watch sexy videos at nza-vids!
Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, truyen tinh yeu
ĐỌC TRUYỆN HAY

KenhTruyenHay.SexTgem.Com
Truyện Tình yêu Tiểu Thuyết HayTruyện Teen Hay

Quả cam luân hồi Phần 7 

Chương 18

Những cảnh tươi đẹp trước đây lại tràn về làm trái tim cô thêm đau đớn, đưa mắt nhìn thân thể bị thương của mình, Hàn Tử Nghi và Vương Lôi sống dở chết dở, Ngải Giai còn đợi trong lưới, Đường Tiểu Uyển thì đã bán trong suốt, Hạ thì Đình không thể không nảy sinh lòng hận thù đối với Vương Bác Du, chỉ mong sao có thể băm vằm thằng cha đó cho chó ăn.

Nhưng Vương Lôi vẫn thực sự mông muội, dè dặt hỏi lại tiểu ma nữ: "Ý cô là, tôi không phải là con đẻ của bố tôi".

"Anh không phải con đẻ của Vương Bác Du, anh và tôi giống nhau đều là bị cướp về, bố mẹ đẻ của anh chắc chắn cũng bị Vương Bác Du giết chết lồi". Tiểu ma nữ khinh thường nhìn dáng vẻ hồn bay phách lạc của anh.

Hàn Tử Nghi đành ờ bên cạnh dè dặt an ùi, Vương Lôi bây giờ như bị sét đánh ngang tai: "Nghĩ mà xem, chắc không phải là bố đẻ của anh, làm gì có ông bố nào chỉ mong sao con trai mình thành kẻ phá gia chỉ từ, chỉ sợ anh học không hỏng, ra sức bỏ tiền cho anh ăn nhậu chơi bời".

"Anh nói ít đi vài câu có được không?". Hạ thì Đình không nhẫn tâm nhìn dáng vẻ kia của Vương Lôi, bất cứ ai nghe thấy tin này cũng không thể có biểu hiện tốt hơn Vương Lôi.

Tất cả các nhân sĩ chính nghĩa đều kinh ngạc đến sững sờ, một phút trước còn là kẻ thù, bây giờ lại trở thành đối tượng đáng được thông cảm, đành dìu Vương Lôi đã bị chấn động đến mức đờ đẫn đi đến chỗ an toàn, không thể để cô nhi bị lừa đáng thương này ở lại đây tiếp tục làm bùa bộ thân bằng da bằng thịt cho Vương Bác Du!

Chỗ gọi là an toàn vẫn là bãi tha ma của ma nữ áo đỏ mà Hạ thì Đình nhắc đến, chỗ đó có thể là nơi duy nhất Vương Bác Du không tìm được. Lúc ma nữ áo đỏ nhìn thấy Hạ thì Đình hùng hồn dẫn theo một đống nhân sĩ bắt ma đến đã sợ nhảy dựng lên, những con ma nhỏ đang chơi bời lêu lổng trong bãi tha ma kia ngay lập tức trốn đông nẩp tây, nhưng tới khi mọi người nói rõ mục đích đến đây, đồng thời biết những nhân sĩ bắt ma này không phải đến hại mình, đám ma liền từ từ đi ra.

Có điều những nhân sĩ bắt ma này vừa nhìn thấy nhiều ma như vậy, mà lại là nhũng con ma không có khả năng sát thương, đều không nén nổi thói ngứa nghề. Nhưng khi nghĩ Hạ thì Đình - người có trình độ cao nhất của Đường môn không chỉ khoan dung cứu ma còn có thể kết bạn với họ, thì liền ra vẻ nghĩa hiệp, còn cùng ma chơi trò chơi, cố gắng biến địch thành bạn, tạo thành một khối, pha trò đến mức khiến cho những con ma mắc nạn đáng thương kia cười lăn cười bò.

Vương Lôi vẫn đờ đẫn. Hạ thì Đình đã khôi phục phần lớn nguyên khí, bắt đầu cứu chữa cho Ngải Giai, cô lấy ba hồn bảy vía của Ngải Giai xếp thành hình người, lại dùng bùa y gọi hồn, bắt đầu gọi thân hình của Ngải Giai hiện ra, may mà có lão quái Âu Dương trợ giúp, cô mới thuận lợi hoàn thành đạo bùa đó, biết Đường môn thực sự không phải là hư danh, có thể tung hoành thiên hạ tinh lọc bình luân hồi, cũng thấy phấn chấn.

Còn chuyện đến mức vì sao lại bị diệt môn nhanh như vậy, điều này chỉ có thể nói, làm bác sĩ, dù là bác sĩ của ma, cũng là một chuyện nguy hiểm, thói thường bác sĩ không thể tự chữa bệnh cho mình.

Nhìn Ngải Giai từng tấc từng tấc hiện ra trong không trung, hình người cũng rõ dần lên, Hàn Tử Nghi xúc động, sung sướng nhảy múa, hận một nỗi không thể cắt thịt của mình đắp lên phần xương trắng không có da thịt kia của Ngải Giai.

Bùa gọi hồn cuối cùng đã hoàn thành, Ngải Giai đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, Hạ thì Đình mệt vã mồ hôi, tựa vào một tấm bia vỡ trong bãi tha ma nghỉ ngơi, Ngải Giai phải một lúc nữa mới có thể tỉnh lại, Hàn Tử Nghi đang ở đó ôm lấy cô ta, đúng như thư sinh si tình trong phim Thiện nữ u hồn.

 Hạ thì Đình mỉm cười nhìn họ, cảm thấy được an ùi, lại nghĩ đến chuyện của mình và Vương Lôi, lòng cô quặn đau, người ta người và ma yêu nhau còn nồng cháy như vậy, còn bọn họ, hai người sống sờ sờ lại chỉ có thể hờ hững lạnh lùng, xem ra tình yêu thực sự không phân biệt tuổi tác, biên giới, âm dương, chỉ xét đến duyên phận!

Đường Tiểu Uyển từ từ tiến lại, hình như có rất nhiều chuyện muốn nói với Hạ thì Đình, nhưng lại không biết mở miệng thế nào, Hạ thì Đình cũng không chù động chào hỏi, có trời mới biết ma nữ nhà Tống này có bao nhiêu chuyện giấu mình, cô đã chịu ** việc mình cái gì cũng không biết, còn người ta thì luôn bất ngờ mang đến cho cô cuộc sống mạo hiểm.

Lão quái Âu Dương cũng đã đến, vỗ vỗ vai cô nói: "Đường môn có người kế thừa, tôi thực sự vui mừng, cô đúng là có khả năng thiên bầm, bát tự xấu như vậy vẫn có thể làm những chuyện nguy hiểm thế này".

"Nêu bát tự không xấu thì không cần gặp phải những chuyện phiền phức này lồi". Hạ thì Đình liếc Đường Tiểu Uyển, mắt Đường Tiểu Uyển đã rơm rớm lệ.

Lão quái Âu Dương vội làm hòa giải viên, chuyển đề tài nói: "Quả cam rốt cuộc có phải ở trong người cô không?". Đầu ông hướng về Đường Tiểu Uyển, ánh mắt chan chứa hi vọng.

Hạ thì Đình bây giờ mới hiểu, thì ra ông già này đã biết quả cam là thứ gì, vậy mà lúc nào, ở đâu cũng giả vờ ra vẻ không biết, là vì không muốn để tin tức này cho quá nhiều người biết.

Nghĩ đến đây, đối diện với ông già quỷ quái này, cô hét lên: "Quả cam rốt cuộc là thứ gì? Nêu hôm nay lại không cho tôi biết, tôi lập tức trở mặt, chém hết chỗ này, mọi người đều coi như xong".

Lão quái Âu Dương vội nhảy lên bịt miệng cô lại, khẽ nói: "Bà cô, cô nhất định muốn cả ma giới đều biết mới hài lòng sao?". Rồi lại cần thận nhìn xung quanh, thấy những nhân sĩ chính nghĩa kia đang cùng lũ ma lương thiện chơi trò diều hâu bắt gà con, trên đất toàn là tay gẫy chân đứt của ma, cuộc chơi đã vui đến mức ma cũng không thèm để ý nhặt chân tay nữa, xem ra không có ai chú ý đến tình hình ở bên này.

Lão quái Âu Dương đưa mắt ra hiệu cho Đường Tiểu Uyển, Đường Tiểu Uyển lập tức bay lên phía trước, dáng vẻ như một học sinh tiểu học mắc lỗi, cô lấy giọng, đối diện với Hạ thì Đình, bắt đầu nói về thân thế của mình..

..

Hoàng đế Trung Quốc rất nhiều, nhưng hoàng đế vì nước vì dân mà làm việc tốt lại không nhiều. Đại đa số các vị hoàng đế đều chỉ có một nguyện vọng, chính là có thể đắc đạo thành tiên, tệ nhất cũng có thể trường sinh bất lão.

Chuyện không có lí lẽ khoa học gì này, từ thời Tần Thủy Hoàng đã bắt đầu khiến các hoạt động như tìm tiên hỏi thuốc, ngồi thiền luyện linh đơn, còn có hình thức cực đoan hon, dứt khoát xuất gia làm hòa thượng, cho rằng tương lai có thể biến thành rồng bay lên trời xanh, lên ngôi thần tiên rộ lên thành phong trào.

Chu cha, đây cũng không biết là tin nhảm do môn phái nào tung ra, dù sao cũng không có một hoàng đế nào trường sinh bất lão, còn thuộc hạ bị hại chết lại có nghìn nghìn vạn.

Phụ vương của Đường Tiểu Uyển cũng là một trong số những hoàng đế trung thành với việc tìm kiếm thuật trường sinh bất lão, cũng là vị hoàng đế có vận khí khá tốt. Triều đại đó của ông ta, kiến thức âm dương vô cùng phát triển, thường xuyên có một số cao nhân ngoại thế thật giả lẫn lộn hành nghề kiếm cơm, chỉ ra một con đường sáng cho hoàng đế, ví dụ như đi tắt thế nào để thành tiên, làm như thế nào để tu luyện sống đến một nghìn tám trăm tuổi.

Phụ vương của Đường Tiểu Uyển thu thập một đống bảo bối tu tiên, nhưng thực sự có ích lại chỉ có cái bình luân hồi kia.

Phụ vương của Đường Tiểu Uyển thuộc loại hoàng đế rất may mắn, sinh thời đã thực sự gặp được một cao nhân, cao nhân đó mặc áo đạo sĩ, có phong thái cốt cách của tiên nhân, có khí phách hon người, được hoàng đế rất tôn trọng.

Vị cao nhân này nhìn thấy bình luân hồi, cho rằng là ý trời không thể làm trái, hoàng đế trước mắt này tướng mạo rất bình thường, thiên phận rất bình thường, vận mệnh rất bình thường, xem ra nhất định muốn thành người bất tử, vì thế hạ quyết tâm giúp ông ta lên trời thực hiện nguyện vọng này.

