Chương 10
Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai lại xông vào đánh nhau, Hạ Thi Đình và Hàn Tử Nghi đều cố ra vẻ bình tĩnh nhìn về phía trước, đột nhiên hai người đều rất ngưỡng mộ cái người không nhìn thấy gì kia - Vương Lôi, cảm thấy anh chàng đó quả thực vận may hơn những người bình thường rất nhiều, chỉ ít không phải chứng kiến cảnh tượng bê bết thế này.
Đúng lúc hai con ma nữ kia đang đánh nhau, bất ngờ cái đầu của Đường Tiểu Uyển quay trở lại, nói với mọi người: "Chúng ta bị người ta bám theo rồi!".
Hạ Thi Đình lập tức bảo Vương Lôi lái xe nhanh hơn, nói là có người lại muốn cướp.
Vương Lôi quay đầu nhìn, quả nhiên thấy có ba chiếc xe màu đen đang đuổi theo phía sau. Vương Lôi lập tức cười gằn rồi nói: "Tôi không tin trong thành phố này còn có người có xe tốc độ nhanh hơn xe tôi đang lái, xe này của tôi còn chống được cả đạn!".
Quà nhiên Vương Lôi nhấn ga một cái, ba chiếc xe kia bị bỏ lại phía sau. Hạ Thi Đình thở phào đang chuẩn bị tán dương người nhiều tiền dùng xe cũng khác nguời, nhưng liền sau đó nghe thấy một tiếng nổ lớn, chiếc xe bị mất lái, đầm vào lan can. Những lúc quan trọng Vương Lôi vô cùng bình tĩnh, anh chỉ bằng một chiêu di chuyển điệu nghệ hình chữ D đã cố định thân xe nói: "Bọn họ có súng, nổ súng rồi, lốp xe không phài loại chống đạn".
Đường Tiểu Uyển và Ngài Giai thấy tình hình không hay, lập tức bay ra ngoài chuẩn bị xuất chiêu ma nữ hiện thân dọa cho những người kia sợ bỏ chạy, nhưng chỉ lát sau đã thấy quay trở lại. Ngải Giai vẫn đang cầm nửa cái chân của mình, vừa chui vào cửa xe vừa nói: 'Trong xe nếu không đã tan tành mất lồi".
Viên đạn kia bay sượt qua thân xe. Nêu không phải là Vương Lôi lần trước thông minh cho rằng bắt ma cần phải có chiếc xe cao cấp như vậy, thì lần này mọi người đều mất mạng rồi. Vương Lôi đã không còn nhận rõ đường, anh nhìn thấy một tòa cao ốc quen quen liền lái xe về hướng đó, chiếc xe xông thẳng vào bãi đỗ xe của tòa cao ốc kia. Nhìn thấy trong tòa cao ốc đó vẫn còn sáng đèn, chiếc xe con màu đen không dám xông vào, chắc là sợ nếu quá hung hăng càn quấy sẽ kinh động đến cảnh sát, nên chỉ dùng lại ở đầu đường chờ đợi.
Vương Lôi chưa từng bị thua thiệt như vậy, ữong tay đối thù có súng, trong xe anh lại không có AK47, nếu không anh đã lái xe lao vào đánh nhau rồi. Mọi người còn chưa hoàn hồn, Ngải Giai lại đột nhiên nói to: "Tôi biết tòa cao ốc này, trước kia tôi từng làm việc ở đây".
Hạ Thi Đình liếc xéo cô ta một cái, đã là lúc nào rồi, bình thường nghĩ nát óc bắt cô ta khôi phục lại trí nhớ, đánh chết cô ta cũng không có động tĩnh, thế mà vào lúc sống còn này, cô ta dường như sắp nhớ lại chuyện đã qua. Những lúc thế này nhớ lại chuyện cũ còn có ý nghĩa gì, nếu chạy không thoát, lát nữa mình cũng trở thành ma, mấy con ma ngồi với nhau nói chuyện xưa cũ như những nữ quan đầu bạc trong cung nhà Đường ngày xưa, quá thảm.
Đang nói thì có mấy người đi ra từ trong tòa cao ốc kia, người đi đầu là một người đàn ông vô cùng nho nhã, dáng cao to, mặc dù đi trong bóng tối nhưng vẫn có thể cảm nhận khí chất khác người ở ông ta. ông ta vừa đi vừa quay đầu lại nói với những người phía sau, làm động tác tay rất quyết đoán, giống như đang đưa ra một quyết định gì đó.
Hạ Thi Đình ngần ra nhìn, người đàn ông kia tuy trông không còn ữẻ nữa, nhưng trên người vẫn toát ra khí chất từng trải, có thể thu hút vô số ánh mắt của các cô gái.
Đương nhiên cũng không chỉ thu hút ánh mắt của các cô gái, thậm chí còn khiến ma nữ ngất ngây, Ngải Giai nhìn rất lâu, chỉ vào người đàn ông kia rồi từ từ bay tới. Đường Tiểu Uyển lôi cô lại, đã là lúc nào rồi, còn định chơi trò tình yêu sét đánh.
Ngải Giai lại lấy hết sức vùng vẫy, gào to: 'Tôi quen anh ấy, tôi thật sự quen anh ấy, không biết vi sao tôi vừa nhìn thấy anh ấy thì đã thấy đau lòng, lúc còn sống nhất định rất rất yêu anh ấy".
Một tin động trời như vậy khiến người nào người nấy đều kinh ngạc. Hàn Tử Nghi vừa nghe những lời này, lại nhìn người đàn ông kia, nhìn ngược nhìn xuôi vẫn thấy giống loại ngụy quân từ trâu già thích gặm cỏ non, trong giây lát mọi cảm tình đều tan thành mây khói, đứng bên cạnh Vương Lôi nói: "Anh có biết không, lão già kia, cái lão đi trước nhất ấy lại là tình nhân của một ma nữ trong nhà chúng ta. ôi chao, người tình sinh thời của Ngải Giai, tôi thấy lão ta đúng là kẻ hạ lưu vô liêm sỉ, đúng là dâm đãng quá độ, nhất định là tự cho rằng có tiền thì có thể chơi gái ở bên ngoài, loại đàn ông này, hừm, đời cha ăn mặn đời con khát nước".
Hàn Tử Nghi còn chưa nói xong, đã thấy Vương Lôi từ từ quay đầu lại, ánh mắt dù có thể giết chết mười Hàn Tử Nghi. Anh chưa bao giờ có biểu hiện cường điệu hóa như vậy, nhấn mạnh từng từ với Hàn Tử Nghi: "Cao ốc này là của nhà tôi, còn lão già đời cha ăn mặn đời con khát nước kia chính là... bố... tôi".
Hàn Tử Nghi trong chốc lát không kịp thu lại lời nói, không biết đối mặt với tình huống này thế nào, đành giả vờ không nghe thấy những lời của Vương Lôi: "Có điều, đôi khi chuyện hai bên cùng tình nguyện cũng rất khó nói, tuổi tác không phải là trở ngại của tình yêu".
Hạ Thi Đình vừa nghe thấy những lời này, đầu óc cũng trở nên mông lung. Ngải Giai lại trở thành mẹ hai của Vương Lôi, cô chỉ còn biết nhắc nhở Ngải Giai:
"Cô nghĩ lại đi, nhất định là cô đã mất trí nhớ quá trầm trọng rồi, mà tuổi thơ của cô còn thiếu cả tình yêu của cha, vừa nhìn thấy người đàn ông trung niên kiểu như Trần Đạo Minh1-5-' liền nảy sinh tình yêu. Cô đau lòng khi nhìn thấy người đàn ông kia, không chừng không phải là vi yêu ông ấy, mà là vi ông ấy nợ cô rất nhiều tiền".
Có điều Hạ Thi Đình nói những lời này nhưng trong lòng cũng không có cơ sở, nhà Vương Lôi có biết bao nhiêu tiền, sao có thể nợ Ngải Giai được. Nhưng thế nào cũng không thể để Vương Lôi và Ngải Giai đánh nhau, trong thời khắc sống còn này sao có thể lôi ân oán tình thù ra như vậy.
Mấy sát thù không biết đã uống nhầm thuốc gì vẫn đang ở bên kia theo dõi họ, trong xe này sắp đánh lộn lẫn nhau rồi. Cô vỗ vỗ vào trán, nhận thấy mình chưa bao giờ xui xẻo như bây giờ, bát tự xấu thì sao nào, ông trời ơi, lẽ nào tôi thực sự nợ ông rất nhiều tiền, cho nên ông mới giày vò tôi như vậy phải không? Hạ Thi Đình ngẳng đầu hỏi trời.
