Thầy, Em Yêu Thầy - Chương 41
Tối
Lam đang ngồi ở phòng khách xem phim. Phim hôm nay hay thế mà do nó còn đang buồn bực chuyện “chích” nên không hứng thú lắm. Có tiếng chuông cửa, nó lon ton chạy ra, đoán chắc là Tùng, vì chỉ có Tùng mới rảnh rỗi đến nhà nó giờ này thôi…Tùng đến thật đúng lúc, nó đang cần người để “trút bầu tâm sự”, hi hi.
- Ủa, là thầy à?
- Hừ, chứ em nghĩ ai? Em đang đợi ai à?
- À không, đâu có đợi ai, em đoán anh Tùng đến. Ơ mà thầy đến có chuyện gì không?
- Tùng hay đến giờ này lắm hay sao mà em nghĩ là cậu ta?
- Ừ thì cũng hay đến.
- Ngày nào cũng đến sao?
- Thì…Ê, mà mắc gì thầy hoạch họe em dữ vậy, như hỏi cung người ta.
- Tôi thích thì hỏi đấy! Tôi hỏi thì em phải trả lời.
- Thầy…
Nó ngạc nhiên vì thầy quá, trước nay có bao giờ thầy nói năng kì cục vậy đâu, thầy hôm nay chẳng có chút quy tắc nào. Hình như thầy đang bực bội chuyện gì, thôi thì cứ nhịn, nó quá biết thầy rồi, thầy mà nổi khùng lên sẽ rất đáng sợ. Dù đang ghét thái độ của thầy, nhưng Lam cũng cố dịu giọng:
- Không nói chuyện này nữa. Thầy vào nhà đi…
Nam lạnh lùng bước vào phòng. Lam lại thắc mắc:
- Thầy đến có chuyện gì thế?
Nam không nói, chỉ lôi trong cặp ra một mớ ống xi-ranh, bông băng, dây garo…
- Cái gì vậy thầy?
- Thấy mà không hiểu à, ngốc vừa thôi chứ? – Nam làu bàu.
Lam ngẩng người ra rồi “à” một tiếng. Nó cười:
- Hiểu rồi, thầy muốn dạy em cách lấy máu chứ gì?
- Em gọi ba mẹ với thằng Hiển ra, em lấy máu họ, tôi sẽ đứng bên hỗ trợ nếu có sơ suất.
Nó chớp chớp mắt cảm động, vậy mà mới nãy nó ghét thầy, thật đáng trách. Nó hớn hở chạy vào gọi ba mẹ và thằng em ra.
Nhưng rồi nó buồn gấp bội lúc chiều khi “đón nhận” lời từ chối dã man của ba mẹ cùng thằng em.
- Sợ lắm, chị Hai mà làm gì. Chị Hai đừng mơ đụng vô người Hiển.
- Xin lỗi con, nhưng ba mẹ không thể…
Ôi trời, nó có nghe nhầm không. Nó vừa tức tối, vừa buồn, lại vừa mắc cười. Nó “nguy hiểm” đến vậy à? Sao ai cũng sợ nó hết vậy? Đến ngay cả ba mẹ mà cũng không tin tưởng nó có thể làm được thì ai có thể chứ? Nó chợt òa khóc, những ấm ức trong lòng không thể kìm nén được. Tại sao tất cả đều quay lưng với nó như thế? Nó đâu có làm sai chuyện gì, mà tại sao không một ai tin tưởng, chấp nhận nó? Gia đình, bạn bè làm quái gì, nó bỗng thấy chán ghét tất cả. Nó không thèm lau nước mắt, cứ ngồi bất động mà khcó mãi…Tất cả đều bất ngờ trước hành động của nó. Mẹ nó thở dài…Nó định đứng dậy đi lên phòng thì:
- Lấy tôi đi.
- Hả? Thầy nói gì kì vậy?
Lam đang khóc im bặt (Nam quả có nhiều độc chiêu làm nó nín khóc).Ý Nam là muốn nó lấy máu của Nam, nhưng do bất ngờ, nên nó lại suy nghĩ sâu xa…Nam cười nhếch mép:
- Em lại suy nghĩ đen tối rồi, tôi bảo “lấy tôi đi” nghĩa là lấy máu tôi. Hiểu chưa?
Lam tròn mắt, ba mẹ với thằng Hiển cũng vậy:
- Anh Nam, đừng, chị Hai mà lấy máu anh là có chuyện đó. Tay anh sẽ sưng lên, máu chảy hoài không dừng…
- Im đi chưa? Dám trù hả, chị chưa làm sao mà biết được? Biết đâu chị làm giỏi thì sao?
- Hiển, không nói bậy. Nam à, con nói thật chứ? Thực ra cô chú cũng muốn cho con bé thử lắm, nhưng…
- Con hiểu cô chú muốn nói gì, hì, không sao đâu. Con còn trẻ, nếu lỡ Lam lấy dư chút máu cũng không sao, cùng lắm bắt Lam nấu cho con tô thịt bò tái là xong. Còn trường hợp Lam lấy không ra máu thì con cũng mừng…
- Ê, thầy dám trù lấy không ra máu à?
- Em ăn nói với ân nhân của em vậy sao? Tôi không chịu làm bệnh nhân cho em nữa đó.
- Híc, xin lỗi thầy, thầy đừng từ chối, tội nghiệp em.
- Sao bây giờ không khóc nữa đi?
- Thầy đừng trêu em nữa, học thôi…
Ban đầu nó rất phấn khích, nhưng khi cầm cái xi-ranh trên tay, nó hồi hộp và lo lắng, tay nó vã mồ hôi, mặt mày xanh lét.
- Em làm gì căng thẳng dữ vậy? Người căng thẳng phải là tôi đây, tôi không biết có khùng không khi giao tính mạng mình cho em?
- Thầy có sợ cũng không được bỏ chạy, thầy đã đồng ý không được nuốt lời đâu. Hi hi, thầy đừng lo, em sẽ làm hết sức nhẹ nhàng, không đau đớn gì cho thầy cả.
Nam nhủ thầm: “Tại sao mình lại đồng ý làm cái trò này chứ? Ba mẹ cô ấy còn không dám cho cô ấy thử, mình thật là…Nhưng thật lòng, không hiểu sao mình tin cô ấy sẽ làm được…Nhóc, cố lên nhé!”
- Tôi cảnh cáo em trước, em làm cho đàng hoàng vào, nếu làm tổn hại đến tôi, em sẽ lãnh đủ đó.
Lam lè lưỡi:
- Gì mà nghiêm trọng vậy thầy, cùng lắm “trầy da tróc vảy” chút đỉnh thôi…Em làm đây.
Cả nhà nó nín thở theo dõi.
- Khoan, vừa nói vừa làm. Đầu tiên làm gì em nói đi.
- Uhm, phải sát khuẩn da 2 lần.
- Rồi, làm đi…
- Sau đó lắp kim vào bơm tim.
Nó run run lắp, loay hoay cả buổi mới lắp xong. Nam gắt:
- Có tí chuyện cỏn con đó mà làm cả buổi mới xong, bệnh nhân chờ em chắc chết sớm luôn.Kiểm tra xi-ranh đi.
Lam làm theo. Xong, nó bắt đầu tìm van cho thầy. Ặc, cũng may tay thầy trắng nên cũng dễ thấy. Nó đã tìm thấy van.
- Sát khuẩn lần 3.
Nó nói rồi lấy bông sát khuẩn. Bây giờ mới là giai đoạn quan trọng, nó bắt đầu buộc dây garo vào tay thầy.