Mà việc thực hiện nguyện vọng này ít nhiều phải hi sinh một số người không liên quan, ví dụ như Đường Tiểu Uyển vừa mới sinh ra chưa được bao lâu, cô vốn là công chúa, nhưng con của hoàng đế quá nhiều, tập hợp lại có thể được mấy chục bàn mạt chược, hoàng đế một con vẫn có thể sinh tiếp mà.

"Cũng không phải".

Lúc này hoàng đế đã hơi lo: "Vậy rốt cuộc là người thế nào?".

Cao thù kia dùng ngón tay chỉ về hướng tây, sau đó nói: "Một vị công chúa, vừa mới chào đời, tôi đã tính toán bát tự ngày sinh của đứa bé này là thích hợp nhất, nhưng nó phải được đưa đến Đường môn học y thuật ma, mới có ích cho người".

Hoàng đế lập tức thở phào, thì ra là bắt một công chúa đi học y, điều này có gì khó, đừng nói một đứa, chín mười đứa ta cũng phê chuản.

Là như vậy, Đường Tiểu Uyển còn đang khóc oa oa thì đã được định trước là phải đến Đường môn học y thuật, cũng đã bị người ta sắp đặt sẵn quỹ đạo số kiếp cả một đời.

Mục đích học y thuật ma chính là để phụ vương có thể trường sinh bất lão.

Nhiệm vụ sinh ra của Đường Tiểu Uyển là làm cái chuyện quá bất bình thường này, xem ra so với những người số khổ, Đường Tiểu Uyển là người đầu tiên tự cổ chỉ kim, oan uổng mang danh nghĩa một công chúa, lại phải làm toàn nhũng chuyện khổ sai như bọn nô tài.

..

Hạ thì Đình nghe đến đây liền nhíu mày, không ngờ phụ vương của Đường Tiểu Uyển lại tồi tệ như vậy, xem ra còn xấu xa hon cả Vương Bác Du, vì thành tiên mà không từ thủ đoạn, nhưng điều đáng vui mừng là, thời đại vẫn tiến bộ đến ngày nay, chứng minh người trường sinh bất lão kia đều không toại nguyện, nghĩ đến đây, cô đắc ý mỉm cười, sau đó đập vào tay Đường Tiểu Uyển an ùi: "Chị đừng buồn nữa, ông bố kia của chị cũng không có kết cục tốt, chẳng phải là xương cốt đã hóa tro

Đường Tiểu Uyển và lão quái Âu Dương đồng thời thở dài, rồi nói: "Nêu có chuyện tốt như vậy, sao lại có thể xuất hiện quả cam".

"Vậy quả cam rốt cuộc là cái gì?". Hạ thì Đình mới nhớ ra, mình đã bỏ qua một mấu chốt quan trọng nhất.

Đường Tiểu Uyển sững sờ rất lâu sau mới nói tiếp: "Tôi lớn lên ở Đường môn, một đời học y thuật ma, sau này mới biết, mọi cố gắng của mình đều là vì tinh lọc bình luân hồi, nhưng thiên phận của tôi không phải rất cao, còn chưa học thành tài, bình luân hồi cũng chưa được tôi hoàn toàn tinh lọc hết, phụ vương tôi đã không còn nữa".

Hạ thì Đình cười ha hả, nghĩ đến vị hoàng đế đáng buồn cười kia đã chết trước lúc thành công, thì vô cùng hả giận.

Đường Tiểu Uyển nói: "Cô đừng cười nữa, cô cho rằng phụ vương tôi đã chết, có gì tốt cho tôi hả? ông ấy chết rồi, tôi bị chôn theo, ngôi mộ kia không phải là của tôi, mà là mộ của ông ấy, vì thứ chôn trong đó là linh hồn của ông ấy".

"Linh hồn?".

"Trường sinh bất lão cũng có rất nhiều cách! Cải từ hoàn sinh cũng được coi là một cách, đem hồn cất giấu trong bình luân hồi, tránh phải chịu nỗi khổ luân hồi, tim thời cơ thích hợp tinh lọc hết bình luân hồi, sau đó dùng quả cam làm thuốc dẫn, thì ông ấy có thể sống lại". Đường Tiểu Uyển nói sơ qua.

"Trời ơi! Chị nói là, cải tử hoàn sinh, xác ướp tái thế?". Hạ thì Đình đã kinh ngạc đến mức con ngươi như lòi ra ngoài.

"Trường sinh bất lão chỉ đơn giản như thê!". Đường Tiểu Uyển chìa hai tay ra.

Hạ thì Đình cuối cùng đã tim được mục tiêu của cuộc đời, trong nháy mắt, cô giống như trúng tà, chìa hai tay nói: "Quả cam ở đâu? Tôi cũng muốn trường sinh bất lão".

Chẳng trách bao nhiêu người đánh nhau thừa sống thiếu chết, thì ra thực sự có thể trường sinh bất lão, năm đó Đường Tăng là con ve vàng đầu thai, chỉ cần ăn thịt của ông ta vào thì có thể trường sinh bất lão, ngay khi tồn tại cả nhân vật như Tôn Ngộ Không trông coi dọc đường, vẫn rất nhiều lần không trông được, yêu quái bất cần mọi thứ chỉ cần Đường Tăng, có thể thấy ma lực của sự bất từ.

Đường Tiểu Uyển dường như đã đoán được Hạ thì Đình sẽ phản ứng như vậy, khả năng là bất cứ ai biết được chuyện này đều sẽ quan tâm đến quả cam, vì thế cô mỉm cười đứng dậy, vỗ vỗ vào người mình, rồi nói: "Cơ thể tôi chính là vật đựng quả cam, linh hồn của tôi tan vỡ thì quả cam sẽ lộ ra, bây giờ cô muốn lấy quả cam thì giết tôi đi!".

Hạ thì Đình đã bị đánh bại hoàn toàn, thì ra câu chuyện phức tạp như vậy, cô hoàn toàn không nghĩ tới!

Buổi tối, mọi người ngủ lại ở bãi tha ma, Ngải Giai đã hoàn toàn hồi phục, nhưng cũng tránh mặt Hạ thì Đình, luôn là Hạ thì Đình chù động đến chỗ cô ta nói chuyện, chẳng còn quan tâm nội gián hay không nội gián gì nữa, lúc quan trọng Ngải Giai vẫn đứng ở phía này, chỉ cần sau khi cô bị Vương Bác Du giết chết đã cải tà quy chính thì đều không coi là muộn.

Nhưng Ngải Giai vẫn mặt lạnh như tiền, không thể nói chuyện thẳng thắn với Hạ thì Đình, đến Vương Lôi cũng thấy không thuận mắt, xông tới chỗ cô ta mà quát:

"Có gì mà không muốn nói, tôi cũng là bố tôi cướp về làm bùa hộ thân, chẳng phải vẫn sống đây sao".

Vương Lôi hình như đã lấy lại tinh thần sau khi phải chịu sự đả kích lớn đó, đang ngấu nghiến nuốt hộp cơm vừa cướp được của một nhân sĩ chính nghĩa, anh mãi mãi vẫn là kiểu người không bị đánh gục, bản tính lạc quan, tràn đầy sức sống, nỗi đau mà người bình thường có thể mất mạng, khi rơi xuống đầu anh chỉ là một con dấu trắng, gặp phải những vấn đề tình cảm không thể giải quyết, anh sẽ không bận tâm suy nghĩ, người như vậy tuy hơi ngốc, nhưng sẽ sống lâu hơn những người hay phiền muộn.

Ngay cả Đường Tiểu Uyển cũng bắt đầu khâm phục Vương Lôi, người ta mệnh tốt, hình như không chỉ là dựa vào vận mệnh, mà còn có một tâm thái mà những người bình thường không thể theo kịp, xem ra bây giờ nói tâm thái gì đó quyết định vận mệnh cũng là có lí.

Ngải Giai bị Vương Lôi lấn lướt, lại nghĩ hai người đều bị Vương Bác Du hại, mà người ta lại ngay lập tức có thể làm như không có chuyện gì, còn mình lại ở đây tự xót thương bản thân, so sánh với nhau, thì cảm thấy thực ra mình cũng không phải rất đáng thương. Cô ngẩn ra một lát, ngay cả nước mắt cũng không còn âm thầm chảy nữa. Cô đứng dậy rồi nói đã nghĩ thông suốt.

Hàn Tử Nghi đứng bên cạnh an ủi: "Mọi người đừng bức bách Giai Giai, sức khỏe cô ấy vừa mới hồi phục, hơn nữa, một cô gái yếu đuối như cô ấy sao có thể chịu đựng gian khổ".

Hạ thì Đình cũng đang ăn cơm, vừa nghe thấy những lời này thì nghẹn ứ lại: "Yêu đuối... Cô gái yếu đuối, cô ấy mà là cô gái yếu đuối ư!".

Cuối cùng Ngải Giai cũng đã mở miệng: "Tôi là sát thủ do Vương Bác Du đào tạo".

"Ma sát thủ! Lão già Vương Bác Du đúng là vô vị, ngay cả ma cũng không tha đào tạo sao?". Hạ thì Đình kêu lên.

Ngải Giai khẽ nói: "Không phải, từ nhỏ tôi đã sống bên cạnh ông ta, tôi là sát thủ tốt nhất mà ông ta đào tạo ra, có điều trong một lần chấp hành nhiệm vụ, tôi đã mất mạng, ông ta tiếc công đào tạo bao nhiêu năm, gọi hồn của tôi lại, để tôi tiếp tục chết thay ông ta, sau khi tôi làm ma, nhiệm vụ đầu tiên được giao là tiếp cận Đường Tiểu Uyển, xâm nhập vào nội bộ của mọi người".

"Vậy cô cũng biết diễn kịch quá nhỉ!". Ý nghĩ của tất cả mọi người khi đối mặt với diễn xuất của Ngải Giai đều là sao cô không làm diễn viên.

Ngải Giai đau khổ nói: 'Tôi không biết vì sao sau khi chết có thể thay đổi lớn như vậy, hình như những gì lúc còn sống chưa từng chơi thì đều chơi hoặc những thứ chôn kín trong lòng đều bộc lộ ra hết, việc tôi tiếp cận Đường Tiểu Uyển vốn là một nhiệm vụ, nhưng hỏng việc ở cái lọ nước trang điểm kia".

Hạ thì Đình bất ngờ nhớ lại cành lần đầu tiên nhìn thấy Ngải Giai, chỉ vào mình nói: "Nước trang điểm? Ý của cô là, cái lọ nước làm se lỗ chân lông đựng nước đánh ma của tôi đã hại cô".