Vương Lôi sống chết đòi nhìn thấy Ngải Giai - con ma nữ từng có tình sử với bố mình kia một lát. Hạ Thi Đình bị mè nheo không còn cách nào đành bảo anh đội mũ lên, che cái trán lại, sau đó dùng bùa hiện thân vỗ vào mắt anh, như vậy anh có thể nhìn thấy hồn ma trong chốc lát.
Mặc dù đây là lần đầu tiên Vương Lôi gặp ma, nhưng anh lại có thái độ nghiên cứu vô cùng chăm chú, quan sát rất kĩ Ngải Giai đang bay lên bay xuống trước cửa xe, rất lâu sau mới thở phào một cái rồi nói: "Còn chưa đẹp bằng một nửa Đình Đình nhà tôi, xấu xí như vậy, bố tôi không thể có tình sử gì với cô ta, nhất định là cô ta nhớ nhầm rồi".
Ngải Giai vốn còn vì Vương Lôi là con trai của tình nhân mình mà nhường anh đôi chút, vừa nghe thấy có đàn ông bình phẩm mình không xinh đẹp gì ngay trước mặt, tức điên người, ánh mắt lạnh lùng, gần như hóa thành ác quỷ trong nháy mắt.
Hạ Thi Đình ra sức nháy mắt, nói Ngải Giai thế nào cũng được, nhưng bảo cô ấy xấu thì đó là hành động không cần mạng sống nữa. Quả nhiên Ngải Giai cười gằn một tiếng, bất ngờ bật ngược lại lấy đà, bay thẳng đến mấy chiếc xe con màu đen đang theo dõi kia với tốc độ nhanh như tia chớp. Đường Tiểu Uyển nhận thấy Ngải Giai giống như bị ma nhập lần trước, xem ra chi những lúc cô tức giận cực độ mới có thể phát huy tiềm lực không để người khác biết của mình.
Một lát đã thấy Ngải Giai quay về, người nào người nấy trong xe đều đang run lên, cả cánh tay của cô nhuốm máu. Mặc dù không có ai nhìn thấy nhóm sát thủ xui xẻo trong những chiếc xe con màu đen kia đã thành ra thế nào, nhưng nhìn biểu hiện của cô, nhóm sát thủ kia cơ bản đã bị giải quyết như những con rệp con.
Cao thủ, cao thủ gì ở trước mặt Ngải Giai trong lúc nổi cơn tam bành đều chỉ là rơm rác, rất lâu sau Ngải Giai mới khàn khàn nói: "Lái xe". Sau đó ngả đầu ra sau ngủ luôn, Vương Lôi cũng không dám nói nhiều, chiếc xe thùng lốp kia cũng xiêu xiêu vẹo vẹo đi ngang qua chiếc xe theo dõi. Hàn Tử Nghi vừa ngó nhìn cảnh tượng trong xe liền ngất xỉu luôn.
Sau khi tỉnh dậy anh nhớ lại, đó là một xe salad cà chua vừa được làm xong, từ đó anh cũng không dám nhắc đến bất cứ vấn đề gì về chuyện xấu đẹp trước mặt Ngải Giai nữa, dù cho Ngải Giai nói Ngô Mạnh Đạt rất đẹp trai, anh cũng chi có thể gật đầu, bóng đen trong tâm hồn đã được in dấu như vậy đó. về đến ngôi nhà nhỏ kiểu Trung Quốc tọa trên chỗ đất đại hung kia, mặt Vương Lôi còn dài hơn cả mặt ngựa.
Bất cứ ai nghe thấy bố mình là lão già dâm đãng đều không hài lòng, nhưng nếu mẹ hai của mình là một ma nữ cao thủ, vậy thì ngoài việc tức giận ra cũng không còn cách nào khác để có thể xả giận.
Nhưng Ngải Giai liền sau đó lại bắt đầu giả vờ mất trí nhớ, hoàn toàn không nhớ chuyện mình giết sạch mấy sát thủ đặc biệt kia, cũng không nhớ mình đã phát huy tiềm năng hung dữ như thế nào, chỉ ở đó thở ngắn than dài làm ra vẻ đau buồn. Đối với Vương Lôi cô cũng không biết thế nào mới phải, chẳng lẽ lại đến trước mặt gọi: "Con trai". Không chừng Vương Lôi sẽ nổi điên đến mức dùng cái trán như mặt trời nhò kia thiêu cháy cổ mất.
..
Hạ Thi Đình đành giảng hòa: "Chi bằng anh đi hòi bố anh, rốt cuộc là chuyện như thế nào, nói không chừng, bố anh thực sự có thể biết nguyên nhân cái chết của Ngải Giai". Lúc này đây cô thực sự không nỡ lòng nào bức Vương Lôi.
"Hòi thế nào, chẳng lẽ nói với bố anh, con nhìn thấy người tình trước đây của bố rồi, rất trẻ, có điều là một hồn ma. Năm đó có phải bố thực sự có quan hệ với cô ta không? Bố anh sẽ tống thẳng anh vào bệnh viện tâm thần mất".
Hạ Thi Đình cũng cảm thấy đi hỏi chuyện này không biết chừng kết cục của Vương Lôi sẽ rất thảm. Hàn Tử Nghi vì không chịu nổi sự kích động Ngải Giai là người tình của một lão già nên một mình ở đó buồn rười rượi, hình như anh đã đem lòng yêu Ngải Giai. Ngải Giai nghĩ đến đây cũng có vẻ hơi đắc ý.
Chi có Đường Tiểu Uyển ở đó cầm điều khiển ti vì liên tục đổi kênh, từ sau khi bổ hỏng một cái ti vì, cô đã trở nên gắn kết với tivi, hễ có chuyện nghĩ không thông là cô liền vùi đầu vào xem tivi để trốn tránh hiện thực. Cô đã trở thành một kẻ lười biếng nghiện xem tivi danh bất hư truyền.
Chương trình trên tivi nhàm chán biết bao, có điều sau một bản tin thì cả đám đều ngạc nhiên trợn tròn mắt.
"Vào ngày mười sáu tháng này ở trung tâm thành phố sẽ trang bày các báu vật trong ngôi mộ của một xác chết nữ đời nhà Tống vừa khai quật. Những báu vật sau lần trang bày này sẽ được cất giữ trong viện bảo tàng quốc gia". Cùng với lời bản tin, ống kính cũng di chuyển theo, chuyện đáng sợ nhất đã xảy ra.
"Đây là khuôn mặt của thi thể nữ mà máy tính đã khôi phục lại, căn cứ theo tình trạng ngôi mộ, đây là mộ của một thành viên nữ thuộc vương thất".
Cái đầu kia hiện ra trước ống kính, chính là khuôn mặt của Đường Tiểu Uyển. Hạ Thi Đình quay đầu lại, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt nhìn Đường Tiểu Uyển, kể cả Ngải Giai cũng không thể không thừa nhận, thi thể nữ kia nếu không phải là Đường Tiểu Uyển thì chẳng thể là ai khác được.
Cũng có nghĩa là, Đường Tiểu Uyển cơ bản không phải là đạo cô gì, mà là một thành viên của vương thất, vậy thì, rốt cục cô quấn lấy Hạ Thi Đình làm gì?
Đường Tiểu Uyển nhìn màn hình tivi, kinh ngạc hơn bất cứ người nào, vẻ mặt cô như thể có đánh chết cũng không tin. Bản tin kết thúc, cô tắt tivi, dè dặt đứng dậy, nói với Hạ Thi Đình: 'Tôi từng nói với cô rồi, trí nhớ của ma rất kì lạ, họ chỉ có thể nhớ đến một vài chuyện mình muốn nhớ, có một số chuyện lúc sinh thời thực sự có thể quên sạch sành sanh".
Hạ Thi Đình tức điên lên: "Này, là chị nói chị là đạo cô cuối cùng gì đó của Đường môn, một người thay trời hành đạo, vì dân trừ hại. Nói là muốn tôi bảo vệ hòa bình thế giới, vô duyên vô cớ xuất hiện trong cuộc đời tiểu tri thức bình lặng lại đơn giản của tôi, dẫn theo một ma nữ em họ trăm người muốn vạn người mê, ép tôi học đạo thuật, thập từ nhất sinh, không, trên thực tế là chi có chết mà không có đường sống, đáng thương cho một cô gái xinh đẹp như tôi mà phải đèo bòng hai gã đàn ông to xác thế này, không thể hẹn hò, không thể xem tivi, ngoài việc bắt ma ra còn bị người ta truy sát. Tôi đã đủ tốt với chị rồi, tôi không lấy tiền thuê phòng, không cần tiền điện nước, không thu phí địa bàn của chị, còn dạy chị xem tivi, dạy chị dùng mĩ phẩm, nhưng bây giờ chị nói gì với tôi, chị không nhớ á".
