp.
“Hạ Thần, chuẩn bị xong rồi sao? Hôn lễ nên bắt đầu rồi.” Hàn Cảnh Hiên đột nhiên từ bên ngoài đi đến.
“Tư Dĩnh, em đến rồi.” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô chào, cô gật gật đầu, anh lại nhìn Hạ Thần nói: “Anh ra ngoài trước, em cũng mau ra nhé.”
“Vâng, lập tức ra ngay, Tư Dĩnh, cô xem giúp tôi, còn có chỗ nào không ổn không.” Hạ Thần lại đứng trước gương, soi bên trái soi bên phải hỏi.
“Hạ Thần, đều ổn cả, không có chỗ nào không ổn, cô hiện tại là cô dâu đẹp nhất.” Đới Tư Dĩnh ở phía sau mỉm cười nói.
—
Thời gian sống
Nghe được lời khen này của cô, Hạ Thần bỗng dưng xoay người lại, vẻ mặt áy náy nhìn cô nói: “Tư Dĩnh, thật xin lỗi, cám ơn cô đã tha thứ cho tôi.”
“Hạ Thần, đừng nói vậy, thật ra tôi cũng cần phải cám ơn cô.” Đới Tư Dĩnh cầm tay cô nói.
“Cám ơn tôi? Sao lại cám ơn tôi?” Hạ Thần ngây ngẩn cả người, mình đã phá hoại hạnh phúc giữa cô cùng Cảnh Hiên, sao cô lại đi cám ơn mình?
“Có chuyện này, tôi nghĩ là nên nói với cô.” Đới Tư Dĩnh đột nhiên nói
“Là chuyện gì?” Lòng Hạ Thần bỗng nhiên có chút thấp thỏm khẩn trương.
Đới Tư Dĩnh cười khẽ, ghé đến bên tai cô nhẹ nhàng nói: “Đừng khẩn trương. Thật ra tôi muốn nói với cô, tôi cùng Cảnh Hiên không có làm chuyện vợ chồng, dù chỉ là một lần.”
Hạ Thần ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cô, quả thật không thể tin được, sao lại có thể như vậy? Dù thế nào đi nữa thì bọn họ cũng là vợ chồng trong mấy tháng, sao lại có khả năng là giữa họ không hề phát sinh quan hệ.
“Hạ Thần, không cần ngạc nhiên, tôi chắc chắn là cô đã biết người tôi yêu là người khác, Cảnh Hiên là người tốt, anh ấy chưa từng cưỡng bức tôi, mà vẫn tôn trọng tôi, kể từ hôm kết hôn, chúng tôi liền phân chia phòng ngủ, mãi cho đến khi chia tay, vì thế cô không cần phải áy náy.” Đới Tư Dĩnh nhìn cô giải thích.
“Cám ơn, cám ơn cô Tư Dĩnh, cám ơn cô đã cho tôi biết chuyện này.” Hạ Thần đột nhiên mừng quá mà khóc, nếu đã như vậy, cô có thể bỏ đi được gánh nặng cùng áy náy trong lòng rồi.
“Tốt lắm, đừng khóc, khóc sẽ làm nhoè trang điểm, thời gian cũng không còn nhiều, chúng ta mau ra ngoài thôi.” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khoé mắt của cô.
“Được.”
Tại nơi cử hành hôn lễ, tay Hạ Thần khoác vào Hàn Cảnh Hiên, vẻ mặt hạnh phúc, chậm rãi tiến bước trên thảm đỏ, vị mục sư đứng ở phía trước, làm chứng cho tình yêu của bọn họ.
Toàn bộ khách mời nhiệt liệt vỗ tay hướng về cặp đôi mới cưới.
Từ Tây Bác và Trịnh Vũ Văn bế em bé mới được 1 tháng tuổi đi tới: “Cảnh Hiên, Hạ Thần, chúc mừng hai người.”
“Cám ơn, đứa bé đáng yêu quá.” Hạ Thần nhìn Trịnh Vũ Văn, thấy có chút xấu hổ, dù sao các cô từng trải qua xung đột.
“Ừm, con của hai người cũng sẽ thật đáng yêu.” Trịnh Vũ Văn cười, cô cũng có chút xấu hổ.
“Cảnh Hiên, Hạ Thần, chúc mừng hai người.” Long Ngạo Phỉ cùng Đới Tư Giai cũng đi đến nói.
“Cám ơn, cám ơn.” Hàn Cảnh Hiên thay Hạ Thần gật đầu nói cám ơn.
Những lời chúc phúc liên tục không ngớt.
“A…” Hạ Thần đột nhiên hét to một tiếng.
“Làm sao vậy? Làm sao vậy?” Hàn Cảnh Hiên lo lắng nhìn cô hỏi.
“Em thấy đau bụng quá.” Hạ Thần nhăn mặt lại, ôm bụng nói.
“Cảnh Hiên, mau đưa cô ấy tới bệnh viện, có thể là sắp sinh rồi.” Trịnh Vũ Văn đã trải qua kinh nghiệm này, đứng bên cạnh nói.
“Được.” Hàn Cảnh Hiên liền ôm Hạ Thần chạy tới hướng bãi đậu xe.
Bên ngoài phòng bệnh, cha mẹ Hàn Cảnh Hiên cùng cha mẹ Hạ Thần lo lắng đứng chờ, Tây Bác, Tư Dĩnh…bọn họ đứng qua một bên im lặng chờ đợi.
“Oa…” Một hồi lâu sau, bên trong mới truyền ra tiếng khóc của đứa trẻ.
“Cha, mẹ… Sinh rồi”. Hàn Cảnh Hiên kích động nói.
