watch sexy videos at nza-vids!
Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, truyen tinh yeu
ĐỌC TRUYỆN HAY

KenhTruyenHay.SexTgem.Com
Truyện Tình yêu Tiểu Thuyết HayTruyện Teen Hay

Chương 31

Mạnh Phàm Tu không biết vì sao muốn đuổi theo cô, nhưng anh rất nhanh thuyết phục được mình, ít nhất cô còn thiếu anh một lời giải thích. 

Chạy vòng vo một lúc, Lí Đình Ân thật sự không chạy nổi nữa, cô vẫn là người không có thể lực tốt, chạy như điên mấy trăm mét làm cô không thở nổi. 

Vừa quay đầu lại gặp Mạnh Phàm Tu đuổi gần đến nơi, cô lại càng không thể nói gì. 

"Không phải bảo em đừng chạy sao?" Mạnh Phàm Tu chậm rãi đi về phía cô, thuận tiện điều chỉnh hơi thở. 

"Anh..." cô đã muốn tự mình biến mất, anh sao còn muốn đuổi theo? 

Thật không thở nổi, Lí Đình Ân dựa vào một tấm ván gỗ, không nghĩ bên trên có dựa một bó củi, cô mới dựa vào liền khiến bó củi rơi xuống. 

"Nguy hiểm!" 

Mạnh Phàm Tu một bước dài xông lên, ôm cô vào trong lòng che chở, tấm ván nhất thời đổ lên người anh. 

Trong phòng bệnh riêng của bệnh viện, bao gồm viện trưởng, phó viện trưởng cùng với các chủ nhiệm khoa đều có mặt, bởi vì tổng tài đến thị sát lại bị thương khiến mọi người không khỏi lo lắng. 

Buổi chiều, chuyện tổng tài đuổi theo vị hôn thê cũ Lí Đình Ân rất nhanh bị truyền ra ngoài, dù sao cũng rất nhiều người chứng kiến. 

Lúc Lí Đình Ân đến chi nhánh, lại có tin cô và tổng tài huỷ hôn, ai cũng nói cô bị đuổi đến đây, không nghĩ lúc này tổng tài lại đuổi theo cô, mà đuổi theo cô nhất định không phải vì tiền, xem ra cô rất nhanh sẽ quay về trụ sở chính.  Đọc Truyện 

"Tôi không sao, mọi người đi làm việc đi." 

"Có ạ." 

Mạnh Phàm Tu đuổi mọi người ra ngoài, cuối cùng vẫn thấy cô đứng ở cuối giường, vẫn bộ dạng như làm sai việc gì đó, hốc mắt hồng hồng. 

"Lại đây." 

Lí Đình Ân do dự một chút nhưng vẫn tiến lại gần, nhìn đến cánh tay bị gãy xương của anh, trên trái khâu vài mũi, khổ sở khóc. 

"Em xin lỗi." Đều là cô hại anh bị thương. 

"Cho nên lần sau anh bảo em đứng lại thì đừng có chạy." Ngoài miệng thì có vẻ oán trách nhưng trên mặt lại không hề tức giận, anh còn thấy may mắn vì mình đã bảo vệ được cô. 

"Em sẽ gọi điện cho ba..." 

"Không cần, chỉ là bị thương nhẹ thôi." 

"Thế này sao gọi là nhẹ? Tay anh ít nhất một tuần mới đỡ, hơn nữa trán không biết có để lại sẹo không..." Cô càng nói càng khổ sở "Em xin lỗi..." 

"Tóm lại, trước hết không cần gọi về Đài Bắc, miễn cho người lớn lo lắng." 

"Em biết rồi." Cô lần sau sẽ giải thích với ba "Vậy anh có muốn nhắn cho..." 

"Nhắn cho ai?" 

"Anh có muốn nhắn cho bạn gái anh, nói anh bị thương, em nghĩ cô ấy sẽ rất lo lắng." Nhìn thấy anh nhìn chằm chằm vào cô, cô vội vàng hối lỗi "Em xin lỗi, em không phải muốn xen vào chuyện riêng của anh, là em xem tạp chí thấy nói anh có bạn gái nên mới hỏi anh có muốn gọi cho cô ấy không..." 

"Tuần trước đã chia tay, không cần thông báo." 