"Thực tế đúng là như vậy, tôi không kiềm chế được ham muốn của mình nên đã dùng lọ nước đó, suýt nữa thì hồn bay phách lạc, đợi sau khi cô cứu được tôi, tôi đã giống như Đường Tiểu Uyển, chỉ nhớ những chuyện mình muốn nhớ, hoặc cơ bản tôi không bằng lòng tiếp tục làm quân cờ của Vương Bác Du, cho nên tôi đã lựa chọn cách không nhớ".

Hạ thì Đình lại hỏi một câu nữa: "Dù đã lựa chọn không nhớ, sao Vương Bác Du lại có thể biết chuyện của chúng ta?".

"Tôi cũng không biết, thực sự không biết, hoặc là tôi đã từng cho ông ta biết, hoặc là ông ta dùng cách nào đó có thể tim được tôi, nhưng tôi thực sự chưa từng chù động liên lạc với ông ta". Ngải Giai chân thành nói.

Đường Tiểu Uyển bất ngờ nghĩ ra một vấn đề, chỉ vào Ngải Giai nói: "Nêu cô thực sự là bộ máy theo dõi của Vương Bác Du, vậy thì chỗ này cũng không an toàn, ông ta có thể tim thấy chúng ta!".

Đang nói thì nghe thấy bên ngoài bãi tha ma có tiếng hỗn loạn, hình như là tiếng đánh nhau, nhóm người Hạ thì Đình vội đứng dậy ra xem, một con ma nam đang chạy rất nhanh về phía sau. Đường Tiểu Uyển lập tức bắt anh ta lại, nhìn dáng vẻ anh ta đúng là đang chuẩn bị chạy trốn vào rừng hoang, anh ta chỉ về phía trước nói: "Có rất nhiều ác ma đã đến đây, còn có cả sát thủ, mọi người mau thả tôi ra, tôi phải tim chỗ ẩn nấp".

"Anh dù sao cũng là một con ma nam, tôn trọng mình một chút có được không, đừng sợ chết như vậy, đằng nào cũng chết rồi". Hạ thì Đình khinh bi mắng.

"Chao ôi, nếu chúng ta tài giỏi, vậy chúng ta hãy tập hợp thành một nhóm hung hăng càn quấy, ma có chỉ của ma, tôi vẫn thích sống cuộc sống thoải mái, cô xem, mọi người đều đang chạy, tôi khuyên các cô cũng tim một chỗ mà nấp đi". Con ma nam kia nói xong liền biến mất, không thấy bóng dáng đâu nữa.

Chương 19

Vương Lôi nói: "Luận về chạy, đoán chừng anh ta là đệ nhất thiên hạ, không có thủ đoạn độc ác gì, chúng ta cũng quan tâm mình một chút, phía trước hình như đang đánh nhau, đến đó xem sao nhé!".

Đã không cần đến đó xem nữa, nhóm nhân sĩ chính nghĩa bắt ma kia đang vừa lui vừa liều đánh với bọn ác ma xông vào bãi tha ma kia, tình thế đương nhiên là nhóm nhân sĩ chính nghĩa này chiếm thế thượng phong, dẫu sao ở đây cũng toàn là các bậc anh minh trong giới bắt ma.

Nhưng công việc chính của những tinh anh bắt ma này đa phần là làm giáo viên hay bác sĩ, không hề học giết người hay bắn súng, cho nên, đối mặt với đám sát thủ áo đen phía sau nhũng ác ma kia vẫn là rút lui nhanh hơn bất cứ người bình thường nào, nếu không phải là biết một số pháp thuật dùng chướng ngại vật ngăn tầm nhìn lại, thì những nhân sĩ chính nghĩa này cơ bản đã bị bọn sát thủ dùng súng giết sạch rồi.

Hạ Thi Đình căm hận nói: "Quả nhiên là Vương Bác Du, chẳng trách lúc mọi người cứu tôi, ông ta chạy nhanh như vậy, thì ra ông ta đã động thù trên người Ngải Giai, Ngải Giai là thiết bị bắt tín hiệu sống".

"Còn ở đó mà thiết bị bắt tín hiệu sống! Đã lúc nào rồi, còn không đi giúp đỡ". Hàn Tử Nghi liếc cô một cái, nhưng Vương Lôi đứng đó nhìn một lúc, nói một câu khiến mọi người giật mình hoảng sợ: "Hay là chúng ta nấp đi!".

Đường Tiểu Uyển kích động nói: "Cái gì, anh chàng này sao nhát gan như vậy?".

"Chị gái, người ta có súng, chúng ta ngay cả cái tăm cũng không có, tiến lên là tìm đến cái chết, chị là ma không sợ súng đạn, tôi vẫn sống sờ sờ, chị nhìn xem, nhũng người khác đều đã dùng pháp thuật chuồn hết rồi, đến cả những con ma lương thiện cũng chạy hết sạch rồi, bây giờ còn ở bãi tha ma làm gì, đợi người ta đến xử tử chị sao!".

Vương Lôi lại nhìn chiến tuyến trước mặt một lát, sau đó kêu to: "Chạy đi!".

Một đám người lập tức chạy nhanh như bay theo hướng con đường bên ngoài bãi tha ma, còn có một chiếc xe dừng ở đó, chỉ cần chạy được lên xe, tài nghệ lái xe của Vương Lôi có thể đưa mọi người thoát khỏi nguy hiểm.

Vương Lôi chạy nhanh nhất, vừa mở cửa xe liền quay đầu nói với mọi người: "Mau lên xe".

Còn phản ứng của nhóm người Hạ Thi Đình này là mắt mở trừng trừng, ngây ra như phỗng nhìn phía sau lưng anh, cuối cùng anh đã hiểu ra điều gì, từ từ ngoảnh đầu lại, một hàng họng súng đen nghịt chĩa ra từ trong xe, cảnh tượng đúng là bi tráng.

Vương Lôi cười chua chát, giải thích với mọi người: "Hừm, những khẩu súng này nhìn chung đều dùng để trưng bày, chẳng có mấy khẩu là thật, ha ha, không tin, tôi lấy một khẩu cho mọi người xem".

Anh mỉm cười đưa tay lấy súng của một người, người kia nắm rất chắc, anh vừa kéo vừa nói: "Đừng cứng đầu nữa, keo kiệt như thế làm gì, chỉ là mượn súng cho mấy người bạn của tôi xem xem là thật hay giả thôi".

Đang giằng co, một khuôn mặt từ trong xe thò đầu ra, nét mặt quen thuộc, lạnh lùng nhìn mọi người nói: 'Tôi đã nói từ lâu rồi mọi người sẽ gặp lại mà! Cảm giác bắt sạch chỉ bằng một mẻ lưới thật sung sướng".

Khuôn mặt có thể khiến Vương Lôi và Ngải Giai đờ đẫn không nhiều, chỉ có thể là Vương Bác Du.

Vương Lôi không biết nên kêu ông ta bằng gì, hình như tình cảm bao nhiêu năm nay vẫn còn nguyên đó, mặc dù bây giờ đã biết thân thế của mình, nhưng trong một lúc phải hận một người mình luôn coi là người thân nhất, đã quan tâm mình hơn hai mươi năm, cũng là một chuyện rất khó. Anh chỉ có thể lùi lại mấy bước, Vương Bác Du đã đến rồi, xem ra không cần thiết cố làm ra vẻ nữa.

Vương Bác Du nói một câu rất thấu tình đạt lí: "Công chúa, chỉ cần cô đi cùng tôi là được, tôi sẽ không làm khó những người này".

Đường Tiểu Uyển vốn đang nẩp ở phía sau, thấy Vương Bác Du chỉ đích danh muốn mình xuất hiện, rồi lại nhìn những họng súng kia, lúc này hoàn toàn không còn quyền lựa chọn gì nữa, chỉ có thể quyết định lựa chọn chết một hay chết cả đám.

Hạ Thi Đình vừa nghe, mặt thất sắc, dang hai tay ra rồi nói: "Họ Vương kia, có bản lĩnh thì giết hết chúng tôi đi, nếu không đừng nghĩ đến chuyện đưa Đường Tiểu Uyển đi".

"Giết sạch các ngươi'' . Vương Bác Du nhún vai, sau đó nói: "Yêu cầu như vậy tuy không phải rất quá quắt, nhưng ta cũng không muốn lại hành quyết nữa, con người rồi sẽ chết đi, cô hà tất phải gẩp gáp chết cùng một lúc".

"Ông, ông buông tay đi! Vì sao không buông tha Đường Tiểu Uyển? Quả cam kia có tác dụng gì với ông?".

Hạ Thi Đình thấy phía mình không còn chút ưu thế nào, giọng nói cũng không nén được sự thê lương.

Vương Bác Du nhíu mày nói: "Xem ra, công chúa đã nói hết mọi chuyện với cô, vậy cô cũng biết, ta đã vì tìm quả cam mà tốn bao nhiêu công sức, sẽ không buông tay vào lúc này".

"Vì sao ông nhất nhất phải phục sinh một người cổ xưa, hoàn toàn không có ý nghĩa gì, ông ta sống lại thì có thể như thế nào, lẽ nào ông ta còn có thể làm bá chủ thiên hạ, ông ta ngay cả xả nước nhà vệ sinh cũng không biết, đi thang máy cũng sợ đến thót tìm, ông ta có thể thích nghi với cuộc sống hiện đại không, lẽ nào còn có thể cầm đầu quân lính đi cướp lại thiên hạ. Phục sinh ông chủ của các người, chẳng phải chỉ là có thêm một người tâm thần hay sao, hà tất vì một kẻ tâm thần mà phải hi sinh bao nhiêu người như vậy".

Hạ Thi Đình bắt đầu nổi nóng, đã từ từ vung kiếm tổ trong tay, mặc dù không biết mớ pháp thuật đánh ma này có tác dụng gì đối với loài người, nhưng lúc này cũng chỉ có thể đánh liều mà thôi, dù sao cũng đã đến bước đường cùng.

Nhưng Đường Tiểu Uyển lại chậm rãi bước ra, đối diện với Vương Bác Du nói: "Có thật là tôi chỉ cần giao quả cam ra, ông sẽ thả những người bạn của tôi ra".

"Thứ tôi cần chỉ là quả cam, trong mắt tôi mạng sống của các bạn cô không đáng một xu, từ trước đến nay tôi lợi dụng họ cũng chỉ là muốn tinh lọc bình luân hồi, những chuyện này cô đều biết, vì sao tôi phải phí công đấu với họ, mà trong đám đó còn có hai kẻ móng vuốt rất sắc, tôi cũng sợ gây tai họa". Vương Bác Du hoàn toàn nói ngược với suy nghĩ thật sự.

"Không thể nào, Tiểu Uyển, đem quả cam giao cho ông ta, chị sẽ chết đấy". Hạ Thi Đình trong lúc cấp bách đã đem bí mật này nói ra, sắc mặt của Hàn Tử Nghi và mấy người này hoàn toàn thay đổi, chẳng trách quả cam mãi không truy tìm được, thì ra là phải dùng tính mạng của Đường Tiểu Uyển đánh đổi.