Mọi người bớt lo lắng, Tây Bác, Vũ Văn, Tư Dĩnh, Tư Giai cùng Long Ngạo Phỉ lặng lẽ rời đi, không muốn quấy rầy bọn họ.
“Chị, có mệt không?” Đới Tư Dĩnh đỡ cô, hỏi, hiện tại đứa bé đã được bốn tháng, bụng cũng đã hơi lớn.
“Khỏe lắm, không có mệt.” Đới Tư Giai lắc đầu, nhưng trong người cảm thấy hơi khó chịu, hiện tại mới được bốn tháng nhưng cô đã cảm thấy mệt, còn năm tháng nữa, cô phải vượt qua mỗi ngày.
“Tư Giai, chúng ta về thôi, Tây Bác, Vũ Văn, hẹn gặp lại.” Long Ngạo Phỉ đỡ lấy cô, anh nhìn ra trên mặt cô có chút mệt mỏi.
“Hẹn gặp lại.” Từ Tây Bác cùng Trịnh Vũ Văn nhìn thấy sắc mặt Tư Giai không được tốt, trong lòng cũng thấy lo lắng.
Biệt thự Long gia.
Đới Tư Giai trở về phòng ngủ, nằm lên giường rliền nhanh chóng ngủ say.
“Bác sĩ Lưu, bệnh tình của cô ấy hiện giờ thế nào rồi?” Xuống dưới lầu, Long Ngạo Phỉ hỏi vị bác sĩ gia đình anh mời đến.
“Chủ tịch, tình hình của phu nhân hiện tại tạm ổn, dù sao đứa bé cũng còn rất nhỏ, nhưng sức khỏe phu nhân bây giờ rất yếu, tôi sẽ cố gắng điều trị cho phu nhân, có thể an toàn vượt qua mấy tháng sắp tới, để đứa trẻ có thể được sinh ra.” Bác sĩ Lưu trình bày chi tiết.
“Cám ơn bác sĩ, bác sĩ Lưu, thật khiến cho ông phải bận tâm rồi.” Đới Tư Dĩnh ở một bên cảm kích nói.
“Tiểu thư, cô đừng khách sáo, đây là trách nhiệm của tôi.”
Tuy bác sĩ nói như vậy nhưng Đới Tư Dĩnh cùng Long Ngạo Phỉ đều cảm thấy trong lòng không có lấy một chút vui mừng, ngược lại càng ngày càng lo lắng, an toàn vượt qua mấy tháng tới, để đứa trẻ được sinh ra, nhưng sau khi đứa trẻ sinh ra thì cô sẽ thế nào? Kết quả thật tàn khốc.
Nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ ra, Đới Tư Dĩnh đi đến bên giường nhìn chị đang nhắm mắt ngủ say, mới nắm lấy tay cô giữ ở trước mặt mình, một giọt nước mắt rơi xuống, chị, em làm sao có thể giúp chị đây? Nếu cô có thể chịu thay cho chị thì thật tốt quá.
Đột nhiên một chiếc khăn tay giơ ra trước mặt mình, cô ngẩng đầu liền thấy, là Long Ngạo Phỉ, cầm lấy khăn lau đi nước mắt: “Cám ơn.”
“Đừng nên đau buồn, cũng đừng khóc, chúng ta không phải so với Tư Giai còn phải mạnh mẽ hơn sao?” Long Ngạo Phỉ nhìn cô nhẹ giọng nói.
“Em biết, nhưng là em nhịn không được, em không thể tưởng tượng ngày chị sẽ rời đi, như thế sẽ rất đau, rất đau, rất đau.” Đới Tư Dĩnh lấy tay ôm ngực nói.
“Anh biết, anh cũng rất buồn, nhưng chúng ta chỉ có thể đau buồn trong lòng, đi thôi, đừng nên quấy rầy, để cô ấy nghỉ ngơi.”
“Anh ra ngoài trước đi, em muốn ở lại cùng chị, lặng lẽ bên chị, em sợ thời gian em được chăm sóc chị ấy ngày càng ngắn đi.” Đới Tư Dĩnh không muốn rời đi.
Khẽ thở dài, Long Ngạo Phỉ đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
(-- W w w . K e n h t r u y e n . p r o --)
Phóng túng ngắn ngủi
Nằm ở trên giường đã lâu cũng không thấy buồn ngủ, Đới Tư Dĩnh đứng dậy, đi ra ngoài không mục đích, thất thần từng bước đi đến vuờn hoa, rất xa liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn của một người đứng bên cây đại thụ, cô biết đó là Long Ngạo Phỉ.
Không nghĩ muốn quấy rầy anh, cô nhẹ nhàng xoay người trở về, phía sau liền truyền đến tiếng kêu: “Tư Dĩnh, là em sao?”
“Là em.” Cô không thể không quay đầu lại nhìn anh.
“Đã trễ thế này sao còn chưa ngủ.” Ánh mắt Long Ngạo Phỉ mang theo sự quan tâm.
“Anh cũng vậy mà.” Đới Tư Dĩnh cười cười, đột nhiên một cơn gió nhẹ thổi tới, cô không khỏi rùng mình.
“Ra ngoài sao lại không mang theo áo khoác chứ? Chẳng may bị cảm thì phải làm sao?” Long Ngạo Phỉ cởi áo khoác của mình ra rồi khoác lên người cô.
“Không cần, anh cũng cần mặc mà.” Đới Tư Dĩnh vừa muốn trả lại cho anh, đột nhiên liền bị anh ôm vào trong ngực, vội vàng giãy dụa một chút: “Đừng như thế, lỡ người khác thấy được thì không hay đâu.”
“Tư Dĩnh, đừng cử động, để cho anh được ôm em một lần, được không? Anh không chịu nổi áp lực với cảm tình của mình dành cho em, giờ đây hãy để anh được phóng túng một chút.” Long Ngạo Phỉ lại ôm chặt lấy cô, không chịu buông tay, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói, trong giọng nói cũng tràn ngập bất đắc dĩ.