- Này, em buộc dây kiểu gì kì cục vậy. Lát nữa lấy máu xong tháo bao giờ mới ra chứ.
Lam ngơ ngác:
- Chứ buộc thế nào? Xưa giờ em toàn buộc như vậy thôi.
Mẹ nó lên tiếng:
- Khổ, nó vụng về lắm con ơi. Nó toàn buộc kiểu quái dị như vậy đó. Mấy lần cô nhờ buộc mấy cái bao ni-lon lại, nó buộc kiểu gì mà khi cần cô tháo không được, phải lấy dao cắt. Cô chỉ nó mấy lần không được, cô nản quá, mặc nó muốn làm gì thì làm.
- Dạ, nhưng đó là mấy cái bao ni-lon, còn dây garo mà dùng dao cắt chắc một ngày Lam dùng cũng cả trăm cái quá cô.
Nam nói rồi nghiêm nghị nhìn nó:
- Đấy em thấy chưa, những chuyện đơn giản như vậy em làm còn không xong, huống hồ gì đòi lấy máu. Cũng may lúc chiều em không được làm, nếu không tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nào, lại đây, giờ tôi sẽ dạy em cách buộc. Tôi không phải mẹ em, vì vậy nếu trong vòng 10 phút em không buộc được, tôi sẽ có cách trị của tôi, tôi sẽ bắt em ngồi buộc đến khi nào được thì thôi. Làm không được đừng nghĩ đến chuyện đi ngủ tối nay nhé.
Ôi trời ơi, Lam đau khổ nhìn Nam. Tại sao nó lại gặp phải một ông thầy chết bầm như Nam ??? Ba mẹ nó tuy nghiêm khắc, nhưng cũng chưa bao giờ đối xử với nó dã man như vậy.
Nam bắt đầu dạy nó buộc. Thật tình, mấy chuyện này ngay đến thằng nhóc như thằng Hiển còn làm được, Lam tệ quá đi mất. Nam quả có “tinh thần thép”, nhìn cô học trò loay hoay mãi vẫn không buộc cho đàng hoàng được, Nam vẫn không quát tháo, mà chỉ nhẹ nhàng chỉ dẫn. Lam ngạc nhiên về Nam 1, thì Nam ngạc nhiên vì chính mình 10. Nam không biết vì sao mình lại thay đổi như thế?....
Sau 20 phút “chinh chiến”, cuối cùng Lam đã hoàn thành. Nó cười sung sướng:
- Yeh, được rồi, thầy thấy chưa? Ai bảo em không biết làm? Ba mẹ thấy con giỏi chưa?
Nhìn thái độ của Lam, Nam tuy rất vui nhưng vờ cằn nhằn:
- Thôi đi, làm có tí chuyện nhỏ hơn con kiến vậy cũng giỏi? Chuyện này mấy đứa con nít làm chưa đến 1 phút, em phải mất đến 20 phút .
- Kệ, làm được là giỏi, thời gian đâu quan trọng.
- Còn cãi bướng nữa à? Nếu tôi không…
- Thôi thôi, thầy lại kể công nữa chứ gì? Xì, ghét. Thầy đưa tay đây, em buộc dây garo cho. Làm cho nhanh rồi đi ngủ, em mệt lắm rồi.
- Tôi còn mệt hơn em. Ê, em sát khuẩn lại đi, nãy giờ cồn bay hết rồi còn đâu.
Buộc dây xong xuôi, nó cầm cái bơm tiêm. Tay run run. Nam cũng thông cảm cho nó, bất kì ai lần đầu cầm kim cũng như vậy cả. Nam cũng không ngoại lệ, huống hồ gì Lam chứ. Nam động viên:
- Đừng hồi hộp, thoải mái đi.
Ba mẹ nó cũng mỉm cười, ý bảo nó tự tin lên.
Lam gật đầu. Nó run rẩy chọc kim vào tĩnh mạch. Thằng Hiển nhát gan đã lấy tai bịt mắt lại . Thấy Lam chần chừ, Nam bực bội quát:
- Làm trò gì vậy? Em cứ chọc thẳng vào, nhanh lên.
Lấy hết dũng khí, Lam chọc thẳng vào.
- Được rồi, bây giờ thì làm gì?
- Kéo nhẹ pit-tông, máu sẽ vào trong bơm tiêm...
- Thì làm đi.
Lam chậm rãi làm. Oái, sao nó kéo mãi mà cái pit-tong vẫn không rục rịch gì thế này. Mồ hôi đầy trán, nhưng noc không dám đưa tay lên lau. Nó bình tĩnh kéo lần nữa. Oh yeh, được rồi, máu đã chảy rồi.Nó mừng rỡ hét lên, nhảy cà tưng :
- Làm được rồi, yeh, ba mẹ thấy chưa, ai nói con không làm được ? Hiển, mở mắt ra đi. Nhìn thành quả của chị Hai kìa .
Ba mẹ nó cười rạng rỡ. Thằng Hiển nhìn vào tay Nam, rồi ú ớ:
- Chị Hai, ơ, tay tay anh ...tay anh Nam...
Nó bực bội nhìn theo tay thằng em, miệng quát:
- Gì vậy? Thấy chị Hai giỏi vậy không...Ơ, trời ơi, thầy, thầy có sao không?
Mặt Nam xanh lét:
- Còn hỏi nữa à? Còn không mau rút cái xi-ranh ra, em muốn hại chết tôi à? Tôi không ngờ...
Lam hoảng hồn rút bơm tiêm ra.
- Á!
- Ôi, em xin lỗi, em lỡ tay. Thầy...
- ĐƯA MIẾNG BÔNG ĐÂY.
Ba mẹ nó cũng lo lắng. Thực ra mẹ nó dư khả năng chạy lai "cứu bồ", nhưng mẹ muốn nó tự giải quyết .
- Ghê quá, chị Hai kinh khủng thật.
- Tôi không nghĩ em có thể bỏ bê "bệnh nhân" như thế, mới lấy được tí máu, em đã mừng đến mức quên không rút xi-ranh, quên không tháo dây garo...Em có biết hậu quả của việc buộc dây garo lâu quá là gì không? Em cần phải có trách nhiệm hơn với việc mình làm, rõ chưa?
- Dạ, em xin lỗi...
- Xin lỗi xin lỗi, đặt trường hợp em là bệnh nhân, nếu gặp phải nhân viên xét nghiệm như thế, họ xin lỗi em có chấp nhận không? Lời xin lỗi khôg phải bao giờ cũng phát huy tác dụng của nó đâu.
- Em hiểu rồi...Thầy có đau không? Mà tại sao thầy không nói em biết, nếu thằng Hiển không phát hiện ra thì sao?
- Tôi quá sửng sốt, bất ngờ trước hành động của em, đến nỗi "cấm khẩu" luôn.
- Lần sau em sẽ không như thế nữa... Thầy cho em lấy máu thầy một lần nữa đi.
- Cái gì? Em nằm mơ à, tôi không có ngốc. Một lần là quá đủ rồi.
- Đi mà thầy, em năn nỉ đó.
- Tin tưởng em một lần như thế là được rồi.
- Thầy...
Có tiếng chuông cửa, sao tối nay nhà mình nhiều khách thế không biết?
- Hiển, ra mở cửa đi con... Thầy, Em Yêu Thầy - Chương 42
Lam tiếp tục năn nỉ thầy:
- Thầy, một lần cuối cùng thôi. Thầy...