"Đường Tiểu Uyển, chị đừng ngốc như vậy, lão già kia đã giết bao nhiêu người, đương nhiên không thể buông tha chúng ta, cứ coi như chị hi sinh bản thân, bao nhiêu công sức để làm chuyện này".

"Đừng cử động". Vương Lôi đột nhiên xông lên, rút ra mấy con dao, nhanh như chớp kề lên cổ Vương Bác Du, lớn tiếng nói: "Không được động đậy. Tôi sẽ run tay đấy!".

Tất cả mọi người đều bất ngờ đến sững sờ bởi sự thay đổi này, lúc Vương Bác Du xuất hiện, không ai chú ý đến Vương Lôi vẻ mặt chán nản, anh đã giống như một người vô hình bị người ta bỏ quên. Bởi vĩ, ai cũng biết Vương Lôi sẽ không thể đối đầu với Vương Bác Du, lúc này anh là người khó xử nhất, cũng ở vào thế khó xử nhất, nhưng không ngờ anh có thể ra tay vào lúc quan trọng nhất.

Vương Bác Du bị dí dao vào lưng, sững sờ rất lâu mới nói: 'Ta đúng là, đúng là, con dao này của con còn do chính ta tặng cho con nhỉ! Xem ra ta cả đời thông minh, cuối cùng vẫn nhìn nhầm người rồi".

"Tôi sẽ không làm hại ông, ông đừng ép tôi, chỉ cần thả chúng tôi đi là được, chúng tôi sẽ đi thật xa, sẽ không tiếp tục làm phiền cuộc sống của ông nữa". Vương Lôi nhận thấy một áp lực cực lớn, anh không hề muốn đối xử như vậy với Vương Bác Du, nhưng vì bạn bè của mình, anh biết chỉ có một con đường này.

Ông ta nói với bọn sát thủ trong xe: "Xuống xe, tất cả xuống xe!".

Bọn sát thủ kia thấy tình hình không hay, Vương Bác Du cũng quát tháo: "Còn không mau xuống xe, ở đó làm gì, ta chết rồi, ai trả tiền cho các người". Vừa nghe thấy câu này, bọn sát thủ lập tức xéo khỏi xe, súng cũng thu lại ngay ngắn, Vương Lôi đưa mắt ra hiệu cho Hạ Thi Đình, Hạ Thi Đình lập tức nói: "Chúng ta lên xe, mọi người hãy nhanh chóng rời khỏi nơi này".

Tất cả mọi người đều đã lên xe, nhưng Ngải Giai vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Hàn Tử Nghi giục: "Đã là lúc nào rồi, em còn không lên xe, lẽ nào muốn đợi anh mang xe hoa đến rước".

"Em không thể đi cùng mọi người, em đã là máy theo dõi sống, chỉ cần em đi chung với mọi người, bất luận đi đâu, ông ta đều có thể tìm được em, trừ phi chúng ta giết ông ta". Ngải Giai chỉ vào Vương Bác Du nói.

Tay của Vương Lôi run lên, không nói lời nào, nhưng anh không thể giết Vương Bác Du, tình cảm bao nhiêu năm nay vẫn còn nguyên đó, anh không thể ra tay.

Hạ Thi Đình và Hàn Tử Nghi nghe Ngải Giai nói vậy, cũng không thốt lên lời, mặc dù đều rất hận Vương Bác Du, nhưng nói đến giết người, dẫu sao cũng không phải chuyện nhỏ. Hạ Thi Đình ngay cả can đảm giết một con gà cũng không có, làm sao cô dám đi giết người. Đánh ma và giết người là hai chuyện khác nhau, tính chất hoàn toàn không giống nhau.

Đường Tiểu Uyển là người duy nhất có thể ra tay giết Vương Bác Du, nhưng cô lại ở phía sau suy nghĩ rất lâu, rồi nói: "Tôi thực sự không biết giết người, cả đời tôi chỉ chữa bệnh cho ma, bắt ma, sau khi chết bảo tôi đi giết người, tôi không làm nổi".

Ngải Giai cũng thở dài nói: "ông ta đã nuôi tôi khôn lớn, dù không đối xử tốt với tôi nữa, nhưng tôi cũng không có lí do giết ông ta, huống hồ, từ trước đến nay ông ta đối với tôi rất tốt, cho nên, tôi ngoài chuyện bỏ đi, không còn con đường thứ hai".

Không ai có thể mở miệng nói gì, những điều Ngải Giai nói đều là sự thực, nhưng, để Ngải Giai cô độc rời đi, để cô ấy rơi vào vòng nguy hiểm, cũng không phải là cách.

Hàn Tử Nghi lao đến, nói với Vương Bác Du: "Rốt cuộc ông đã thông qua cái gì để tìm được Ngải Giai, mau lấy cái thứ liên lạc đó ra".

Vương Bác Du vẫn rất bình tĩnh, lúc này ông ta không muốn chọc giận nhóm người này, nhưng cũng nói rất thật: "Không thể, cô ta vốn là sát thủ do ta đào tạo, dù có chết ta cũng có thể tìm được cô ta, không cần máy liên lạc thông tin gì cả, lúc cô ta chết, lúc ta gọi hồn cô ta trở lại, vẫn có thể dễ dàng điều khiển cô ta, nếu không sao có thể có nhiều hồn ma thay ta làm việc như vậy".

"Vậy ông buông tha cho Ngải Giai đi". Hàn Tử Nghi nỗ lực nói một câu cuối cùng.

"Được, chỉ cần con thả ta". Câu trả lời của Vương Bác Du rất không thành thật.

..

Vương Lôi nói với Ngải Giai: "Lên xe trước, ra khỏi chỗ nguy hiểm này trước đã, rồi sẽ xem xét có chia ra không".

Ngải Giai đã đồng ý, cô quay đầu nhìn bãi tha ma, người và ma trong đó đều đã bỏ chạy sạch trơn, không biết vì sao công phu thoát thân của nhóm người này phi thường như vậy.

Cô cũng đã lên xe, Hàn Tử Nghi tăng ga ném bọn sát thủ lại phía sau, còn Vương Lôi cầm dao nói với Vương Bác Du: "Yên tâm, đến được chỗ an toàn, chúng tôi sẽ thả ông".

Hàn Tử Nghi lái xe cũng khá nhanh, chẳng bao lâu đã ra khỏi mê trận, chắc chắn phía sau không có người bám theo, Vương Lôi bảo dừng xe lại, sau đó cùng Vương Bác Du xuống xe, chuản bị ném Vương Bác Du xuống lề đường.

Trên xe, Vương Bác Du đã bị Hạ Thi Đình dùng băng dính trói quặt cánh gà ra phía sau bất ngờ nói: "chi bằng bây giờ con hãy giết ta đi", vẻ mặt ông ta tỏ ra vô cùng đau khổ.

Vương Lôi không biết phải làm thế nào, anh vẫn luôn kính yêu Vương Bác Du, mặc dù Vương Bác Du đã làm bao nhiêu chuyện tàn nhẫn, nhưng, nhìn dáng vẻ đáng thương lúc này của ông ta, Vương Lôi lại không biết như thế nào là đúng.

Vương Bác Du khẽ nói: "Vì sao con không thử hỏi ta, ta đã có bao nhiêu tiền, bao nhiêu sức mạnh, bao nhiêu thế lực, vì sao nhất định phải tìm được quả cam và tinh lọc bình luân hồi, đi phục sinh cho một kẻ mắc bệnh tâm thần cổ đại chứ?".

"Cái này...". Vương Lôi quả thực chưa hề nghĩ đến.

"Bởi vì, ta cũng đành bó tay"

Toàn thân thối rữa sắp mà chết, nói mấy câu thông cảm, hay giao Đường Tiểu Uyển ra để giúp ông ta phục sinh kẻ tâm thần nhà Tống muốn trường sinh bất lão mà hại người kia sao?

Vương Lôi càng đau lòng hơn, anh vội tiến lên cắt đút băng dính trói quặt tay Vương Bác Du, nói với những người trên xe: 'Tôi nói rồi, bố tôi có nỗi khổ riêng, ông ấy cũng không còn cách gì, nếu không ông sẽ không làm bao nhiêu chuyện hại người như vậy".

Anh bước lên mấy bước, vừa đi vừa nói với Vương Bác Du: "Bố, chúng ta lên xe đi! Những chuyện này từ từ nghĩ cách, con tin sẽ có cách giải quyết, không thể có chuyện bao nhiêu người sống chúng ta lại không thắng nổi một người đã chết!".

Hạ Thi Đình vốn cũng đứng bên cạnh xe nhìn theo hai người này, nhưng cô đứng đối diện với Vương Bác Du, nhìn thấy rõ ràng sau khi Vương Lôi cởi trói hai tay cho ông ta, hãi bàn tay kia lại lôi một khẩu súng từ trong túi áo ra, mà còn chĩa vào sau lung Vương Lôi.

Vương Bác Du cơ bản không chuẩn bị cùng anh lên xe, việc ông ta muốn làm là giết chết đám người này.

Cô hét to: "Không", rồi lao đến đẩy Vương Lôi đã bước đến bên cạnh mình, giây phút đó đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, không chút suy nghĩ, chỉ là bản năng phải đẩy Vương Lôi ra, nhưng lại quên mất cú đẩy này sẽ phơi bày cô dưới họng súng của Vương Bác Du.

An toàn và nguy hiểm, tình sâu nghĩa trọng, sợ hãi Hạ Thi Đình đều không nghĩ đến. Trong giây phút sống chết này, Hạ Thi Đình đã chọn con đường để Vương Lôi tiếp tục sống, tất cả những chuyện này đều xuất phát từ bản năng của người con gái khi yêu.

Tiếng súng vang lên đinh tai nhức óc, tất cả những người trên xe đều sững sờ. Vương Lôi vừa quay đầu, còn chưa kịp nói gi, tiếng súng lại vang lên, nhưng Ngải Giai đã bay đến bên cạnh Vương Bác Du nhanh như một tia chớp, một bộ vuốt sắc nhọn chộp xuống, súng của Vương Bác Du rơi xuống đất.

Tất cả tiềm năng của Ngải Giai đã bộc phát, Vương Bác Du mặc dù đạo thuật cao minh, nhưng cũng không địch nổi lúc Ngải Giai bộc phát, ông ta biết sự lợi hại của Ngải Giai. Ngải Giai là một sát thủ có tiềm năng vô hạn, bất luận là khi còn sống hay sau khi chết, ông ta vẫn vô cùng ghen tị với cô.

Súng đã không còn trong tay, mà trong xe còn có hai người thanh niên, Vương Lôi và Hàn Tử Nghi, lựa chọn thông minh của Vương Bác Du là chuồn.