Lòng Đới Tư Dĩnh run lên, cô cũng thế, áp lực với cảm giác của chính mình dành cho anh, mỗi ngày dường như đều phải đối mặt anh, nhìn anh đối với chị hỏi han ân cần, vô cùng quan tâm, lòng của cô thật đau, đau đến chết lặng… Nhưng cô không thể, anh chỉ có một thân phận, đó là chồng của chị, là anh rể của cô.
“Mau buông em ra, coi chừng chị thấy.” Đới Tư Dĩnh lại bắt đầu giãy dụa, cô thà rằng chính mình đau khổ, cũng không thể để cho chị đau lòng.
“Tư Giai đã ngủ rồi, Tư Dĩnh, giờ phút này đây, chúng ta đừng nghĩ đến người khác, cũng không nghĩ đến mọi thứ, mà hãy thuận theo lòng mình, cho chúng ta hưởng thụ giờ phút này được không? Để cho anh cảm nhận được sự tồn tại của em.” Long Ngạo Phỉ càng gắt gao tựa vững lên mái tóc của cô, ngửi thấy mùi hương tản ra, nhắm mắt lại, khoé miệng tự nhiên gợi lên một nụ cười, chỉ có giây phút này, cùng hạnh phúc này cũng tốt lắm rồi.
Tâm tư Đới Tư Dĩnh xao động, cô biết anh đau khổ giống cô, nhưng chỉ có thể chôn thật sâu trong đáy lòng, không có ai để tâm sự, cũng không ai có thể biết, cánh tay nhẹ nhàng vươn lên, đặt ở thắt lưng anh, để cho cô được phóng túng lúc này đây.
“Phỉ…” Cô không tự chủ được khẽ gọi một tiếng.
“Tư Dĩnh…” Long Ngạo Phỉ vui mừng cúi đầu nhìn cô, cô vừa rồi lại gọi anh, Phỉ.
“Hả?” Đới Tư Dĩnh còn mờ mịt không hay biết.
“Anh cuối cùng lại được nghe em gọi anh, Phỉ.” Long Ngạo Phỉ thâm tình nhìn cô.
Đới Tư Dĩnh ngạc nhiên sửng sốt, cô gọi anh sao? Cô thật sự gọi anh sao? Khoé miệng gợi lên một chút cười khổ, đây đại khái chính là âm thanh từ trong lòng tạo nên.
“Tư Dĩnh, anh có điều muốn hỏi em, khi nào thì em có cảm giác đối với anh?” Long Ngạo Phỉ kéo cô ngồi xuống cây, để cho cô tựa vào vai của mình.
“Anh còn nhớ lần đầu tiên, anh đến nhà em đã xảy ra chuyện gì không?” Đới Tư Dĩnh mang theo nụ cười, nhớ lại nói.
“Lần đầu tiên………….” Long Ngạo Phỉ cũng bắt đầu nhớ lại, khi đó anh cũng không biết Tư Giai có em gái song sinh, cho nên nghĩ Tư Dĩnh là Tư Giai, hôn nhầm cô, hay là thời điểm lúc đó, cô liền………
“Con gái đúng thật là khó hiểu, yêu cũng thật là lạ, chỉ trong nháy mắt liền yêu, huống chi em và chị có cùng cảm giác, chị thích cái gì, em cũng thích cái đó, chính là em chưa từng nghĩ có một ngày, chúng em sẽ cùng yêu thương một người đàn ông.” Đới Tư Dĩnh mang ánh mắt u buồn giải thích, nếu cô không cùng chị yêu một người đàn ông, có lẽ các cô sẽ hạnh phúc so với hiện tại, chí ít sẽ không đau lòng.
Long Ngạo Phỉ cười khổ một chút, số phận cũng thật trớ trêu. Nếu anh không phải yêu thương hai chị em cô, hôm nay anh cũng sẽ không như thế khó xử, dày vò chính mình.
“Tư Dĩnh, em có hận anh không? Có oán trách anh không?” Anh đột nhiên hỏi, có lẽ tất cả đều là do anh tạo nên.
“Không biết.” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng lắc đầu, trong lòng cô thật ra có hận, có trách, nhưng đều bị tình yêu quá mãnh liệt hoà tan.
Long Ngạo Phỉ không nói chuyện nữa, kì thật anh hẳn là may mắn, dù sao cuộc đời anh có hai người con gái thương anh rất nhiều.
Hai bóng người ôm lấy nhau dưới ánh trăng dài, rất dài, ánh trăng sáng rõ chiếu trên người bọn họ, tựa hồ nổi lên tia sáng mênh mông nhàn nhạt………
Trên lầu, Đới Tư Giai đứng ở giữa cửa sổ, xuyên thấu xuống phía dưới qua cửa sổ bằng kính, ngóng nhìn hai bóng dáng ôm nhau dưới ánh trăng kia, khoé miệng nhếch lên tươi cười, lộ ra một loại vui mừng, đây không phải đúng như cô hi vọng sao?
Lấy tay sờ sờ bụng đang bắt đầu lớn, con, con sẽ có cha mẹ yêu thương con, đây là điều duy nhất mẹ có thể làm được cho các con…
Mới sáng sớm, Đới Tư Giai liền kêu Đới Tư Dĩnh cùng Long Ngạo Phỉ vào phòng.
“Chị, sớm như vậy, có chuyện gì sao?” Đới Tư Dĩnh nhìn cô kì lạ hỏi.
“Ừm, Tư Dĩnh, Phỉ, chuyện này em nghĩ đã lâu rồi, em nghĩ phải nói với hai người.” Đới Tư Giai gật gật đầu, nhìn bọn họ nói.