Cái gì, đã chia tay? Ngữ khí của anh sao lại lãnh đạm như vậy, một chút khổ sở cũng không có? 

"Anh hỏi em, anh gọi em đừng chạy, sao em lại chạy?" 

"Bởi vì em không biết vì sao anh đuổi theo em, cho nên em chỉ có thể chạy." Cô chính là muốn rời đi, nếu không phải anh tức giận hô lên cô sẽ không sợ đến mức bỏ chạy như điên. "Anh vì sao đuổi theo em?" 

Cô đã rất muốn hỏi vấn đề này, nếu anh không muốn nhìn thấy cô, sao còn đuổi theo cô? 

Hơn nữa anh không phải rất ghét cô sao, vì sao còn lao lên cứu cô? 

Anh vì sao muốn đuổi theo cô? Nói thật ra chính anh cũng không hiểu, muốn anh trả lời thế nào đây? 

Nhìn bộ mặt nhỏ bé mong chờ đáp án của cô Mạnh Phàm Tu không tự nhiên lảng sang chuyện khác "Giúp anh lấy cái kia." 

"Anh muốn xuất viện?" Lí Đình Ân kinh ngạc "Không được, anh vừa rồi không nghe sao, chủ nhiệm Ngô nói anh bị đụng đầu, tốt nhất nên ở lại một đêm để quan sát.? 

"Em cũng nói, tốt nhất là nằm viện một đêm nhưng không nhất định phải nằm viện." 

"Nhưng bộ dạng hiện tại của anh không thể về Đài Bắc." Anh mới bị thương, muốn ngồi xe về Đài Bắc thì sẽ rất mệt. 

"Ai nói anh muốn về." 

"Vậy anh còn muốn thu xếp này nọ..." 

"Anh không muốn nằm viện, về nhà em đi." Anh cảm thấy hơi mệt, rất muốn tìm chỗ nào đó ngủ thoải mái, cũng muốn cô cùng anh ngủ. 

"Nhà em?" 

"Không được sao?" Mắt anh trầm xuống "Hay là có người đàn ông nào khác?" 

"Em chỉ ở một mình." Cô làm gì có người đàn ông nào khác? 

"Vậy sao anh không thể đến?" 

"Vì nhà em rất nhỏ, em sợ anh không quen, nếu anh không muốn nằm viện vậy em giúp anh đặt phòng khách sạn." Nhà cô là một phòng trọ bé tí, tuy nói là nhà trọ nhưng cũng chỉ như cái phòng lớn "Hơn nữa..." 

"Hơn nữa gì?" Vấn đề gì mà nhiều như vậy?" 

Cô liếc mặt nhìn anh, ánh mắt khổ sở, ngữ khí buồn bã "Anh không phải rất ghét em, rất giận em, không muốn gặp lại em sao?" 

Xem bộ dang uỷ khuất của cô Mạnh Phàm Tu không khỏi bực mình, vừa rồi không phải vởi vì cô không muốn nhìn thấy anh nên mới chạy sao? Là lỗi của anh sao? 

Không biết vì sao, vừa nhìn thấy cô anh đã không thể kìm chế được cảm xúc cũng như dục vọng. 

Anh đứng dậy, giận dỗi gật đầu "Đúng vậy, anh đúng là không muốn nhìn thấy em, nhưng làm sao đây, là em hại anh bị thương, em phải chịu trách nhiệm chăm sóc anh, đi, về nhà em." 

"Nhưng mà..." 

Lí Đình Ân muốn nói cô không phải muốn trốn tránh trách nhiệm, cô sẽ ở lại bệnh viện chăm sóc anh, nhưng Mạnh Phàm Tu đã không còn kiên nhẫn, chủ động tiêu sái rời đi. 

Thấy thế cô đành phải nhờ viện trưởng sắp xếp cho thư ký, sau đó chạy theo anh. 

"Sao nhỏ như vậy mà em cũng ở được?" 

Mạnh Phàm Tu nhìn căn phòng của cô không khỏi nhăn mặt, một bên có một khu để dụng cụ làm bếp, đó là nhà bếp sao? Tầm mắt quét qua một chỗ khác, nhìn thấy một chiếc giường nhỏ, một cái bàn, cô sao có thể chịu đựng được ở nơi này? 

"Có cần em giúp anh đặt phòng khách sạn không?" 

