Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 21
Hôm đó là ngày đầu tiên thi giữa kì, và môn đầu là toán. Bảo Nam vốn mất căn bản trầm trọng, nên dù đã cố gắng học hành vào những ngày cuối (!) cũng biết chắc là không thể làm được bài. Nó mở căng mắt ra nhìn tờ đề một cách tuyệt vọng, cùng lắm là chỉ làm được mỗi câu khảo sát hàm số. Bảo Nam hoảng loạn nhìn quanh, chợt thấy Vũ Hoàng, lúc này đang ung dung nhìn ra cửa sổ thì có chút động lòng. Nó quay sang khều cậu, nói khẽ:
-Này...
-Là chuyện gì? Vũ Hoàng quay sang nhìn chằm chặp vào nó đầy thắc mắc.
-Cậu không biết làm bài đúng không? Xem bài giải của tôi nè!
-Hừ - Vũ Hoàng liếc sang nhìn, rồi bĩu môi chế giễu - Chỉ làm được có một bài mà đã định ra tay trượng nghĩa rồi sao? Cậu tốt hơn nên lo cho bản thân mình trước đi!
-Gì chứ, tôi có lòng tốt muốn giúp cậu, không thèm thì thôi!
Bảo Nam giận dỗi nói, rồi chợt tái mặt khi nghe tiếng thầy gác thi ngay bên cạnh, lầm bầm:
-Lần sau mà em còn làm ồn nữa thì tôi đánh dấubài đấy!
Bảo Nam hoảng hồn im lặng, cúi mặt nhìn xuống bài làm. Lần này nó thực sự đã quá ấm ức rồi. Vì muốn giúp cậu ta mà bị thầy mắng, thôi thì xem như nó đã quá bao đồng đi. Dù sao thì bài thi vẫn phải làm, nếu không muốn kì này bị rớt thảm hại. Bảo Nam lén lút lướt nhìn một vòng quanh lớp vàbắt gặp tình trạng vò đầu bứt tóc hơi nhiều. Nó khẽ lắc đầu chán nản, chẳng lẽ cái lớp chứa gần bốn mươi mạng này thật sự không có được một quý nhân nào có thể ra tay giúp đỡ nó sao?
-Không biết làm thì chép bài của tôi này!
Vũ Hoàng vừa nói vừa hờ hững đẩy bài qua phía Bảo Nam. Nó ngờ vực nhìn sang, đúng là cậu ta đã làm hết rồi thật, cơ mà đúng hay sai chỉ có trời mới biết. Hằng ngày cậu ta lười như vậy, chỉ biết nằm một chỗ đọc truyện (!), lại có thể giải xong đề chỉ trong vòng hai mươi phút sao? Không chừng là viết bừa vào rồi!
-Này! Chỗ này là sao vậy, tôi không hiểu!
Bảo Nam khẽ lay Vũ Hoàng, khiến cậu bực bội quay sang nhìn nó chằm chằm:
-Đã bảo chép đi, còn thắc mắc làm gì?
-Tôi không hiểu thì phải hỏi, nhỡ đâu cậu làm sai thì sao?
-Thật là - Vũ Hoàng đành bất lực trước Bảo Nam, khó chịu quay sang nói khẽ - Bất đẳng thức khi nhân với số âm thì phải đổi chiều, vậy mà cũng không biết sao?
Bảo Nam gật gù ra vẻ đã hiểu, rồi hý hoáy chép tiếp. Được một lúc tần ngần, nó lại tiếp tục lay lay Vũ Hoàng, khiến cậu bực bội quay sang, cố gắng nén giận:
-Lại là chuyện gì nữa?
-Chỗ này, sao lại thế x vào cả hai phương trình vậy?
-Cậu bị gì vậy hả, không biết là đang thi à. Tôi bảo chép thì cứ chép, sao lắm điều quá vậy?
“Ừm, ừm”, tiếng thầy giáo tằng hắng ngay bên cạnh, khiến cả hai hoảng hốt nhìn, nét mặt không giấu được nỗi kinh hãi. Thầy lúc này cũng bực bội không kém, đưa cặp mắt sát thủ nhìn hai đứa học sinh không biết điều, hằn giọng:
-Hai em, nộp bài ngay lập tức rồi ra ngoài đứng đến hết giờ cho tôi!
-Nhưng…
Bảo Nam định lên tiếng xin xỏ, nhưng vừa chạm phải ánh mắt sắc lẹm của thầy thì vội cụp đuôi lại, ngoan ngoãn nộp bài rồi đau khổ ra cửa đứng. Nó nhìn Vũ Hoàng, lúc này đang ở ngay bên cạnh, nét mặt vẫn còn câng câng đến khó ưa, bực dọc gắt:
-Tại cậu cả đấy! Sao lại to tiếng thế hả?
-Bị tên nhóc không bình thường như cậu làm cho phát điên, có thể không hét lên được sao? May cho cậu là lần này tôi vừa làm xong bài, nếu không tôi đã cho cậu một trận rồi!
-Còn dám nói tôi không bình thường. Cậu tưởng tôi muốn chép bài của cậu lắm à, không khéo lại còn bị chia đôi điểm vì sai giống nhau nữa!
-Cậu!
Vũ Hoàng bực dọc dứ dứ nắm đấm trước mặt Bảo Nam, cố gắng nén cơn giận xuống. Bên này, Bảo Nam cũng vội vàng thủ thế, ra vẻ sẵn sàng chống trả. Nhưng nó chưa kịp làm gì đã bị cốc đầu một cú đau điếng, đồng thời một tiếng hét long trời lở đất vang lên, báo hiệu cho một cơn giận kinh hoàng của thầy giám thị:
-Hai cái đứa này, bị phạt ra ngoài này đứng mà vẫn còn chưa biết thân biết phận lại dám làm ồn là thế nào? Muốn tôi tống cổ hai đứa lên văn phòng chép kiểm điểm, khỏi phải thi thố gì nữa đúng không?
Bảo Nam ôm cái đầu vẫn còn bị chấn động vì đòn tấn công vừa rồi của thầy, nét mặt ủ dột vội lao vào van xin nài nỉ. Thầy giáo bị nó bám cứng không buông thì có chút nguôi ngoai, bèn cốc thêm một cú thật lực nữa, khiến Bảo Nam cảm thấy hình như đống chữ vừa nhồi vội vào đầu hôm qua đã thăng thiên đi đâu mất:
-Lần này tôi tha, nếu còn dám tái phạm nữa thì đừng trách. Ngoan ngoãn khoanh tay đứng nghiêm chỉnh cho tôi!
-Tuân lệnh!
Bảo Nam hứng khởi khoanh tay trước ngực, rồi khẽ thở phào khi thầy xách thước bảng đi vào lớp. Nó ném một cái nhìn giận dỗi sang Vũ Hoàng, lúc này vẫn thản nhiên dựa vào tường, nét mặt chẳng có chút hối lỗi. Nếu mình không dây dưa với tên này, đã có thêm thời gian viết bừa vài chữ nữa rồi, thật đáng tiếc quá. Môn đầu tiên này, xem ra kết quả không mấy khả quan...
Bảo Nam uể oải nhớ lại, rồi tự trách bản thân đã quá ngu ngốc, tại sao lúc đó không chép bừa bài của tên khốn này cho xong, bây giờ kết quả chắc chắn không tệ như vậy. Nhưng mà từ đây đến thi học kì còn tầm hai tháng, có lẽ nó vẫn còn cơ hội...
Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 22
-Cơm của cậu này! Ăn đi!
Vũ Hoàng đặt dĩa cơm xuống trước mặt Bảo Nam, rồi cắm cúi ăn. Vừa phải dìu Bảo Nam xuống canteen, vừa xếp hàng chen lấn mua cơm, quả thực khiến cậu tiêu hao năng lượng không ít. Nỗi khổ này, chẳng lẽ phải kéo dài một tháng thật sao? Càng nghĩ càng thấy tương lai sặc mùi đen tối, Vũ Hoàng khốn khổ thở dài, tiếp tục ăn với tốc độ ánh sáng. Chợt cậu cảm thấy mùi nguy hiểm, bèn ngước lên nhìn Bảo Nam, lúc này đang nở một nụ cười đầy ẩn ý.
-Lại có chuyện gì?
Bảo Nam vẫn không ngừng cười, đưa đôi mắt vô tội nhìn cậu, nói giọng nhỏ nhẹ:
-Thời gian này nếu không có cậu, quả thực tôi không biết làm sao cả. Cám ơn nhé!
-Cái này thì khỏi cần - Vũ Hoàng lạnh nhạt khoác tay - Cậu tốt nhất cứ ăn nhiều vào cho chân chóng khỏi, để tôi không còn phải khổ sở thế này là được rồi!
-Gì chứ, chẳng qua là mỗi ngày đưa tôi đến trường, rồi cõng tôi về phòng. Tiện thể mua hộ bữa sáng, bữa trưa…
Bảo Nam càng nói càng cảm thấy bất an, vội vã đưa tay bụm miệng lại. Nó dùng cặp mắt dò xét nhìn sang Vũ Hoàng, lúc này vì bị chạm đến nỗi đau nên đang nhăn nhó trông rất đáng thương. Bảo Nam bèn nở một nụ cười cầu hòa, đưa tay vỗ vai cậu an ủi:
-Được rồi, bị như thế này tôi cũng chẳng muốn, là do xui rủi mà. Cậu cứ nghĩ đến khoảng thời gian tôi bị hành hạ ngày trước đi, cũng khổ chẳng kém cậu bây giờ đâu!
Vũ Hoàng lườm mắt nhìn nó, rồi tiếp tục ăn. Bảo Nam bị thương như vậy, rốt cuộc còn nói nhiều hơn, thật khiến cậu đau đầu hết sức. Nhưng Vũ Hoàng chẳng yên ổn được bao lâu, vừa múc được vài muỗng đã bị Bảo Nam nhìn chằm chặp, khiến cậu không nuốt nổi cơm, bực bội ngẩng lên hỏi:
-Rốt cuộc có chuyện gì, cậu mau nói phứt ra đi. Cứ rào trước đón sau mãi thế này khiến tôi phát bực rồi đấy!
-Đúng nhỉ - Bảo Nam hồ hởi nhìn Vũ Hoàng - Vậy tôi không khách sáo nữa. Nhờ cậu kèm tôi học toán nhé!
-Gì chứ!
Vũ Hoàng nuốt vội nắm cơm trong miệng, xem chừng đang bị nghẹn rất nặng. Cậu quay sang nhìn Bảo Nam lúc này vẫnđang mở mắt rất to nhìn cậu, gạt phăng cái ý tưởng điên rồ của nó.
-Tôi không rỗi! Cậu tốt nhất là tự học đi!
-Nếu tôi đã tự học được thì việc gì phải nhờ đến cậu. Đồ keo kiệt!
-Cậu nói tôi sao cũng được, nhưng đừng hòng bảo tôi kèm cậu học - Vũ Hoàng nhún vai nói.