Không ai đuổi theo ông ta, tất cả mọi người đều vây lấy Hạ Thi Đình, cô đã bám vào thân xe từ từ trượt xuống ngồi trên nền đất, máu tuôn chảy thành một vũng lớn. Vương Lôi toàn thân đờ đẫn, không biết phải làm thế nào, chỉ ngây ngô lấy tay chặn vào lỗ chảy máu đáng sợ kia, còn máu vẫn xối xả trào ra qua kẽ ngón tay. Hàn Tử Nghi hốt hoảng, luống cuống tìm hộp thuốc trên xe. Ngải Giai và Đường Tiểu Uyển đều ở bên cạnh kêu gào: "Hạ Thi Đình, không sao đâu, cô đừng động đậy".

Hạ Thi Đình bắt đầu cảm thấy ngực hơi đau, cô cúi đầu nhìn vũng máu, gần như không thể tin, chằm chằm nhìn những người xung quanh, giọng cô khàn khàn nói: "Tôi cảm thấy không đau! Nhưng tôi thực sự sắp chết rồi sao?".

Trước mắt Hạ Thi Đình đã dần mờ đi, không biết vì sao đột nhiên cô lại nghĩ đến những lời tiên đoán về số mệnh của mình. Cô đúng là người bát tự quá xấu, mà còn đúng là phải chết ở quãng thời gian đẹp nhất của

tuổi thanh xuân, đây hình như là ý trời, không ai có thể thay đổi.

Vương Lôi ôm lấy Hạ Thi Đình, không biết làm thế nào mới phải: "Đình Đình, em sẽ không sao, chúng ta lập tức đi bệnh viện, đến bệnh viện rồi, anh mời bác sĩ tốt nhất, như vậy thì sẽ không có chuyện gì nữa".

Xe đã khởi động, Hàn Tử Nghi lái xe nhanh hơn bất cứ lúc nào, nhưng không ai trách anh lái nhanh như vậy là nguy hiểm. Vương Lôi ở ghế sau ôm chặt Hạ Thi Đình, ngay cả nước mắt cũng không biết chảy thế nào mới đúng, anh ôm cô, cảm nhận cô đang dần đi vào trạng thái hôn mê, còn máu không sao cầm được. Ai cũng biết, máu chảy nhiều như vậy, Hạ Thi Đình chống đỡ không được bao lâu nữa.

Nét mặt của Đường Tiểu Uyển khó coi hơn bất cứ ai, cô đối diện với Hạ Thi Đình nói: "Cô đừng chết nhé! Làm ma rất vô vị, cô phải kiên định lên".

"Chị bây giờ còn biết nói à, vừa rồi sao không đến đỡ đạn cho tôi". Hạ Thi Đình mỉm cười, thực ra cô không giận Đường Tiểu Uyển, mặc dù gặp cô ấy, nên mới vướng phải hàng loạt phiền phức này, nhưng có lẽ Đường Tiểu Uyển và cô có duyên với nhau?

Đường Tiểu Uyển cũng cười miễn cưỡng rồi nói: "Bia đỡ đạn, cô cho là đóng phim sao, tôi muốn đỡ thì đỡ à! Hơn nữa, một con ma sao có thể đỡ được đạn".

Hạ Thi Đình quay đầu nói với Ngải Giai đang khóc lóc: "Không sao, chẳng bao lâu ba chúng ta sẽ có thể cùng nhau, chết rồi còn có thể làm ma, có gì mà phải khóc".

Vương Lôi dùng bàn tay đẫm máu bịt miệng Hạ Thi Đình nói: "Đừng nói bậy, nếu em chết rồi, sau này anh sao có thể cùng em sinh con. Anh còn chuẩn bị cầu hôn

em, sau đó chúng ta đến một nơi tươi đẹp, sinh thật nhiều con, sống cuộc sống hạnh phúc. Có phải em chê anh bây giờ nghèo, không muốn sống cùng anh, nên mới chết trước phải không?".

Nước mắt anh lã chã rơi xuống mặt Hạ Thi Đình, anh không thể cứu người mình yêu thương nhất, không thể như vậy.

Hạ Thi Đình không thể chết, người chết lẽ ra phải là anh, là sự dốt nát và cả tin của anh đã hại chết người con gái anh yêu thương nhất. Nêu không phải anh nghĩ Vương Bác Du là người tốt, nếu anh không thả ông ta bây giờ Hạ Thi Đình không phải nằm trong lòng anh đợi chết.

Hạ Thi Đình nhíu mày nói: "Đừng khóc nữa, anh khóc trông rất xấu, sớm biết như vậy, lúc đó chọn Hàn Tử Nghi thì tốt hơn. Không có gì phải buồn cả, Ngải Giai và Hàn Tử Nghi chẳng phải vẫn sống rất tốt đó sao, em sẽ đến tìm anh, hãy nhớ che cái mặt trời nhỏ trên trán anh lại".

Nói rồi, cô giơ tay lên, định lau nước mắt giúp Vương Lôi. Bất ngờ cô mỉm cười, nói: "Anh không biết anh vừa ngốc vừa đần, lại thích khoe khoang, có lúc rất thích tự cho mình là đúng, kẻ phá gia chi tử điển hình, không làm được chuyện gì, ngoại trừ nhà có tiền, đúng là tồi tệ".

Giọng nói của cô nhỏ dần, cô thực sự đã rất mệt, giống như muốn ngủ, mắt khép hờ, một lát lại choàng mở, lại tiếp tục nói: "Nhưng, em chính là thích cái vẻ này của anh, ngốc ngốc, đần đần, không thông minh, lại hay mất mặt".

"Tuy anh chẳng ra làm sao nhung em lại một mực thích anh".

Đây là câu cuối cùng Hạ Thi Đình nói trước lúc hôn mê, cô kề sát tai Vương Lôi, hơi thở ấm áp mỏng như tơ nhện không còn cảm nhận được nữa.

Vương Lôi nghẹn ngào, không gọi nổi tên cô, nghe được câu nói này nước mắt anh không sao ngăn lại được.

--W w w . k e n h t r u y e n . p r o--

Chương 20

Hạ Thi Đình đã hôn mê, Vương Lôi ngầng đầu gào lên với Hàn Tử Nghi: "Có biết lái xe không, lái nhanh hơn nữa đi".

"Lái nhanh hơn nữa, thì bằng với tốc độ của máy bay rồi đấy".

Đường Tiểu Uyển sờ động mạch cổ của Hạ Thi Đình, ánh mắt trở nên kiên định, ngẳng đầu đưa ra một quyết định: "Bây giờ tôi đã nghĩ ra cách chữa trị cho cô ấy, nhưng năng lực của tôi có hạn, khả năng chỉ có thể giữ cho cô ấy đi vào trạng thái hôn mê, nhưng mọi người có thể dùng quả cam giúp cô ấy sống lại".

Ngải Giai nắm tay Đường Tiểu Uyển nói: "Chị muốn làm gì, lấy quả cam ra rồi, chị sẽ chết".

"Có điều nếu tôi không cứu Hạ Thi Đình, cô ấy cũng sẽ chết, tôi đã là ma, không để ý chuyện chết thêm một lần nữa, nhưng cô ấy còn ứẻ như thế, có cuộc sống tươi đẹp như thế, có thể cùng người yêu sống cuộc sống của một người bình thường, không cần phải giống chúng ta sống lơ lửng trên không. Tôi hi vọng cô ấy có thể sống thực sự, cô ấy không thể giống tôi". Đường Tiểu Uyển nhìn Hạ Thi Đình, từng cành từng cành lúc mới quen nhau hiện lên trước mắt cô.

Ngải Giai lo lắng: "Nhưng nếu cô ấy tỉnh lại, biết được chị vì cô ấy mà tan biến, cô ấy nhất định sẽ rất đau khổ".

"Đau khổ, cũng chứng minh người vẫn còn sống, biết đau luôn mạnh hơn cảm giác không biết đau, hơn nữa, đau lòng chỉ là nhất thời, rồi sẽ qua đi, đừng nghĩ nhiều như vậy, nếu không cứu cô ấy ngay, cô ấy thực sự không còn khả năng phục sinh nữa, nhớ dùng quả cam mở bình luân hồi, cô ấy sẽ có hi vọng sống lại".

Đường Tiểu Uyển không nói gì thêm, một lòng một dạ ấn tay vào vết thương của Hạ Thi Đình, chỉ thấy vết thương từ từ cầm máu, còn Đường Tiểu Uyển lại dần trở lên trong suốt, cô đã dùng cách chữa bệnh cho ma của Đường gia, lấy toàn bộ linh lực của mình dồn sang cơ thể của Hạ Thi Đình, vì thế cho giữ cho Hạ Thi Đình đi vào hôn mê, nhưng không bị tắt thở.

Ngải Giai đã nhìn thấy một cái bóng bay ra từ cơ thể của Hạ Thi Đình, cô biết đó chính là linh hồn. Đường Tiểu Uyển có thể cứu được thể xác này, nhưng thể xác của Hạ Thi Đình có thể tình lại hay không thì phải dựa vào công lực của bình luân hồi và quả cam, nếu không chỉ là cứu được một người thực vật, cũng không có tác dụng gì.

Cái bóng của Hạ Thi Đình bắt đầu bay lên từ phần chân, giống như có nâng chân cô ấy, kéo cô ấy rời khỏi cơ thể, cô không hề biết mình sắp thoát xác, ngạc nhiên không thể nói, chỉ ngơ ngác nhìn Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai, chưa bao giờ nhìn rõ như thế.

Hạ Thi Đình đã nghe thấy quyết định của Đường Tiểu Uyển, muốn ngăn lại nhưng đến việc chớp mắt còn không làm được, không thể bày tỏ, chỉ có thể nhìn, cô không thể bộc lộ sự đau buồn cũng như sự cảm kích của mình.

Nếu được lựa chọn, cô thà làm ma, cũng không bằng lòng để Đường Tiểu Uyển vì cứu mình mà trở thành làn khói mỏng, cô muốn bảo Ngải Giai ngăn Tiểu Uyển lại, nhưng Ngải Giai hình như cũng cho rằng việc cứu Hạ Thi Đình bằng bất cứ giá nào là việc nên làm, bởi vì làm ma quả thực không phải là chuyện thú vị.

Không bao lâu sau, Đường Tiểu Uyển chỉ còn một chút bóng lờ mờ, vẫn lơ lửng trong không trung, cô nhìn hồn Hạ Thi Đình đang từng tấc từng tấc rời khỏi xác, nhưng không nói gì, bất cứ lời nói nào lúc này cũng đều là thừa, biểu hiện của cô đã nói cho Hạ Thi Đình biết, Hạ Thi Đình cần phải sống tiếp thật tốt, tìm mọi cách để thể tỉnh lại, chỉ khi Hạ Thi Đình sống tốt, sự hi sinh của cô mới có ý nghĩa.