Vương Lôi lao đến ôm lấy Hạ Thi Đình đang kêu gào nhảy xổ vào Đường Tiểu Uyển. Cô đã trở thành một cô gái hoàn toàn sụp đổ.
"Xin lỗi nhé, tôi thực sự không lừa cô, lúc tôi tỉnh dậy thì nhìn thấy cô, đương nhiên cho rằng cô là kiếp sau của tôi". Đường Tiểu Uyển nói một cách đáng thương.
Giọng nói của Hạ Thi Đình tưởng như có thể giết người: "Chị tỉnh dậy, trời ơi, ý của chị là trước đó chị cơ bản chưa từng tỉnh dậy".
'Tôi cũng không biết vì sao nữa, dường như là ngủ suốt vậy, đến lúc mở mắt ra thì tôi đã trở thành ma rồi, mà còn gặp một người giống y hệt tôi, hơn nữa tôi còn có cuốn Đường môn đạo thuật toàn tập, còn biết mấy chiêu đạo thuật, vì thế, tôi liền cho là...".
"Vì thế, chị đã cho là đương nhiên chị là đạo cô cuối cùng của Đường môn, kiếp sau của chị chính là tôi, chị muốn dạy tôi đạo thuật bảo vệ hòa bình thế giới, có phải chị đã đọc tiểu thuyết quá nhiều, sao trí tưởng tượng của chị phong phú vậy? ôi chao, chị không viết tiểu thuyết thật lãng phí tài năng trời cho, có phải đầu chị đã bị nước ngấm vào không vậy, đầu của ma nữ cũng có thể bị chập mạch sao? Chị đã hại tôi thật thảm chị có biết không, chị đền tiền cho tôi, đền công việc cho tôi, đền nhà cho tôi". Đầu Hạ Thi Đình đã bốc hỏa.
"Dù sao tôi cũng nhàn rỗi không có việc gì làm, cô cũng biết, làm ma rất vô vị. Nhưng, tôi bảo đảm, em gái Ngải Giai của tôi là thật, trong trí nhớ của tôi có cô ấy, có vết nhuộm đỏ tự tạo trên trán cô ấy".
Hàn Tử Nghi cũng đứng ra khuyên can: "Được rồi, Hạ Thi Đình, cô ấy ở cùng với cô bao lâu nay cũng chưa từng hạ độc thù với cô, chi là bổ nát một cái tivi của cô, dùng mấy lọ nước hoa, coi như không có chuyện gì nghiêm trọng".
Sát khí của Hạ Thi Đình lại chuyển sang Hàn Tử Nghi. Hàn Tử Nghi vội câm miệng, lúc này mà nói thêm thì thật ngu ngốc.
Vương Lôi bất ngờ lên tiếng: "Đường Tiểu Uyển đã là người đời Tống, cái mộ kia cũng vừa mới bị khai quật không lâu. Cô ấy đã ngủ mê man suốt, cũng có nghĩa là có khả năng cô ấy bị người ta phong ấn liên tục, bây giờ nhất định là phong ấn không còn nên đã được giải thoát, nhung cô ấy vẫn chưa khôi phục lại trí nhớ, đương nhiên thần kinh có chút rối loạn cũng là chuyện có thể. Đình Đình à, chúng ta hãy bình tĩnh, suy nghĩ xem làm thế nào nhé!".
Hạ Thi Đình biết mình đã lên thuyền hải tặc, không còn đường quay đầu, vừa đi lên vừa nói: "Cách gì, anh đi chuẩn bị mấy cái vé, ngày mười sáu đi xem triển lãm, xem xem ma nữ nhà Tống kia rốt cuộc có bao nhiêu của cải để đền cho tôi". Nói rồi đùng đùng tức giận đi lên trên.
Đường Tiểu Uyển oan ức nhào vào lòng Ngải Giai.
Ngải Giai vừa vỗ về cô vừa nói: "Không phải tôi nói chị, chị lừa Hạ Thi Đình như vậy cũng thật quá đáng, không hợp với đạo lí làm ma, cô ấy còn thực sự xem chuyện Đường môn là thật. Chị đừng tùy tiện phá tan lí tưởng của người khác như vậy!".
'Tôi cũng không cố ý lừa cô ấy, chi là có lúc không giữ được miệng mình, tôi thích khoác lác vài câu thôi". Đường Tiểu Uyển vẫn ở đó khóc lóc.
"Khóc, khóc, khóc, làm chuyện sai trái thì chi biết khóc, bây giờ làm thế nào, cô đi dỗ dành bà chằn kia đi!". Hàn Tử Nghi thấy tình hình thế này liền lùi mất.
"Nhưng lúc chị nói về tình hình Đường môn, hình như rất thật mà!". Ngải Giai vẫn không nén được tò mò hòi lại.
"Đó là vì, lúc nhàn rỗi không có việc gì làm tôi đã đọc mấy cuốn tiểu thuyết, mấy môn phái khí thế kia trong tiểu thuyết đều như vậy".
'Trời ơi, rốt cuộc là chị đã đọc sách của ai mà trúng độc nặng thế".
"Kim Dung! Sao hả? Sao cô trợn tròn mắt vậy?".
Đối với Vương Lôi, chuyện kiếm mấy tấm vé vào cổng xem buổi triển lãm đương nhiên chi là chuyện vặt, rất nhanh anh đã có được vé, tiếp đó chở Hạ Thi Đình và Đường Tiểu Uyển vẫn đang chiến tranh lạnh chạy thẳng đến trung tâm triển lãm kia. Nghe nói người đến tham quan triển lãm lần này toàn là những người giàu có, cuộc trang bày lần này không dành cho quần chúng, vì bảo vật bên trong là vô giá.
Hạ Thi Đình sau khi nghe được tin vật chôn theo Đường Tiểu Uyển là vô giá, sắc mặt cũng trở nên tốt hơn một chút. Tuy nói bây giờ đã là tài sản của quốc gia, nhưng trên danh nghĩa vẫn là đồ vật của Đường
Tiểu Uyển, tim một ma nữ có tiền như vậy làm bạn, chi cần khi nào đầu óc cô ấy trở lại bình thường. Cái thoa hình đầu phượng, hay ngọc bội lúc còn sống của Đường Tiểu Uyển chôn ở xó xinh nào đều là bảo bối cả.
Nhưng chuyện duy nhất khiến Hạ Thi Đình tức giận chính là Đường Tiểu Uyển cũng giống Ngải Giai, nhìn bề ngoài không biết ngày nào năm nào mới có thể phục hồi trí nhớ.
Đường Tiểu Uyển biết mình đã làm sai, những ngày này đặc biệt đối tốt với Hạ Thi Đình, lúc nào cũng lặng lẽ ép chặt sau lưng Hạ Thi Đình. Hạ Thi Đình không hề biết cách xin lỗi của ma nữ kì dị như vậy, lúc tắm luôn có một làn khí lạnh áp sau lưng, cô nghĩ là bàn tay ma kia của Đường Tiểu Uyển đang để trên da mình, cảm giác này bất kể là ai cũng thấy khó chịu.
Xem ra đi xem triển lãm lần này là cơ hội hòa giải
Chương 11
Hàn Tử Nghi không có việc gì, hàng ngày chỉ ngồi viết chương trình, trò chơi kinh dị kia chiếm phần lớn thời gian của anh, có khả năng anh bị kích động bởi kẻ phá gia chỉ từ lắm tiền Vương Lôi kia, hi vọng trò chơi mình viết ra có thể bán được với cái giá kha khá, chí ít cũng có thể sánh với Vương Lôi.
Nhưng nghe nói trò chơi này đã viết xong từ lâu rồi, chỉ có điều mãi chưa có ai vừa ý, anh đã sửa đi sửa lại, nhung chưa từng có người nào liên hệ với anh.
Anh hoàn toàn là một kĩ sư phần mềm không có triển vọng kiếm cơm, không hề có một chút tài cán thực lực nào như lang quân của nhà văn Hồng Nương Tử, ha ha ha! ! !