“Là chuyện gì sao?” Long Ngạo Phỉ nhìn thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, lòng cũng thấy nghi hoặc.
“Phỉ, chúng ta ly hôn đi.” Đới Tư Giai đột nhiên nói.
Ly hôn? Đời Tư Dĩnh cùng Long Ngạo Phỉ đồng thời cả kinh, sao tự nhiên cô nghĩ muốn ly hôn.
“Đừng ngạc nhiên vậy, chuyện này em cũng đã nghĩ qua lâu rồi, em cùng anh ly hôn, sau đó hai người kết hôn, như vậy em mới có thể an lòng.” Như vậy bọn họ mới là người một nhà chân chính, như vậy bọn họ mới có thể hạnh phúc.
“Chị, chị điên rồi sao? Sao lại nói vậy chứ? Không biết là lí do gì, chỉ biết đứa con trong bụng chị, người ta cũng sẽ không đồng ý cho chị ly hôn.” Ánh mắt Đới Tư Dĩnh trách cứ nhìn cô, tuy rằng cô biết chị là bởi vì cô mà làm như thế.
“Chị không điên, dù sao hai người hãy nghe chị, chẳng phải rất đơn giản sao, Tư Dĩnh. Chỉ cần một người rời khỏi là có thể hoàn toàn giải quyết, trước tiên ly hôn, sau đó là kết hôn.” Đới Tư Giai vẫn cố chấp.
—
Lo Lắng
“Tư Giai, vì sao phải làm như vậy?” Long Ngạo Phỉ tuy hỏi vậy nhưng thực ra trong lòng anh lại bình tĩnh, anh biết cô nhất định đã suy nghĩ kĩ về điều này nên mới đưa ra quyết định như vậy.
“Ngạo Phỉ, Tư Dĩnh.” Đới Tư Giai kéo lấy hai tay của hai người họ rồi đặt trước bụng cô. “Chị hi vọng là những người thân yêu nhất của chị có thể sống cùng nhau, có như vậy thì chị chết cũng ngắm mắt.”
“Chị, chị đừng nói vậy, em xin chị đó, chị đừng bao giờ nói thế được không?” Nhắc đến chữ “chết”, tâm trạng Đới Tư Dĩnh vô cùng đau đớn, cô không dám tưởng tượng ngày chị mình rời đi.
“Tư Dĩnh, đừng khóc, chẳng phải là chúng ta phải kiên cường đối mặt sao? Chúng ta đã sớm biết kết quả rồi. Chị chỉ hi vọng em, Ngạo Phỉ cùng đứa nhỏ sẽ sống hạnh phúc bên nhau, được không? Đây là tâm nguyện của chị, hãy đáp ứng chị nhé.” Đới Tư Giai lấy tay lau đi dòng lệ đang rơi của cô, rồi cầm lấy tay cô nói.
“Chị, em không cần…” Đới Tư Dĩnh vẫn lắc đầu không đáp ứng.
“Ngạo Phỉ, anh hứa với em được không?” Đới Tư Giai đưa mắt hướng về Long Ngạo Phỉ hỏi.
“Tư Giai, cám ơn em.” Long Ngạo Phỉ có chút ngẹn ngào, anh biết Tư Giai làm như thế là vì anh. Anh có phúc gì mà lại có thể được gặp một cô gái yêu anh đến như vậy chứ.
“Chị, em không đáp ứng đâu.” Đới Tư Dĩnh bất ngờ đứng dậy, thái độ cũng kiên quyết đáp.
“Được thôi, em không đồng ý, vậy chị đây cũng sẽ không ăn cơm cho đến khi nào em nhận lời mới thôi.” Đới Tư Giai cũng kiên định nhìn cô trả lời.
“Chị, sao chị …” Đới Tư Dĩnh rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan nói.
“Tư Dĩnh, chúng ta cứ làm theo ý của Tư Giai đi, hiện tại cho dù cô ấy có yêu cầu bất cứ điều gì, chỉ cần cô ấy vui vẻ, chúng ta cũng cần làm cho cô ấy thỏa mãn, đúng không?” Long Ngạo Phỉ đến gần bên cạnh cô, nhẹ nhàng trả lời.
Thần trí Đới Tư Dĩnh rối loạn, cô không biết có nên đồng ý hay không. Cô cần phải làm cho chị hài lòng.
………………………………….
Long Ngạo Phỉ cùng Đới Tư Dĩnh đem quyển số đăng kí kết hôn đến trước mặt Đới Tư Giai. Cô cầm quyển sổ đỏ thẫm lên, mở ra nhìn trên đó có viết Long Ngạo Phỉ, Đới Tư Dĩnh …
Cô nhìn hai người họ, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ nói: “Chúc mừng hai người, Ngạo Phỉ, Tư Dĩnh, hôm nay là ngày hai người kết hôn, phải chăng là nên ra ngoài dùng bữa.”
“Chị à, em chuẩn bị quần áo cho chị nhé.” Đới Tư Dĩnh tiến lại gần tủ quần áo nói.
“Đợi chút đã, Tư Dĩnh, chị không đi đâu, là hai người nên đi đó.” Đới Tư Giai gọi cô lại, hôm nay là ngày kết hôn của hai người họ, cô sao lại có thể đi cùng chứ.
“Chị, do đây là ngày kết hôn, nên chị cần phải đi, bởi chị là chị của em, là người thân duy nhất của em, chẳng lẽ chị không muốn chúc phúc cho em sao?” Đới Tư Dĩnh vẫn kiên quyết lấy trong tủ ra chiếc áo khoác rồi khoác lên người Tư Giai.