-Giúp tôi đi mà! Bảo Nam khẩn khoản nài.
Vũ Hoàng im lặng, cố gắng ăn nốt dĩa cơm rồi quay sang nhìn Bảo Nam, nói lạnh nhạt:
-Cậu còn không mau ăn nhanh lên! Tôi muốn về phòng!
-Biết rồi!
Bảo Nam tiu nghỉu cắm cúi ăn, nét mặt cực kì bi thảm khiến Vũ Hoàng có chút dao động. Cậu nhìn nó chằm chằm, rồi tìm cách thoái thác:
-Mà cậu cần gì phải học, cứ chép bài của tôi là được rồi!
-Không thích, tôi muốn lấy điểm cao nhờ vào thực lực của mình cơ!
Vũ Hoàng nhìn Bảo Nam một cách ngờ vực, khiến có cảm thấy hơi ngượng, đành lúng túng gãi đầu, khai ra ý đồ đen tối:
-Thật ra thì… Cậu cũng biết rồi mà, thi cuối kì sẽ trộn lớp, lúc đó tôi đâu còn ngồi cạnh cậu nữa!
-Thì cứ bị điểm kém thôi. Hình như chuyện này vốn chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến cậu mà!
-Đúng là tôi chỉ cần lên lớp đều đều là được rồi! Cơ mà lần này cô giáo lại muốn mời phụ huynh, nếu kinh động đến ba tôi thì những ngày tháng sau này tôi không được sống yên ổn đâu!
-Phiền quá! Đưa dĩa đây!
Vũ Hoàng nói, rồi đứng dậy đem đĩa đi dẹp. Xong xuôi, cậu quàng tay Bảo Nam lên vai mình, chán nản đi về phòng. Trên đường đi, Bảo Nam vẫn không chịu từ bỏ ý định, liên tục quay sang nhìn Vũ Hoàng, lúc này chỉ cách nó có vài cm, thì thầm vào tai cậu:
-Giúp tôi đi mà, kèm tôi học toán đi!
Vũ Hoàng đang gánh theo một cái bị thịt lắm điều, cảm thấy phiền như sắp chết đến nơi, bèn bực bội quay sang nó, gắt:
-Được rồi! Nhưng cậu phải giữ im lặng, cấm có được lắm mồm trước mặt tôi!
-Tôi đã lắm mồm bao giờ đâu!
-Còn cãi nữa - Vũ Hoàng phát hỏa, cố gắng kìm chế bản thân trước khi cậu nảy sinh ra ý đồ vứt quách Bảo Nam lại dọc đường - Từ nay tôi không cho phép thì không được lên tiếng, biết chưa?
-Vậy tôi muốn giao tiếp với cậu thì phải làm thế nào? Bảo Nam bướng bỉnh hỏi lại.
-Nhắn tin đi!
Vũ Hoàng bực bội nói, rồi tiếp tục dìu nó về phòng. Mới chỉ có một tuần trôi qua mà cậu có cảm giác như đã già đi mấy tuổi vậy. Trần Bảo Nam này, đúng thật đã gây ra cho cậu quá nhiều phiền phức... Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 23
Trưa hôm đó, Vũ Hoàng lại tiếp tục vác Bảo Nam qua thư viện. Thật ra ở phòng cũng có thể họcđược, nhưng Bảo Nam nhất quyết đòi cậu đưa qua đây, lấy lý do ở phòng vừa nóng vừa bức bối. Vũ Hoàng đương nhiên hiểu rất rõ cái ý đồ bất chính của Bảo Nam, nhưng không còn cách nào khác, đành phải chiều theo ý nó. Thôi vậy, dù sao thì ở thư viện vừa được hưởng máy lạnh, lại có quy định cấm làm ồn, nhờ vậy mà cậu có được chút thời gian thư thả.
Bảo Nam đến nơi thì nhất quyết đòi ngồi ngay cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy câu lạc bộ bóng đá đang tập luyện. Cả tuần rồi nó không được ra sân, đúng là có chút bức bối. Nó thấy nhớ đội tuyển, nhớ một Duy Trường tưng tửng, một Vũ Luân chuyên bắn pháo liên thanh, và cả một Đắc Thành cần mẫn, vui vẻ. Cuối tuần này lại có trận đấu, đáng tiếc là nó không thể tham gia được. Bảo Nam quay sang Vũ Hoàng, lúc này đang thản nhiên đọc sách, hỏi dồn:
-Này, cả tuần nay cậu không đi tập luyện, định không ra sân sao?
Vũ Hoàng bỏ sách xuống, đưa đôi mắt khó chịu nhìn nó, nói:
-Đã bảo khi tôi chưa cho phép thì không được nói chuyện mà!
-Cậu đã dạy gì cho tôi đâu mà bảo tôi phải nghe lời cơ chứ!
-Thế cậu nãy giờ học được những gì rồi, hay là toàn nhìn ra sân bóng thôi hả? Đống bài tập tôi bảo cậu làm, còn chưa rớ được vào bài nào. Cậu là đang đi học hay là đi ngắm trai vậy? Càng ngày càng lộ liễu rồi đó!
-Là do tôi không biết làm mà!
Bảo Nam bị nói đúng tim đen xấu hổ cúi mặt xuống làm bài, nhưng chẳng được bao lâu thì lại ngước lên, định quay sang nói chuyện với Vũ Hoàng. Chợt nó bắt gặp ánh mắt khó chịu của cậu đang nhìn chòng chọc vào mình thì đành bất lực nằm dài xuống bàn, lẳng lặng rút điện thoại ra nhắn tin.
“Cuối tuần này có trận đấu đấy! Cậu có tham gia không?”
“Hỏi làm gì. Mau làm cho xong bài đi!”
Bảo Nam đưa cặp mắt hình viên đạn sang nhìn Vũ Hoàng, rồi bực bội giải bài tiếp. “Tên đáng ghét, dù có giỏi đến đâu cũng cần gì phải ra oai như vậy. Làm thì làm!”.
-Xong rồi đó!
Bảo Nam vừa nói vừa vứt quyển vở sang chỗ Vũ Hoàng, rồi ung dung nhìn ra sân bóng. Vũ Hoàng ngừng đọc sách, quay sang nhìn mấy bài tập nó làm, nét mặt ngày càng trở nên khó coi. Cô nhóc này, làm sao có thể lên được lớp mười vậy? Không phải là do ba đã âm thầm đút lót đó chứ!
-Sai be bét hết cả rồi! Làm lại cho tôi! Vũ Hoàng nói như ra lệnh.
-Nếu tôi biết thì đã làm đúng ngay từ đầu rồi - Bảo Nam quay sang cãi bướng - Cậu không phải là kèm tôi học sao, những câu này, tôi vốn không hiểu gì cả!
-Thật là - Vũ Hoàng bực bội nhìn sang - Thế trong giờ học thì cậu làm gì hả?
-Thì tôi chép bài cho cậu đấy, không nhớ sao? Bảo Nam câng mặt lên đáp.
-Cậu chép gấp đôi người ta, nhưng vào đầu thì chẳng được bao nhiêu cả, thật là. Chỉ cần nắm những điểm trọng yếu thôi!
Vũ Hoàng nói, rồi vứt đống bài tập sang một bên, chỉ cho nó mấy dạng căn bản. Bảo Nam chăm chú nghe, càng lúc càng thấy thấm. Nếu cậu ta cứ tận tình thế này thì đến khi thi học kì, có lẽ nó chẳng phải lo không đủ điểm trung bình nữa. Về phần Vũ Hoàng, nhìn thấy Bảo Nam lúc này đang ngồi im như một chú mèo con, há hốc nuốt từng lời của cậu thì khẽ mỉm cười. Nếu bình thường cậu ta cũng ngoan ngoãn thế này có phải tốt hơn không!
Lát sau, cậu để mặc Bảo Nam tiếp tục làm bài, rồi khẽ phóng tầm mắt về phía sân bóng. Một tuần rồi không đến tập, đúng là có hơi trống vắng. Lần trước ra sân, dù chưa hết hiệp một, nhưng vẫn để lại cho Vũ Hoàng một ấn tượng rất sâu sắc. Lần đầu tiên cậu cố gắng hết mình như vậy để giành chiến thắng. Và cũng là lần đầu tiên, cậu cảm nhận được tình đồng đội, thứ mà trước giờ một đứa trẻ cô đơn chưa hề được trải qua. Đúng là có chút ấm áp...
Vũ Hoàng vừa nghĩ vừa nhìn sang Bảo Nam, lúc này đang vừa làm bài vừa bực dọc. Cô nhóc nàyđúng là quá phiền nhiễu,luôn khiến cậu phải lưu tâm. Vũ Hoàng đành gấp quyển sách còn đang đọcdở lại, nói bằng giọng lạnh tanh:
-Cậu gặng hỏi chuyện tôi có tham gia thi đấu không, là vì muốn tôi dắt cậu theo cổ vũ chứ gì!
-Cậu đều biết cả rồi, còn hỏi tôi chi nữa! Bảo Nam khẽ nhíu mày ra vẻ buồn bực.
-Tâm tư cậu đều lồ lộ ra ngoài thế kia, ai mà không biết hả? Chỉ là tôi không thích chiều theo thôi!
-Đưa tôi đi xem lần này đi mà, được không? Bảo Nam quay sang lay tay Vũ Hoàng, nài nỉ.
-Phiền quá - Vũ Hoàng bực bội gắt - Chân cậu như vậy, đưa đến nơi rồi bị đám cổ động viên giẫm đạp thì làm thế nào? Lúc đó là tôi hưởng đủ đấy! Không được đi!
-Đáng ghét!
Bảo Nam vùng vằng nằm bẹp xuống bàn, thái độ cực kì bức bối. Vũ Hoàng nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp của nó thì cảm thấy hơi hối hận. Chỉ có thể trách cậu không may, gặp ai không gặp lại nhằm đúng vào Bảo Nam phiền phức nhà ta. Vũ Hoàng đành chán nản thở hắt ra, nói tiếp:
-Thôi được rồi, nếu cậu chịu khó học chăm chỉ và bớt càu nhàu đi thì tôi sẽ dẫn cậu đi xem!
-Thật sao?
Bảo Nam vừa nghe cậu nói liền tỉnh hẳn, nét mặt tươi như hoa, đưa cặp mắt trong veo nhìn cậu đầy cảm kích. Vũ Hoàng nhìn thấy cảnh này thì khẽ mỉm cười, quay sang vặn vẹo nó:
-Này, cậu muốn đi như vậy, là vì Đắc Thành đúng không?
-Là vì đội mình thi đấu nên tôi mới hào hứng đi xem đó chứ, còn Đắc Thành, từ ngày bị thương đến giờ hôm nào cậu ấy chẳng qua thăm tôi!
-Nhưng cậu thích cậu ta, không phải sao?