Cuộc triển lãm diễn ra ở tầng trên cùng của một tòa cao ốc hào nhoáng trong trung tâm thành phố, bảo vệ được bố trí vô cùng bài bản. Vương Lôi dẫn mọi người đi vào một thang máy chuyên dụng mà không hề bị gặng hỏi, xem ra cái mặt công từ Vương gia của anh đã được rất nhiều người biết đến, ánh đèn trong phòng triển lãm lung linh rọi trên những bảo vật quý báu hiếm có trên thế giới kia, nào là châu ngọc, áo thêu chỉ vàng, vương miện ngọc, cốc ngọc, còn có người đứng bên cạnh giới thiệu về thân thế của Đường Tiểu Uyển.
"Nữ nhi của vương thất đời Tống, nhìn những vật chôn theo, có lẽ tương đương với địa vị một công chúa đương thời, nhưng trong lịch sử lại thiếu mất ghi chép về việc này, cho nên, bây giờ việc phá giải câu đố xung quanh xác chết nữ này vẫn đang trong quá tình tiến hành".
Hạ Thi Đình nhìn đến hoa cả mắt, trông bộ dạng cô giữa bạt ngàn châu báu ngọc ngà giống như bà Lưu vào đại quan viên, còn Đường Tiểu Uyển, nhìn dáng vẻ cô không hề xúc động với những kỉ vật cũ, trái lại chỉ bay qua bay lại ở đó, hoàn toàn không có manh mối gì.
Vương Lôi vốn chỉ đi sau Hạ Thi Đình làm cấp dưới, bất ngờ nhìn thấy một người đi đến trước mặt, liền mất hết vẻ oai phong, hai tay ép sát vào ống quần, giống như một học sinh tiểu học hiền lành đi đến trước mặt người kia, cúi đầu gọi: "Bố".
Hạ Thi Đình vừa ngoảnh đầu, nhìn thấy người đàn ông đang mỉm cười, người đàn ông như thế cho dù có ở trong thời loạn vẫn có thể tao nhã thoải mái như đi trong hậu hoa viên nhà mình, cho dù có bao nhiêu châu báu vô giá bên cạnh cũng không làm giảm chút ánh hào quang nào phát ra từ người ông ấy. Hạ Thi Đình cũng bị hớp hồn vì nụ cười của người đàn ông trung niên là bố của Vương Lôi kia, đột nhiên cô ý thức được Ngải Giai điên đảo vì người đàn ông này cũng không phải là không có lí do.
Cô cũng bước đến, chào một tiếng: "Bác Vương".
Bố Vương Lôi đưa tay ra: "Ha ha, ta biết cháu là bạn của Lôi Nhi".
Hàn Tử Nghi cũng vây lại, mọi người cùng chào hỏi, không biết có phải là vì biểu hiện giống như chuột thấy mèo kia của Vương Lôi khiến mọi người đều sợ. Hạ Thi Đình và Hàn Tử Nghi cũng vô cùng lúng túng, chỉ có Ngải Giai hai mắt long lanh, vội vàng bay xộc đến từ một góc nào đó trong phòng triển lãm, lẳm bẩm trong mồm với người tình cũ: "Bác Du, Bác Du". Tình cảm hừng hực, dang rộng hai tay, lao vào lòng người yêu giống như cảnh quay trong phim.
Cô lao đến nhưng người tình cũ không hề hay biết, sau đó giống như một thanh kiếm sắc xuyên qua người ông, điều này đã thể hiện đạo lí âm dương cách biệt kinh điển.
Hạ Thi Đình nhìn đến chết lặng người, cô từng xem rất nhiều cảnh hai người yêu nhau lao vào lòng nhau như vậy trong phim, nhung chưa bao giờ nhìn thấy nhân vật nữ chính có thể xuyên qua cơ thể nhân vật nam chính, lại còn ngã bổ nhào xuống đất, chổng bốn vó lên trời, hình tượng nhếch nhác.
Thì ra người đàn ông trung niên này tên là Vương Bác Du, chỉ thấy ông chẳng cảm nhận được gì, không hề biết mình đã bỏ qua cơ hội ôm ấp người tình, mà chỉ nhìn Vương Lôi vô cùng yêu thương, miệng không ngớt nói:
"Bố thấy thời gian này khí sắc của con không tốt, có phải là tiền bố cho con không ** dùng, bố đã nói với con rồi đừng ra ngoài làm việc, nếu con không thích công ti của nhà mình thì ra nước ngoài chơi. Bố đã check thẻ của con, mấy ngày này con mới tiêu có một ít tiền như vậy, chẳng trách không vui, chỉ bằng thế này, vài ngày nữa sắp xếp cho con ra nước ngoài một chuyến, thế nào? Có thể ữong lòng sẽ vui vẻ hơn một chút đấy!".
Hạ Thi Đình nhìn Vương Lôi vô cùng có khí sắc, không nhìn ra anh có chỗ nào ăn uống không đầy đủ, càng không nghĩ Vương Lôi có lí do gì để trong lòng ấm ức, cần phải đi du lịch cho khuây khỏa. Nhưng nhìn vẻ lo âu kia của bố anh, hình như ông cho rằng con trai ông mắc bệnh trầm cảm.
Thì ra Vương Lôi sợ bố, không phải là vì bố anh quá nghiêm khắc, mà là vì sự ân cần thái quá của ông, khiến bất cứ ai nghe thấy đều sẽ sởn da gà. Hình như Vương Lôi chính là cậu con trai cung được bố chiều chuộng có một không hai trên thế giới, bê ở trong tay thì sợ mất, ngậm ở trong miệng lại sợ tan, ra sức cho anh tiền tiêu, chỉ sợ anh không trở thành kẻ phá gia chi tử, tiêu không hết tiền của mình.
Cưng chiều, đây là sự cung chiều trần trụi không hề che giấu! Hạ Thi Đình nhìn Vương Lôi trán đã toát mồ hôi, đột nhiên thấy vô cùng cảm thông với anh.
May mà nhân duyên của Vương Bác Du quá tốt, rất nhanh đã có người bước đến chào hỏi, Vương Lôi mới cùng Hạ Thi Đình trốn khỏi sự oanh tạc của kiểu cung chiều này. Vương Lôi đưa mắt ra hiệu, mọi người đều hiểu ý, chuản bị bắt đầu tháo chạy, có Vương Bác Du ở đây, chuyện gì cũng đừng mong làm được, còn phải đề phòng Ngải Giai đã trở nên si mê kia bộc phát tiềm năng gì đó.
Thật không dễ gì mới thoát khỏi tầm nhìn của Vương Bác Du, chạy ra khỏi tòa cao ốc, triển lãm đó cũng chưa kịp xem, điều đầu tiên là Đường Tiểu Uyển rất nuối tiếc, khó khăn lắm mới biết sinh thời mình vinh hoa phú quý biết bao, đức cao quyền trọng, giàu có một phương, còn chưa kịp khoe khoang thì đã bị lôi ra, nhưng nghĩ lại mình dù sao cũng là ma, buổi tối không có người lại chạy vào xem cũng được, không còn thấy buồn nữa.
Vương Lôi đang chuản bị lái xe đi, lại nhìn thấy một người chạy đến trước mặt, nhào đến trước cửa xe, lấy hết sức đập vào cửa xe, Hạ Thi Đình vừa nhìn đã nhận ra là Chu Bảo Bảo - mẹ của cặp song sinh Long Long và Phụng Phụng lần trước gặp trong công viên, nhìn vẻ mặt lo lắng của cô ta, Hạ Thi Đình lập tức mở cửa xe.
Chu Bảo Bảo vừa lên xe, lập tức ôm lấy tay Hạ Thi Đình nói: "Lần này bất luận thế nào cô cũng phải giúp tôi!".
"Đã xảy ra chuyện gì?". Hạ Thi Đình cũng bị xúc động bởi sự đau buồn của cô ta.
"Cô còn nhớ cái chỗ lần đầu tiên nhìn thấy bọn trẻ nhà tôi không? Chính là chỗ Long Long và Phụng Phụng nhà tôi lần đầu tiên gọi cô là kẻ kém cỏi".
Mặt Hạ Thi Đình chảy dài ra, tối sầm lại, bắt đầu bốc hỏa, lẽ nào cô ta chạy gấp như vậy chỉ là muốn nhắc mình nhớ lại chuyện vớ vẩn không muốn nhớ đó.
..
Chu Bảo Bảo nhìn thấy biểu hiện đó của cô, biết là cô đã nghĩ sai, vội nói: "Chuyện là thế này, Long Long và Phụng Phụng nhà tôi hôm qua nói là đi luyện bài, lại chạy đến chỗ đó bắt thây ma, vì Long Long nói chỗ đó vô cùng nhiều thây ma, mà còn rất dễ bắt. Tôi cho rằng bọn trẻ lười biếng, dù sao bố chúng còn ở nước ngoài, cho bọn trẻ lười nhác một chút cũng không sao, nhung, hôm qua đi rồi không thấy về, con bọ truyền lệnh của tôi đã thả ra, lại mãi không có hồi âm, tôi nghĩ khả năng bọn trẻ đã xảy ra chuyện, muốn nhờ mọi người dẫn tôi đến chỗ đó xem sao".