Lí Đình Ân biết anh không quen, anh ở nhà lớn quen rồi, mà Mạnh gia lại càng không phải nói, chỉ nguyên sân vườn cũng đến ba trăm mét. 

"Không cần." Mạnh Phàm Tu liếc mắt nhìn cô, ngồi lên giường. 

Anh nhìn căn phòng, phòng rất nhỏ, rất nhỏ, anh nghĩ chỉ cần anh duỗi chân ra cũng có thể chạm vào nhiều thứ, nhừng phòng rất sạch sẽ, trên giường có một cái đệm đáng yêu, hơn nữa khi vừa tiến vào liền có một mùi hương, đó là hương vị của cô, mùi vị này khiến anh thoải mái vô cùng. 

"Anh đói không? Muốn em làm gì cho anh ăn không?" 

"Anh muốn ngủ một chút, em có thể lấy cho anh cái áo sơ mi mới không?" 

"Được." Cô lấy trong túi ra một chiếc áo sơ mi mới, đem đưa đến tay anh, vừa ngẩng đầu Lí Đình Ân liền thấy anh muốn dùng một tay cởi cúc áo "Em giúp anh." 

Nửa quỳ nửa ngồi trên giường cô giúp anh cởi cúc áo. Nếu không phải vì cô anh chắc hẳn không bị thương. 

Nhìn đến cô gái nhỏ động tác mềm mại, biểu tình dịu dàng, Mạnh Phàm Tu cảm thấy khúc mặc nhiều năm trong lòng giống như từ từ được tháo bỏ, hoài nghi bất an lúc này cũng không quan trọng, chỉ nhớ là cảm giác có cô bên cạnh thật an lành. 

Lí Đình Ân cẩn thận thay anh cởi áo sơ mi, lúc nhìn thấy vết thương trên vai anh cô không khỏi cảm thấy đau lòng. 

Khẽ vuốt vai anh đang sưng đỏ, cô nói "Chỗ này chắc là rất đau?" 

Bị bàn tay non mịn kia động vào, thân thể Mạnh Phàm Tu cương cứng, cảm thấy áp lực dục vọng dục dịch trong cơ thế. 

Lí Đình Ân không nghe tiếng trả lời, kì quái nhìn anh mới phát hiện không biết từ khi nào anh đã chăm chú nhìn cô, ánh mắt kia nóng bỏng lạ thường, cô vội cúi đầu, tim đập nhanh hơn "Em xin lỗi, em lấy áo sơ mi cho anh." 

Chương 32

Đợi cô mang áo sơ mi mới đến Mạnh Phàm Tu không hề động đậy, ngược lại nâng mặt cô lên, nhìn sâu vào. 

"Em sống tốt không?" 

"Có ạ." 

"Phải không?" Anh bình tĩnh nhìn cô, giây tiếp theo không chịu nổi thốt lên "Em có nhớ đến anh không?" 

Lí Đình Ân giật mình, không hiểu vì sao anh lại hỏi chuyện này. 

Nhìn anh bây giờ thật yếu ớt khiến lòng cô đau đớn "có" Làm sao có thể không nhớ? 

"Lúc nào?" 

"Phàm Tu, anh..." Anh muốn làm gì? Thật sự muốn nghe cô nói nhưng điều này sao? 

"Nói cho anh biết." 

Anh thật sự muốn biết? "Buổi sáng khi làm đồ ăn sang, em nhớ đến anh, không biết anh có ăn không, buổi tối về nhà, em nhớ đến anh, không biết anh mấy giờ mới đi làm về, vì em biết công việc của anh rất nhiều, đêm đến, em lại nhớ đến anh, thường xuyên mất ngủ." 

"Thì ra là giống nhau." Mạnh Phàm Tu nhất thời cảm thấy vô cùng thoải mái, tâm tình cũng tốt hơn nhiều. 

Cái gì giống nhau? Lí Đình Ân nghe không hiểu, có điều cô cảm thấy kinh ngạc khi nghe anh cô nói nhưng lời này, anh không giận "Phàm Tu, anh không giận sao?" 

"Sao phải giận?" 

"Không phải là anh rất ghét em sao, sao nghe những lời này..." 

"Anh chưa từng nói anh chán ghét em." Anh lạnh lùng với cô nhưng anh cũng chưa từng nói ghét cô. 