-Phải! Bảo Nam lỡ lời khẳng định, rồi đưa cặp mắt hoảng hốt nhìn sang Vũ Hoàng, lúc này cũng đang ở trong trạng thái không khác nó mấy. Mà sao cậu lại biết?
-Tôi có bị mù đâu! Cậu suốt ngày bám dính lấy cậu ta, chẳng quá rõ rồi còn gì!
-Vậy là Đắc Thành cũng biết rồi sao?
Bảo Nam vừa nói vừa quay qua quay lại, nét mặt lộ vẻ cực kì xấu hổ. Vũ Hoàng nhìn thấy cảnh này thì đành bất lực quay sang, vỗ vai trấn an nó:
-Cậu ta cũng ngốc như vậy vậy chắc là không hay biết gì đâu. Vả lại, dù sao cậu cũng đang là con trai mà!
-Đúng thật - Bảo Nam thở hắt ra nhẹ nhõm - Tôi đột nhiên quên mất!
Vũ Hoàng nhìn thái độ thất thường của Bảo Nam thì cảm thấy hơi buồn cười. Tên nhóc Đắc Thành này, kiếp trước chắc là ăn ở không ra gì, nên mới may mắn được Bảo Nam để ý. Xem ra cuộc sống sau này của cậu ta sẽ còn rất bi thảm... Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 25
Khoảng thời gian một tháng trôi chậm kinh hoàng cuối cùng cũng qua, khiến tâm trạng Vũ Hoàng phấn khởi lên không ít. Cuộc sống của cậu đã quay lại như ban đầu, thoải mái, vui vẻ, không còn phải vướng bận gì cả. Về phần Bảo Nam, đương nhiên cũng trở về cái kiếp sai vặt khổ ải của nó. Tuy có chút nuối tiếc, nhưng Bảo Nam đã không còn cảm thấy ấm ức nhiều như ban đầu nữa. Tên nhóc Vũ Hoàng này, thật ra nếu so với ngày đầu nó gặp thì đã thân thiện hơn rất nhiều rồi. Mà có lẽ, Bảo Nam vốn cũng chẳng hi vọng gì nhiều ở cậu. Hai tiếng bạn bè, đối với nó đã là quá xa xỉ.
Giờ ra chơi, Bảo Nam hí hửng vứt bỏ cặp sách , chạy vội ra canteen. Lâu rồi không được vận độngkhiến nó cảm thấy vô cùng bức bối. Nhưng Vũ Hoàng đã kéo tay nó lại, nói lạnh nhạt:
-Đi với tôi ra đây một lát!
-Để tôi mua đồ xong đã!
Bảo Nam vừa nói vừa gỡ tay Vũ Hoàng ra, nhưng đã bị cậu nắm chặt lôi đi. Ra phía sau dãy phòng học, Vũ Hoàng mới bỏ tay nó ra, thản nhiên đứng dựa vào gốc cây gần đó, dáng vẻ dường như là đang đợi ai. Bảo Nam thấy vậy thì khó chịu quay sang nhìn cậu, gắt gỏng:
-Có việc gì mà cậu cứ phải lôi tôi ra đây cho bằng được vậy?
-Tôi đang cần người đứng về phía mình, để đỡ cảm thấy lạc lõng. Cậu chỉ việc ngồi đấy nhìn là được rồi!
-Gì chứ -Bảo Nam chán nản ngồi xuống, nói giọng giận dỗi - Từ sáng tới giờ tôi chưa ăn gì, đang định đi mua thì lại bị cậu lôi đến đây. Có chuyện gì thì giải quyết nhanh lên đi!
Vũ Hoàng định quay sang mắng cho nó một trận, nhưng có vẻ người cậu chờ đã đến rồi. Ngọc Anh dắt theo ba cô bạn nữa đang thong thả đến, nhìn thấy Vũ Hoàng thì khẽ nở một nụ cười thật tươi:
-Xin lỗi, hôm nay lớp tớ ra chơi hơi muộn. Cậu chờ có lâu không?
-Không sao, tôi cũng vừa mới đến - Vũ Hoàng lạnh nhạt đáp - Cậu có chuyện gì thì nói nhanh đi, tôi còn phải vào lớp!
-Ơ…
Ngọc Anh bị thái độ của Vũ Hoàng làm cho bối rối, khẽ đưa tay mân mê tà áo, nét mặt đỏ ửng lên trông rất đáng yêu. Cô lúng túng ngước mặt lên nhìn cậu, nói thật khẽ:
-Hôm qua tớ có gửi một lá thư cho cậu…
-Tôi đọc rồi!
Vũ Hoàng nhìn dáng vẻ ấp a ấp úng của Ngọc Anh thì đành lên tiếng cắt ngang, hi vọng có thể giải quyết mọi chuyện một cách nhanh gọn. Chỉ là Bảo Nam ngồi ngay bên cạnh nghe thấy thì khẽ quay sang thắc mắc:
-Sao cậu bảo chẳng đọc thư của con gái bao giờ?
Vũ Hoàng quay sang dứ nắm đấm trước mặt Bảo Nam, cốt ý bảo nó im miệng. Cậu nhìn Ngọc Anh, nói giọng lạnh tanh:
-Cậu bảo thích tôi, còn nói nếu chấp nhận thì hãy đến đây gặp mặt, không thì cứ viết thư từ chối. Nhưng tôi không thích cái kiểu úp mở ấy, nên muốn đến gặp cậu nói thẳng luôn!
-Vậy câu trả lời là... Ngọc Anh nghe tim mình đập mạnh, cảm thấy hơi lo lắng.
-Tôi không thích cậu, hi vọng cậu từ nay đừng làm mấy trò này nữa!
Ngọc Anh đứng im lặng nghe từng lời Vũ Hoàng nói, rõ ràng đang cảm thấy rất sốc. Đành rằng cô biết cậu không có nhiều tình cảm với mình, nhưng từ chối một cách thẳng thừng như vậy, không phải là hơi tàn nhẫn rồi sao? Cô cố nén giọt nước mắt đang chực trào ra, nhìn cậu đầy căm phẫn. Con người này, không phải chỉ lạnh lẽo bên ngoài, mà ngay trong tâm khảm cũng không có chút tình cảm nào sao? Nói những lời như vậy trước mặt một thằng con trai khác, rõ ràng không để lại cho côchút tự trọng nào. Cô thích cậu, là tội ác tày trời đến mức nào mà phải đối xử với cô như vậy?
Ngọc Anh vừa nghĩ vừa khẽ nắm chặt tay để ngăn dòng nước mắt, lúc này đã chảy dài trên má. Cônhìn thẳng vào mắt Vũ Hoàng, nói giọng ấm ức:
-Xin lỗi, là tôi đã sai khi làm phiền cậu!
Vừa nói, Ngọc Anh vừa quay lưng bỏ đi, để lại Vũ Hoàng đứng đó, trong lòng cảm thấy hơi dao động. Cũng không phải là lần đầu cậu từ chối một cô gái, chỉ là cảm giác làm tổn thương một người quả thực không dễ chịu gì. Nhưng biết saođược, cậu không muốn dây dưa nhiều đến chuyện tình cảm. Mặc kệ vậy, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua nhanh thôi...
-Cậu định cứ thế mà đi về à?
Bảo Nam nãy giờ chứng kiến mọi chuyện, cảm thấy rất bức bối. Tên nhóc này, sao lại có thể nhẫn tâm như vậy. Dù sao Ngọc Anh cũng là con gái, không thể để cho cô ấy có một chút tự trọng sao? Bảo Nam không quan tâm cái thế giới mà cậu ta đang thu mình lại có những gì, nhưng cảnh vừa chứng kiến đã khiến hình ảnh của Vũ Hoàng trong mắt nó bỗng trở nên quá đáng ghét.
-Cậu lại muốn nói gì? Vũ Hoàng lạnh nhạt quay lại nhìn nó, chẳng mảy may để tâm đến ánh mắt sắc lạnh đang nhìn chằm chằm vào cậu.
-Còn hỏi nữa! Cậu làm tổn thương con gái người ta như vậy, sao lại có thể thản nhiên về lớp như không có chuyện gì? Tim cậu, ngoài việc bơm máu nuôi cơ thể thì không còn chút tác dụng gì sao?
-Tim dĩ nhiên chỉ biết bơm máu, còn có thể làm được gì?
Vũ Hoàng nói, rồi đột ngột bỏ đi luôn. Nhưng Bảo Nam đã nắm lấy tay cậu, lôi lại. Bảo Nam thực sự chẳng biết phải nói gì với con người này cả, chỉ là nó cảm thấy ấm ức thay cho Ngọc Anh. Phải tận mắt chứng kiến cảnh này, khiến nó chỉ muốn đấm cho Vũ Hoàng vài cái, tốt nhất là hủy hoại đi cái gương mặt đẹp trai vô cảm của cậu ta cho rồi, xem sau này cậu ta còn vênh váo nữa được không?
Vũ Hoàng nhìn thấy thái độ của Bảo Nam thì bực bội ra mặt. "Thật là, cậu ta nghĩ ai cũng như mình, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cứ việc cười à". Cậu lạnh lùng gạt tay nó ra, gắt gỏng:
-Cậu bỏ cái thói hễ chút là lên án người khác đi! Rốt cuộc thì cậu hiểu tôi được bao nhiêu? Tôi không thích thì nói không thích, chẳng việc gì phải cảm thấy ray rứt cả. Mà chuyện này thì có liên quan gì đến cậu? Tốt nhất là đừng có làm phiền tôi, kẻo tôi nổi nóng đấy!
-Cậu suốt ngày chỉ biết nổi cáu thôi - Bảo Nam bực bội hét vào mặt Vũ Hoàng - Tôi cũng là con gái, tận mắt chứng kiến một tên con trai tồi tệ như thế sao có thể làm ngơ được!
Vũ Hoàng lúc này tâm trạng đang không tốt, chẳng còn chút sức lực nào mà cãi nhau với nó nữa. Cậu đi rất nhanh về phía lớp học, bỏ mặc Bảo Nam đứng đó chỉ còn nước bất lực nhìn theo. Nó thoáng nghĩ đến những lời cậu nói vào hôm sinh nhật, cảm thấy máu nóng dâng lên ngùn ngụt. “Cậu là người thế nào, tôi quả thực không muốn biết. Nhưng cái cách cậu hành động thực sự khiến tôi quá chán ghét rồi!”
Chỉ là ở bức tường bên cạnh, lúc này cũng đang có một người với tâm trạng rối bời như Bảo Nam. “Là con gái sao? Vậy suốt thời gian qua, cậu đã dối gạt tôi à? Còn ở chung với Vũ Hoàng nữa, thật…” Đắc Thành cứ thế đắm chìm trong đống suy nghĩ ngổn ngang, sắc mặt bỗng trở nên nhợt nhạt. Sự việc bỗng dưng xảy đến quá bất ngờ, khiến cậu thật sự không có cách nào đối mặt. Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 26
-Cả đội tập hợp!