- Tôi nói không là không. Em đừng nhiều lời vô ích.
Vừa lúc đó:
- Ồ, hôm nay sao đông vui thế này? Chào anh Nam.
Nam bất ngờ nhìn vị khách mới vào, nhưng rồi cũng mỉm cười:
- Tùng à, em đến chơi hả?
- Dạ, lâu quá em không gặp Lam, em thấy nhớ nên đến thăm.
Vừa nói Tùng vừa nhìn Lam cười. Lam trêu:
- Ghê quá, mới gặp cách đây 3 ngày mà anh nói cứ như 3 tháng chưa gặp ấy.
- Hì, thì anh chỉ đùa vậy thôi.
Không hiểu sao nhìn Lam và Tùng nói chuyện cười đùa với nhau, Nam thấy khó chịu trong lòng:
- Em không lo thực hành tiếp đi, còn đứng đó nói chuyện, mai mốt thi coi chừng bị 0.
Tùng thắc mắc:
- Ủa, em đang học gì hả Lam?
Lam chỉ vô đống "đồ nghề":
- Em đang thực hành lấy máu. Trên trường thì không ai chịu cho em lấy máu, về nhà cũng vậy, híc.
- Này, em nói cho đúng sự thật nhé, ai vừa bị em hại suýt chết hả?
- À à, em quên. Nhưng thầy cho em làm có một tí, em chưa rút ra kinh nghiệm gì nhiều, năn nỉ thầy cho làm lần nữa, thầy cũng không cho. Híc.
- Chị Hai nguy hiểm quá, ai dám chứ. Cho Hiển 500000 Hiển cũng không cho chị Hai đụng vô.
Tùng bật cười, xoa đầu Hiển nói:
- 500000 mà Hiển cũng không cho chị Lam đụng vào à? Ghê thật. Vậy thì anh phải thử xem để biết Lam "nguy hiểm" đến mức nào .
Dứt lời, Tùng kéo tay áo lên, ngồi xuống ghế trước con mắt ngạc nhiên của mọi người:
- Nào, chờ gì nữa. Làm đi. Anh muốn biết em "nguy hiểm" thế nào mà tất cả đều sợ hãi.
- Anh Tùng...
- Anh gan dạ lắm, không có gì làm anh sợ được đâu. Anh rất muốn thử.
Lam cảm động, Tùng luôn luôn đối xử tốt, luôn luôn làm nó vui vẻ. Còn nó, nó chưa bao giờ làm được gì cho Tùng. Cả lời tỏ tình của Tùng, nó cũng để lơ lửng trên đầu, nhưng Tùng không thúc ép, mà cứ luôn quan tâm, chờ đợi nó. Nó nợ Tùng quá nhiểu rồi ...Hôm nay, nó không nghĩ rằng Tùng sẵn sàng làm bệnh nhên cho nó nữa...
- Đừng nghĩ ngợi nữa, làm nhanh đi, anh nôn nóng quá rồi, hi hi.
- Anh Tùng giỏi quá! Em có chết cũng không dám đâu.
- Đừng nói vậy làm chị Hai em nhụt chí chứ, ai cũng có thể mà, anh tin tưởng 100% chị Hai em sẽ làm tốt. Quan trọng chúng ta có dám hay không thôi. Lam nhỉ?
Tùng lại cười, nhìn nụ cười ấy, Lam như được tiếp thêm can đảm. Nó gật đầu:
- Uhm, anh nói đúng, ai cũng có thể. Em chuẩn bị dụng cụ đây, anh chờ em tí nhé.
Lần này do rút kinh nghiệm lần trước làm với thầy, nên nó trông có vẻ thành thục, pro hơn . Giai đoạn đưa cây kim vào với nó là khó khăn nhất (đương nhiên ). Nó tự nhủ nếu lấy được máu của Tùng rồi không được mừng rỡ quá mà quên...rút kim. Nó tập trung tối đa, oa, máu đã bắt đầu chảy vô bơm tiêm rồi. Nó muốn nhảy cẫng lên nhưng cố kiềm chế. Lấy được hơn 1 cc, nó rút kim ra, dùng bông băng đắp lên vết kim. Nó mỉm cười sung sướng:
- Em làm xong rồi. Anh thấy đau không?
- Không đau tẹo nào, em giỏi lắm.
Tùng vừa nói vừa cười, nhưng nếu để ý, sẽ thấy nụ cười của Tùng...héo như lá úa .
- Cả nhà thấy chưa? Chỉ có anh Tùng là tin con thôi, anh ấy nói không đau nữa kìa.
- Chị Hai giỏi thật, hi hi. Đúng là Hiển không nên coi thường.
Nó vui sướng quay sang...ôm chầm lấy Tùng.
- Em cảm ơn anh, cảm ơn anh nhiều lắm. Nhờ anh mà em thấy tự tin hơn rất nhiều.
Tùng đứng hình trước cái ôm của Lam, nhưng trong lòng hân hoan, hạnh phúc.
- Thôi thả anh ra đi, anh sắp chết ngộp rồi .
Lam bây giờ mới cảm thấy hơi xấu hổ vì hành động quá khích của mình, nó bẽn lẽn:
- Xin lỗi, tại em vui quá.
- Cô chú cảm ơn con nghe Tùng. Còn Nhí, con vui đến nỗi quên Nam luôn kìa, công của Nam cũng không nhỏ đâu , cảm ơn Nam đi con.
Nghe mẹ nói, nó mới giật mình, nãy giờ nó quên bén thầy, tệ thật. Quay sang Nam định nói lời cảm ơn, nhưng khi nhìn thấy tay Nam thì:
- Ôi, tay thầy bị cái gì thế này?
Mọi người nghe nó hét cũng xúm xít lại hỏi han. Nam khẽ cười gượng gạo:
- Dạ không có gì đâu. Chắc do Lam để trật van nên thế thôi, mọi người đừng lo. Sưng có chút xíu thôi mà.
- Vậy mà chút xíu hả, đưa em xem...
Nhưng khi nó vừa khẽ động vào tay Nam, Nam đã thô bạo hất tay nó ra, lạnh lùng nói:
- Không cần, tôi tự lo được.
Nó hụt hẫng, cảm giác đau nhói trong lồng ngực trước thái độ của Nam. Tại sao lại xử sự với nó như thế? Nó muốn quan tâm cũng không được sao?
- Dạ thưa cô chú con xin phép về trước.
- Sao về sớm vậy con? Tay con có hề gì không, cô lo quá.
- Chuyện vặt thôi cô ơi, trật van thôi ấy mà. Mai trường có hội thảo nên con phải về chuẩn bị.
- Uhm, vậy con về. Cô chú cảm ơn con nhiều nhé.
- Không có gì đâu cô. Anh về nghe hai nhóc.
- Dạ tạm biệt anh Nam .
- Anh gọi Hiển là nhóc còn được, em lớn rồi anh cũng xem là nhóc.
- Nhỏ hơn anh thì đều là nhóc tuốt. Ở lại chơi vui vẻ, bye nhé...
- Ok, bye anh.
Lam thẫn thờ nhìn theo thầy. Đến cả chào nó về cũng khó khăn vậy sao? Thầy không hề chào nó, ngay việc liếc nhìn nó bâng quơ cũng không. Là sao chứ? Hay vì nó quên chưa cảm ơn nên thầy giận? Không, thầy đâu nhỏ nhen, ích kỉ như thế...Thực ra vì lý do gì? Nó đau lòng quá...