"Anh không chán ghét em?" Cô khiếp sợ không thôi "Nhưng đêm đó..." 

"Anh thừa nhận đêm đó khi nghe em nói anh đã tức giận, tức đến phát điên." Đêm đó anh không khống chế được cảm xúc "Nhưng em có biết được vì sao anh giận không?" 

"Vì sao?" Nếu không phải vì anh chán ghét cô, vậy vì sao? 

Bàn tay to khẽ vuốt hai má non mịn, anh lần đầu tiên đem ấm áp và khát vọng trong lòng nói ra miệng "Bởi vì thời điểm ấy trong lòng anh không hề muốn cùng cô gái nào gắn bó cả đời, nhưng cuối cùng anh lại muốn có được một gia đình chân chính của Mạnh Phàm Tu." 

Hai mắt Lí Đình Ân nhất thời ướt đẫm. Anh là người ghét "gia đình", vậy mà lại muốn cùng cô làm nên một gia đình, mà cô lại nói những lời ấy, mặc dù là vô tâm hay không vẫn là cô làm anh tổn thương. 

"Phàm Tu, em xin lỗi." Cô nghẹn ngào giải thích "Thật sự hãy tin em, những lời ấy không phải thật lòng, em thật sự yêu anh." 

Khuôn mặt anh tuấn tiến lại, anh hôn lên khuôn mặt đẫm nước mắt của cô "Anh tin em." 

Nếu không tin cô anh sẽ không ở đây, cũng sẽ không nhẫn nhịn, không bao giờ quan tâm cô đãnói gì, mới có thể đến nơi đây tìm cô, mà khi thấy cô anh mới biết anh đã nhớ cô thế nào, anh muốn cô trở về bên anh, trở lại nơi anh có thể nhìn thấy cô, không cần lại mất ngủ hàng đêm. 

"Phàm Tu......" 

"Nếu em nói em thật lòng, vậy anh tin em..." 

"Em yêu anh, em thật lòng yêu anh." 

Anh hôn lên môi cô, nuốt những lời ngọt ngào của cô, dùng nụ hôn nồng nhiệt thay thế câu trả lời của anh. 

Anh cũng yêu cô, thật lòng yêu cô. 

Đã lâu không hôn làm khát vọng càng bùng cháy, triền miên trao đổi, làm cho hai người càng hôn càng tình nồng ý mất, lửa tình bốc lên tứ phía. 

Một tay Mạnh Phàm Tu kéo cô lại gần, hôn cô thật sâu, thẳng đến khi người cô không cẩn thận đụng phải vết thương của anh làm anh kêu lên nụ hôn mới gián đoạn. 

Lí Đình Ân lo lắng không thôi. "Phàm Tu, em xin lỗi, để em xem anh có sao không?" Cô vội vàng kiểm tra tay anh, âm thầm ảo não. Cô sao có thể quên anh đang bị thương chứ? 

Nhưng Mạnh Phàm Tu lại tiếp tục hôi cô. 

"Anh đang bị thương, chúng ta không nên..." 

Mạnh Phàm Tu không để ý đến lời của cô, thân hình cao lớn đem cô áp xuống giường, dùng tay trái không bị thương chống đỡ cơ thế, tiếp tục kịch liệt hôn cô. 

"Phàm Tu, chúng ta thật sự không thể......" 

"Cởi giùm anh." Anh hơi động người, khàn khàn ra lệnh. 

Đôi mắt đen bị lửa tình thiêu đốt, thiêu cháy toàn thân Lí Đình Ân, đôi tay bé nhỏ bắt đầu giúp anh cởi thắt lưng, quần... còn có áo quần trên người cô... 

Quá trình hoan ái, những tiếng kêu trong đêm càng lúc càng nhiều, bởi vì quá nửa là do cô không cẩn thận đụng phải vết thương ở tay anh, cũng bởi vì cô lo lắng mà hô lên. 

Nhưng dù thế nào, hai thân hình nóng như lửa vẫn kề sát quấn quýt lấy nhau... 

Sau cuộc vui, hai người nằm ngửa trên giường nghỉ ngơi. 

"Ngày mai em theo anh về Đài Bắc." 

"Không được." 

Anh nhíu mày "Vì sao không được?" 