Duy Trường nói dõng dạc, khiến cả đám đông đang nhốn nháo bỗng quay lại nhìn, rồi nhanh chóng vây xung quanh cậu. Cảnh tượng này khiến Duy Trường không mấy hài lòng, liền nheo mắt lại, nói giọng bực dọc:
-Cái này mà gọi là đội hình á! Còn không mau xếp thành hàng cho tôi!
-Đội trưởng nóng quá vậy! Anh em vui vì thấy Bảo Nam đến thôi mà! Vũ Luân vừa nói vừa nhăn răng cười cợt.
-Được rồi! Duy Trường sau khi thấy đủ bốn hàng thì mới tiếp tục nói. Bảo Nam hôm nay đã lành hẳn, chính thức trở lại câu lạc bộ. Mọi người cho em ấy một tràng pháo tay chào mừng đi!
Tiếng hò hét xen lẫn tiếng vỗ tay vang lên giòn giã, khiến Bảo Nam cảm động vô cùng. Được chào đón như thế này quả thực khiến nó cảm thấy rất ấm áp. Bên dưới, Vũ Hoàng cũng đang vỗ tay cực kì nồng nhiệt. Từ ngày Bảo Nam có thể đi lại, cậu bỗng cảm thấy tràn trề sức sống. Nghĩ lại khoảng thời gian đau khổ mà mình vừa trải qua, Vũ Hoàng có chút tự tán thưởng. Ngay cả cậu không thể nào ngờ là mình có thể chịu đựng được đến ngày hôm nay.
Nhưng Bảo Nam so với những ngày đầu Vũ Hoàng gặp, quả thực đã thay đổi không ít. Hôm trước nó vừa mắng xối xả vào mặt cậu vì tội dám từ chối Ngọc Anh một cách phũ phàng, hôm sau đã nói chuyện bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Có lẽ, giữa cậu và nó vốn chẳng có cái gì liên kết cả. Cậu làm gì, nghĩ gì cũng không mảy may khiến Bảo Nam quan tâm. Vũ Hoàng khẽ mỉm cười chua chát. Cái cậu cần rốt cuộc cũng đã đạt được rồi, nhưng tại sao lại cảm thấy hơi chua chát.
Bên dưới, ngoài Vũ Hoàng còn có một người vỗ tay cũng nồng nhiệt không kém, chỉ là tâm trí lúc này đang để ở tận đâu đâu. Là Đắc Thành, cậu nhóc vẫn còn rất sốc khi biết được thân phận thật sự của Bảo Nam. Cả ngày hôm qua cậu không làm được chuyện gì cả, cứ nghĩ mãi về những chuyện đã xảy ra. Bảo Nam là con gái, vậy mà trước giờ cậu cứ khoác tay tỉnh rụi, còn thản nhiên lôi kéo, trêu đùa nó. Và điều khiến cậu đau đầu nhất là, Bảo Nam đang ở cùng phòng với Vũ Hoàng. Giữa hai người họ, rốt cuộc là có quan hệ gì? Có thật sự chỉ là bạn bè cùng lớp?
-Này! Cậu làm gì mà đứng ngẩn ra vậy?
Bảo Nam tiến đến vỗ vào vai Đắc Thành, khiến cậu giật bắn. Đang định bình tâm lại thì nó đã ghé sát vào mặt cậu, khẽ lúc lắc đầu, thắc mắc:
-Tự nhiên sao mặt cậu lại đỏ lên như vậy? Có phải bị say nắng rồi không?
Đắc Thành đương nhiên là đang say nắng, còn là một trận nắng gắt đến đau đầu. Từ lúc phát hiện ra Bảo Nam là con gái, cậu chẳng thể nào nói chuyện bình thường với nó như trước nữa. Bảo Nam lúc này vẫn chưa biết chuyện gì nên thản nhiên đặt tay lên trán cậu, nói:
-Không sốt! Mà cậu có thấy chóng mặt không?
-Tớ không sao - Đắc Thành khẽ gạt tay nó ra, vội quay đi để che giấu gương mặt đang dần ửng đỏ -Cậu mau ra sân tập đi, không anh Duy Trường nhìn thấy lại mắng cho đấy!
Vừa nói Đắc Thành vừa chạy vội ra sân, hòa vào dòng người đang hào hứng khởi động. Bảo Nam nhìn thấy cảnh tượng này, cảm thấy hơi lạ lẫm. Sao hôm nay đột nhiên Đắc Thành lại xa cách với nó như vậy? Bảo Nam không khỏi thắc mắc, rồi chợt bắt gặp Vũ Hoàng, lúc này đang ngồi bó gối thoải mái dưới tán cây. Nó bèn lại gần, đá cho cậu một cái, khiến cậu bực bội nhìn lên, gắt:
-Này, cậu làm gì vậy hả?
-Đang trừngphạt cậu thay cho anh Duy Trường. Mà sao cậu lại ngồi ở đây, không thấy cả đội đang tập à?
-Cậu không phải cũng đang la cà đó sao? Vũ Hoàng nói, rồi thản nhiên dựa vào gốc cây, phóng tầm mắt ra xa xăm.
-Tôi được đặc cách không phải vận động nhiều! Bảo Nam vừa nói vừa nở nụ cười nham hiểm. Nhưng mà tôi nghĩ lại rồi, đằng nào cũng đã quay lại đội, sao có thể ngồi chơi hoài được. Tốt nhất là tôi ra đó chạy mấy vòng, không chừng lại không cẩn thận té ngã, rồi bị thương thêm vài tháng…
-Được rồi! Cậu không cần khích, tôi ra tập đây!
Vũ Hoàng bực bội đứng dậy, chạy vào hàng tập luyện. Nói sao thì cuộc sống đau khổ một tháng trước nhất định không thể tái diễn lần nữa. Nhìn dáng vẻ tức tối của cậu khiến Bảo Nam không thể nhịn được cười. Nó thoải mái ngồi xuống, rồi phóng tầm mắt về phía Đắc Thành, lúc này cũng đang nhìn nó chằm chằm. Vừa bắt gặp ánh mắt của Bảo Nam, cậu vội vàng quay sang hướng khác, tay chân bỗng dưng trở nên thừa thải. “Hôm nay Đắc Thành làm sao vậy, hình như là đang cố tình tránh mặt mình!”. Bảo Nam ôm một đống thắc mắc trong đầu, cố gắng chờ đến Đắc Thành tập xong mới chạy đến bên cậu, hỏi:
-Này, sao mấy hôm nay không thấy cậu sang lớp tớ chơi nữa?
-Thì chân cậu đã khỏe rồi mà! Đắc Thành vừa nói vừa tránh ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình của Bảo Nam, cảm thấy tim bắt đầu loạn nhịp, hơi thở có phần gấp gáp.
-Hôm nay cậu lạ lắm! Bảo Nam đưa cặp mắt tò mò nhìn Đắc Thành. Tớ đã làm gì sai rồi à?
-Xin lỗi. Tớ có việc phải về trước!
Đắc Thành vừa nói vừa gạt tay Bảo Nam ra, luống cuống chạy thật nhanh về phòng. Bảo Nam ngơ ngác nhìn theo bóng dáng cậu đang dần mất hút, cảm thấy hơi hụt hẫng. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Đắc Thành đột nhiên đối xử với nó như vậy?
-Này, tự nhiên sao lại bần thần ra vậy? Đói bụng rồi à?
Vũ Hoàng đi đến bên cạnh khiêu khích, khiến Bảo Nam trừng mắt lên nhìn cậu, thủ thế định cho ra mấy cú đá. Lần nào tâm trạng của nó không tốt thì y như rằng tên khốn này lại xuất hiện, khiến cho tình hình càng tồi tệ hơn. Chắc chắn là nó đã bị tên này lây cho cái vận rủi, nếu không tại sao đột nhiên Đắc Thành lại cư xử kì lạ như vậy? Bảo Nam cảm thấy lo lắng không yên, bèn tiến tới gần Vũ Hoàng, khiến cậu giật mình lùi xa mấy bước.
-Này, cậu đang làm gì vậy hả? Bảo Nam kinh ngạc nhìn Vũ Hoàng, hỏi.
-Trước một đứa đang thủ thế chực xông vào tôi, cậu nghĩ tôi có thể làm gì? Vũ Hoàng vừa nói vừa cảnh giác cao độ.
-À, xin lỗi!
Bảo Nam bật cười bỏ tay xuống, đi lại gần Vũ Hoàng. Nó khẽ kéo cậu lại, hỏi nhỏ:
-Này, cậu có cảm thấy dạo này tôi có gì bất thường không?
-Cậu thì có bao giờ bình thường đâu!
Vũ Hoàng vừa nói vừa ăn ngay một cái cốc đau điếng của Bảo Nam, đành ấm ức im bặt. Nó khó chịu nhìn cậu, cố gắng kiềm chế hỏi tiếp:
-Tôi đang rất nghiêm túc đấy. Dạo này hình như Đắc Thành làm sao ấy, cứ thấy tôi là bỏ chạy. Có phải tôi đã làm sai gì không?
-Hừ - Vũ Hoàng nhìn nó, lạnh nhạt nói - Người mà cậu đắc tội nhiều nhất chính là tôi rồi, sao không thấy cậu hối lỗi đi. Đắc Thành vừa ra vẻ một chút thì đã lo cuống cuồng lên. Chắc là cậu ta khôn ra rồi, biết cậu là quả bom không nên dây vào, vì thế mà nhanh chân chạy trước rồi chăng?
-Hỏi cậu đúng là cũng bằng thừa. Chỉ tổ chuốc thêm bực bội!
Bảo Nam tức tối nói, rồi bỏ mặc Vũ Hoàng đứng đó mà đi vội về phòng. Vũ Hoàng lúc này đứng nhìn theo, cũng cảm thấy hơi kì lạ. Tên nhóc Đắc Thành đó, hằng ngày thân thiết với Bảo Nam như vậy, đột nhiên lại tỏ thái độ không bình thường thế này, thật khiến con người ta lo âu... Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 27
-Này, cậu để đầu óc đi đâu vậy hả? Lúc nãy tôi bảo muốn ăn gà cơ mà!
Vũ Hoàng gắt lên khi Bảo Nam đặt cái đĩa cơm cá xuống trước mặt cậu, rồi chậm chạp dằm dằm cơm, cơ hồ chẳng muốn ăn. Nó uể oải ngước gương mặt không có chút sinh khí nào lên nhìn cậu, rồi cất giọng thiểu não:
-Xin lỗi! Tôi quên mất!
Vũ Hoàng đang xù lông thì đụng phải một quả trứng thối chẳng có chút phản kháng nào, đành bất lực xắn con cá ra ăn mà trong lòng vô cùng bực bội. Cả tuần nay Bảo Nam cứ thơ thơ thẩn thẩn, bảo một đằng làm một nẻo, đúng là định chọc cho cậu phát hỏa đây mà. Nhưng nhìn cái bộ dạng tội nghiệp của nó bây giờ, bao nhiêu ý định trả đũa của Vũ Hoàng đều tan biến hết. "Không thể cứ để tình trạng này kéo dài mãi được, có lẽ mình đành phải ra tay giúp cậu ta vậy".