Lúc linh hồn của Đường Tiểu Uyển đã hoàn toàn tiêu tan trong không trung, chỉ còn lại một quả cam lơ lửng ở đó, rất bình thường giống như loại cam bày bán hàng loạt trong siêu thị, tươi ngon, nhiều nước, mà còn tòa ra hương thơm man mát.

Tất cả mọi người đều không tin quả cam trông bình thường như vậy không những có thể làm cho thiên hạ đại loạn, mà còn có thể cải tử hoàn sinh. Hạ Thi Đình đã hoàn toàn có thể bay trong không trung, cô nhìn quả cam, lại nhìn thể xác mình đang nằm trong lòng Vương Lôi, thò tay vào không khí chỗ Đường Tiểu Uyển tan biến, cần thận quan sát đôi tay lờ mờ trong suốt của mình, đặt dưới ánh mặt trời, thấy từng tia nắng xuyên qua lòng bàn tay, đến mạch máu và xương cốt cũng đều có thể nhìn thấy rõ nét.

Hạ Thi Đình quan sát cơ thể mình, dùng tay xoa xoa mặt mình, lạnh buốt, lại động động vào Vương Lôi, móng tay giống như con dao sắc cứa vào da thịt Vương Lôi. Còn Vương Lôi cũng đờ đẫn nhìn cô, anh đã được dán bùa nhìn ma rất nhiều lần nên bây giờ có thể nhìn rõ hồn ma.

Biểu hiện của Vương Lôi rất kì quặc, nửa muốn khóc nửa muốn cười lại cảm thấy khóc cười đều không thích hợp. Hạ Thi Đình nhìn lại ngực mình, nhìn xuyên qua ngực có thể nhìn thấy đầu mũi chân, cuối cùng cô đã thét lên, chạy tán loạn trong xe, ép Hàn Tử Nghi dừng xe lại.

"Cô làm gì thế?". Ngải Giai tuy rất đau buồn vì sự tan biến của Đường Tiểu Uyển, nhưng, nhìn Hạ Thi Đình thất lễ như vậy cũng không chịu nổi nữa.

Hạ Thi Đình vẫn ở đó nhào bên này nhảy bên kia, giống như một quả cầu nảy. Ngải Giai không nhẫn nại được nữa thò tay ra giữ cô lại: "chỉ là linh hồn tạm thời thoát khỏi xác mà thôi, vẫn có thể quay ữở lại, cô đừng biểu hiện thái quá như vậy!".

Hạ Thi Đình dừng lại, sau đó nói: "Nhưng mà tôi vừa khẽ động đậy thì đã không tìm thấy ữọng tâm, không biết điều khiển thế nào để mình dừng lại mà thôi. Nói thật cho tôi biết có phải cơ bản không còn cách nào cứu Đường Tiểu Uyển nữa phải không?".

"Cô là hậu duệ duy nhất của Đường môn, danh y của thế giới ma, Đường Tiểu Uyển có cứu được hay không, nên hỏi bản thân cô mới phải!". Ngải Giai liếc nhìn cô.

Lúc này Hạ Thi Đình mới lấy lại tinh thần, thực tế mình đã là ma. Chiếc xe tiếp tục lao đến bệnh viện, sau khi cấp cứu, thể xác đã ở trạng thái hôn mê của Hạ Thi Đình được để trong phòng chăm sóc đặc biệt, Hạ Thi Đình bay qua bay lại trước cửa sổ nhìn dáng vẻ của mình, thình thoảng lại than thở vài câu: "Chao ôi, nhìn mình thế này, cảm thấy rất đẹp".

Ngải Giai nhìn Hạ Thi Đình đã trở thành ma, lắc lắc đầu, đây chfnh là lí do lớn nhất thường khiến những con ma mới kém cỏi bị các con ma cũ chế giễu, nhìn cái gì cũng cảm thấy mới mẻ, nhìn thi thể của mình cũng có cảm giác hiếu kì, một cảm giác mà trước đây không có.

Tay phải Hạ Thi Đình cầm quả cam mà Đường Tiểu Uyển đã dùng linh hồn của bản thân đổi lấy, cô nhẹ nhàng vuốt ve nó, nói với bản thân đang trong cơn hôn mê: "Bất luận thế nào, mình nhất định phải gọi hồn của Đường Tiểu Uyển quay lại, mình không tin mình không có bản lĩnh này".

Tay trái cô cầm cuốn Đường môn đạo thuật toàn tập, danh y tự học thành tài của thế giới ma này, cuối cùng cũng từ từ bay lên như một ngôi sao mới.

Hạ Thi Đình theo sau Ngải Giai, rụt rè làm con ma mới kém cỏi, lúc nào cũng cảm thấy ngạc nhiên vui mừng vô cùng, thinh thoảng lại thò đầu vào trong tường, hoặc bay lơ lửng như quả lắc đồng hồ chơi trò đu quay, cũng thích treo trên rèm cửa, lúc ngủ buổi tối thích nẩp trong đèn, giống hệt Đường Tiểu Uyển trước đây, đến cả Vương Lôi cũng không chịu nổi nói: "Làm ma vui thế sao? Vì sao em không lo lắng chút nào, em không muốn tình dậy à?".

Hạ Thi Đình lại lắc lắc đầu: "Anh tưởng ai cũng có cơ hội thoát xác ư? Làm ma có gì mà không tốt, không cần ăn, mà cũng không cần nghĩ đến chuyện đi làm, kiếm tiền, lấy chồng, cứ bay qua bay lại thế này, nằm trên lưng người này một lát, ngồi trên đỉnh đầu người kia một chốc, bao nhiêu cảm nhận mới mẻ".

..

Hàn Tử Nghi trợn tròn mắt, làm ra vẻ buồn nôn bắt trước dáng vẻ lơ lửng của ma nữ Hạ Thi Đình, liền bị Ngải Giai bất ngờ đuổi đánh, một người một ma chạy như bay đuổi nhau trong ngôi nhà lớn của Chu Bảo Bảo.

Chu Bảo Bảo đã sớm đón đám người Hạ Thi Đình này về nhà, những nhân sĩ chính nghĩa hình như nhận ra nhà Chu Bảo Bảo khá nhiều tiền, còn hai đứa trẻ cũng dễ bắt nạt, liền ở lì trong nhà cô, nói là bàn bạc chuyện đại sự chống lại tà ác, nhưng ngày nào cũng chỉ ăn uống vui chơi, trêu đùa Long Long và Phụng Phụng, chơi bài, lại còn chia bè đánh đôi, tưởng chừng như một nhóm ô hợp ở đó bàn bạc chuyện không thể thành công, ví dụ như chuyện phản Thanh phục Minh gì đó.

Lúc Chu Bảo Bảo lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Thi Đình thoát xác, đã thét lên một tiếng rồi ngã vật ra phía sau, may được ông xã đầu hói ôm đỡ đằng sau. Cô đau khổ khóc lóc vật vã ữong lòng ông xã, sau đó nói: "Sao cô đang yên đang lành, xinh đẹp trẻ trung như thế thì đã làm ma lồi! Ai đã giết cô? Tôi nhất định sẽ báo thù cho cô!".

Hạ Thi Đình bay đến an ủi cô ấy nói: "Tôi chưa chết, chỉ là linh hồn thoát xác, vẫn còn cơ hội tỉnh lại. Cô đừng đau lòng nữa, cô nhìn tôi bây giờ, muốn tạo dáng thướt tha thì thướt tha, muốn xinh đẹp thì xinh đẹp, cô thấy mí mắt của tôi không, sáng sớm nay vẫn còn là mắt phượng một mí của Lưu Diệc Phi, bây giờ đã biến thành mắt hai mí tròn tròn của A Kiều, lại còn đôi môi cũng có thể thay đổi, muốn đa tình có đa tình, ngày ngày thay đi đổi lại, thích thú biết bao!".

Chu Bảo Bảo vừa nghe, lập tức không khóc nữa, đứng dậy bước ra khỏi vòng tay của ông xã, nói: "Em cũng muốn linh hồn thoát xác. Em cũng muốn thay đổi. Anh xem cô ấy cũng có thể đẹp như vậy, vì sao em không được?".

"Vớ vần, linh hồn thoát xác rất nguy hiểm, các cô thật không biết trời cao đất dày". Lão quái Âu Dương không biết từ đâu tập tễnh đi ra, mấy người Vương Lôi đều rất kinh ngạc nhìn lão quái lúc nguy hiểm thì lẳn nhanh hơn bất cứ ai, còn khi cục diện vừa ổn định lại xuất hiện làm đại ca này, không biết lần chạy trốn trước ông ta đã chạy như thế nào.

Nhưng lão quái Âu Dương không mảy may xấu hổ, giống như ông ta sinh ra là để làm đại ca, mà quả thực tri thức của ông ta cũng rất phong phú, nhìn chung những câu hỏi kì quái ông ta đều trả lời được, giống như một cái máy giải đáp thông minh.

Hạ Thi Đình vừa nhìn thấy ông ta, câu nói đầu tiên là: "Đường Tiểu Uyển có thể được gọi hồn lại không?".

"Ui da, cô mới là đệ từ của Đường môn, câu hỏi này, trừ bản thân cô có thể trả lời ra, không có bất cứ người nào có thể trả lời, sao tôi biết được". Xem ra mọi người đều cho rằng Hạ Thi Đình mới là mấu chốt giải cứu Đường Tiểu Uyển.

Hạ Thi Đình đành lấy cuốn Đường môn đạo thuật toàn tập đã mở đến mức quăn như cái bắp cải cuốn kia ra, đưa cho mọi người cùng xem, sau đó nói: "Tôi đã xem đến rách nát cả quyển sách này rồi, thực sự không có một chỗ nào viết cách cứu Đường Tiểu Uyển như thế nào, mọi con đường đều là đường cụt, lẽ nào phải nuốt quyển sách vào bụng mới có thể có chuyển biến mới".

Vương Lôi nhìn cuốn sách không biết đã được học thuộc lòng bao nhiêu lần trong tay cô, ngạc nhiên nói: "Em sinh ra chi để đọc sách à! Chăm chỉ đọc sách như vậy, cần thận sẽ biến thành mọt sách đấy".

Hạ Thi Đình thu quyển sách lại, lại lấy quả cam ra, chỗ không giống với những quả cam bình thường của quả cam này là mãi mãi tươi ngon, cho dù để bao nhiêu năm, đều giống như vừa mới hái xuống.

"Ông già, thứ này dùng thế nào để giúp tôi tỉnh lại? Đường Tiểu Uyển nói chỉ cần dùng bình luân hồi và quả cam thì tôi có thể tỉnh lại, thể xác không cần để trong bệnh viện làm người thực vật nữa". Hạ Thi Đình lo lắng hỏi.