Vừa nghe thấy bọn trẻ xảy ra chuyện, tất cả mọi người đều trở nên lo lắng. Đường Tiểu Uyển nghĩ một lát rồi nói: 'Tôi đã sớm nói chỗ đó rất kì lại, sao có thể có một chỗ dưỡng thi tự nhiên lại dễ dùng đến như thế, bên trong còn toàn là ác quỷ".
"Được rồi, bây giờ nói gì cũng không còn ý nghĩa, hay là tranh thù trước khi trời tối ghé qua chỗ đó xem sao! Tôi thực sự không muốn đợi trời tối đến chỗ âm u đó Hàn Tử Nghi lập tức quyết định lên đường. Lần trước suýt nữa thì mất mạng ở đó, mọi người đều đã nhận thấy chỗ đó quái lạ, cũng không có ai to gan muốn quay lại chỗ đó một lần nữa, đánh chết cũng không muốn đến đó một lần nữa lúc trời tối.
Hạ Thi Đình vừa nghĩ đến hai đứa trẻ đáng yêu nhưng khiến người khác đau đầu kia thì trong lòng đã mềm yếu, đi thì đi thôi! Coi như mình thực sự là hậu duệ của Đường môn, cũng nên vui với việc giúp đỡ người khác, nhìn dáng vẻ thất thần hoảng hốt kiã của Chu Bảo Bảo, đâu có giống là người nhà họ Mã, cô ấy biết bắt thây ma á, đừng đùa nữa.
Vương Lôi lái xe rất nhanh, vì lần trước đã đến chỗ dưỡng thi một lần, cho nên lần này anh vô cùng ung dung tự tại, nhưng, thật ki lạ chiếc xe đi giữa ban ngày mà lại có một lớp sương mỏng vây quanh xe, khiến người ta mơ hồ nhìn không rõ con đường phía trước.
Hạ Thi Đình chỉ chú tâm an ủi Chu Bảo Bảo đang lòng như lửa đốt, cho đến lúc Đường Tiểu Uyển nói: "Không hay rồi, mê trận, chúng ta đã lạc vào mê trận".
Lúc này Hạ Thi Đình mới nhìn bên ngoài xe, quả nhiên, con đường này đi đã lâu như vậy mà vẫn không có điểm dừng, theo kinh nghiệm lần trước, đáng lẽ phải nhìn thấy một chỗ rẽ từ lâu rồi.
Vương Lôi lo lắng nhìn về phía trước, đạp phanh chuẩn bị lấy đà, mê trận hay không mê trận gì đều phá hết, nhưng Đường Tiểu Uyển lại nói: "Dừng xe lại, đùng đi nữa, nếu không sẽ càng ngày càng đi xa, chúng ta đã lạc đường rồi".
"Không thể nhầm được! Rõ ràng đến chỗ dưỡng thì chỉ có một con đường này". Hàn Tử Nghi cần thận quan sát lại, vẫn khẳng định đây là con đường lần trước.
Vương Lôi đang định mở cửa xe, bước xuống nhìn kĩ một lượt, bây giờ anh đã được Hạ Thi Đình dùng bùa hiện thân mở con mắt thần, đã có thể nhìn thấy Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai, nhưng, vì đạo thuật của Hạ Thi Đình có hạn, thứ anh có thể nhìn thấy cũng chỉ có hãi con ma nữ mặc định này, cho nên, lúc anh chuẩn bị đẩy cửa xe, không nhìn thấy cạnh cửa xe có một ma nữ áo đỏ đang đứng đó.
Hàn Tử Nghi và Hạ Thi Đình tái mặt, vì ma nữ kia xông đến một cách kì dị rồi cười với những người trong xe, mà động tác của nó giống như mấy cô gái lễ tân đón khách trước cửa khách sạn năm sao, trong tư thế cúi mình hoan nghênh, tay chỉ về phía trước, giống như cho mọi người biết, chỗ mọi người muốn đi là ở phía trước.
Hàn Tử Nghi một tay kéo Vương Lôi mặt đang ngơ ngác lại, không cho anh đi ra, ai biết bên ngoài còn có cái gì, mà tiếng cười của ma nữ kia lại vẫn vọng đến. Đường Tiểu Uyển bay đi, chuẩn bị bắt lại hỏi cho rõ, chỉ thấy ma nữ áo đỏ kia thoắt một cái đã mất tăm mất tích, tiếng cười vẫn lanh lành vang trong không trung.
"Thà nghe ma khóc, chớ nghe ma cười". Đây là nhũng điều cơ bản mà người nhập môn học đạo thuật đều biết, Hạ Thi Đình mặt như fro tàn nhìn phía trước, mê trận này rốt cuộc còn có bao nhiêu thứ, con đường này cuối cùng sẽ dẫn đến chỗ nào?
Lúc này bàn tay cô bất giác chạm vào túi xách, bên trong còn có cuốn đạo thuật tự học thành tài Đường môn đạo thuật toàn tập, nhung cái kiểu nước đến chân mới nhảy và trước khi vào phòng thi tiếng Anh cấp bốn mới giật mình ghi từ mới ra này không thể có hiệu quả gì.
Đường Tiểu Uyển không ngừng lượn vòng vòng trong xe, mê trận này xem ra rất kì lạ, nếu thực sự là do nhóm người ở chỗ dưỡng thi kia bố trí, thì không có sức sát thương quá lớn, bởi vì chỉ cần đợi qua hai tiếng, tự nhiên sẽ có lỗ hổng để ra, nhung nếu không phải là người ở chỗ dưỡng thi bày ra, vậy ai muốn ngăn họ lại và có ý gì?
Nghĩ đến nụ cười của ma nữ áo đỏ vừa rồi, dường như cô ta cười rất chân thành, rất khách khí, mà còn cảm
càng xám, cuối cùng vẫn dùng xe lại, bất cứ ai cũng nhận ra anh lại lái trở lại chỗ cũ.
Lạc trong mê trận cũng không phải là chuyện hiếm có gì, chỉ là bây giờ ai cũng biết tâm trạng Vương Lôi không tốt, người hay là ma quấy nhiễu Vương Lôi lúc này đều sai lầm, ai bảo anh có mệnh quá tốt, lại còn thiếu sự sợ hãi mà người nào cũng có.
Sắc mặt anh khó coi là vì rất lâu rồi không có ai dám chơi anh như vậy, mặc dù ma nữ áo đỏ kia được những người trên xe này miêu tả đáng sợ biết bao, nhung cậu ấm Vương Lôi đã bị chọc giận đến mức kích động rồi.
Anh tăng ga rồi xông thẳng về phía trước, cái trán phát sáng lấp lánh trong mắt Đường Tiểu Uyển, quái dị đến mức cô và Ngải Giai chỉ dám nấp sau lung Hạ Thi Đình, dè dặt nói: "Thi Đình à, ữông chừng anh ta, hình như anh ta phát điên rồi, không không, hay là tôi bảo mấy con ma nhò lương thiện phía trước cần thận một chút, lúc này ma nào mà gặp anh ta thì đúng là số khổ".
Chiếc xe lao về phía trước như một thanh kiếm bạc, quả nhiên phía cuối con đường có một bãi tha ma, Vương Lôi nhảy ra khỏi xe trước tiên, chống nạnh, nhìn bãi tha ma kết luận: "Lẽ nào lạc vào mê trận đến cuối cùng vẫn chỉ có một chiêu như vậy sao? Không có một chút mới mẻ nào".
Vương Lôi không nhìn thấy, còn mấy người trên xe phía sau đều không dám bước xuống, trong bãi tha ma khắp nơi đều là ma, mặc dù đều là những người từng nhiều lần gặp ma, nhung trong một chốc mà nhìn thấy bao nhiêu ma nằm chỉ chít trên đất, mà đều là những con ma đáng thương, già yếu bệnh tật, thiếu đầu thiếu chân, trong lòng đương nhiên cũng có chút gai gai.