Vũ Hoàng nghĩ, rồi quay sang lay Bảo Nam, lúc này đang cắm đầu vào việc mài cho cái đĩa cơm nhẵn ra. Nó chậm chạp quay lên nhìn cậu, hỏi:
-Có chuyện gì vậy? Cậu muốn ăn thêm à?
-Nhìn bộ dạng này của cậu làm sao mà tôi nuốt trôi cơm được chứ - Vũ Hoàng thở hắt ra, bực dọc -Rốt cuộc là có chuyện gì, cậu mau nói ra đi!
-Không có gì mà!
Bảo Nam ảo não nói, rồi tiếp tục cắm mặt xuống đĩa cơm, khiến Vũ Hoàng càng tức khí. Cậu bực bội nhìn sang nó, nói giọng thăm dò:
-Là đang thất tình à?
“Cạch”, Bảo Nam bị nói trúng tim đen, bất giác cộp mạnh cái muỗng xuống bàn gây ra một tiếngđộng mạnh. Nó trừng mắt nhìn Vũ Hoàng,gương mặt từ từ chuyển sang sầu thảm, nói thật khẽ:
-Ừ!
-Thẳng thắn quá vậy - Vũ Hoàng định cười cợt, nhưng nhìn cái vẻ bi kịch của nó thì không đành lòng, bèn cố gắng rặn ra vài câu an ủi - Chỉ là một tuần không nói chuyện thôi mà, biết đâu cậu ta đang bận có việc gì thì sao?
-Không phải đâu. Lúc trước ngày nào cậu ấy cũng qua lớp chơi, không thì đến câu lạc bộ nói chuyện cũng rất vui vẻ. Nhưng dạo này, hễ thấy mặt tôi là lại cáo bận rồi trốn gấp. Là tôi đã làm chuyện gì sai rồi sao...
Vũ Hoàng ngồi nghe Bảo Nam than vãn, cảm thấy hơi phiền phức. Nhưng giờ bỏ đi thì có phần hơi quá đáng, vả lại cậu ta cứ vác cái mặt đưa đám ấy theo cậu khắp nơi thì quả thực quá phiền rồi. Vũ Hoàng mệt mỏi nghĩ, rồi đành uể oải lên tiếng:
-Chiều nay tôi rảnh, có muốn tôi đưa cậu đi chơi không?
-Thôi khỏi, giờ tôi không có tâm trạng nào đi hết á!
Bảo Nam vừa nói vừa đứng dậy, đem đĩa đi dẹp rồi chậm chạp về phòng. Cả tuần nay nó vẫn không ngừng suy nghĩ, rốt cuộc là mình đã làm sai chuyện gì, tại sao Đắc Thành cứ tránh mặt nó như vậy? Càng nghĩ càng đau đầunhưng lại không thu được kết quả nào, khiến Bảo Nam hơi nản chí. Nó vứt cái cặp lên giường, rồi chẳng thèm thay quần áo mà cứ thế nằm vật xuống, kéo chăn lên ngủ.
Đắc Thành lúc này tâm trạng cũng không khá hơn Bảo Nam là bao nhiêu. Từ ngày biết nó là con gái, cậu đột nhiên cảm thấy không thoải mái khi đối diện với nó. Cũng phải, trước giờ cậu cũng có chút cảm mến nó, nhưng vẫn nghĩ chỉ là tình cảm bạn bè giữa hai thằng con trai với nhau thôi. Giờ đây, mỗi lần ở bên cạnh Bảo Nam, chỉ cần tiếp xúc gần một chút đã khiến tim cậu đập rộn ràng rồi. Cảm giác này, quả thực khiến cậu chưa thể nào thích ứng ngay được.
Còn có một chuyện mà Đắc Thành không ngừng suy nghĩ, chính là việc Bảo Nam hiện đang ở cùng phòng với Vũ Hoàng. Cậu không biết nó giả nam vàotrường vì mục đích gì, nhưng chuyện nam nữ ở chung một phòng thì không thể chấp nhận được. Giờ đây, cứ nhìn thấy Bảo Nam đi chung với Vũ Hoàng, vỗ vai hay cãi cọ với cậu ta cũng khiến Đắc Thành cảm thấy rất khó chịu. Cậu biết như vậy là sai, nhưng không thể ngăn trái tim đang không ngừng ghen tức này lại. Có lẽ, cậu vẫn cần tránh mặt nó một thời gian, cho đến khi bản thân có thể hoàn toàn bình tâm lại. Sẽ nhanh thôi…
Hai con người đang sa vào lưới tình, đương nhiên sẽ trở nên mụ mẫm. Chỉ có Vũ Hoàng là khổ, trước giờ cậu vốn chẳng quan tâm đến những việc xảy ra xung quanh mình, nay lại phải bao đồng như vậy,đúng là cảm thấy hơi ấm ức. Nhưng biết sao được, cậu đã quá quen với một Bảo Nam ương bướng lắm điều rồi, giờ lại ngày ngày phải ở bên cạnh một con mèo bệnh thiếu sức sống, khiến Vũ Hoàng cảm thấy hơi bứt rứt. “Trần Bảo Nam à, cậu đúng là sao quả tạ mà ông trời phái xuống để phá tôi đây mà. Càng ngày càng thấy quá phiền phức!”
Tuy bực bội như vậy, nhưng Vũ Hoàng cũng đành vác mặt sang lớp C8 để tìm gặp Đắc Thành. Cậu muốn hỏi rõ đầu đuôi, nếu có khúc mắt gì thì tháo gỡ cho xong, hi vọng mình được yên thân. Nhưng Đắc Thành lại không nghĩ vậy. Từ lúc biết Bảo Nam là con gái đến giờ, cậu bỗng dưng sinh ra ác cảm với Vũ Hoàng. Biết sao được, cậu vẫn là tên nhóc mười sáu tuổi bồng bột, sao có thể nhìn thoáng được khi cô gái mình thích đang sống cùng với một thằng con trai, vả lại còn đẹp rạng ngời khiến người ta lóa mắt. Cậu bước ra khỏi cửa lớp, đi theo Vũ Hoàng về phía sân bóng, ánh mắt vẫn nhìn chằm chặp vào cậu ta, trong đầu không ngừng tìm cách trấn tĩnh.
-Rốt cuộc giữa cậu và Bảo Nam xảy ra chuyện gì vậy? Vũ Hoàng lên tiếng hỏi, phá tan bầu không khí im lặng đang bao trùm?
-Việc này thì có liên quan gì đến cậu? Đắc Thành nhìn Vũ Hoàng một cách thách thức. Giữa hai người thật ra có quan hệ gì?
-Quan hệ? Vũ Hoàng nhìn Đắc Thành tò mò. Tại sao cậu lại hỏi vậy? Tôi và cậu ta là bạn cùng lớp, cậu không phải đã biết rồi sao?
-Chỉ vậy thôi? Đắc Thành nhếch miệng hỏi, ánh mắt vẫn chưa bớt căng thẳng.
-Nếu nói tốt một tí thì cậu ta là chân sai vặt vô dụng, còn chân thực một chút thì cậu ta là sao quả tạ, phá hỏng cuộc sống vốn yên bình của tôi! Vũ Hoàng nói, rồi phát hiện mình đang lạc đề, vội vàng bẻ lái ngược lại. Mà cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, rốt cuộc tại sao thời gian này lại cố tình tránh mặt Bảo Nam vậy?
Đắc Thành nhìn Vũ Hoàng, đột nhiên cảm thấy hơi ấm ức. Giữa hai người không có chuyện gì, tại sao lại ra mặt dùm Bảo Nam. Vũ Hoàng ngày thường ít nói như vậy, giờ lại tìm mình để hỏi mấy chuyện này, không phải quá hoang đường rồi sao? Cậu quay sang nhìn Vũ Hoàng, lúc này vẫn đang chờ đợi hồi đáp, hỏi một cách nghiêm túc:
-Nếu tôi thích Bảo Nam thì thế nào?
-Cái gì?
Vũ Hoàng bị bất ngờ trước câu nói của Đắc Thành, trố mắt lên hỏi gặng, nét mặt không giấu được vẻ kinh hoàng. Tên nhóc này thật sự có cái sở thích quái đản vậy sao? Càng nghĩ càng thấy hơi nguy hiểm, Vũ Hoàng vội lùi lại mấy bước, đưa mắt nhìn Đắc Thành, lúc này đang nghiêm túc hơn bao giờ hết.
-Là tôi đang nghe lầm đúng không? Cậu nói mình thích Bảo Nam sao?
-Đúng vậy!
Đắc Thành khẳng định chắc nịch, rồi quay sang nhìn Vũ Hoàng đầy thách thức, khiến Vũ Hoàng có chút lo lắng. "Trông dáng vẻ cậu ta như vậy, không giống là đang nói đùa. Chẳng lẽ cậu ta đã biết được chuyện gì sao?"
-Nhưng Bảo Nam là con trai mà! Vũ Hoàng kiên trì giấu diếm, đưa đôi mắt thăm dò nhìn Đắc Thành, lúc này cũng đang nhìn cậu bằng cặp mắt rất sắc lạnh.
-Chuyện Bảo Nam là con gái, tôi đã biết rồi!
Đắc Thành cũng không ngại nói thẳng, lúc này cậu muốn có một câu trả lời thành thật từ phía Vũ Hoàng. Nếu phải cạnh tranh, cậu cũng nhất định không trốn tránh.
-Tại sao cậu lại biết?
Vũ Hoàng đưa cặp mắt hoang mang nhìn Đắc Thành, rồi thầm trách Bảo Nam quá vô tư, sao có thể để lộ cho người khác biết chuyện tối trọng như vậy. Giờ cậu biết phải làm gì bây giờ. Vũ Hoàng lúng túng quay sang Đắc Thành, dò hỏi:
-Vậy cậu định làm thế nào?
Đắc Thành khẽ thở hắt ra, gương mặt bỗng trở nên sầu thảm. Cậu giờ cũng chẳng biết mình phải làm gì nữa, chỉ có thể tránh mặt Bảo Nam, mặc dù trong lòng thì vô cùng muốn gặp nó. Nhưng cuộc gặp mặt hôm nay với Vũ Hoàng đã cho cậu thêm quyết tâm, có lẽ, cậu phải tự cho mình thêm cơ hội.
-Đương nhiên tôi sẽ giữ bí mật, không thể để Bảo Nam bị đuổi khỏi trường được. Nhưng tôi nghĩ cậu ở cùng với Bảo Nam, chắc sẽ cảm thấy rất bất tiện. Nếu được, tôi muốn đổi phòng!