Cô suy nghĩ một lát rồi lại nói tiếp: "Nêu quả cam thực sự lợi hại như vậy, chắc cũng có thể gọi lại hồn của Đường Tiểu Uyển, tôi muốn dùng nó để gọi hồn, tôi không tỉnh lại cũng không sao, dù sao làm ma cũng rất thoải mái, mọi người có thể cùng nhau lập tổ chức từ thiện kiểu như hội chữ thập đỏ của thế giới ma gì đó, khám sức khỏe miễn phí, phục hồi khuôn mặt cho những con ma nhỏ, nghĩ cho cùng cũng rất hạnh phúc".

Vương Lôi đứng bên cạnh nghe thấy câu nói này, mắt trợn tròn, sao anh chưa từng nghĩ sau khi làm ma Hạ Thi Đình đã sắp xếp chu đáo ti mi như vậy cho cuộc sống ma của mình, lại còn cả chuyện lập hội chữ thập đỏ gì đó nữa, hoàn toàn không có phần của anh.

Anh không vui liền chằm chằm nhìn Hạ Thi Đình, tâm nguyện của anh là Hạ Thi Đình có thể tình lại, như vậy thì chuyện ôm ấp mới là thực, không giống như bây giờ, lúc anh kéo tay cô, đều xuyên qua xương tay của cô.

Chương 21

Lão quái Âu Dương hễ gặp chuyện mình không hiểu, liền bắt đầu làm ra vẻ trầm ngâm, Hạ Thi Đình nhìn thấy cảnh này, biết là chuyện gì cũng đều chỉ dựa vào mình mới có thể giải quyết, muốn gọi hồn của Đường Tiểu Uyển quay lại là một chuyện vô cùng khó khăn, nhưng cũng không thể vứt bỏ.

Cô không còn cách nào, nhưng khoa học luôn không ngùng tiến bộ, y thuật của thế giới ma cũng sẽ phát triển. Mấy ngày này hễ không có việc gì là Hạ Thi Đình lại đến bãi tha ma của ma nữ áo đò tìm những con ma nhỏ đáng thương kia làm thí nghiệm, muốn nghiên cứu ra một phương thức có thể cứu được Đường Tiểu Uyển, cả đám ma hễ nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc nghiên cứu khoa học kia của cô đều nhanh chóng lẩn đi chỗ khác.

Ma nữ áo đỏ càng khó xử, nói với cô: "Bác sĩ Hạ, liệu cô có thể, nếu không có chuyện gì thì đừng tích cực đến đây như vậy có được không?".

Hạ Thi Đình cười ha hả rồi đáp: "Tôi cũng chỉ là muốn giúp mọi người khám bệnh?".

"Nhưng cô xem tất cả các con ma nhỏ đều sợ cô rồi". Ma nữ áo đỏ giơ tay chỉ, quả nhiên, chỉ cần chỗ nào có bóng dáng của Hạ Thi Đình thì tất cả các con ma nhỏ đều tháo chạy còn nhanh hơn thỏ thi chạy, mà còn vừa chạy vừa kêu: "Nữ ma đầu kia lại đến rồi, lại muốn đến cắt chân của chúng ta, gọi hồn, vẩy máu".

Mặt Hạ Thi Đình hết đỏ lại trắng, biết là thành quả thỉ nghiệm của mình rất bình thường, nhưng lại không chịu nhận thua, đành ra vẻ cái gì cũng không để trong lòng, chán nản bay về.

Ngải Giai và hai anh em sinh đôi Long Long Phụng

Phụng đã trở thành bạn tốt của nhau, ngày nào cũng chơi đùa cùng nhau. Cô nhìn hai đứa ứẻ đáng yêu chạy loăng quăng trên bãi cỏ, luyện tập những thù pháp cơ bản trong việc bắt thây ma, nói với Hàn Tử Nghi đang ở bên cạnh: "Nêu em cũng có thể sinh hai đứa bé thế này thi tốt biết bao!".

Hàn Tử Nghi nghe xong, toàn thân xúc động run lên bần bật, sau đó nói: "Anh cũng quên không để tâm giúp em chuyện này?".

Ngải Giai liếc anh một cái, nói tiếp: "Giúp đỡ, giúp thế nào, anh đừng quên em thế nào đi nữa cũng đã là ma, không phải là người, em biết anh thích em, nhưng em nghĩ, em không tiêu tan như Đường Tiểu Uyển nhưng cũng sẽ phải đầu thai, không thể cả đời ở cùng anh".

"Ngải Giai, em nói gì vậy? Sao có thể phũ phàng như vậy?". Hàn Tử Nghi đã không vui, anh không thích nghe những lời đầy lí trí kiểu này. Con người ta nếu quá lí trí, cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa, vậy có khác gì làm ma. Hàn Tử Nghi cũng vì chuyện này mà đau đầu, mặc dù ngày xưa cũng có chuyện tình giữa một thư sinh với một cô ma xinh đẹp, cảm động đến tận trời xanh, nhưng, kết cục của mối tình âm dương vẫn là bi kịch, người ma khác đường, sao có thể thực sự chung sổng lâu dài cùng nhau.

Nhìn Long Long và Phụng Phụng, lại nhìn cảnh giữa Chu Bảo Bảo và ông xã, Ngải Giai chỉ biết thở dài, lúc còn sống chưa từng gặp vấn đề tình cảm gì, không ngờ sau khi chết, lại muốn phát triển mối tình giữa người và ma với một anh chàng ngoài vẻ khá điển trai ra những điểm khác đều tồi tệ.

Hàn Tử Nghi nhìn xa xăm, mặt trời đang từ từ xuống núi, Mã gia tuy không nhiều tiền bằng Vương Bác Du, nhưng xem ra sự nghiệp của ông xã Chu Bảo Bảo cũng rất tốt, có thể xây một biệt thự thế này ở một chỗ đẹp như vậy, nuôi bao nhiêu người ăn không ngồi rồi, mà vẫn không thấy đau lòng, đúng là một gia đình giàu có.

Còn cảnh đẹp đối với anh mà nói chỉ là một gánh nặng, điều quan trọng nhất trong cuộc đời là được ở gần người mình yêu đến đầu bạc răng long, mà bây giờ anh gần như không có cơ hội này. Nêu hôm đó không phải mình xông bừa vào nhà Hạ Thi Đình, cuốn vào chuyện thị phi ân ân oán oán này.

Nếu không phải là mình đã yêu Ngải Giai và trở thành bằng hữu sống chết có nhau với Vương Lôi, quen biết Đường Tiểu Uyển và Hạ Thi Đình thì có lẽ cuộc đời của mình có thể bình lặng hơn một chút, làm một kĩ sư phần mềm bình thường, sống một cuộc đời rất bình thường.

Hàn Tử Nghi chưa từng có thái độ nghiêm túc như vậy, Ngải Giai muốn đến an ủi, nhưng lại không biết nói gì, chỉ đứng dựa vào một gốc cây, nhìn ánh nắng vàng trải trên bãi cỏ xanh mướt.

"Quả cam có phải thực sự phục hồi được sự sống cho hồn ma?". Hàn Tử Nghi giống như tự hỏi.

Ngải Giai không biết vì sao anh hỏi như vậy, đành trà lời: "Có lẽ là đúng, nếu không Vương Bác Du cũng sẽ không tốn nhiều tâm sức như vậy".

"Nêu có thể phục hồi sự sống cho hoàng đế của nhà Tống kia, có thể làm cho Hạ Thi Đình tình lại, vậy thì cũng có nghĩa là có thể phục hồi sự sống của em đúng không?".

Ngải Giai giật mình, cô bay lên, trợn tròn mắt nhìn Hàn Tử Nghi, cô cũng không biết nói gì, chuyện quan trọng nhất trong lòng Hàn Tử Nghi bây giờ có lẽ chính là được sống cùng với người con gái mình yêu thương, quả cam có thực sự có thể phục hồi sự sống cho cô không, còn cô có thể chết rồi mà sống lại, nói thật, cô chưa bao giờ suy xét đến, cũng chưa bao giờ nghĩ đến. Bây giờ lại nghĩ đến điều này, nếu nói một chút lay động trong lòng cũng không có thì đó là điều không thể.

Nhưng, chỉ có một quả cam, cô chìm đắm trong im lặng, cứ coi như có thể cướp được bình luân hồi từ tay Vương Bác Du, cũng chỉ có một quả cam, nói không chừng quả cam đó còn có thể gọi lại được hồn của Đường Tiểu Uyển.

Ngải Giai và Hàn Tử Nghi đều đang trầm ngâm, quả cam làm thuốc dẫn cải từ hoàn sinh này chỉ có một, mà cô, Hạ Thi Đình, Đường Tiểu Uyển lại là ba con ma, cơ hội sống lại này rốt cuộc nên phải dành cho ai?

..

Màn đêm buông xuống, đèn trong ngôi biệt thự đã bật lên, Vương Lôi và tiểu đội bắt ma Kha gia đang hát Karaoke trong phòng, nhà bếp đang chuần bị bữa tối, Hạ Thi Đình luyện thuật gọi hồn trên nóc nhà, gọi đến một đội linh hồn của mấy con vật nhỏ, trong thoáng chốc đã vây quanh cô làm ầm ĩ đến mức khiến cô tối mày tối mặt.

Không ai ngờ nguy hiểm đang lặng lẽ đến gần.

Trong lúc mọi người còn đang cười đùa vui vẻ, đột nhiên ma nữ áo đỏ từ ngoài cửa xông vào, cô đã trở thành bạn tốt của đám nhân sĩ chính nghĩa bắt ma này, dẫn đầu một đội ma nhỏ lương thiện làm cơ sở ngầm, bố trí canh gác quanh ngôi nhà.

Lúc cô xông vào vô cùng hoảng hốt, chỉ nói một câu rồi chuồn đi.

"Kẻ xấu họ Vương kia lại đến, mọi người trốn đi!".

Nói xong câu này, những người trong phòng tản đi rất nhanh, mọi người đều từng bị Vương Bác Du làm cho đau khổ, không có ai tình nguyện lộ diện đối đầu với ông ta. Xem ra ông ta vẫn thông qua Ngải Giai để tìm ra nơi náu mình của Hạ Thi Đình, ông ta vẫn không biết Đường Tiểu Uyển đã xảy ra chuyện, quả cam đã ở trong tay Hạ Thi Đình, nên đã chờ lâu như vậy mới lại bắt đầu hùng dũng dẫn sát thủ tiến lên.

Hạ Thi Đình đang chơi với hồn ma của một con chó nhỏ trên nóc nhà, vừa nghe thấy tin này, nổi giận đùng đùng xoay người soạt một cái rồi bay xuống, còn thể hiện một tư thế rất giống một hiệp nữ thời cổ, nói với Vương Lôi đã chạy ra đến: "Em đang định tìm ông ta tính sổ, ông ta lại tự dẫn xác mình tới cửa, em phải báo thù cho Tiểu Uyển".