"Cho dù em muốn về Đài Bắc cũng phải đợi trụ sở chính thiếu người, hơn nữa công việc của em ở đây không thể cứ thế mà bỏ lại được." 

"Anh nói cho em biết, em bị đuổi việc, cho nên mai lập tức theo anh về Đài Bắc." 

"Phàm Tu!" 

Vừa rồi còn dịu dàng như vậy, chưa gì đã khôi phục bản tính bá đạo. 

"Tóm lại em đã bị đuổi việc." 

"Anh đừng như thế..." 

"Không phải muốn sinh con cho anh sao?" 

"Cái gì? Em..." Cô nhất thời không biết nói gì, khuôn mặt hồng nhuận, là dì Thẩm nói với anh sao? 

"Hơn nữa còn nói sẽ sinh thật nhiều con?" Mạnh Phàm Tu nghiêng thân, nhìn đến khuôn mặt đỏ bừng của cô, trêu cô thật thích "Thật nhiều là bao nhiều đây?" 

"Em em em..." Cô xấu hổ không nói nên lời. 

"Mới trước đây anh nghe bà ngoại nói, mẹ anh khi sinh anh rất khó, hình như còn suýt mất mạng, sợ đến mức mẹ anh không dám sinh thêm lần nữa, đồng thời cũng ghét anh đã khiến mẹ suýt mất mạng, trong trí nhớ của anh, mẹ anh chưa từng ôm anh." 

"Phàm Tu......" Lí Đình Ân kinh ngạc không thôi, mẹ anh sao có thể đối với anh như vậy? Chỉ mới nghĩ đến tuổi thơ cô đơn của anh cô liền cảm thấy khổ sở. 

"Em a, làm tình hai lần đã không chịu được, hôn nhiều một chút cũng không được, không biết bơi, buổi chiều cùng lắm mới chạy vài trăm mét đã thở không ra hơi." 

"Sao anh lại nói...." 

"Nếu muôn sinh con cho anh, anh hi vọng cơ thể em khoẻ mạnh, không cần mệt nhọc, đừng làm anh lo lắng, thậm chí là sợ hãi, sợ mất đi em, được không?" 

Nghe thấy yêu cầu thâm tình của anh, Lí Đình Ân cảm động đưa tay ôm lấy anh "Được, em hứa với anh." 

Thì ra muốn cô từ chức, không phải vì anh bá đạo, mà anh sợ mất cô... "Anh yên tâm, em sẽ thật khoẻ mạnh để sinh con của chúng ta." 

Càng hiểu người đàn ông này cô càng không thể khống chế tình yêu của mình với anh. 

"Cho nên, ngày mai cùng nhau về Đài Bắc." 

Sao lại tới nữa? "Ngày mai không được, dù em đưa đơn từ chức cũng phải một tháng sau mới nghỉ được, đây là quy định, bệnh viện cũng cần thời gian để tìm người, em cũng phải bàn giao công việc." 

Cô nhìn thái độ không nói gì của anh... "Phàm Tu, anh muốn làm gì?" 

"Sáng mai anh gọi điện cho viện trưởng, để ông ta điều người đến nhận công việc của em, như vậy chiều mai em có thể theo anh về Đài Bắc." 

Cô chỉ biết! Đại tổng tài cũng không hiểu được khó xử của nhân viên nhỏ "Nửa tháng, cho em nửa tháng, anh cũng không muốn em làm việc không có trách nhiệm đi?" Nhìn anh cau mày cô đành phải tự động giam bớt thời gian. 

"Mười ngày, mười ngày là giới hạn." 

"Được, mười ngày." Mạnh Phàm Tu cuối cùng gật đầu. 

"Cảm ơn anh." 

Sáng hôm sau, đợi Mạnh Phàm Tu vệ sinh cá nhân xong, đến khi mặc sáo sơ mi mới phát hiện cánh tay bị thương của anh khiến anh hoạt động khó khăn, rất khó có thể tự mặc áo sơ mi. 

Lí Đình Ân sau khi chuẩn bị xong bữa sáng liền chạy đến giúp anh mặc áo, sửa lại trang phục. 

"Cảm ơn em." Mạng Phàm Tu hôn lên trán cô. 