-Chuyện này tuyệt đối không thể! Vũ Hoàng nói chắc nịch, rồi quay sang nhìn Đắc Thành khẳng định. Cậu cứ an tâm, tôi hoàn toàn không có ý gì với Bảo Nam cả. Chuyện ở chung phòng là do ba tôi quyết định, nếu để ông biết thì sẽ làm ầm lên. Đó là chưa kể việc đột nhiên chuyển phòng chắc chắn sẽ gây chú ý!
-Nhưng…
-Không nhưng nhị gì cả - Vũ Hoàng lên tiếng cắt ngang lời Đắc Thành, nói giọng gay gắt - Tốt nhất là cậu cứ bình thường như mọi ngày, đừng để cậu ta phải khó xử nữa. Chuyện riêng của hai người, tôi không hơi đâu xen vào, chỉ hi vọng cậu đừng làm mọi chuyện thêm phức tạp là được!
Vũ Hoàng nói xong thì bỏ đi một mạch, để lại Đắc Thành đứng đó tần ngần. Cậu thầm trách Bảo Nam quá bất cẩn, lại đi gây họa lớn như vậy. Cậu nhóc Đắc Thành đó, liệu có chịu giữ im lặng không là điều màVũ Hoàng chẳng thể dám chắc. Còn việc hai người thích nhau nữa, nếu thành cặpthì sẽ khiến nhiều người chú ý, không phải càng dễ bại lộ sao? Vũ Hoàng rối bời trong đống suy nghĩ phức tạp này, rồi mệt mỏi thở dài. “Trần Bảo Nam à, tôi cũng rất muốn bảo vệ cậu. Nhưng cứ cái đà này thì không ổn đâu”. Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 28
Bảo Nam sau một tuần rầu rĩ, rốt cuộc cũng phải trở lại như mọi ngày. Nó vốn là một đứa vui vẻ hoạt bát, đột nhiên trở nên trầm lặng như vậy, quả thực rất bức bối. Tuy là vẫn còn buồn, nhưng Bảo Nam cũng không thể làm gì hơn được. Đắc Thành không muốn nói chuyện với nó là quyền của cậu, có thể do nó quá đáng ghét, quá bao đồng, cứ mãi bám dính lấy cậu, khiến cậu phiền não rồi chăng?Bảo Nam nghĩ, rồi khẽ hít một hơi thật sâu, bước xuống canteen mua đồ ăn. Dạo này nó toàn mua cho Vũ Hoàng mấy món cậu chúa ghét, đã hại cậu chịu khổ không ít.
-Hôm nay tôi không mua được gà, cậu ăn đỡ sườn nha!
Bảo Nam nói giọng tiu nghỉu, đưa đôi mắt sợ sệt nhìn Vũ Hoàng. Nhưng thật bất ngờ, cậu chẳng hề có ý định mắng nó, chỉ gật đầu rồi thản nhiên lấy cơm ăn. Bảo Nam nhìn thấy cảnh này thì có phần hơi hoảng, chẳng lẽ tận thế sắp đến rồi chăng? Sao cả Vũ Hoàng và Đắc Thành đều đột nhiên đổi tính như vậy?
Tận thế có sắp đến không thì chưa rõ, cơ mà Vũ Hoàng vốn chẳng thay đổi gì. Cậu chỉ là đang đặt hết tâm trí vào việc Đắc Thành đã khám phá ra bí mật của Bảo Nam, vốn chẳng còn lòng dạ nào mà mắng mỏ nó nữa. Đã mấy ngày rồi vẫn không có động tĩnh gì cả, sự việc thật sự đã ổn thỏa rồi sao?
Vũ Hoàng mệt mỏi thở dài, rồi nhìn chằm chằm vào Bảo Nam, trong lòng bỗng dưng tràn ngập nhiều cảm xúc kì lạ. Lần trước Đắc Thành đề nghị chuyển phòng, quả thật đã khiến cậu giật mình. “Còn nói là thích Bảo Nam, hình như đã toàn tâm toàn ý xem mình là tình địch rồi thì phải? Cô nhóc này, rốt cuộc là có sức hút gì, sao lại có thể khiến cậu ta trở nên như vậy?”. Vũ Hoàng không hiểu, mà cũng không muốn hiểu. Bảo Nam không thích cậu là được rồi, tốt nhất là cứ như vậy. Cậu biết tỏng cái ý đồ của ba mình, nhưng chính vì thế mà luôn tự nhủ với bản thân, nhất định không được có bất cứ tình cảm sâu đậm nào với cô gái này. Nếu không, lỡ sau này người đó xuất hiện, cậu lại không nỡ xuống tay. Tốt nhất là từ đầu đừng dây vào, để khỏi phải vướng bận gì cả. Chỉ cần đừng để bản thân bị lung lay…
Vũ Hoàng nghĩ, rồi cảm thấy bản thân nhất định phải nhúng tay vào, để đẩy Bảo Nam về phía Đắc Thành. Có như vậy, cậu mới yên tâm ở cùng với nó mà không lo nảy sinh tình cảm. Dù lúc này cậu biết Bảo Nam nếu không bị ba mình ràng buộc, chắc chắn đã thừa cơ hạ độc thủ với cậu lâu rồi. Nhưng dù sao thì đề phòng nhiều một chút vẫn tốt hơn.
-Cậu biết chuyện cuối tuần này trường mình có tổ chức cắm trại rồi đúng không? Vũ Hoàng cố gắng thu hút sự chú ý của Bảo Nam.
-Chẳng phải cô chủ nhiệm đã thông báo lâu rồi mà, sao tôi lại không biết được! Bảo Nam ngừng ăn ngước lên nhìn cậu, thắc mắc. Mà cậu hỏi thế có việc gì?
-Cậu không nghĩ đây là cơ hội tốt cho mình sao?
-Cắm trại thì có cơ hội gì chứ? Bảo Nam ngán ngẩm gạt phăng. Tôi đang lo là sẽ bị bắt khiêng vác mấy thứ nặng nề đây, làm con trai đúng là khổ…
-Ý tôi không phải vậy - Vũ Hoàng khẽ nhẹ giọng - Chỉ là hôm đó rất đông người, còn cho cả học sinh các trường khác tham gia. Nên nếu có một cô gái lạ bước vào trường tìm gặp Đắc Thành, chắc chắn sẽ không bị chú ý!
-Tự nhiên cậu nói lung tung gì vậy? Cô gái nào, còn chú ý gì, thật chẳng hiểu nổi!
Bảo Nam chẳng chút hứng thú, cúi mặt xuống tiếp tục ăn. Nhưng cái bộ não chậm chạp của nó thì đang từ từ phân tích thông tin, rồi “phụt”, Bảo Nam giật mình phun luôn đống cơm trong miệng ra ngoài, nhằm hướng Vũ Hoàng mà tiến. Sự việc diễn ra quá đột ngột, khiễn Vũ Hoàng vừa bực bội vừa xấu hổ, vội lấy khăn giấy lau mặt, tránh cái ánh nhìn xoi mói của mọi người. “Trần Bảo Nam, may cho cậu là con gái, nếu không thì tôi đã sớm tung ra mấy cú đấm để tiễn cậu vào viện rồi. Cái trò mất vệ sinh này, cậu mà dám làm lần nữa thì đừng có trách tôi ăn ở ác!”.
Bảo Nam đương nhiên sau khi hành động mới cảm thấy vô cùng hối lỗi, lại nhìn thấy cái dáng vẻ đang cố gắng nén giận của Vũ Hoàng thì có phần hơi lo sợ, co rúm lại như một con mèo ướt mưa, chờ đợi cơn thịnh nộ giáng xuống đầu mình. Cơ mà chờ mãi vẫn không thấy Vũ Hoàng nổi trận lôi đình, ngược lại nét mặt ngày càng giãn ra, khiến nó cảm thấy cực kì bất an. "Tên nhóc này rốt cuộc bị làm sao vậy, sao tự nhiên lại dễ tính thế này?"
Bảo Nam thắc mắc về Vũ Hoàng một, nhưng tò mò về câu nói lúc nãy mười. Nó đánh bạo đưa tay lay cậu, khẽ nhẹ giọng hỏi:
-Cậu là đang bảo tôi mặc đồ con gái đến gặp Đắc Thành sao?
Vũ Hoàng nhìn quanh, cảm thấy hơi an toàn mới cẩn thận trả lời:
-Đúng vậy!
-Sao thế được! Bảo Nam cố gắng kiềm chế, rít khẽ. Cậu ấy đang giận tôi mà, giờ lại biết tôi là con gái thì sẽ phản ứng ra sao chứ? Nhất định suốt đời này sẽ chẳng thèm nhìn mặt tôi nữa!
Vũ Hoàng nhìn dáng vẻ nửa muốn làm nửa muốn không của Bảo Nam thì không giấu được vẻ bực mình, nhưng vì tình thế ép buộc, cậu đành nhẹ giọng nói tiếp:
-Thế cậu không biết tự thú trước sẽ được khoan hồng à! Nếu sau này cậu ta biết chuyện, không chừng sẽ còn nổi giận hơn. Tốt nhất là cứ thành thật sớm đi!
-Nhưng lỡ cậu ấy không chấp nhận, còn đi báo với nhà trường thì tôi biết làm thế nào? Bảo Nam nói, giọng vẫn chưa hết lo âu.
-Tùy cậu thôi - Vũ Hoàng nói, rồi tự giác đứng lên đem đĩa đi dẹp - Nếu cậu không tin cậu ta thì tốt nhất là đừng có nói!
Bảo Nam bị Vũ Hoàng làm cho rối bời, liên tục thở dài mệt mỏi. Tự dưng lại kêu nó đi làm mấy chuyện như vậy, rốt cuộc là có ý gì? Tuy Bảo Nam cũng rất muốn cho Đắc Thành biết chuyện, bởi nó không hề muốn giấu cậu chuyện gì cả. Chỉ là, liệu cậu có thể chấp nhận được sự việc tày đình này không? Đó là chưa kể Bảo Nam hiện đang ở chung phòng với Vũ Hoàng, cậu sẽ nghĩ về nó như thế nào? Bây giờ, nó biết phải làm sao đây? Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 29
Hôm nay có cắm trại, trường THPT NTB bỗng nhiên trở nên rất náo nhiệt. Mỗi lớp nhận một khu vực,rồi tích cực dựng lều, trang trí trại. Đám con trai hì hục dựng trại, còn tụi con gái thì đang xúm xit đằng sau lo việc nấu ăn và trang trí trại. Cũng lâu rồi Bảo Nam chưa tham gia một hoạt động tập thể nào vui như vậy, chỉ là giờ nó vốn chẳng có tí tâm trạng nào để thưởng thức cả. Cái mà nó đang lo lắng bây giờ là cuộc hẹn vào tối nay cơ.
-Bảo Nam, đừng có đứng ngay ra đó. Lại đây phụ mọi người mau!