--W w w . k e n h t r u y e n . p r o--
Chương 12
Những con ma kia vừa nhìn thấy Vương Lôi xuất hiện, đều bò ra bên đường tránh vạn đường kim quang trên trán anh, trong chốc lát đúng là cảnh bi thảm của địa ngục, bị ốm có, bị thương có, kêu trời gọi mẹ có, mất vợ mất con có, cảnh tượng trong bãi tha ma đúng là bi thảm không thể tả. Vương Lôi đã trở thành ma vương giết ma, ngay cả Hàn Tử Nghi cũng rơm rớm nước mắt, nhảy xuống xe kéo Vương Lôi, che cái trán của anh lại, không cho anh tiếp tục hành hung.
"Ôi, loài người từ trước đều cho rằng chỉ có ma bắt nạt người, đâu biết ma chúng tôi bị loài người bắt nạt bi thảm thế này. Gặp phải người bát tự khác lạ, loài ma chúng tôi không biết đã rơi bao nhiêu nước mắt, tổn thương biết bao nhiêu trái tim, chịu bao nhiêu uất ức, nhưng lại chưa từng có ai giúp chúng tôi ghi lại". Ngải Giai mặt đã đầm đìa nước mắt, xót xa cho thân phận của loài ma.
Vương Lôi hình như cũng biết mình đã làm một số chuyện không hay, nén cơn giận lại, trán của anh vừa được che lại, thì liền có ma nữ dám đứng ra, đại diện được cử ra chính là ma nữ áo đỏ kia. chỉ thấy cô tiến lên phía trước thành tâm thành ý nói: "Cầu xin đại sư Đường môn hãy cứu vớt cái mạng ma của chúng tôi".
Hạ Thi Đình ngớ ra, bây giờ cô mới hiểu mình đã đến chỗ tập trung nuôi dưỡng những con ma yếu đuối, quen gọi là chỗ ma nhỏ tránh nạn, qua sự miêu tả đứt đoạn của ma nữ áo đỏ, cô đã biết những con ma này đều là những con ma yếu đuối lương thiện bị những con ác quỷ hoành hành trong thành phố gần đây bắt nạt đuổi đi.
Những con ma này tuy lưu lạc trong nhân gian nhưng chưa từng hại người, cũng không hiện ra dọa người, chỉ tự đi lại trong thế giới của mình, không chọn cách đầu thai cũng là vì cảm thấy làm người thật vô vị, bây giờ đã không còn xã hội ma như trước đây nữa, rất nhiều ma coi đầu thai là lối thoát duy nhất.
Nhưng vì những con ma này rất lương thiện lại yếu đuối, không làm hại người, cũng không có pháp lực gì, cho nên bị bóp chết bởi một tốp ác quỷ lớn không biết từ đâu chui ra, mới tránh đi. Những con ma này, con thì bị thương, con thì bị tàn phế, con thì bị bệnh, đến cả cái mạng ma cũng sắp không giữ được nữa, may mà có ma nữ áo đỏ này lấy bãi tha ma ven quốc lộ ra thu nhận và giúp đỡ họ, nếu không tất cả đều bị ác quỷ giết rồi.
Đang nói, lại nghe thấy tiếng khóc của nhũng con ma nhò đáng thương kia, chúng nhao nhao nói ra oan tình của mình, không ngờ thế kỉ hai mươi mốt vẫn còn có thế giới ma bi thảm như vậy! vẫn còn lặp lại bi kịch , đừng nói Chu Bảo Bảo, Hạ Thi Đình, ngay cả Hàn Tử Nghi cũng cầm khăn tay lau nước mắt.
Hạ Thi Đình nghe xong cảm xúc trong lòng sục sôi, lập tức hỏi: "Tôi có thể giúp mọi người làm gì?".
"Làm gì?". Ma nữ áo đỏ kia rất kinh ngạc hỏi ngược lại: "Lẽ nào cô không biết, trách nhiệm lớn nhất của Đường môn các cô chính là cứu giúp những con ma tốt lương thiện phải chịu khổ chịu nạn sao? Các cô là danh y của thế giới ma mà!".
Hạ Thi Đình và Đường Tiểu Uyển đều giống như bị ma đánh cho hôn mê, hiểu nhầm à! Đường Tiểu Uyển nhìn thấy Đường môn đạo thuật toàn tập thì cho rằng Đường môn là phái bắt ma, chẳng trách mấy môn phái bắt ma kia xem thường mình như vậy, thì ra, Đường môn nói thẳng ra chỉ là nơi hành nghề y của thế giới ma.
"Nhưng, tôi chưa bao giờ học y thuật mà!".
"Không thể nào! Cô không phải đã có được quyển sách kia sao?". Ma nữ áo đỏ kia càng tỏ ra ngạc nhiên.
Hạ Thi Đình rất kinh ngạc: "Sao cô có thể biết rõ như vậy!".
"Bên cạnh cô có biết bao nhiêu ma đi qua đi lại, ai có thể không biết chuyện của cô, vừa nghe thấy chuyện Đường môn lại có hậu duệ, chúng tôi không biết vui mừng đến mức nào". Ma nữ áo đỏ kia bây giờ mới hiểu ra, người mời đến lần này thực sự có thể chẳng biết gì.
Hạ Thi Đình lấy cuốn sách kia ra, rồi nói: "Cô xem, trên này viết là đạo thuật mà".
Ma nữ áo đỏ kia vừa nhìn thấy quyển sách liền vui vẻ nói: "Ha ha, thế này à, cô cầm ngược quyển sách này lại, xem từ trang cuối cùng trở về trước!".
Hạ Thi Đình cầm ngược cuốn sách lại, mở trang cuối cùng ra, phát hiện những chữ mang một ý nghĩa khác từ từ hiện lên, thì ra đúng là Y thư tế thế cứu ma Đường môn, Hạ Thi Đình bất ngờ trở thành bác sĩ của ma.
Đường Tiểu Uyển nhìn thấy Hạ Thi Đình trợn mắt lừ mình, biết là vì cô vẫn đang giận chuyện cô đã lừa cô ấy mình là đạo cô gì đó, cảm thấy đuối lí, chậm rãi bay ra một bên giả làm y tá nói chuyện với những con ma bị thương.
Hạ Thi Đình muốn dừng lại chăm sóc nhóm ma bị thương này, nhung Chu Bảo Bảo lại rất lo lắng, mê trận là bày ra để mời người Đường môn giúp đỡ. Nhìn cảnh một đống ma già yếu bệnh tật này không thể không động lòng thông cảm, nhưng, trái tim của người mẹ lại chỉ hướng về con mình, huống hồ Long Long và Phụng Phụng bây giờ vẫn bặt vô âm tín, nếu lại ở đây cứu giúp ma, không biết phải đợi đến khi nào.
Hạ Thi Đình cũng nhận ra, cô nghĩ thầm, những con ma này cũng đã bị thương lâu như vậy rồi, một chốc một lát cũng không chết được. Trái lại việc tim hai đứa trẻ Long Long và Phụng Phụng này vô cùng quan trọng, vì hai đứa trẻ này thích nói những lời không kiêng nể kiểu trẻ con, gặp phải người lớn hiểu chuyện như cô thì có thể vô sự, nếu gặp phải một số người lớn không hiểu chuyện mà tính khí lại không tốt, có lẽ sẽ bị đánh tàn nhẫn, có khả năng bị đá văng sang một bên, rất nguy hiểm.
Hạ Thi Đình nói lại tình hình với ma nữ áo đỏ kia, hẹn rằng sau khi cứu được bọn ữẻ sẽ quay lại cứu mọi người, ngay lập tức nhận được ánh mắt sùng bái của ma nữ áo đò, trong mắt của ma nữ này, người tốt bụng đức độ như vậy đã không nhiều nữa.
Lúc ma nữ áo đỏ đem sự tình nói rõ cho những con ma trong bãi tha ma được biết, tất cả đều tỏ ra ủng hộ, những con ma còn không ngừng cung cấp thông tin tình báo, mới biết những con ma nhàn rỗi này ngày ngày chỉ biết ngó ngó nghiêng nghiêng, chưa từng luyện phép thuật bao giờ nên mới bị người khác bắt nạt, nhung mạng lưới thông tin của họ lại nhanh nhậy khó tả có thể sánh với cục tình báo, hay tổ chức chống khùng bố gì đó của Mĩ. Ti dụ lần cuối cùng nhìn thấy Long Long và Phụng Phụng là lúc đi ra từ trong chỗ dưỡng thì đã bị một nhóm người mặc áo đen bắt đi, không hề bị thương tích gì.