“Tư Giai, chúng ta cùng đi.” Long Ngạo Phỉ chính là hiểu được tâm ý của cô, muốn cho anh và Tư Dĩnh được ở riêng cùng nhau, nhưng nếu cô không đi, thì hai người họ cũng sẽ không hạnh phúc.
“Được rồi, vậy chúng ta cùng đi.” Đới Tư Giai gật gật đầu trả lời.
Ngoài cửa nhà hàng, có một chàng trai ngạo khí cùng đi theo là hai cô gái giống nhau như hai giọt nước đang tiến vào, lập tức rất nhiều ánh mắt dồn lại nhìn 3 người bọn họ, trong số đó cũng có cả nhiều ánh mắt ghen tị.
Chỉ có bọn họ mới biết lúc này đây họ rất bối rối.
Dùng bữa tối xong, Đới Tư Giai nhẹ nhàng lên lầu, đột nhiên cô xoay người lại nhìn Ngạo Phỉ cùng Tư Dĩnh rồi nói: “Chúc đêm tân hôn vui vẻ, chị đi ngủ trước đây.” Sau đó không quay đầu lại đi thẳng vô phòng cô.
Tuy rằng trong lòng vô cùng đau xót, nhưng không thể khác được, một giọt lệ đột nhiên rơi ra khỏi khóe mắt cô, cô vội lấy tay lau đi, không được, cô không được khóc, việc này là do cô hy vọng, và cũng là do chính cô quyết định mà.
Ở tầng dưới, Long Ngạo Phỉ cùng Đới Tư Dĩnh nhìn nhau, bất đắc dĩ cười khẽ, bọn họ sao lại có thể ở cùng nhau chứ.
“Em đi chăm sóc chị trước đây, chúc anh ngủ ngon.” Cô nhẹ nhàng nói.
“Ừ, chúc em ngủ ngon, anh cũng đi ngủ đây.” Long Ngạo Phỉ nói xong thì đi vô phòng của mình.
Đới Tư Dĩnh tay cầm ly sữa nhẹ nhàng tiến lại gần chỗ Tư Giai: “Chị, chị còn chưa uống sữa đó, mau uống đi rồi ngủ.”
“Tư Dĩnh, chuyện này để cho thím Trương làm là được rồi, em mau đi ngủ đi, đừng để Phỉ sốt ruột chờ.” Đới Tư Giai không ngại ngùng nhẹ nhàng nói.
“Chị, chị nói gì thế. Hôm nay em muốn được ngủ cùng chị, đứa bé càng ngày càng lớn, buổi tối chị cần có người chăm sóc, vì vậy từ nay trở đi, em sẽ ở cùng chị.” Đới Tư Dĩnh đưa sữa cho cô, không chịu được liếc mắt một cái, cô làm sao có thể phớt lờ cảm nhận của chị cô, cùng ở một chỗ với Phỉ chứ.
“Tư Dĩnh, nghe lời chị, chị không cần em chăm sóc đâu, nếu cần, chị sẽ gọi em, huống chi còn có thím Trương mà.” Đới Tư Giai uống sữa xong rồi đi ly cho Tư Dĩnh.
“Chị, không nói nữa, chị muốn em làm thế nào, em sẽ làm thế ấy, nhưng riêng chuyện này, chị phải nghe em, dù chị không muốn thì em nhất định cũng sẽ ngủ cùng chị.” Đới Tư Dĩnh để ly sang một bên rồi lên giường nằm xuống.
“Tư Dĩnh.” Đới Tư Giai nhìn cô giống như một đứa bé thì liền dịu xuống, phải chìu theo cô em này thôi, cô biết đó là do Tư Dĩnh sợ cô đau lòng, nếu hai người họ ở cùng một chỗ, thì lòng mình cũng sẽ đau đớn, như vầy cũng tốt.
“Không nói nữa, mau ngủ thôi.” Đới Tư Dĩnh kéo cô nằm xuống bên cạnh.
“Ừ, ngủ thôi.”
Thời gian trôi rất nhanh, chỉ thoáng chốc mấy tháng cũng trôi qua, đứa bé Đới Tư Giai đang mang cũng đã gần tám tháng, đứa bé càng ngày càng lớn nhưng sức khỏe của Đới Tư Giai lại ngày càng suy yếu, luôn phải nằm trên giường tịnh dưỡng.
Đới Tư Dĩnh cùng Long Ngạo Phỉ nhìn cô, lòng cũng thắt lại, không biết cô có thể chống đỡ được đến lúc sinh đứa bé ra không.
Kết thúc
“Bác sĩ Lưu, hiện tại tình hình chị tôi thế nào rồi?” Đới Tư Dĩnh xuống lầu, hỏi bác sĩ riêng chịu trách khám bệnh cho Tư Giai.
“Chuyện này…” Vẻ mặt bác sĩ Lưu có chút khó xử, không biết nên nói thế nào
“Bác sĩ Lưu, có chuyện gì ông cứ nói ra, không cần phải giấu diếm, kết quả xấu thế nào chúng tôi cũng đều muốn biết, chúng tôi muốn biết tình hình hiện tại của cô ấy thế nào?” Long Ngạo Phỉ sắc mặt trầm tĩnh nói.
“Thôi được, chủ tịch, tiểu thư, tình hình hiện tại của phu nhân càng ngày càng xấu, rất may là hai bào thai trong bụng khỏe mạnh, tuy nhiên tình hình này lại không quá lạc quan, bởi từ lúc mang thai, phu nhân không uống thuốc cầm cự, hiện tại đây gan của phu nhân đã tổn thương nặng, tôi e là không thể chịu nổi đến lúc đứa bé chào đời, theo tôi chúng ta nên để đứa bé sinh ra trước, hiện tại cũng được tám tháng, nên sẽ không có vấn đề gì.” Bác sĩ Lưu thật tình đề nghị.