Lớp trưởng Hoàng Hà khó chịu lên tiếng, khiến Bảo Nam vội vã chạy lại gần, vác phụ cây cột chống to đùng với cậu. Chỉ là cái này có phần hơi nặng, khiến nó khẽ chau mày.
-Làm gì vậy, đừng nói với tôi là cậu không vác nổi đấy!
Hoàng Hà đang mang một đầu khúc gỗ trên vai, vừa nặng vừa mệt mà lại phải chờ đợi Bảo Nam khiến cậu hơi cáu gắt. Nó quay sang nhìn cậu đầy hối lỗi, rồi cố gắng đứng lên, chợt cảm thấy vai nhẹ hẫng. Vũ Hoàng đột nhiên xuất hiện, đưa tay đỡ lấy khúc gỗ trên vai nó, nói cộc lốc:
-Được rồi, để tôi vác! Cậu đi làm việc khác đi!
Bảo Nam thoát được gánh nặng, đương nhiên là tìm đến việc nhẹ mà làm. Nó lại gần chỗ đám con gái đang ngồi, tẩn mẩn trang trí cổng trại. Tuy có chút khác thường, nhưng vì cả lớp ai nấy đều đang tập trung làm việc nên chẳng ai mảy may để tâm đến cái hành động kì quặc của nó. Dù sao cũng phải nhanh lên một chút, sắp đến giờ chấm điểm trại rồi.
Buổi trưa, sau khi đoàn trường cử một đội chuyên đi xem xét và chấm điểm trại, cả lớp quay quần lại ngồi ăn cơm. Là do đám con gái tự tay vào bếp, nhưng mà kết quả hình như không được khả quan mấy thì phải. Hoàng Hà đưa mắt nhìn tô thịt mà cục nào cục nấy to tổ chảng, nói giọng đầy hoài nghi:
-Cái này, ăn vào có bị nghẹn không đấy?
Bảo Nam nghe thấy thì bật cười, nhưng bắt gặp ánh mắt nhìn chằm chằm đầy bực bội của tụi con gái, liền cố gắng chuộc lỗi bằng cách nói ra vài câu an ủi. Cơ mà cái bữa cơm này quả thực không có chỗ nào nó có thể khen được. Bí quá, Bảo Nam đành nói liều:
-Thật ra cũng đâu đến nỗi tệ. Lâu rồi tớ mới được ăn cơm cháy đó!
Bảo Nam ngây thơ nói, từ lúc ở nhà đến khi vào kí túc xá đều toàn ăn cơm tiệm, đương nhiên là đang thốt ra một câu thật lòng. Cơ mà đám con gái hình như không xem đó là một lời khen thì phải, lúc này đang nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống nó, khiến Bảo Nam cảm thấy hơi gai người.
Tối hôm đó, Vũ Hoàng lén lút đi ra ngoài gặp chú tài xế để đem hộp đựng váy và tóc giả vào phòng cho Bảo Nam. Cậu đứng chặn ở cửa, đề phòng có người qua lại sẽ nhìn thấy. Nhưng mà đợi mãi, đợi mãi vẫn chưa thấy Bảo Nam xuất hiện, khiến Vũ Hoàng bắt đầu cảm thấy bực bội.
-Này, cậu có nhanh lên không thì bảo!
Vũ Hoàng mở cửa đi vào, gương mặt bực bội từ từ giãn ra, mắt cứ nhìn trân trân vào Bảo Nam, lúc này vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, nét mặt vẫn còn hơi ngượng ngập. Nó lúng túng đưa tay vuốt tóc, ấp úng hỏi:
-Nhìn lạ lắm hả?
-Phải! Trông rất kì cục - Vũ Hoàng nói cộc lốc - Tự dưng sao lại lóng nga lóng ngóng như vậy, đang định đi gặp bố mẹ chồng à?
-Cậu đừng có trêu tôi nữa!
Bảo Nam nói, rồi giận dỗi đi ra ngoài, khiến Vũ Hoàng phải vội vã chạy theo. Cậu nắm lấy tay nó, khẽ trầm giọng:
-Đây vẫn đang là kí túc xá nam đấy, cậu liệu mà ý tứ chút đi!
Bảo Nam nghe Vũ Hoàng nói thì có chút giật mình, ngay lập tức trở nên lấm la lấm lét. Nhìn dáng điệu của nó bây giờ khiến cậu cảm thấy hơi tức cười. Chỉ là, cái váy tím bồng bềnh này quả thực hơi khoa trương, còn cả mùi nước hoa nhè nhẹ đang tỏa ra từ người nó nữa. Vũ Hoàng cảm thấy tim mình đập mạnh, cánh tay nắm lấy Bảo Nam cũng đột nhiên run lên. Cũng may là hai người đang chạy, nên nó hoàn toàn không để ý đến thái độ khác lạ của Vũ Hoàng. Mà cũng có lẽ, Bảo Nam vốn không để tâm gì đến cậu, bởi cuộc hẹn với Đắc Thành giờ đã choáng hết tâm trí của nó rồi.
Vũ Hoàng để Bảo Nam ngồi lại ghế đá, rồi thản nhiên bỏ đi. Đây là lúc cậu cần lánh mặt, chỉ là Bảo Nam ngồi một mình như vậy, đột nhiên khiến cậu có cảm khác không yên tâm. Vũ Hoàng khẽ phóng tầm mắt về phía cô gái xinh xắn đang hồi hộp chờ đợi Đắc Thành, chợt cảm thấy hơi đau lòng. Và tiếc nuối. Ngay từ khi nắm tay nó dẫn đi, trong đầu cậu đã lóe lên một suy nghĩ. Cậu muốn bảo nó đừng đến gặp Đắc Thành, đưng thổ lộ bất kì điều gì với cậu ta cả. Con người vốn dĩ rất kì lạ. Đắc Thành là do cậu hẹn tới, Bảo Nam cũng là do cậu dắt đi, thế mà giờ phút này, cậu lại mong họ không gặp mặt. Vũ Hoàng khẽ cười nhạt, rồi âm thầm dựa lưng vào bức tường gần đó để nén một tiếng thở dài. Không biết tự bao giờ, cậu đã trở nên bao đồng và thiếu quyết đoán như vậy. Nhưng cũng chẳng sao, chỉ cần kiềm chế một lát nữa thôi, chút cảm giác hư ảo này rồi sẽ tan biến hết. Trần Bảo Nam cô gái này đang đi trên con đường mà có lẽ sẽ không có cậu, vậy là mĩ mãn nhất. Chỉ cần không lún sâu vào, đến khi sự việc diễn ra, cậu có thể thoải mái đối mặt và giải quyết mà không chút vướng bận. Vũ Hoàng thẫn thờ nghĩ, rồi quay lại nhìn Bảo Nam một lần nữa. Lúc này nó đang mỉm cười thật tươi, bên cạnh một Đắc Thành cũng đang há hốc mồm vì kinh ngạc, rồi lúng túng gãi đầu. Vũ Hoàng nhìn thấy cảnh tượng đó thì dứt khoát bỏ về trại, bởi giờ đây, nơi này đã không còn cần đến cậu nữa rồi... Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 31
Bảo Nam đúng là một cô nhóc vô ưu. Mấy hôm trước còn mặt mày ủ dột, giờ đã trở lại làm một thằng "con trai" tràn đầy năng lượng. Nhìn dáng vẻ vội vàng của nó khi lao xuống canteen khiến Vũ Hoàng khẽ bật cười, cô nhóc này đúng thật chẳng có chút nữ tính nào cả. "Đắc Thành rốt cuộc là làm thế nào mà phát hiện ra được thân phận thật của cậu ta vậy?"
Bảo Nam đương nhiên vui vẻ, bởi từ hôm hội trại đến giờ, mối quan hệ giữa Đắc Thành và nó đã trở lại như bình thường. Đúng là khiến nó nhẹ nhõm hẳn. Bảo Nam lại có thể tiếp tục chuyên tâm mà học thêm cùng Vũ Hoàng, nói sao thì kì thi học kì cũng đến gần rồi lắm rồi. Nếu tình trạng điểm chác còn giống như giữa kì thì nhất định cuộc sống sau này của nó sẽ còn rất bi thảm.
Có điều Bảo Nam không cần phải đến thư viện nữa, tuần ba buổi đến câu lạc bộ với nó đã quá đủ rồi. Thế nên dạo này thông thường Bảo Nam thường ngồi ở phòng tự học, nếu có gì không hiểu thì chạy qua réo Vũ Hoàng. Tuy có chút phiền phức, nhưng nhìn cái bộ dạng hí hửng ra mặt của Bảo Nam khi giải được bài khiến Vũ Hoàng không chịu được, đành phải quay sang chỉ bài cho nó. Vả lại dạo này Bảo Nam cũng có chút tiến bộ, không còn hễ chút là gọi cậu nữa nên cũng không đáng ngại lắm.
-Vũ Hoàng này! Bảo Nam ngồi ở giường gọi với sang.
-Lại là bài nào vậy? Vũ Hoàng đang đọc sách thản nhiên nói. Đem qua đây!
-Không phải - Bảo Nam đi sang giường cậu, biểu hiện có phần lấm lét - Cho tôi mượn điện thoại của cậu đi!
-Bài tập thì đã xong hết chưa mà qua đây mượn điện thoại tôi? Để làm gì?
-Mượn để lên mạng mà. Cậu nhìn đi, suốt ngày ở kí túc xá chán chết đi được. Cái điện thoại này lại vào mạng chậm rì nữa…
-Cậu thì có việc gì để làm chứ, chờ một chút cũng chẳng sao đâu! Không cho! Vũ Hoàng lạnh lùng nói.
-Keo kiệt! Bủn xỉn!
Bảo Nam bực dọc nói, rồi chán nản leo lên giường, mở cái điện thoại ra. Nhìn qua Vũ Hoàng, tên nhóc lúc nào cũng cắm mặt vào sách vở, cần gì phải dùng điện thoại xịn vậy chứ. Người ta chỉ mượn một chút thôi cũng không được, đáng ghét!
-Này, cậu đang chửi thầm tôi đấy hả? Sao ngứa tai quá vậy? Vũ Hoàng nhìn thấy dáng điệu thảm não của Bảo Nam thì có chút để tâm, quay sang trêu nó.
-Ở ác thì phải chịu người ta xỉ vả thôi! Đâu chỉ có mình tôi ghét cậu! Bảo Nam tiếp tục cằn nhằn.
-Hừ, phải chiều theo ý cậu thì mới là người hiền lành à? Vũ Hoàng nhún vai bất lực. Muốn mượn thì qua đây lấy, cơ mà tôi nói trước, cấm cậu lục lọi lung tung đấy!
-Trong điện thoại cậu thì có gì để tôi lục lọi chứ! Bảo Nam phóng đến đem ngay điện thoại của Vũ Hoàng về giường, khẽ mỉm cười ranh mãnh. Chẳng lẽ lại có ảnh nóng của cậu trong này sao?