Chu Bảo Bảo vừa nghe thấy con mình không bị thương, lòng nhẹ nhõm hẳn. Ma nữ áo đỏ phá dỡ mê trận, lúc này mọi người mới phát hiện trời đã tối, trời tối thế này còn chui vào chỗ dưỡng thi, dường như hơi giống với đi vào hang hùm miệng cọp, nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng của Chu Bảo Bảo, Vương Lôi và Hàn Tử Nghi làm thân nam nhi, bất luận thế nào cũng không thể tỏ ra nhát gan vào lúc này. Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai đều đã là ma, đương nhiên không quá sợ hãi nơi dưỡng thi, Hạ Thi Đình càng không dễ bỏ cuộc giữa chùng.
Chiếc xe rất nhanh chóng đã đến nơi cần đến, vừa nhìn dãy nhà mái bằng kia, Hạ Thi Đình lại nhớ đến lần trước suýt nữa thì chết trong đó, liền nẩp nẩp sau lưng Ngải Giai.
Ngôi nhà vẫn âm u như thế, Vương Lôi đi đầu tiên, vừa đi vừa nói: "Đúng là nhìn chỗ này thật vướng mắt, ngày mai sẽ mua lại, một mồi lửa đốt trụi luôn, để khỏi hại người".
"Hay lắm, hay lắm! Nêu không ngày mai chúng ta lại đến phóng hỏa". Hàn Tử Nghi vội gật đầu, lỗ chân lông của anh đã dụng cả lên.
Chu Bảo Bảo xông lên trước nhất vừa gọi to: "Long Long, Phụng Phụng". Vừa tiến vào mở cửa, trên từng dãy từng dãy giường để thi thể kiã lại chẳng còn gì nữa.
Lẽ nào những thi thể này đều đã dưỡng thành thây ma đi khắp nơi hại người rồi, hay là chỗ này bị lộ cho nên chuyển đi. Nhà xác trống không khiến người ta càng cảm thấy kì lạ, trong lòng bàn tay Chu Bảo Bảo hiện ra một thanh kiếm sáng loáng, cản thận tiến lên phía trước, không ãi dám sơ suất.
Nhưng, quả thực là không tìm thấy thi thể nào, Long Long và Phụng Phụng càng không có tung tích gì. Đúng lúc mọi người chuẩn bị ra ngoài tim, Đường Tiểu Uyển chỉ ra bãi tập của ngôi nhà, đã thấy từng đội từng đội hồn ma đứng rất thẳng hàng.
"Bọn chúng muốn làm gì, lẽ nào đang luyện tập?". Hàn Tử Nghi dè chừng hỏi.
Hạ Thi Đình quan sát rồi nói: "Có cửa sau hoặc có đường thoát thân như cửa sổ không, tôi đoán chùng chúng ta không xông ra nổi đâu".
Ngải Giai bay một vòng rồi quay trở lại lắc lắc đầu, nói: "Thiết kế của căn nhà này thật không khoa học".
"Vậy chúng ta còn đang làm gì, mau đóng cửa thôi". Hạ Thi Đình vừa nghe lập tức chạy đi đóng cửa, sau đó dùng nước đánh ma vẽ bùa, làm rất bài bản, khiến Chu Bảo Bảo rất sùng bái.
Chu Bảo Bảo chỉ biết bắt thây ma, bao nhiêu ma như vậy mà chỉ dựa vào chút đạo thuật nghiệp dư của Hạ Thi Đình và Đường Tiểu Uyển chắc chắn không **. Vương Lôi và Hàn Tử Nghi thì càng không thể hi vọng gì, tất cả mọi người đều nhìn Ngải Giai.
Ngải Giai đã trở thành người bảo vệ, mặt trời hồng trong lòng nhóm người này, dù sao đến lúc quan trọng Ngải Giai đều có thể phát huy tiềm năng, dọn sạch những nhân vật nguy hiểm, quả là có tác dụng tốt hơn mặt trời nhỏ của Vương Lôi. Nhưng, Kim Dung tiên sinh cũng từng viết đến lục mạch thần kiếm của Đoàn Dự, cũng chỉ là chuyện lúc linh lúc không, nếu hoàn toàn dựa vào Ngải Giai chỉ phát huy lúc tâm trạng không tốt, vậy thì, kết cục của mọi người đương nhiên sẽ rất thảm.
Ngải Giai gần như sắp bị đám ma đông đúc kia làm cho sợ phát khóc, vừa lùi lại phía sau vừa nói: "Cái gì, muốn tôi xông ra dọn sạch ngần kia ma sao? Cô nghĩ tôi là ai, Đông Phương Bất Bại sao? Chao ôi, mọi người thật độc ác, muốn lấy tôi ra làm mồi nhử, sau đó thì bỏ chạy có phải không?".
..
Viên đội trưởng thực sự không hiểu nổi việc này, đợi những người kia tiến vào, anh hỏi một tay bảo vệ bên cạnh: "Vừa rồi anh cũng nhìn thấy nhóm người áo đen kia vào?".
Tay bảo vệ kia há hốc mồm kinh ngạc gật đầu.
Viên đội trưởng vẫn không yên tâm hỏi lại: "Bây giờ anh nhìn thấy tôi và chính anh".
Tay bảo vệ bị những câu hỏi kì quặc này làm cho hoảng sợ, gật đầu lia lịa, đội trưởng bất ngờ rút súng ra nói: "Mẹ kiếp, coi ta như không khí sao? Lại dám coi ta như không khí hả?".
Một cảnh tượng khác đang diễn ra trong phòng triển lãm, Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai bay lơ lửng trên không trung, ra vẻ đau lòng nhìn bạt ngàn châu báu quý giá kia. Còn Vương Lôi, Hạ Thi Đình, Hàn Tử Nghi, Chu Bảo Bảo lại đang không ngừng tìm kiếm quả cam, dù là bất cứ thứ gì có một chút liên quan với quả cam họ đều bới lên tìm.
Còn những người mặc áo đen lại không khách sáo chút nào, tay cầm túi vải, cũng không quan tâm tiếng còi báo động, bắt đầu vơ vét châu báu, lại có một thuộc hạ nhắc nhở tên đại ca: "Đại ca xem người ta trộm đồ cũng cần phải nghiên cứu, chọn đi chọn lại, chưa có thứ nào lọt vào mắt".
Tên đại ca hơi ngẩng đầu, quả nhiên nhã đầu kia nhìn chung chỉ là xem đi xem lại, mà không hề thò tay lấy thứ gì. Hạ Thi Đình cũng đã nhìn thấy đại ca áo đen, cô ngạc nhiên ngó qua ngó lại nhìn, sau đó nói: "Anh... anh, trông anh rất quen, chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhi?".
"Lần trước ta chuản bị cướp của cô, sau đó còn định giết chết cô". Tên đại ca khách sáo trả lời.
Hạ Thi Đình vừa lật cái túi của mấy người kia vừa tìm xem có quả cam không, sau đó bỗng như tỉnh ngộ thốt lên: "ồ! Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, bây giờ anh đổi nghề làm ăn trộm?".
"Không dễ sống mà, người tài bây giờ rất nhiều!". Hắn lại bắt đầu than vãn về cuộc sống, nếu không phải Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai lại đánh nhau, phân tán sự chú ý của Hạ Thi Đình, đoán chừng hai người này có thể cùng nhau luận bàn triết học.
Đường Tiểu Uyển chi vào một chiếc nhẫn ngọc nói: 'Tôi nhớ ra rồi, trước đây tôi đúng là một công chúa xinh đẹp có sức hút. Vừa nhìn thấy cái nhẫn này thì tôi đã nhớ ra rồi, có điều lúc tôi còn nhỏ phụ vương đã xem bói giúp tôi, nói tôi mệnh đoản, vì thế đưa tôi đến Đường môn học y thuật chữa bệnh cho ma, muốn tôi tích nhiều âm đức một chút, để không phải tổn mạng quá sớm".
Có thể nhớ lại nhiều hồi ức như vậy, Đường Tiểu Uyển đương nhiên rất vui, đắc ý lao về phía Hạ Thi Đình gọi: "ò, tôi thực sự không lừa cô, tôi thực sự là người của Đường môn, không có ai quy định làm công chúa thì không được làm đạo cô, năm đó Dương Quý Phố cũng được đưa đến đạo quán tu hành! Tôi đã là cái gi?".
Ngải Giai lại không vui: "Ý của chị là, chị là người có sắc đẹp mê hồn?".
"Đúng vậy, lúc còn sống tôi có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, được người ta gọi là một đóa hoa đạo cô.
Mặt Ngải Giai tối sầm lại: "Ý của chị là, tôi không đẹp bằng chị?".