“Bác sĩ Lưu, tôi muốn hỏi là, nếu đứa bé sinh ra rồi, còn chị tôi…” Trong mắt Đới Tư Dĩnh lộ rõ vẻ nghi ngờ, chị của cô có thể sẽ chết hay không?
Long Ngạo Phỉ cũng cùng tâm trạng như Tư Dĩnh, không khỏi nhìn bác sĩ Lưu.
“Chuyện này rất khó nói, có thể, khi đứa bé chào đời, phu nhân cũng sẽ …, bởi hiện tại đây phu nhân còn có nghị lực để sống, nên có thể kéo dài thêm một thời gian, tôi cũng không dám chắc, chuyện này chủ tịch và tiểu thư phải cẩn thận quyết định, cũng cần xem phu nhân sẽ quyết định thế nào? Cùng lắm là đến bệnh viện, lỡ chẳng may có chuyện gì bất trắc, cũng có thể ứng cứu kịp thời.” Bác sĩ Lưu trực tiếp nói thẳng, điều này cũng là lẽ dễ hiểu.
Long Ngạo Phỉ cùng Đới Tư Dĩnh rơi vào trầm tư, không biết giờ đây nên làm như thế nào?
“Tư Dĩnh, em nói xem chúng ta nên như thế nào?” Rất lâu sau Long Ngạo Phỉ mới nhìn cô hỏi.
“Em cũng không biết, chúng ta nên nói cho chị ấy, hỏi xem quyết định của chị ấy như thế nào.” Đới Tư Dĩnh lắc lắc đầu, chuyện này liên quan đến mạng sống của chị cô, cô không dám đưa ra quyết định, cô sợ sẽ phải nhìn thấy chị cô chết, sợ chị cô sẽ rời cô mà đi.
“Được, vậy chúng ta sẽ đi hỏi xem ý kiến của Tư Giai.” Long Ngạo Phỉ gật đầu, sau đó cùng cô xoay người lại đi lên lầu.
Tại phòng ngủ.
Đới Tư Giai đang nằm trên giường, tay chân cô có chút sưng phù, sắc mặt trông vàng đến mức khó coi, tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng, trên khóe miệng điểm một nụ cười nhẹ, bản thân cô đã biết sinh mệnh cô sắp kết thúc, nhưng là cô vì hai bào thai trong bụng nên cố gắng kéo dài sinh mệnh, chỉ cần vậy là đủ rồi.
“Chị à, chị cảm thấy thế nào rồi” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng đi đến hỏi.
“Rất tốt.” Đới Tư Giai trả lời, cô không muốn khiến cho hai người họ lo lắng, thực sự cô cảm thấy có chút không khỏe, có cảm giác như sinh mệnh mình sắp kết thúc.
“Tư Giai, đứa bé có ngoan không, chúng có đạp em không?” Long Ngạo Phỉ ngồi kế bên cô, cầm lấy tay cô, cảm thấy đau lòng hỏi.
“Chúng ngoan lắm, cũng có đạp, em nghĩ chúng rất nghịch ngợm.” Đới Tư Giai có chút hài hước trả lời.
“Tư Giai, hay là… đứa bé rất nghịch, em nghĩ có nên để cho chúng chào đời sớm một chút không?” Ngay sau đó Long Ngạo Phỉ liền hỏi.
“Chào đời sớm một chút ư? Ý anh là bây giờ sao?” Đới Tư Giai tự nhiên hiểu được lời nói của anh.
“Đúng, là bây giờ, em thấy thế nào?” Long Ngạo Phỉ gật đầu, nếu đứa nhỏ sinh ra trước, có thể cô còn có cơ hội để nhìn đến đứa nhỏ.
“Không được.” Một lúc sau Đới Tư Giai liền cự tuyệt, mấy tháng qua cô đọc sách về dưỡng thai, từng nghe qua, đứa bé bảy tháng có thể sống nhưng tám tháng sẽ chết, tuy rằng điều này không có cơ sở y học, nhưng cô không thể mạo hiểm, hiện tại đứa bé đã được tám tháng, bất luận thế nào cô cũng phải cầm cự đến tháng thứ 9, chỉ còn hơn mười ngày nữa thôi.
“Chị, chị không cần phải lo lắng, y học hiện nay rất phát triển, đứa bé sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.” Đới Tư Dĩnh biết cô đang lo lắng điều gì, nên liền giải thích an ủi cô.
“Chị biết, nhưng chị sợ, ngoài chuyện này ra, chị còn sợ chị sẽ không tỉnh lại, chị muốn được ở thêm cùng đứa bé vài ngày, chỉ cần vài ngày thôi cũng đủ rồi.” Đới Tư Giai lấy tay vuốt ve bụng, cô thật sự rất sợ.
Long Ngạo Phỉ cùng Đới Tư Dĩnh trong mắt đều hiện lên một tia đau xót, hai người còn có thể nói gì đây, mặc kệ như thế nào, chỉ cần cô vui là được rồi.
“Phải rồi, Tư Dĩnh, chị cho em cái này.” Đới Tư Giai đột nhiên lấy bên giường ra hai cặp chuông màu vàng có dây hồng.
“Đây là gì thế?” Đới Tư Dĩnh cầm lấy chúng trên tay, chẳng lẽ là cho đứa bé sao?
“Đây là chị chuẩn bị cho đứa bé, nhưng chị sợ chị sẽ không thể tự tay đeo cho bọn chúng được, dây hồng là do tự tay chị làm, nhớ là đeo vào tay chúng.” Đới Tư Giai giống như đang nhắn gửi lại những lời sau cùng.