Cô nhẹ nhàng ôm cánh tay không bị thương của anh "Em nghĩ em sẽ cố làm xong sớm nhất để có thể về cùng anh." Anh như vậy không thể tự lo cho mình, cô thật lo lắng. 

Anh mừng rỡ "Thật không?" 

"Vâng." Nếu không có cô bên cạnh, một mình anh mặc quần áo sẽ rất lâu, hơn nữa tay anh đang bị thương, tắm rửa cũng không tiện. 

Nhớ đến hôm qua vì bị thương nên cô giúp anh tăm, kết quả có người không an phận, bọn họ lại trong phòng tắm... khuôn mặt của cô nhanh chóng đỏ bừng. 

"Em thật dễ dàng đỏ mặt." Nâng mặt cô lên, anh hôn lên môi cô. 

"Bởi vì..." 

"Vì sao?" Cô thẹn thùng cúi đầu rúc vào người anh "Vì không biết vì sao, từ trước đến nay, chỉ cần nhìn thấy anh là tim em sẽ đập nhanh, sau đó đỏ mặt." Cô chắc hẳn là quá yêu anh rồi. 

Có thể trở lại bên anh, cho đến giờ cô vẫn nghĩ mình đang nằm mơ. 

"Đình Ân?" 

"Vâng?" 

"Anh muốn em giúp anh cởi quần áo." 

"Sao vậy, không hợp sao..." Cô vừa ngẩng đầu anh liền hôn trụ môi cô, kéo lưỡi cô ra cùng nhau dây dưa. 

"Phàm Tu, anh..." 

"Anh cũng vậy." Nhìn thấy cô anh cũng có cảm giác rung động, hơn nữa nghe được lời cô nói, thanh âm mềm mại ngọt ngào của cô tròng lòng tê dại, xúc động tăng lên. 

Cũng cái gì? Anh cũng đỏ mặt tim đập nhanh sao? Lí Đình Ân khó hiểu hết ý trong lời anh nói, chưa kịp hỏi đã bị anh làm cho khuôn mặt cô tiếp tục đỏ hồng. 

Thật là, cũng không nghĩ lại chính bình bệnh tật, còn không biết an phận... 

Ngoài cửa sổ, thời tiết thật đẹp, sáng trong không mây, mà bầu không khí trong phòng chỉ có thể dùng hai từ "kích tình" để miêu tả. 

Chương 33

Thời tiết ngày 25 tháng 6: Đẹp 

Hôm nay đi siêu thị mua quần áo cho tiểu tử kia, đã ngốn không ít tiền, nhìn bọn nó khỏe mạnh đáng yêu mà người ta cũng thấy sung sướng. 

Buổi chiều, bố và hai đứa con chơi ở bể bơi thật vui vẻ, làm cho tôi không khỏi lại muốn sinh thêm một đứa nhỏ nữa, tốt nhất là song sinh, bất quá bố bọn trẻ không chịu, vì tôi mang thai ăn không ít khổ làm dọa cả đến anh, bởi vậy anh mới nói chờ hai đứa lên năm tuổi rồi hẵng hay, thế mà những hai năm đấy. 

Tôi không muốn gây chuyện để anh lo lắng, bởi vì tôi thương anh. 

Đỗ gia hôm nay gửi bánh ngọt mừng ngày đầy tháng, nhà Thiếu Bình và Gia Gia có thêm một bé gái đáng yêu. Tôi cùng "bạn gái cũ" của chồng tình cảm cũng tốt lắm, Gia Gia nói người bí mật thời con gái hoá ra lại là Thiếu Bình. Nhưng mà vì nghe nói anh ta không chung tình, lại là tên lãng tử giỏi cua gái nên mới mượn mối quan hệ cùng Phàm Tu để khiến Thiếu Bình chú ý, giờ tên lãng tử đó đã trở thành bố của cô con gái rượu, Gia Gia còn cười nói, đối với người đàn ông, càng đùa giỡn tâm tình với anh ta sẽ càng làm anh ta yêu mình. 

Buổi tối nhận được điện thoại của Nhã Lâm, cô ấy hỏi tôi tháng sau có thể bay sang Mỹ tham dự lễ tốt nghiệp của cô ấy không, tôi còn đang lo lắng, cô ấy đã thuận tiện mời tham gia hôn lễ của cô ấy luôn, như vậy nhất định phải đi. Cuối cùng thì Nhã Lâm và anh Lâm không có duyên phận, như năm đó cô ấy nói, một người đã kết hôn với anh chồng Mỹ tương lai, còn một người là anh Lâm cũng nghe nói sắp kết hôn với cô gái Nhật, tôi chúc phúc cho anh. 