"Đương nhiên lồi". Một câu nói sơ ý của Đường Tiểu Uyển lại khiến cho lòng đố kị hừng hực của Ngải Giai thích hư vinh bùng lên thành ngọn lửa. Hai con ma nữ lại bắt đầu lao vào đánh nhau, xoắn chặt lấy nhau. Lúc Hạ Thi Đình ngẳng đầu lên thì họ đã đánh nhau rất hăng, đành nói với Vương Lôi: "Anh lấy trán chiếu một cái, bọn họ thật phiền phức".
Ánh vàng trên cái trán như mặt trời nhỏ của Vương Lôi đánh hai ma nữ vì hư danh vạn người mê này mà đánh nhau bắn vào góc tường. Hàn Tử Nghi vừa nhìn thấy cảnh này, biết là chuyện tìm quả cam lại bị phá hỏng, lầm bảm trong mồm: "Chuyện cần các cô nhớ, các cô nhớ không ra, còn chuyện không cần nhớ thì các cô nhớ rất rõ. Làm thế nào để có quả cam?".
Nghe thấy câu nói này, Chu Bảo Bảo đầu đẫm mồ hôi dừng lại, trong lòng buồn đau, không biết làm thế nào mới phải, tìm không thấy quả cam thì không cứu nổi bọn trẻ bảo bối của mình. Nước mắt Chu Bảo Bảo lại bất ngờ tuôn trào, cô ôm mặt khóc nức nở, cả đám Hạ Thi Đình không biết an ùi cô thế nào, chi biết vây quanh cô, đưa mắt nhìn nhau.
Đúng vào lúc này, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại, là của Chu Bảo Bảo, cô cầm điện thoại lên nghe, hét lên: "ông xã, ông xã, anh ở đâu? Mau đến cứu con chúng ta".
Chỉ thấy mặt Chu Bảo Bảo đang méo mó đã từ từ bình tĩnh lại, xúc động nói: "Anh đã cứu được các con rồi, anh có sao không, có bị thương không? Cục cưng ở đâu?". Một sự quan tâm thái quá với những lời lẽ mùi mẫn như cải lương.
Trong điện thoại đột nhiên vọng lại tiếng trẻ con lanh lảnh: "Mẹ, chúng con và bố đang ăn cơm, mẹ cũng đến đi! Bố mang về cho chúng con rất nhiều quà".
Chu Bảo Bảo lập tức thể hiện tình mẫu từ với muôn vàn yêu thương: "Cục cưng, đều là mẹ không tốt, không chịu khó luyện công, không cứu được các con, khiến các con phải chịu khổ. Đúng vậy, may mà các con có người bố vĩ đại nhất trần gian, mẹ về nhà ngay đây".
Tất cả mọi người nghe vậy sởn hết da gà, thực sự quá buồn nôn, thì ra cả nhà Chu Bảo Bảo đều như vậy.
Chu Bảo Bảo vừa nghe ông xã nói đã cứu được các con, chẳng mảy may quan tâm đến chuyện quả cam kiã nữa, ba chân bốn cẳng chạy về nhà, mấy người Hạ Thi Đình cũng đi theo. Còn mấy người áo đen đang vơ vét châu báu rất thoải mái kiã, nhìn nhóm người này lại vội vã lao đi, liền nói với tên cầm đầu: "Bọn họ đi rồi, chúng ta cũng nên đi thôi!".
'Trộm thêm một chút, mặc dù nói từ góc độ đạo đức, chúng ta không nên quá tham lam, nhung leo cầu thang bộ lâu như thế, quả thực vẫn không đáng, thêm một chút nữa!". Tên đầu sỏ vẫy vẫy tay, lại tiếp tục lấy.
Lúc Vương Lôi đi ra khỏi phòng triển lãm, đội trưởng cần trọng hỏi: "Thiếu gia, nhóm người áo đen bên trong kia có phải là bạn cậu?".
"Không phải". Vương Lôi không quay đầu lại trả lời.
Được, nhìn cửa thang máy của nhóm người Vương Lôi từ từ đóng lại, nụ cười nịnh bợ của đội trưởng đội bảo vệ kia từ từ biến thành nụ cười độc ác. Người đội trưởng chậm rãi quay đầu, đưa mắt ra hiệu với một đội bảo vệ đang chờ sẵn trong chỗ tối, nghiến răng nghiến lợi nói với mấy người áo đen như đang tham gia buổi tiệc đứng vẫn đang tới tấp lấy đồ: "Coi tao là không khí hả? Coi tao là không khí bọn tao sẽ cho lũ bay biết thế nào là thiếu ôxy?".
Mấy tháng sau, trong một phòng giam nào đó, có mấy thằng cha xúm lại, đang to nhỏ chuyện gì đó.
Một người đẩy một người khác: "Tránh ra! Đừng chiếm chỗ cửa sổ này, tao sẽ chết ngạt mất".
"Đúng, đại ca, có điều, bây giờ em cũng chưa hiểu rõ, vì sao nhóm người kia thì được trộm đồ, chúng ta lại không được, lẽ nào là vì chúng ta quá đẹp trai, ăn mặc quá phong độ?". Chính là mấy tay sát thù áo đen trộm đồ đã bị tống vào tù tranh luận.
"Chao ôi, đúng là ông trời không công bằng, được rồi, chúng ta không cần nghĩ nhiều như vậy nữa, gã đội trưởng đội bảo vệ kia thật đáng sợ, nghĩ lại tao vẫn còn mơ thấy ác mộng". Tên đại ca than thở, lúc bọn họ thoát chết khỏi tay nhóm bảo vệ kia đã nhìn thấy cảnh sát.
Đúng là nhân dân vùng bị nạn mong chờ gặp mặt trời hồng, họ ôm lấy cảnh sát khóc lóc thảm thiết, cam tâm tình nguyện cho tay vào còng.
Một thuộc hạ cầm đầu bàn chải răng chậm rãi đào đất ở góc tường nói: "Đại ca, chúng ta đào như vậy thực sự có thể thoát ra ngoài, vậy cũng quá tài rồi nha! Anh có xem bộ phim Vượt ngục của Mĩ không, những người anh em đó muốn chạy ra ngoài, phải hao tổn rất nhiều công sức".
"Đó là vì người Mĩ không có trí tuệ như người Trung Quốc chúng ta". Tên đầu sỏ cố làm ra vẻ thần bí nói.
'Trí tuệ gì?". Mọi người đều quây lại.
"Cuộc chiến địa đạo đó thôi! Lúc chúng ta đánh nước Nhật đã biết dùng cái đĩa rồi, nhà lao kia của Mĩ nếu cho chúng ta đào như vậy, có thể cũng chui ra được".
"ồ". Mọi người đều đồng thanh tán thưởng: "Cho nên nói người Mĩ thật ngốc!".
Vương Lôi chở mọi người chạy thẳng về nhà mình. Cả xe đều đang nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy, Chu Bảo Bảo nhìn thấy ông xã mình xách túi dẫn theo bọn trẻ, đứng ở cửa đợi cô về, trông bộ dạng cả nhà bơ phờ như đi chạy nạn.
Cứ tưởng Chu Bảo Bảo xinh đẹp như vậy nhất định có một ông xã đẹp trai, nhưng, ông xã của cô ấy lại vừa béo vừa lùn vừa hói đầu, nhìn từ xa trông giống như quả bí đao ngoại cỡ đang chuẩn bị tham gia triển lãm rau cù quả siêu to.
Long Long và Phụng Phụng vẫn nghịch ngợm như vậy, nhìn không có vẻ gì là đã phải chịu khổ, còn quả bí đao ngoại cỡ kia có khả năng cướp lại bọn trẻ, có thể thấy công lực cao siêu như thế nào.
Nhưng người ta vừa nhìn thấy bà xã liền lập tức xách túi chuản bị đưa cả nhà đi, lúc lên xe còn khuyên nhủ đám Hạ Thi Đình: "Theo tôi mọi người tốt nhất hãy đi đi! Những người bắt ma ở thành phố này đều đã chạy gần hết rồi, chính vì chuyện quả cam kiã, thế lực hắc ám không biết từ đâu đến, có tiền, lại có khả năng thao túng ma quỷ, chúng ta đấu không nổi đâu. Tất cả đều đang chia nhau chạy ra nước ngoài, tuy nói trừ yêu diệt ma là trách nhiệm của thế hệ chúng ta, nhưng cũng là trách nhiệm của tổ tiên, bắt thây ma chi là sở thích nghiệp dư của tôi. Tôi còn có công ti ở nước ngoài, chúng tôi không cần thiết phải liều mạng. Tới lúc tạm biệt rồi, có duyên sẽ gặp lại".