“Chị, nhất định chị sẽ tự tay đeo được cho chúng.” Đới Tư Dĩnh cố gắng kìm nước mắt không để cho chúng rơi xuống.
“Ừ.” Đới Tư Giai gật gật đầu, cô muốn an ủi họ, cô không muốn làm cho hai người họ đau lòng.
“Tư Giai à, ngày mai chúng ta sẽ vô bệnh viện, em sẽ dưỡng ở đó, vì đứa nhỏ và cũng là vì em.” Long Ngạo Phỉ đột nhiên nhớ tới lời nói của bác sĩ Lưu liền nói.
“Được, chuyện này hai người cứ quyết định.” Đới Tư Giai gật gật đầu, cô đương nhiên biết họ làm thế cũng đều vì cô.
Trong bệnh viện
Đới Tư Dĩnh ngồi lặng lẽ bên giường nhìn chị cô đang ngủ say, thời gian thật trôi qua rất nhanh, thoáng chốc đã được hơn mười ngày, tuy rằng chị cô không nói gi, nhưng cô biết mạng sống của chị cô tựa như có thể mất đi bất cứ lúc nào, một ngày hai mươi bốn giờ, cô có hai mươi mấy tiếng cũng đều ở trong bệnh viện, sắc mặt cô cũng kém hẳn, cùng bộ dáng mệt mỏi, cô đau lòng lấy tay vuốt vuốt gương mặt chị mình…
Thời gian này Long Ngạo Phỉ cũng giao toàn bộ công việc trong công ty cho Từ Tây Bác giải quyết, mỗi ngày anh luôn ở bên cạnh chăm sóc cô, vì cô mà chu đáo làm tốt mọi chuyện, bởi anh biết, sau này sẽ không có cơ hội nữa, anh không muốn làm cho mình hối hận.
“Ôi…” Đới Tư Giai đang ngủ say trên giường bỗng dưng nhíu mày phát ra âm thanh đau đớn, ngực thở phập phồng, trước tiên là thở rất nhanh, sau sắc mặt cô cũng trở nên trắng bệch.
—
“Chị, chị sao thế?” Bên cạnh Đới Tư Dĩnh vô cùng hoảng hốt.
“Bác sĩ, bác sĩ…” Long Ngạo Phỉ lập tức chạy vội ra khỏi phòng gọi lớn.
Đới Tư Giai đã nhanh chóng được chuyển ngay vào phòng phẫu thuật, Long Ngạo Phỉ cùng Đới Tư Dĩnh bị ngăn ở ngoài, lo lắng chờ đợi.
“Ai là người nhà của bệnh nhân.” Ngay sau đó một y tá từ trong đi ra hỏi.
“Là tôi.” Long Ngạo Phỉ cùng Đới Tư Dĩnh vội vàng chạy đến.
“Hiện tại tình hình của bệnh nhân rất nguy hiểm, cần mổ lấy đứa bé ra, nếu không, e là cả bà mẹ lẫn đứa bé sẽ gặp nguy hiểm, hãy kí tên vô đây.” Lời nói của y tá cũng rất dễ hiểu.
Long Ngạo Phỉ hoảng hốt, liền kí vào tờ giấy, sau đó giữ chặt cánh tay y tá cầu xin: “Cô y tá, xin hãy giữ tính mạng của cô ấy, ít ra chỉ cần để cho cô ấy được có cơ hội thấy đứa nhỏ.”
“Chúng tôi sẽ cố gắng, hai người hãy kiên nhẫn chờ”. Y tá nói xong liền bước vào, bắt đầu cuộc phẫu thuật.
Long Ngạo Phỉ đứng bên ngoài phòng phẫu thuật, cứ đi qua đi lại, Đới Tư Dĩnh đứng tựa bên tường, vừa lặng lẽ cầu nguyện nước mắt cũng cứ vậy rơi xưống.
“Oa…” Rất nhanh bên trong truyền ra tiếng khóc của hai đứa bé.
“Sinh rồi.” Long Ngạo Phỉ đứng lại, nhìn vô trong, vui buồn lẫn lộn, Đới Tư Dĩnh càng khẩn trương hơn, chính cô cũng có thể cảm nhận được tim cô đang đập thình thịch.
Ngay sau đó bác sĩ cũng từ bên trong đi ra, tháo khẩu trang xuống nói: “Chúc mừng, là một trai, một gái.”
“Thế mẹ đứa bé thì sao?” Điều Long Ngạo Phỉ cùng Đới Tư Dĩnh quan tâm hiện nay nhất chính là tình trạng của Đới Tư Giai.
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức, các vị hãy mau đi gặp cô ấy lần cuối”. Lời nói của vị bác sĩ trầm hẳn, bất đắc dĩ trả lời.
Ngay lúc đó, Đới Tư Giai cũng đã được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.
“Chị, chị thế nào rồi, mở mắt ra nhìn em đi.” Đới Tư Dĩnh lập tức nắm chặt lấy tay cô nói.
“Tư Giai, mau tỉnh lại đi, hãy nhìn con kìa, chúng rất đáng yêu, em không muốn nhìn chúng sao?” Long Ngạo Phỉ giữ chặt tay kia của cô, khẽ gọi.
Sắc mặt của Đới Tư Giai trắng bệch, khi nghe nhắc đến đứa bé thì lông mi cô khẽ cử động, một lúc sau, cô chậm rãi mở to mắt. “Đứa bé, tôi muốn nhìn thấy chúng.”
“Chị, chị tỉnh rồi.” Đới Tư Dĩnh vui quá nói lớn, vội vàng ôm đứa bé trong tay cô y tá đến gần cô.
“Tư Giai, em xem, bé gái rất giống em.” Long Ngạo Phỉ ôm một đứa bé khác, đi đến cạnh cô.