Nam bực bội dắt xe ra về, Nam cũng không biết vì sao lại cư xử với Lam như thế. Nhớ lại lúc đẩy tay Lam ra, Nam thấy đau lòng. Nhưng...vì sao chứ?... Nam cảm thấy khó chịu khi thấy Lam ôm Tùng, thân thiết với Tùng. Lúc Lam ôm Tùng, máu trong người Nam như sôi lên, muốn chạy lại xô hai người ra... Còn cảm ơn rối rít nữa chứ, hừ, còn Nam thì vứt đi đâu? Nam cũng đã giúp đỡ không ít, càng nghĩ càng tức. Bực chịu không nổi. Vì cô ta mà tay mình bị thương thế này, đau chết được, còn cô ta chẳng thèm bận tâm nhiều...Cái quái gì thế này? Tại sao mình phải nổi giận nhỉ? Nam liên tục lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ của mình về Lam...Nhưng, càng cố không nghĩ thì hình ảnh Lam lại xuất hiện nhiều hơn... Thầy, Em Yêu Thầy - Chương 43
Tối đó, Nam phải thức đến tận 2h sáng để chuẩn bị cho hội thảo ngày mai. Nam thầm trách bản thân tại sao lại dại dột đến nhà Lam, để làm "vật thí nghiệm" bất đắc dĩ, để phải thức đến giờ này.... Lên giường với biết bao suy nghĩ (về Lam ^^), Nam trằn trọc mãi vẫn không ngủ được. Cứ nhớ lại chuyện Lam và Tùng, Nam lại giận sôi người...Kết quả là đêm ấy. Nam chỉ ngủ vỏn vẹn 1,5h đồng hồ ...
- Ẹc, sao trông thầy y chang gấu trúc vậy?
-....
- Bộ tối qua thầy không ngủ hả?
- Tối qua mấy giờ Tùng về?
- Tại sao em hỏi đằng, thầy nói nẻo vậy?...Thầy về được 30 phút, anh ấy cũng về luôn. Mà thầy có nghe em hỏi không?
- Vì đến nhà em làm tốn biết bao thời gian quý báu, nên tôi phải thức cả đêm để bù lại (xạo quá ).
- Trời, híc, vậy là do em à? Nhưng thầy làm gì phải thức chứ?
- Em đi học mà sao không biết gì vậy hả? Trường mình tổ chức hội thảo giữa các trường Y trên cả nước. Cứ 2 năm tổ chức 1 lần. Năm nay trường mình "đăng cai".
- À, vậy hả, em đâu chú ý. Nhiệm vụ của em là đi học, còn mấy cái đó em không quan tâm làm gì cho mệt. Hội thảo gì đó mấy ngày thầy.
- 4.
- Lâu dữ nhỉ? À, tay thầy hết đau chưa, đưa em xem với.
- Hừ, em còn quan tâm tới tôi sao?
- Thầy nói gì kì vậy, thầy, ..., uhm, thầy cũng như người thân của em thôi, sao không quan tâm. Với lại, cũng do em nữa mà...Trời, sao còn bầm tím ghê vậy nè?
- Nhìn không khéo người ta tưởng tôi bị chó dại cắn ... Công nhận em "ghê gớm" thật.
- Trêu em nữa sao?...Làm sao cho hết sưng hả thầy?
- Bị tí ti vậy mà em làm như to tát lắm...Mai mốt hết thôi...Lần sau em chú ý đừng để trật van đó, may tôi là người "chịu trận", nếu mà là người khác, cả đời họ không dám đến gặp em nữa.
- Uhm, biết rồi...Híc, có khi do da thầy nhạy cảm quá, em làm anh Tùng có hề gì đâu.
Tùng, Tùng, lúc nào cũng Tùng. Nam bực bội kinh khủng khi nghe Lam nhắc đến Tùng, nhưng cố kiềm chế lại, trừng mắt quát Lam:
- Da tôi nhạy cảm à? Do em hậu đậu không có kĩ năng thì có, còn đổ thừa cho tôi nữa.
- Ơ ơ, em xin lỗi vì trách oan thầy. Là do em thiếu kĩ năng, lần sau sẽ cố gắng...Thầy đừng giận nữa nhé. Sao dạo này thầy hay cáu gắt với em vậy chứ? Híc...
Nghe giọng Nam, Lam biết thầy nó đang bực bội, nên nó biết điều "dĩ hòa vi quý", nếu không không biết ông thầy của nó sẽ làm những chuyện gì ...
- Tôi cáu gắt khi nào chứ, chắc do áp lực công việc nên xì-trét thôi.
- Hi, bây giờ thì em đã hiểu
- Nói vậy ý gì đó?
- Có gì đâu, thôi thầy lo lái xe đi...
Đến trường, Lam mới để ý đến tấm băng-rôn treo trên cổng " Chào mừng các quý vị đại biểu về tham dự buổi hội thảo Y học .....". Tấm băng-rôn này người ta treo 2 ngày rồi, nhưng Lam không quan tâm nên không thèm đọc, nếu Nam không nói về buổi hội thảo chắc nó cũng không biết. Hội thảo cả nước có khác, Lam nhìn xung quanh thấy xe ô tô nhiều quá trời.
Kitsssssssssss, Nam dừng xe đột ngột, Lam ngã dúi về phía trước, xém té. Nó bực bội nhảy xuống xe, vừa mở miệng định trách Nam, thì nó bắt gặp ánh mắt Nam, nó nín thinh, chăm chú nhìn ánh mắt ấy. Ánh mắt vừa xen lẫn bất ngờ, ngạc nhiên, tức tối, và…có cả yêu thương. Nó dõi theo hướng nhìn của mắt Nam, nó…cũng sửng sốt. Đã hơn 5 năm trôi qua, kiểu tóc, cách ăn mặc…có thay đổi ít nhiều, nhưng đôi mắt, nụ cười ấy..., vẫn rất đặc biệt, vẫn để lại trong con người ta những ấn tượng sâu sắc. Lam bàng hoàng….Là cô gái trong bức hình mà nó vô tình thấy trong phòng Nam. Thầy, Em Yêu Thầy - Chương 44
Lam nhớ lại những lời Tùng kể về người yêu của Nam. Cô gái ấy rất xinh, tên Yến, nhỏ hơn Nam một tuổi và cũng học Y. Lúc mới vào cấp 3, Yến đã rất mến mộ, thần tượng Nam (vì lý dó gì thì mọi người đọc lai chap 1 nhé ). Chính Yến đã chủ động làm quen với Nam. Nam ban đầu khó chịu, bực bội vì có một con nhóc liên tục “bám đuôi”, nói đủ chuyện trên trời dưới đất với mình. Nhưng dần dần, sự có mặt của Yến bên cạnh đã là một cái gì đó rất quan trọng, và không thể thiếu. Họ trở thành một cặp. Cho đến ngày Yến thi Đại học xong, cô nhận được học bổng toàn phần ở Đức, chuyên ngành Bác sĩ đa khoa mà cô yêu thích. Những nỗ lực, cố gắng của cô đã được đền đáp xứng đáng. Yến vừa muốn đi du học, vừa muốn được ở bên Nam.Yến đã suy nghĩ rất nhiều. Cô có nhiều hoài bão, cô khao khát được tìm hiểu, nâng cao kiến thức ở Đức. Nhưng thời gian học quá lâu, tận 7 năm. Liệu Nam có đủ kiên nhẫn để chờ đợi cô trở về không? Tình cảm khi ấy liệu có được như bây giờ không?...Phần Nam, Nam tin chắc Yến sẽ ở lại, vì Nam biết Yến rất yêu Nam. Và Nam cũng như thế…
Đến khi nghe quyết định của Yến, Nam không thể tin được. Nam cay đắng nhận ra tình yêu của mình không đủ để có thể giữ Yến ở lại. Yến cũng rất đau khổ, cô dằn vặt bản thân nhiều đêm liền, mới có thể đưa ra quyết định đó. Cô không thể từ bỏ ước mơ của mình, cô mong rằng Nam sẽ hiểu và thông cảm cho cô…
Từ ngày Yến đi, Nam như sống trong thế giới khác, tính tình cũng thay đổi dần. 1 năm sau, Nam cũng lên đường sang Pháp…Tùng còn nói với nó:
- Anh nghe anh Hai anh kể trong từng ấy năm, hình như họ không liên lạc gì với nhau cả. Nhưng anh nghĩ tình cảm của họ chắc vẫn còn, tình đầu thường khó quên mà…Nếu anh là chị Yến hoặc anh Nam, anh sẽ không cư xử như vậy. Yêu nhau mà như thế à? Vì họ quá trẻ con và nông nỗi nên họ mới đánh mất nhau. Giá như anh Nam thông cảm cho chị Yến thì mọi chuyện có lẽ đã tốt hơn. Nếu chị Yến chủ động gọi điện, giữ liên lạc với anh Nam, mọi chuyện đã tốt hơn…Nhưng tất cả chỉ là giá như, là nếu. Mọi chuyện đã kết thúc.