Về phần tôi, cuộc sống hôm nay vẫn rất tuyệt, rất vui vẻ. 

Nhưng tôi vẫn còn muốn một đứa con gái nữa, làm sao bây giờ? Tôi không muốn chờ hai năm lâu như vậy...... 

Hai đứa song sinh với tôi và Phàm Tu rất hoà thuận, trước đó chúng tôi sợ cái thai quá nhỏ và yếu nhưng giờ thì nhờ vợ chồng trong lúc đó cảm tình tốt, tin tưởng đứa nhỏ có thể cảm nhận được tình yêu của cha mẹ mà ngoan ngoãn ở trong bụng mẹ khỏe mạnh trưởng thành, đương nhiên, tôi cũng sẽ khỏe mạnh bình an. 

Cho nên tôi quyết định, đi tới thư phòng ném ông bố của đứa nhỏ lên giường. 

Lần này nhất định phải thành công! 

Khép lại nhật kí, Lí Đình Ân đem nhật kí bản bỏ vào ngăn kéo, ra khỏi phòng, hướng thư phòng đi tới. 

Sau khi kết hôn cùng Phàm Tu, có thể bởi vì cô mang thai làm cho anh thực lo lắng, dù sao bình thường cả ngày anh cũng không ở nhà, nên anh đáp ứng cùng cô quay về Mạnh gia, ở đó mới có người săn sóc cho cô. 

Lí Đình Ân đi vào thư phòng, liền thấy ông chồng anh tuấn đang ngồi trước bàn học, cười gợi cảm tới mức đòi mạng, làm cho tim đập cô đập thình thịch. 

Kết hôn xong, cô thường thấy nét tươi cười trên mặt anh, giống như suy nghĩ của cô năm đó, tên này cười rộ lên rất đẹp trai. 

"Em vào đây chỉ là vì muốn đứng ở cửa ngơ ngác nhìn anh sao?" Mạnh Phàm Tu cười khẽ. 

Khuôn mặt Lí Đình Ân ửng đỏ, biết anh cố ý cười mình, cô chu miệng lên,"Không phải, em là tới tìm anh." Cô đi tới chỗ anh, tay nhỏ bé khẽ đặt trên vai anh,"Em muốn hỏi anh, còn chưa nghỉ ngơi sao?" 

"Sao thế, em muốn nói cho anh biết, không có anh bên cạnh em thì em ngủ không được à?" Anh cười rất đắc ý, kéo mạnh cô vợ ngồi lên đùi,"Hay là, em có mục đích gì?" 

"Em, em nào có mục đích gì chứ!" 

"Thế vì sao khẩn trương nói chuyện đều lắp bắp thế?" Ngón tay thon dài khẽ vuốt đôi môi đỏ mọng mềm mại, Mạnh Phàm Tu hiểu rõ hỏi:"Em không phải muốn làm gì anh đấy sao?" 

"Em em em......" Ý cô đúng là muốn làm...... Nếu anh đã biết, như vậy cô cũng chẳng cần giấu! Nhịn xấu hổ xuống, cô đứng dậy, lớn mật ngồi khoá lại ở trên đùi anh,"Anh cảm thấy em muốn làm gì với anh?" 

Anh hôn cô."Anh đoán là em muốn sàm sỡ anh." (^^) 

Cái tên này không chỉ bá đạo, mà cái gì cũng thẳng tưng, thường làm cho mặt cô đỏ lừ. 

"Nhưng em có biết làm như thế nào sao?" Anh nhíu mày, cười gợi cảm mị hoặc. 

"Đương nhiên là em biết!" Mấy đứa nhỏ đều do cô sinh mà. 

"Được, hôm nay cho em chủ động, anh nghĩ là em biết sàm sỡ thế nào, anh rất là mong nha." 

Lí Đình Ân vì thế mà trước mặt anh, đem cởi áo ngủ của chính mình, vốn đang có chút do dự có nên lộ hết ra không, bởi vì cô phải sợ chính mình quá khẩn trương mà chân sẽ bị mềm nhũn ra, nhưng thấy cái tên trước mặt cứ ung dung nhìn mình, câu mình làm không được liền làm cô cởi hết ra. 