Ngải Giai chộp lấy cô lôi lại phía sau, lầm bầm trong mồm: "Sau khi làm ma đầu óc cô đã hỏng rồi! Với lực lượng bây giờ của chúng ta còn đòi báo thù? Vương Bác Du lại không phải một người bình thường, cô cho rằng chúng ta thực sự là đối thủ của ông ta sao, tốt nhất hãy chạy đi! Cô nhìn những người trước mặt đều đã chạy rất hăng hái".

Theo hướng tay Ngải Giai chỉ, quả nhiên thấy cảnh lão quái Âu Dương rất nhanh đã dùng thủ thuật che mắt người khác để tạo chướng ngại vật trên đường, sau đó chạy nhanh hơn cả thỏ thi chạy, Hạ Thi Đình lắc đầu tỏ vẻ khinh thường.

'Tôi sẽ không khuất phục bọn tà ác". Cô cùng cố niềm tin của mình.

"Trời ơi! Cô tưởng bây giờ đang quay phim hoạt hình à! Nếu cô muốn chết một lần nữa, vậy thì thực sự không cứu được nữa rồi, hay là nghĩ cách lấy được bình luân hồi đi!". Ngải Giai hung dữ nói.

Hàn Tử Nghi nghe được câu này, bất ngờ đứng lại, anh quay người nói với đám người đang vội vã chạy thoát thân này: "Từ từ, chúng ta không cần chạy, trên tay ông ta có bình luân hồi mà chúng ta cần, trên tay chúng ta có quả cam mà ông ta cần, chỉ bằng mọi người cùng hợp tác, không ai nói là quả cam chỉ có thể làm cho một người sống lại mà, nếu có thể làm cho rất nhiều người sống lại, vậy thì mọi người đều có hi vọng, trốn chạy hết lần này đến lần khác như vậy cũng không phải là cách hay".

Vương Lôi xông đến, đập mạnh lên đầu anh ta, sau đó nói: "Anh ngốc thật! Một quả cam đương nhiên chỉ có thể làm cho một người sống lại, lẽ nào có thể ép thành nước cam, mọi người chia nhau mỗi người uống một ít, hơn nữa, chúng ta có biết bao nhiêu người muốn sống lại?".

Mặt Hàn Tử Nghi tái mét: "Anh không thử sao biết có được hay không?".

Hạ Thi Đình nhìn hai phần từ ngoan cố này đã bắt đầu cãi nhau, liền quát to: "Đừng cãi nhau nữa, tôi cũng cho rằng chúng ta không cần thiết phải trốn, dù sao ông ta luôn tìm thấy chúng ta, hơn nữa ông ta không đến tìm chúng ta, chúng ta cũng phải đi tìm ông ta, không phải ông ta cướp của chúng ta, thì là chúng ta trộm của ông ta. Hừm, ông ta có thể thuê sát thủ giết chúng ta, chúng ta không thể mời ăn trộm trộm đồ của ông ta sao?".

"Hay hay, em thông minh, em có thể nghĩ ra cách lấy ác trị ác, nhưg chúng ta lấy đâu ra tiền để đi mời ăn trộm hả? Lẽ nào muốn chúng ta hóa trang thành ăn trộm sao?". Vương Lôi bây giờ đã không còn là thái từ nữa.

Hạ Thi Đình lắc lắc đầu: "Bây giờ hóa trang cũng vô ích, mọi người thế kia cũng không có tài năng bẳm sinh làm ăn trộm, nhưg không sao, em có thể bảo các con ma nhỏ trong bãi tha ma quyên góp chút tài sản lúc còn sống, đoán chừng cũng không thể ít hơn Vương Bác Du, đi thôi, hôm nay chúng ta tạm lui, đợi mấy ngày nữa lấy được tiền, chúng ta sẽ từ từ đấu cùng ông ta".

Nói xong câu này, cô biến mất đầu tiên, Ngải Giai nhìn Hàn Tử Nghi, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm chân tình, nhưng tấm chân tình trước sự nguy hiểm cũng bị bỏ qua, cô là người tiếp theo bỏ trốn, chỉ có Hàn Tử Nghi và Vương Lôi chui qua lùm cây gần đó, nấp vào đám cỏ, khó khăn lắm mới thoát được bàn tay quỷ dữ của bọn sát thù, lần mò trong bóng đêm, sau đó được ma nữ áo đỏ tìm thấy, dẫn hãi người đi tham gia đại hội quyên góp gì đó của thế giới ma.

..

Bước thấp bước cao bước đi trên con đường rừng tối om, không biết lại tìm ở đâu ra một bãi tha ma để ẩn nẩp. Thời đại bây giờ bãi tha ma rất nhiều, ma nữ áo đỏ dẫn theo những con ma nhỏ, lúc nào cũng là vì bị ác quỷ hoặc Vương Bác Du truy đuổi, đã thuộc như lòng bàn tay tất cả các bãi tha ma trong thành phố này, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ra một bãi tha ma trong núi làm nơi tụ họp nghỉ ngơi.

Bãi tha ma rất dốc, nếu không phải vì bị Vương Bác Du bức bách thành ra thế này, cũng sẽ không chạy đến đây tụ họp. Hàn Tử Nghi chửi tổ tông nhà Vương Bác Du từ đời thứ hai đã chửi đến đời thứ mười tám, vẫn chuẩn bị chửi tiếp. Vương Lôi vẫn không biểu lộ gì, anh sốt ruột tìm Hạ Thi Đình, không biết ở bên đó cô có khỏe không.

Trong bãi tha ma lần này không có các nhân sĩ bắt ma chính nghĩa, có thể mọi người đều cho rằng ở cùng nhóm người Hạ Thi Đình này không được an toàn, lúc nào cũng có nguy cơ bị Vương Bác Du sai sát thù giết chết, cho nên đều đi đường vòng để tránh họ.

Nhưng những con ma nhỏ lương thiện kia trái lại đã tụ tập chật ních trong bãi tha ma, chỉ thấy Hạ Thi Đình ở đó phát biểu một bài diễn thuyết dài, muốn mọi người quyên góp của cải lúc còn sống, ví dụ như vàng bạc châu báu gì đó giấu ở xó xỉnh nào, hoặc là nhũng của cải lớn gửi trong két sắt của ngân hàng, tốt nhất là có bảo bối đồ cổ gì đó chôn theo. Cô chuản bị đi đào mộ gom góp tiền.

Những con ma nhỏ tuy lương thiện, nhưg nghe thấy cô lại nghĩ cách kiếm tiền bằng việc muốn đào mộ này, cả đám đều giả vờ như không nghe thấy.

Cô biết Hạ Thi Đình là thầy thuốc chữa bệnh cho ma cuối cùng của Đường môn, cô đã vì những con ma nhỏ này làm không biết bao nhiêu việc tốt, giảm bớt bao nhiêu đau khổ cho họ, bây giờ muốn trá hình thu một chút tiền chữa bệnh cũng là phải. Nhưng thu phí chữa bệnh cũng không nên tìm cách đào mồ, đây dẫu sao cũng là một việc làm khó đối với ma.

Ma nữ áo đỏ khẽ húng hắng ho hai tiếng, sau đó bước đến trước mặt Hạ Thi Đình, khẽ khuyên một câu: "Bác sĩ Hạ, thế giới của ma có một câu tục ngữ khá hay, huyện nhỏ thì đốt vàng mã, chuyện lớn thì đào mồ, chuyện này của cô dường như cũng không phải chuyện lớn lắm, chỉ là cần một ít tiền phải không? Việc gì cứ phải đào mồ người khác vậy?".

Hạ Thi Đình cũng nhận thấy làm như vậy hơi quá đáng, vội vỗ về những con ma nhỏ kia nói: "Cũng không nhất định phải đào mồ, nếu mọi người có một số bảo bối gia truyền gì đó chôn dưới đất cũng có thể đem ra quyên góp, chẳng qua chỉ là tôi sẽ không tìm mọi người để thử nghiệm chữa bệnh cho ma nữa mà thôi, tôi sẽ đi tìm một đội ma nhỏ khác để cống hiến việc trị bệnh cho ma bằng khoa học."

Bây giờ cô nhận thấy nếu không uy hiếp những con ma nhỏ này một chút, bọn họ nhất định sẽ không nộp tiền.

Quả nhiên mấy con ma nhỏ vừa nghe thấy không làm thí nghiệm chữa bệnh cho ma nữa, thái độ đã khác hoàn toàn, lập tức có ma xuất hiện bắt đầu khãi báo tài sản lúc còn sổng của mình, dù sao sau khi chết cũng không dùng đến nữa, nhưng lại có thể không phải chịu đau khổ bởi các cuộc thí nghiệm chữa bệnh cho ma, hà tất phải chịu tội này vì đống tiền tài vô dụng đó.

Hạ Thi Đình mặt mày rạng rỡ bay lên, chỉ huy Ngải Giai ghi sổ, Vương Lôi và Hàn Tử Nghi sững sờ đứng nhìn, cảm thấy hãi người họ làm ma cũng rất thoải mái, chỉ hù dọa ma nhỏ một chút như vậy, đã có thể thu được khoản tiền lớn, hiệu nghiệm hơn cả máy in tiền, ma quả thực cũng không quá để ý của cải, dù sao trong âm gian cũng không có chỗ tiêu tiền, đốt vàng mã để kỉ niệm người qua đời đã là một truyền thống lâu đời, giống như ăn bánh chưng ngày Tết, chỉ là truyền thống mà thôi, không có tác dụng thực sự.

Có rất nhiều ma nhỏ từng nếm mùi đau khổ bởi Hạ Thi Đình, vì lấy lòng Hạ Thi Đình để cô không đem mình ra làm thí nghiệm chữa bệnh, ngay cả đồ chôn theo cũng đã lấy ra, đào mồ thì đào mồ! Dù sao đào đống xương trắng lên cũng không thể đem ra nấu canh, mình giữ lại cũng không có chỗ dùng.

Đợi sau khi màn đại hội quyên góp này kết thúc, Ngải Giai và Hạ Thi Đình cùng nhau kiểm lại thu hoạch, cả hai đều bay lên ở đó rất lâu không động đậy, Hàn Tử Nghi cũng ngó đầu nhìn con số tổng, bất ngờ há hốc mồm, chỉ có Vương Lôi đã từng gặp những pha lớn, anh dù sao cũng có phong độ của đại thiếu gia, mặc dù con số khiến người ta ngạc nhiên, nhưng cũng còn có thể có phản ứng. 

Phần 8 


Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, Phim Sex, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, đọc Truyện Cười, Truyện Tình yêu
Đề Xuất link Này Lên Google
Quay Lại ↑↑ Trên cùng
Liên Hệ Admin
01645373734 [SMS] G+