Khi đó tuy đang buồn vì biết chuyện Nam từng có người yêu, vì người đó mà Nam thay đổi nhiều như thế nào, nhưng nghe giọng điệu của Tùng, Lam bật cười:
-Anh nói hay nhỉ?
- Anh chỉ nói sự thật thôi mà…
Lam đứng chôn chân bên cạnh Nam. Rất có thể, cô gái đang đứng trước mặt Lam là Yến-người yêu cũ của thầy. Sau khi nở nụ cười với Nam, cô gái ấy không có hành động hay lời nói gì, chỉ yên lặng nhìn Nam. Lam cảm nhận cái nhìn đó chất chứa bao tình cảm yêu thương. Nam phá tan bầu không khí ngột ngạt này:
- Đã lâu không gặp em, Thu Yến!
Mặc dù đoán trước được cô gái này là Yến, nhưng Lam vẫn không khỏi buồn bã. Cô gái đã trở về…
-Em vô trước đây, thầy vô sau nhé. Em chào chị.
Lúc này Yến mới biết sự hiện diện của Lam. Cô giật mình:
-À, chào em.
Lam cố bước thật nhanh để không nghe bất kì điều gì giữa thầy và Yến, nhưng bên tai nó loáng thoáng nghe Yến nói:
- Anh vẫn còn giận em sao?.....
Họ chia tay khi còn trẻ, những suy nghĩ vẫn chưa chín chắn, thấu đáo…Bây giờ, họ đã trưởng thành, sau bao lâu xa cách, họ có nhận ra tình yêu của mình không, họ có trở lại với nhau không?....Những câu hỏi ấy quanh quẩn trong đầu, khiến Lam không thể tập trung học được. Điện thoại nó báo có tin nhắn. Của thầy: “ Lát nữa giải lao ra gặp tôi một chút”. Chỉ một tin nhắn vỏn vẹn 9 chứ nhưng lại làm nó hồi hộp kinh khủng, và lại càng không thể chú ý đến lời cô giảng. Cô vừa cho giải lao, nó “ba chân bốn cẳng” chạy ào khỏi lớp.
- Làm gì chạy như ma đuổi vậy hả? Em mà bị té tôi không đỡ kịp đâu.
Lam quay lại. Thầy đứng rất gần nó, mà sao nó cảm giác quá xa vời thế này. Nó gượng cười:
- Ma đuổi gì đâu? Té thì chịu chứ biết làm sao. Thầy gọi em ra có chuyện gì không?
- À, em có thể gọi điện nói ba mẹ chở em về được không? Trưa nay tôi có chuyện nên không thể chở em về được.
- Uhm, không sao, em sẽ gọi cho ba em. Thầy làm hội thảo gì đó tốt không?
- Cũng tạm được. Nhưng tôi không thích không khí ngột ngạt trong đó. Tôi phải chịu đựng thêm 3 ngày nữa, haiza…Mà sao hôm nay em quan tâm tới công việc của tôi thế? Chẳng phải em ghét mấy cái hội thảo lắm sao?
- Thuận miệng hỏi vậy thôi…À, chị hồi sáng ấy, cũng là Bác sĩ hả?
- Hả? Em nói Yến à? Ờ, cô ấy học Bác sĩ ở Đức, về nước được nửa năm rồi.
- Vậy hả? Em vào lớp đây.
- Uhm….
Lam lững thững bước vào lớp, lòng nặng trĩu. Chắc trưa sẽ đi với chị Yến đó chứ gì? Hai người rồi sẽ trở lại thôi. Chị ấy xinh đẹp, tài năng vậy mà…Quan trọng hơn cả là thầy cũng còn thích chị ấy, chị ấy cũng thích thầy. Nhìn ánh mắt họ sáng nay là nó đủ hiểu…
- Sao hôm nay trông lạ thế nhỉ? – Nam nhìn theo bóng Lam lẩm bẩm…
Trước khi đi ngủ, nó lại nhận thêm một tin nhắn của thầy. Đọc xong, nó buồn muốn khóc: “ Sáng mai em chịu khó nhờ ba mẹ em chở đi học, tôi phải đi ăn sáng với thằng bạn. Chiều tôi sẽ chở em về. Em thông cảm nhé”…Có cần phải nói dối nó không? Nó dư sức biết thầy đi với Yến. Lúc trưa, Ti tình cờ thấy thầy và Yến ngồi trong quán Café. Ti thắc mắc người con gái đó là ai, và vì sao thầy không chở nó về nên chạy qua nhà nó hỏi cho ra lẽ. Nó nghe Ti kể xong, cười buồn, chỉ bảo đó là người bạn của thầy thôi…Ti không tin lắm, nhưng cũng không hỏi nó nữa. Nó hỏi tại sao không hỏi thẳng Nam. Ti nhún vai, bảo có hỏi Nam cũng không trả lời, có khi còn bị mắng nữa. Đúng là kì lạ!...Ti rủ nó tối mai đi BigC sắm vài cái áo, nó cũng đang chán nên ok ngay….