-Thật là! Vũ Hoàng bật dậy nhìn nó bực dọc. Còn nói lung tung nữa thì tôi lấy lại đấy!
-Biết rồi!
Bảo Nam mặc kệ lời Vũ Hoàng nói, thản nhiên mở ứng dụng ra để vào facebook. Điện thoại đắt tiền đúng là khác hẳn, giao diện rộng, lại chẳng phải chờ đợi lâu. Bảo Nam thoải mái lướt web, rồi mới sực nhớ ra, hình như mình vẫn chưa đăng nhập thì phải. Vậy cái địa chỉface này là của Vũ Hoàng?
Bản tính tò mò nổi lên khiến Bảo Nam lấm lét nhìn sang Vũ Hoàng, lúc này vẫn còn đang chăm chú đọc sách. Hóa ra cậu ta cũng dùng mấy thứ này, vậy mà lúc nào cũng tỏ ra lạnh lạnh lùng lùng. Để tôi xem cậu viết những gì?
Bảo Nam khẽ giấu một nụ cười gian xảo, rồi tiếp tục lục lọi face của cậu. Nhưng ngoài cái thông tin cá nhân ra thì trên trang của Vũ Hoàng chỉ toàn là hình của một cô gái rất xinh xắn. Tên nick là lizy à, có thể là ai được nhỉ? Bảo Nam càng xem càng tò mò, tên Vũ Hoàng này bình thường tỏ ra ghét con gái như vậy, hóa ra là do không đủ xinh. Cô gái này gương mặt thì khả ái, dáng người cân đối, lại còn ăn vận đẹp như vậy, chắc chắn là con nhà giàu có rồi. Thì ra là do tiêu chuẩn của cậu ta quá cao!
“Hi”.
Đột nhiên cô nhóc tên lizy nhảy vào chat, khiến Bảo Nam giật mình. Nó nhíu mày suy nghĩ, không biết có nên trả lời không. Nếu Vũ Hoàng biết được, chắc lại la ó ỏm tỏi cả lên. Cơ mà nó thật sự tò mò quá!
“Gì vậy?”
“Lâu lắm rồi em mới thấy anh lên face. Mà hình như đây là lần đầu anh trả lời tin nhắn của em thì phải?”
Bảo Nam vừa đọc tin vừa nghĩ ngợi. “Tên nhóc này thì ra vẫn kiêu ngạo như vậy, con gái người ta xinh xắn là thế, mà còn chảnh chọe không thèm trả lời tin nhắn. Đúng là biết cách làm màu mà!”. Nó khẽ liếc sang nhìn Vũ Hoàng, lúc này vẫn không có động tĩnh gì, bèn yên tâm nhắn tiếp.
“À, dạo này anh hơi bận. Mà em gọi anh có việc gì không?”
“Đầu tuần sau em sẽ về Việt Nam, lúc đó mình gặp nhau được không?”
“Ơ, là con gái đang ở nước ngoài sao? Thảo nào lại xưng anh ngọt xớt như vậy? Chín năm ở nước ngoài, chắc chắn là cũng có vài mối tình sâu đậm rồi!”. Bảo Nam tự mình tưởng tượngp, rồi quả quyết khẳng định, Vũ Hoàng đích thị là tay lăng nhăng giả vờ lạnh lùng để thu hút bọn con gái. Đã vậy, tôi cho cậu khốn khổ một phen!
“Được thôi, anh đang học ở trường NTB. Thứ hai này hẹn gặp em ở quán cà phê Zic Zắc gần đó nhé”.
“Em nhất định tới đó, anh không được cho em leo cây đâu!”
Cô gái kia nhanh nhảu nhắn lại, còn gửi thêm một cái icon hình trái tim đỏ tươi, khiến Bảo Nam không chịu nổi lăn ra cười. Con gái gì mà đỏng đảnh quá vậy, chắc là khiến Vũ Hoàng đau đầu không ít.
“Rầm”.
Bảo Nam bị tấn công bất ngờ, theo phản xạ vội chui vào góc giường, lấm lét nhìn sang. Vũ Hoàng lúc này đang đứng ngay bên cạnh nó, đấm một đòn thật lực xuống bàn, gương mặt đang rất giận dữ. Bảo Nam nhìn thấy cái dáng vẻ đángsợ đó của cậu thì vội thu mình như con mèo ướt mưa, chìa cái điện thoại ra, nét mặt cực kì bi thảm:
-Xin lỗi! Tôi chỉ định…
-Hừ! Vũ Hoàng lúc này đang cố gắng kiềm chế, cả người nóng ran lên. Cậu có biết cô gái kia là ai không hả? Còn dám nhắn tin hẹn gặp, có biết là đã gây phiền phức lớn thế nào không?
-Tôi thấy hình cô ấy trên trang cá nhân của cậu nhiều như vậy nên nghĩ là người quen thôi mà!
-Thế nên cậu tự ý trả lời tin nhắn của con bé hả? Vũ Hoàng lúc này vẫn còn đang rất bực bội. Mấy tấm hình đó, là do nó tự ý tag tôi vào!
Vũ Hoàng nói, rồi giật phăng cái điện thoại trên tay Bảo Nam, khó chịu đi về giường. Tự dưng lại giải thích với cậu ta làm gì. Lẽ ra ngay từ đầu đã không nên cho cậu ta mượn điện thoại, giờ gây họa lớn rồi. Còn hẹn gặp nữa, cậu biết phải làm sao đây. Cô gái kia vốn không phải là nhân vật có thể dây dưa vào, không biết là lần này về nước bao lâu nữa, tốt nhất là cứ cắt đứt sớm để tránh hậu họa về sau.
Vũ Hoàng nghĩ, rồi quyết định phải sử dụng Bảo Nam một lần. Cậu đến bên giường, nhìn chằm chằm vào nó rồi cất giọng lạnh tanh:
-Sự việc lần này rất nghiêm trọng, cậu định chịu trách nhiệm sao đây?
-Tôi đã xin lỗi rồi mà! Bảo Nam rụt rè đáp.
-Cậu có biết cô gái kia là ai không?
Bảo Nam đương nhiên không biết, liền khẽ lúc lắc đầu. Vũ Hoàng đành bất lực ngồi xuống, kể sơ lược. Cô gái với cái nick lizy khi nãy là Phan Thùy Linh, học dưới cậu một lớp. Cả hai người đều được đưa ra nước ngoài học, và xui xẻo thế nào mà lại chuyển đến cùng một trường. Thùy Linh rất xinh xắn đáng yêu nhưng tính tình thì khó chịu không ai bằng. Cô đã thích cái gì thì nhất định sẽ chiếm đoạt cho bằng được.
-Và tôi đương nhiên cũng nằm trong list những thứ mà con bé chọn. Vũ Hoàng kể đến đây thì chán nản thở dài.
-Cậu thường ngày phách lối như vậy, cũng có người có thể thuần phục được sao? Cô gái này quả thực không đơn giản. Bảo Nam nghe đến đây thì bật cười thích thú.
-Tôi không giỏi đối phó với con gái, nhất là những cô cứ bám dính không nhả. Với lại trọng điểm là gia thế của cô ta khá khủng, nếu không cần thiết thì tốt nhất là không nên dây vào! Vũ Hoàng nói tiếp, giọng vẫn còn khá căng thẳng.
-Cậu là con gái của chủ tịch mà còn sợ cô gái này sao? Là cao nhân phương nào vậy?
-Không phải sợ mà là không muốn đối đầu - Vũ Hoàng bực bội giải thích - Thùy Linh là con gái của người đứng đầu Đại Hùng bang – Phan Đắc Hưng. Nói cách khác là người đang chiếm giữ vị trí trước đây của ba cậu đấy!
-Tôi có nghe qua rồi - Bảo Nam nghe nhắc đến tên người này thì liền ngồi phắt dậy, nghiêm túc - Ông ta chính là người đã lật đổ “Tùng cáo” – kẻ từng phản bội ba tôi đúng không?
-Cậu cũng có chút kiến thức đấy - Vũ Hoàng nói tiếp - Đại Hùng bang vốn là thế lực có thể đối đầu với Long Hổ bang. Nhưng từ ngày Tùng cáo bị hạ bệ, ba cậu đã không còn ý định trở về Đại Hùng bang nữa mà chuyên tâm vào lo việc ở Long Hổ bang, quan hệ giữa hai bên cũng được thiết lập. Có thể nói Phan Đắc Hưng là người rất tinh ý, ông ta chịu bắt tay với chúng ta chính là để tránh xung đột không cần thiết mà chuyên tâm mở rộng địa bàn, hiện giờ thế lực của Đại Hùng bang cũng không phải là vừa đâu. Tôi cũng không thể vì một Thùy Linh mà vô cớ đắc tội với ông ta được, chỉ có thể gặp cô ta ở đâu thì trốn biến…
-Xin lỗi, tôi không ngờ lại gây ra rắc rối lớn như vậy cho cậu - Bảo Nam rụt rè nói, xen hai bàn tay vào nhau đầy lúng túng - Vậy giờ tôi có thể giúp gì được không? Cậu cứ nói đi, tôi nhất định bán mạng làm!
-Được vậy thì tốt! Vũ Hoàng mặt mày có phần tươi tỉnh một chút, nói tiếp. Tôi muốn cậu thứ hai này trước mặt Thùy Linh giả làm bạn gái tôi!
-Cái gì! Bảo Nam bị bất ngờ hét ầm lên, rồi đưa mắt nhìn cậu đầy kinh hãi. Sao tự nhiên lại bắt tôi làm việc kì cục vậy?
-Thùy Linh vốn là người tự tôn rất cao, nếu biết tôi đã có bạn gái rồi thì sẽ chẳng thèm đụng vào một cọng tóc của tôi nữa. Lúc đó không những tôi được tự do, mà lại còn khôngđắc tội gì với Đại Hùng bang, chính là nhất cử lưỡng tiện rồi. Cậu chịu khó một chút để chuộc lỗi đi!
Bảo Nam cúi mặt suy nghĩ, trong đầu rối tung lên. Nó chẳng muốn làm việc này, cơ mà họa này là do nó gây ra, giờ chẳng phải bản thân nó nên chịu trách nhiệm sao? Nghĩ vậy, Bảo Nam liền hít một hơi sâu, rồi quay sang Vũ Hoàng, nói một cách chán nản:
-Được rồi, tôi đồng ý!
Vũ Hoàng nhìn thái độ bất lực của Bảo Nam thì có chút không hài lòng. Giả làm bạn gái của cậu thiệt thòi cho nó đến vậy sao? Quả thật có chút uất ức. Nhưng đành vậy, bây giờ việc quan trọng nhất cậu cần làm chính là cắt đuôi Thùy Linh – cô nhóc đã từng khiến cậuđau đầu không ít. Níu tay tớ một lần, được không? - Chương 32
http://kenhtruyenhay.sextgem.com/truyen-teen/1/niu-tay-to-mot-lan-duoc-khong/3.html