Áp chế nội tâm e lệ, cô vươn ra phía trước, cúi người hôn môi anh. Lần này cô nhất định phải thành công, làm cho anh quên mang ‘áo mưa’, vì cô muốn có con gái. 

Mạnh Phàm Tu sao lại không biết cô vợ đơn thuần của mình muốn làm cái gì, từ lúc trong bệnh viện nhìn thấy con gái Thiếu Bình, miệng cô thường la hét muốn có một cô con gái thật đáng yêu, còn nói dù gì cô cũng phải có con gái. 

Anh đương nhiên cũng thích có nhiều đứa nhỏ, chính là lo lắng thân thể của cô, bất quá thím Lữ nói, bà bồi bổ cho Đình Ân không ít, hiện tại cô nếu có sinh tám mười đứa cũng không thành vấn đề. 

Nếu thím Lữ đã nói như vậy, anh cũng muốn hoàn thành nguyện vọng của vợ, chính là, hiện tại là chuyện gì đang xảy ra đây? 

Làm đến nửa ngày, cô cũng chỉ là hôn anh, có khi còn chẳng phải, có lẽ chờ tới khi cô sàm sỡ thành công thì chỉ sợ đợi tới ngày mai. 

Anh đem thân mình tuyết trắng xinh đẹp lại gần, gạt những vật trên bàn sang một bên, rồi ôm cô ngồi trên bàn, thân hình cao lớn xâm nhập vào giữa hai chân trắng trẻo thon dài. 

"Làm như em thì có mà đến hừng đông ngày mai em cũng chẳng có được tí sàm sỡ nào!" Mạnh Phàm Tu dục vọng đốt cháy, càng không thể vãn hồi, quở trách cô xong liền cúi người, khiêu khích lửa nóng chỗ thân mật nhất. 

Lí Đình Ân vẫn cứ thẹn thùng, nội tâm cũng nhảy nhót, đặc biệt khi anh tiến vào, cô cơ hồ muốn thét chói tai ra tiếng. 

Muốn đùa à? 

Cô vừa mới nói là sẽ từ từ, cô biết chồng mình không có tính nhẫn nại, khi anh đem cô ngồi trên bàn, cô đã biết tên này đã muốn chịu không nổi. 

Trong thư phòng, nhiệt tình hỏa hoa bắn ra bốn phía, cháy sạch lý trí hai người, không ngừng biến hóa tư thế, dưới cơn khát mãnh liệt, thuận lợi tạo ra một sinh mệnh mới. 

Mười tháng sau, bọn họ có cô con gái đáng yêu. 

Hai năm sau, đứa thứ tư sinh ra, là con trai. 

Sau đó lại qua hai năm, đứa thứ năm của bọn họ sinh ra, là con gái. 

Thế rồi tiếp tiếp thì sao? 

Mạnh Phàm Tu không làm cho vợ mình sinh thêm nữa, năm đã là đủ, cứ nghĩ bằng đấy cái miệng chu ra la hét, anh đã thỏa mãn, anh biết cô là vì anh mới muốn sinh nhiều như vậy cô là muốn tiêu trừ sự cô độc trong nội tâm anh từ nhỏ. 

Nhưng cô không rõ sao, anh đã không hề cảm thấy cô đơn tịch mịch nữa, bởi vì hiện tại, anh có một gia đình thực hạnh phúc, thực ấm áp. 

Tất cả đều là cô tặng anh. 

Kế tiếp, trong cuộc sống sau này, cô chỉ cần hưởng thụ sự che chở yêu chiều của anh đối với cô, rồi cùng anh sống đến già là tốt rồi. 

Trước ba mươi tuổi, anh đã quên hết, có lẽ chỉ nhớ rõ cuộc sống hạnh phúc sau đó là đủ rồi đi. Mạnh Phàm Tu nhìn vợ tin tưởng mình, thỏa mãn nghĩ. 

—————————THE END————————— 


Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, Phim Sex, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, đọc Truyện Cười, Truyện Tình yêu
Đề Xuất link Này Lên Google
Quay Lại ↑↑ Trên cùng
Liên Hệ Admin
01645373734 [SMS] G+