Quả là một đêm khó ngủ. Nó cứ nghĩ mãi về Yến, về thầy…
Hôm nay học cả ngày, đúng là mệt mỏi, nó phải cố gắng lắm mới tập trung được, học kì này nó học nhiều môn “khoai” cực. Khi nãy thầy gọi điện, bảo nó học xong xuống nhà xe chờ thầy…
Sân trường bây giờ vắng vẻ, dẫu sao cũng muộn rồi. Lúc nãy nó phải vào thư viện lựa sách nên mới muộn thế này. Tí nữa thể nào nó cũng bị thầy la vì tội lề mề cho xem…Nó nhìn thấy thầy ở dãy nhà xe, vội chạy lại… Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, nó hoảng hốt dừng lại. Yến đang ở đấy, vì cây trụ che khuất nên nó chỉ thấy thầy. Biết nghe lén là không tốt, nhưng nó không biết chạy đi đâu, nó nép sát vào cây trụ gần đó. Nhưng nó không thể nghe được hai người đó nói gì, chỉ nghe man mán “anh anh, em em” gì đó. 10 phút trôi qua, gần 5h30 rồi, họ vẫn chưa nói xong. Nó chán nản…
Và rồi, tim nó như vỡ tung ra, khi nhìn thấy Nam ôm Yến, và còn đặt một nụ hôn lên mái tóc dài của Yến. Lam như đóng băng tại chỗ, nó không còn cảm giác được gì. Nước mắt nó rơi trong vô thức. Tim nó đau nhói…Hai người đứng như thế một lúc lâu, rồi Nam thả ra, nhìn sâu vào mắt Yến…
Lam không đủ sức để nhìn nữa. Cái lần thấy Tùng thân mật với một cô bạn, Lam cũng bực, nhưng, thật khác, so với lúc này. Lần đó, nó không buồn. Lần đó, nó không khóc. Lần đó, nó không suy sụp. Lần đó, nó không đau. Lần đó, nó không có cảm giac ngột thở…Bây giờ, lòng nó đau, đau đến nỗi có thể chết đi…Lẽ nào, nó yêu thầy nhiều đến thế? Lẽ nào, yêu là phải đau khổ thế này? Nó ngã khụy xuống, nó cố kìm những giọt nước mắt đáng ghét đang ngoan cố rơi, nhưng không được…Tại sao người đó lại trở về? Nếu người đó không trở về, biết đâu nó còn một chút hy vọng…Nhưng, nó chợt thấy mình thật ngốc khi đổ lỗi cho chị Yến. Nếu hai người yêu nhau, thuộc về nhau thì sau bao nhiêu xa cách, họ vẫn trở về bên nhau. Thầy và chị Yến là như vậy…Nó lau nước mắt, lén bỏ chạy khỏi nơi ngột ngạt này…Nó đang đứng trước cổng trường, phân vân không biết phải về nhà như thế nào. Cuối cùng, nó quyết định gọi cho mẹ…
Nam mồ hôi mồ kê hớt hơ hớt hải chạy vào nhà Lam:
- Cô ơi, Lam về nhà chưa hả cô?
Mẹ Lam ngạc nhiên:
- Ủa, Nam đó à? Lam về rồi con.
Nam thở phào:
- May quá, vậy mà con đi tìm nãy giờ. Con gọi cả chục cuộc điện thoại mà Lam không bắt máy.
- Chắc nó để điện thoại ở đâu đó nên không nghe. Dạo này con bận lắm hả?
- Dạ, cũng có đôi chút. Mấy hôm nay con không chở Lam đi học được…
- Có gì đâu con! Chuyện đó cô chú phải lo mới đúng, làm phiền con chở nó lâu quá vậy rồi, cô chú thấy ngại lắm. Có lẽ phải cho nó tự đi xe máy thôi.
- Đường xá xe cộ vậy, Lam đi không được đâu cô ơi. Qua ngày mai con rảnh rồi, con sẽ chở Lam đi học lại. Cô chú đừng thấy phiền…Thôi muộn rồi, con về đã.
- Ừ con về. Cô cảm ơn con nhiều nghe Nam, con giúp con bé nhiều quá.
- Có gì đâu mà cô phải khách sáo thế ạ!...
Mẹ Lam nhìn theo, ngạc nhiên vì sao Lam gọi bà đến chở về vì Nam có chuyện bận, còn Nam lại vội vã chạy đến thỏi Lam về nhà chưa? Bà lắc đầu, không hiểu nổi bọn trẻ…
Lam vừa ở phòng tắm bước ra, thấy Nam, nó đứng luôn ở nhà bếp. Bây giờ nó không muốn nhìn thấy Nam…Nó ngồi, nghe những lời Nam nói với mẹ, nó lại khóc. Tại sao lại quan tâm đến nó, không thích nó thì đừng đối xử tốt với nó như vậy, để gieo vào lòng nó những hy vọng hão huyền…Nó với tay lấy cái điện thoại để trên bàn. 18 cuộc gọi nhỡ của Nam. Nó gục đầu xuống bàn ăn… Thầy, Em Yêu Thầy - Chương 45
Tối, mẹ Lam qua nhà bạn có tí việc nên Lam nhờ mẹ chở qua nhà thầy luôn. Haiza, tâm trạng thế này đi chơi cho khuây khỏa cũng tốt. Chào ba mẹ thầy xong, nó nhẹ nhàng đi lên phòng Ti. Cửa phòng Nam đang mở. Hai anh em đang nói chuyện, hai người cố gắng nói vừa phải, nhưng nghe giọng, nó đoán Ti và Nam chỉ muốn hét thật to lên.
- Em hỏi anh lần cuối, anh có thích chị ấy không?
- KHÔNG. Anh phải trả lời em bao nhiêu lần nữa em mới hài lòng đây?
- Anh nói dối. Anh phải có một chút tình cảm gì đó, nếu không anh sẽ không tình nguyện làm nhiều việc cho chị ấy như thế. Dạy học cho chị ấy, chở chị ấy đi học, còn chịu cho chị ấy lấy máu nữa. Anh đã thay đổi nhiều lắm, anh biết không?
- Em đừng lải nhải nữa được không? Anh làm những việc đó chỉ là nghĩa vụ. Nghĩa vụ thôi em hiểu không? Ba mẹ chẳng bảo anh quan tâm đến cô ấy còn gì? Cô ấy chỉ là em gái thôi. Anh thay đổi hay không tự anh biết, em không cần bận tâm.
- Anh, em là em của anh, em hiểu anh. Anh đừng có phủ nhận được không? Lúc chị ấy bị ốm, anh quan tâm như vậy cũng là giả tạo sao? Lúc chiều anh sốt sắng cho chị ấy như vậy là vì cái gì?
- Trách nhiệm và nghĩa…
- Anh dẹp cái nghĩa vụ nhảm nhí của anh đi….
- TI ƠI, TI…
Nó lau thật nhanh những giọt nước mắt nóng hổi, nó làm ra vẻ như mình vừa mới đến, cố hét thật to, chạy vào phòng Nam:
- Eh, nhanh lên. Có muốn đi không thì bảo, lẹ lên chị về có chuyện nữa.
- Chị, chị đến lúc nào thế?
- À, chị mới vừa đến thôi.
- Chờ em một tí nhé. Em đi thay quần áo.
Ti đi, bỏ lại Nam và Lam. Nam hỏi:
- Lúc chiều em làm gì tôi gọi không nghe? Tôi bảo em đứng chờ tôi sao lại bỏ về trước?
- Em quên, cứ tưởng thầy lại có việc bận. Em đi tắm, bỏ điện thoại trên bàn nên không biết.
- Hừ, về trước cũng phải nói cho tôi biết chứ! Em có biết tôi phải lục tung cả trường lên không? Gọi cho Ti nó cũng không biết, gọi cho em thì không được. Tôi tìm em khắp nơi. Tôi lo lắng lắm biết không?
- Không.- Nó dửng dưng đáp, lại cái trách nhiệm, nghĩa vụ vớ vẩn đó. Lo cho nó à? Không hiểu sao, nó ghét thầy, ghét cái thái độ của thầy.
Nam ngạc nhiên nhìn nó. Sao nhìn Lam lạ vậy? Như mọi khi thể nào Lam cũng xin lỗi ríu rít, rồi cười nói, bảo Nam đừng giận. Tại sao lại thế? Chuyện gì đang xảy ra? Nhìn sắc mặt xanh xao của Lam, Nam lo lắng sờ tay lên trán Lam:
- Em làm sao thế? Sốt…
- Đừng động vào em.