Đới Tư Giai nhìn sang trái sang phải, nhìn đôi má đỏ ửng của hai đứa trẻ, nước mắt chảy dài xuống. Cô hạnh phúc quá, đây là con của cô, cô đã dùng sinh mệnh của cô để đổi lấy chúng.
“Chị, chị cầm lấy, chị muốn tự tay đeo cho chúng mà.” Đới Tư Dĩnh bỗng dưng nhớ đến, liền đưa ra hai cặp chuông vàng.
Đới Tư Giai cố gắng giơ tay lên, cầm lấy một cái, đeo vô tay trái cho đứa bé. Nhưng tay cô không khỏi run lên.
“Chị, em giúp chị.” Đới Tư Dĩnh cầm lấy tay của chị cô, nhẹ nhàng giúp chị đeo cặp chuông vàng vô tay đứa nhỏ, sau đó lại giúp chị đeo cho đứa nhỏ còn lại.
Trong ánh mắt Đới Tư Giai đã có chút vô hồn, vài lần muốn nhắm mắt lại, nhưng lại cố sức mở ra, cuối cùng, cố sức hơi hơi ngồi dậy, hôn nhẹ nhàng lên mặt hai đứa nhỏ, sau đó chậm rãi nằm xuống, ánh mắt không rời khỏi chúng khiến cho các bác sĩ cùng y tá không khỏi xúc động, mắt cũng ướt đẫm lệ.
“Chị.” Đới Tư Dĩnh đã khóc không thành tiếng.
“Tư Giai.” Long Ngạo Phỉ nắm chặt tay cô, sợ nó sẽ rơi xướng.
“Phỉ, Tư Dĩnh, hai người nhất định phải hạnh phúc.” Đới Tư Giai khẽ gọi tên họ, sau đó đem hai tay họ đặt cùng nhau, cuối cùng khẽ đưa mắt nhìn hai đứa nhỏ, chậm rãi nhắm hai mắt lại, tay cô cũng liền rơi xuống.
“Chị…”
“Tư Giai…” Thanh âm đau xót quanh quẩn trong phòng bệnh.
“Oa, oa…” Tiếng khóc của hai đứa bé sơ sinh không khỏi khiến người ta run sợ.
Năm năm sau.
“Daddy, Mommy, sao hôm nay chúng ta lại đến đây vậy? Vì sao hàng năm con cùng em cứ đến sinh nhật đều phải đến nơi này?” Một bé trai khoảng năm tuổi nhìn bia mộ trước mặt không khỏi thắc mắc liền hỏi cha và mẹ nó.
“Anh hai đúng là… vậy mà cũng không hiểu, anh không thấy trên bia mộ là gương mặt của Mommy sao, nhưng Mommy ơi, tại sao trên đó lại có hình của Mommy vậy?” Một bé gái khoảng chừng năm tuổi, mặt cũng lộ ra vẻ nghi hoặc.
“Niệm Tư, Niệm Giai, đây không phải là Mommy. Đây là Mommy khác của hai con, vì có người ấy hai con mới có trên đời, cho nên hàng năm cứ đến sinh nhật của hai con là phải đến bái tế, biết không con?” Đới Tư Dĩnh nhìn hai đứa trẻ, từ tốn giải thích.
“Một Mommy khác là sao? Hình đó không phải là Mommy sao?” Niệm Tư cùng Niệm Giai vẫn là chưa hiểu rõ được sự tình nên hỏi.
“Bảo bối ngoan, hiện tại các con không cần phải hiểu, chỉ cần nhớ kỹ là nhờ Mommy này mà hai con mới tồn tại trên đời.” Long Ngạo Phỉ ngồi xổm xuống giữa 2 đứa nhỏ, tay vừa ôm hai đứa nhỏ, miệng vừa giải thích cho chúng.
“Vâng ạ.” Tuy là hai đứa nhỏ không hiểu nhưng vẫn gật đầu, vì daddy và mommy nói không bao giờ sai.
“Lại đây, đem hoa đưa cho Mommy đi.” Đới Tư Dĩnh cười kéo hai đứa nhỏ đến gần.
“Vâng ạ.” Hai đứa nhỏ liền cầm hoa tươi trong tay đặt trước bia mộ.
“Anh, đằng kia có con bướm kìa, lại bắt nó đi.” Niệm Giai nhìn thấy liền chạy tới chỗ con bướm, Niệm Tư cũng vội vàng chạy theo.
“Bảo bối, chạy chậm thôi, kẻo ngã đó.” Long Ngạo Phỉ vội vàng bước theo.
Nhìn ba bố con đang đuổi bắt con bướm, Đới Tư Dĩnh lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm ảnh trên bia mộ nói: “Chị, chị có thấy không? Hai đứa trẻ tốt lắm, rất khỏe mạnh, hoạt bát, em cũng rất hạnh phúc, cám ơn chị, cám ơn chị đã cho em tất cả.”
“Tư Dĩnh, mình đi thôi, tối nay Cảnh Hiên cùng Tây Bác dẫn theo mấy đứa trẻ muốn đến nhà mình mở tiệc sinh nhật, chúng ta cũng phải đi mua quà mừng cho bọn trẻ nữa.” Long Ngạo Phỉ đi tới, đặt tay lên eo của cô nói.
“Vâng, mình đi thôi, Niệm Tư, Niệm Giai, chúng ta đi thôi.” Đới Tư Dĩnh kêu hai đứa trẻ vẫn đang mải vui đùa.
Trên bầu trời, một hình ảnh giống Tư Giai nhìn một nhà bốn người tay trong tay rời đi thì cười hạnh phúc …
~HOÀN~
Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, Phim Sex, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, đọc Truyện Cười, Truyện Tình yêu Đề Xuất link Này Lên Google