Lam lạnh nhạt nói, hất luôn cả bàn tay ấm áp của Nam, khi tay Nam vừa chạm vào trán nó. Nam sững sờ nhìn nó. Nó đau lòng lắm…Nó và thầy, giờ tại sao lại thành ra thế này?
- Chị, đi thôi. Ơ, sao trông chị phờ phạt thế, có đi được không vậy?
- Chị tự dưng thấy mệt quá, hôm khác chị em mình đi nhé.
- Uhm, chị đừng làm em sợ chứ, chị về nghỉ cho khỏe đi. Anh Hai, chở chị…
- Không cần đâu, mẹ chị sẽ qua chở ngay. Chị về nhé…
Lam vội vàng ra về, nó không muốn ở đây thêm một phút một giây nào nữa. Ngày hôm nay, quá đủ với nó rồi…
Nó giận Nam, tại sao lại đối xử với nó như thế chứ?...Đúng là đồ xấu xa mà…Nó nằm trên giường, nước mắt lại tuôn rơi. Chưa khi nào nó khóc nhiều như thế này, vì ai? Vì thầy, vì thích thầy mà nó thành ra thế này đây. Như một con ngốc. Nó từng nhủ với bản thân sẽ không bao giờ khóc vì chuyện tình cảm. Nhưng người tính không bằng trời tính. 20 tuổi, biết yêu lần đầu, nó phải chịu những chuyện như vậy. Thích một người mà người đó không thích nó, đối xử với nó tốt như thế chỉ vì nghĩa vụ. Rồi phải chứng kiến người nó thích thân mật với người yêu cũ…Tại sao chứ? Tại sao nó phải chịu đựng những điều này? Ai đó hãy giúp nó, kéo nó ra khỏi tình cảnh này. Thầy, Em Yêu Thầy - Chương 46
Suy nghĩ một lát, Lam rút điện thoại nhắn tin cho Nam “Từ mai thầy không cần qua nhà em nữa, em tự đi được. Cảm ơn thầy thời gian qua đã giúp đỡ em rất nhiều…”. Gửi xong, nó ngồi chờ. Nó thấy nó ngốc quá, thầy đã nói rõ như vậy, nó còn chờ đợi, hy vọng điều gì nữa? …
Có tin nhắn mới, nó đọc xong, cảm giác hụt hẫng quá chừng. Nam chỉ nhắn vỏn vẹn một từ “Uh”. Thà không nhắn lại thì thôi, Lam chúa ghét ai nhắn tin mà chỉ nói “Uh”. Nó bực bội quăng cái điện thoại vào góc giường…
Nó thật sự không là gì với thầy cả sao? Tình cảm này chỉ xuất phát từ nó, đây chỉ là tình yêu đơn phương thôi sao? Nó không muốn, không muốn chút nào…Lòng kiêu hãnh trong nó trỗi dậy, không, nó không thể tiếp tục thích thầy nữa. Nếu tiếp tục, sớm muộn tình cảm này sẽ bị phát giác. Nó không muốn nhận sự thương hại từ thầy, và cả ánh mắt khó xử của thầy. Hãy để mình nó chịu đựng tất cả. Cứ như vậy, thầy và chị Yến sẽ vui vẻ bên nhau, nó cũng sẽ tìm được hạnh phúc của mình. Dù hạnh phúc ấy không phải là thầy-người mà nó luôn mong mỏi mang lại hạnh phúc, niềm vui cho nó. Tình yêu của nó cao thượng quá nhỉ? Nó nhếch mép cười. Chấm dứt, hạ màn tại đây. Quên đi cái tình cảm đơn phương đầy đau khổ này. Cố lên, litter girl, Lưu Trà Lam là ai chứ? Không thích người này thì thích người khác, đơn giản thôi mà…
- Anh Tùng à, Lam đây, lời anh nói với em hôm ở cánh đồng cỏ may còn giá trị không ạ?....
Nam ngốc nghếch khi đọc tin nhắn của Lam thì cũng có chút bất ngờ, nhưng nghĩ cô nhóc có chuyện gì buồn bực nên mới thế. Nam không biết nhắn gì, chỉ biết “uh”, dù trong thâm tâm thắc mắc rất nhiều. Nam tự nhủ mai mốt cô nhóc sẽ bình thường lại thôi, lại đòi chở đi học này nọ…Nam khẽ cười, không biết rằng mọi chuyện không đơn giản như thế!
Lam loay hoay cả buổi mới dắt được chiếc xe máy ra khỏi nhà. Trong kì nghỉ hè vừa rồi, Tùng đã tập xe máy cho nó, nó nhanh chóng thi lấy bằng lái xe, và đi cũng tương đối ok. Nhưng nó không nói cho Nam biết, vì muốn tiếp tục được Nam chở đi học mỗi ngày. Giờ thì…Nó thở dài. Ba mẹ yêu quý của nó thấy con gái cưng vất vả cũng xót, tuy nhiên vì muốn nó “tự lực cánh sinh” nên đành giả vờ không quan tâm.
- Chào ba mẹ con đi học, híc. Dắt xe khổ chết mà không ai giúp…
- Ờ, con đi học cẩn thận đó, đừng có tông người ta đó nghe. Tự dắt cho quen, lỡ đến chỗ khác không có ba mẹ thì ai dắt?
- Thì con nhờ người khác chứ có sao đâu? Không lẽ nhờ mà người ta không giúp…Thôi con đi đây. Trễ rồi…
- Đi cẩn thận nghe con!
- Biết rồi mà, mẹ nhắc mãi…
Nam dắt xe, theo thói quen Nam lại đến nhà Lam. Đi được gần nửa đường, Nam mới sực nhớ đến tin nhắn của Lam. Nam tự cười với mình, rồi quay xe lại….
Những thứ đã thành thói quen, nếu thiếu sẽ rất khó chịu. Mọi ngày có Lam ngồi đằng sau, huyên thuyên đủ thứ, rồi la oai oái vì Nam phóng nhanh, phanh gấp…Hôm nay, Nam thấy trống vắng quá chừng. Chính Nam cũng không biết vì sao mình lại buồn đến thế? Con trai, suy cho cùng, dù tài giỏi đến đâu cũng rất ngốc…
Lam vừa đến phòng Sinh hóa đã bắt gặp Nam và Yến đang đi với nhau, cười nói rất vui vẻ. Nó nuốt nước bọt, trấn tĩnh bản thân “Không có gì phải sợ, cứ xem như không thấy gì. Không thấy sẽ không đau…”.
- Lam!
Nam chạy đến gần, cười rạng rỡ gọi nó, chưa bao giờ nó nhìn thấy nụ cười ấy trên khuôn mặt Nam. Bây giờ nhìn Nam thật ấm áp, gần gũi, chứ không còn cảm giác lạnh lùng cố hữu. “Đúng là ở bên người yêu có khác” - nó buồn bã nghĩ thầm. Nhưng nó nào biết Nam cười tươi như vậy vì được nhìn thấy nó. Tối qua nhìn nó ỉu xìu, Nam lo không biết nó có ốm đau gì không, bây giờ thấy nó vậy, Nam rất mừng.
- Gọi em làm gì?
Lam đáp lại Nam bằng khuôn mặt lạnh tanh, nụ cười trên mặt Nam biến mất. Sững sờ.
- Em, có chuyện gì à?
- Không, thầy lo cho bạn gái thầy kìa.
Nam định nói gì thì Yến bước đến cười thật tươi, tay choàng vào cánh tay Nam:
- Chào em, chị là bạn của anh Nam. Chị tên Yến, còn em.
Lam cố nén cảm xúc lại khi nhìn thấy Yến thân mật với Nam như vậy, Nam cũng để mặc Yến choàng tay vào tay mình. Hừ, bạn à, sao không nói bạn gái luôn đi? Nó cười gượng gạo:
- Chào chị, em là Lam.
- Ồ, em là Lam đây sao? Chị nghe anh ấy nhắc đến em nhiều lắm. Được làm em gái Nam, chắc Nam đối xử tốt với em lắm đúng không?
Em gái à? Cái mác “em gái” này, nó chẳng cần…
- Dạ, em đâu có diễm phúc làm em gái đâu chị. Chỉ là học trò bình thường thôi. Í, em sắp vào học rồi, em đi trước đây.
- Ừ, tạm biệt em nhé.
Nó bước đi thật nhanh, để không phải nhìn thấy thầy và Yến. Nhưng, làm như thế khác nào trốn tránh? Lam bực bội vò đầu tóc (cũng may tóc nó có mấy sợi ^^). Thôi, mặc, tới đâu hay đó, nó không còn đầu óc mà suy nghĩ thêm…Đằng sau, Nam ngẩn người nhìn theo nó đầy khó hiểu…
- Lam, mi đang nghiêm túc đó hả?
- Mi hỏi ta câu nay nãy giờ mấy lần rồi biết không Diệu?
- Vì ta không tin nổi mi thích Tùng.
- Ta có thích Tùng, nhưng thích không nhiều như thích thầy thôi.
- Mi cặp với Tùng như vậy chẳng khác nào lợi dụng anh ấy cả.
- Sao lại nói ta lợi dụng chứ? Ta không có thế. My, mi nói thử xem, làm gì mà im khô nãy giờ vậy?
My bây giờ mới từ tốn nói:
- Diệu, mi nói vậy cũng hơi quá. Con Lam cũng đâu phải lợi dụng gì. Biết đâu Tùng mới đích thực là Prince của nó, là người mang lại hạnh phúc cho nó thì sao? Mặc dù như vậy cũng không nên, nhưng đây là cách tốt nhất để nó có thể quên được thầy trong lúc này. Biết đâu Tùng sẽ làm nên “kì tích” thì sao?
- Biết đâu, biết đâu. Đâu biết thì có. Mi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu Lam không thể thích Tùng. Làm thế không phải tổn thương anh ấy thêm à?
- Nhiều chuyện quá, mi nghĩ cái đơn giản trước đi, mấy chuyện khác đến đâu hay đó. Anh Tùng đẹp trai, tài giỏi, con gái si mê không kém gì thầy, con Lam được anh ấy thích phúc đức quá rồi. Giờ đến cuối đời thử hỏi nó tìm được ai tốt hơn anh ấy? Lấy người yêu mình sướng gấp tỉ lấy người mình yêu, tụi mi hiểu không? Quyết định vậy đi. Phiền phức quá.
- Nhưng liệu con Lam có vui khi ở bên Tùng không?
- Diệu ơi là Diệu, mi làm gì cứ nghĩ đến chuyện đâu đâu vậy? Lúc trước chẳng phải con Lam luôn kể với bọn mình là đi với Tùng rất vui hay sao? Ta tin Tùng tuyệt đối…
- Thôi thôi đừng nói nữa, ta nhức đầu quá. Ta đã quyết định với anh Tùng tối qua rồi, giờ cũng không thay đổi được. Mi đừng lo quá Diệu, con My nói đúng, anh Tùng rất tốt, ta tin ta sẽ vui vẻ bên anh ấy. Anh ấy dẫu sao cũng tốt hơn ông thầy đáng ghét của ta. Anh ấy quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho ta…
- Mi nói đi cũng phải nói lại chứ, thầy không lo lắng cho mi sao? Không quan tâm mà tối nào cũng kèm mi học? Không quan tâm mà chở mi đi học mỗi ngày? Không quan tâm mà lúc mi bị ốm thầy hoảng hốt đến thế? Không quan tâm mà cắn răng chịu mưa suốt mấy tiếng đồng hồ chờ mi?
- Nhưng tình cảm thầy quan tâm ta là gì chứ? Không phải là thứ tình cảm ta cần, mi hiểu không Diệu?
- Ta hiểu chứ, nhưng ta không muốn mi tự làm tổn thương chính mình. Mi cặp với Tùng không chỉ tổn thương mi, mà còn tổn thương cả anh Tùng nữa…
- Đừng nói nữa, đừng làm ta phân tâm. Con My có anh Nhật, mi cũng chấp nhận Hải rồi. Ta cũng phải tìm người yêu cho ta chứ. Đúng không? Hi hi, đừng nghĩ nhiều quá…
- Haiza, con Lam đúng đó Diệu ơi. Chuyện tới đâu hay đó…Bỏ qua đi. Việc quan trọng bây giờ là gì biết không?
My đổi giọng hình sự làm nó và Diệu ngạc nhiên. Tụi nó nhìn nhau ngơ ngác rồi đồng thanh:
- Chuyện gì mà nghiêm trọng thế?
- Lam phải khao một chầu.
- Ê, lý do gì bắt ta khao?
- Mi có người yêu. – My tỉnh bơ.
- Trời đất, ăn gian vừa thôi, hai tụi mi có người yêu không khao, giờ đến lượt ta lại như thế là sao?
- Người yêu mi hoàn hảo tuyệt vời nên phải thế thôi.
- Dẹp đi, anh Nhật với Hải không tuyệt à?
- Đương nhiên không bằng rồi, anh Tùng No.1.
Hai con bạn nó đồng thanh làm nó vừa bực vừa buồn cười. Vì ăn mà “hạ bệ’ cả người yêu thế kia, nếu hai tên đó biết chắc nhảy hũ nước cơm chết quá ^^. Con My bồi thêm:
- Anh Tùng 10/10, còn anh Nhật với Hải chỉ được 9,75/10 thôi. Ta nói thật đó, yên tâm là bọn ta không lừa nhé!!!
- Bó tay tụi mi đó, ghét quá! Ok, quân tử không chấp tiểu nhân, let’s go!!!
- Ê con kia, mi nói ai tiểu nhân hả?
My và Diệu nháy mắt với nhau, cùng xông vào “hành hung” Lam. Hai con bạn cù vào nách, Lam cười như nắc nẻ…Nó ước gì nó sẽ mãi luôn cười như thế này, không phải buồn bã vì mấy chuyện tình cảm nữa… Thầy, Em Yêu Thầy - Chương 47
Tùng
Tôi sẽ không bao giờ quên cảm giác vui sướng đến phát điên lên khi Lam đồng ý làm bạn gái của tôi. Có lẽ những cố gắng và sự chờ đợi của tôi đã có hiệu quả. Nghe Lam nói, tôi cứ ngỡ mình đang mơ…
Việc học của tôi rất bận rộn, Lam cũng vậy. Mang tiếng là người yêu nhưng từ hôm Lam đồng ý đến nay đã được một tuần, nhưng tôi vẫn chưa gặp được cô ấy. Tôi chỉ có thể gọi điện và nhắn tin cho Lam mà thôi. Tôi thật sự rất nhớ cô ấy, nhớ rất nhiều. Không biết cô ấy có nhớ tôi như tôi nhớ cô ấy không nhỉ? Chắc là không, bởi tôi yêu Lam nhiều hơn cô ấy thích tôi rất nhiều. Nhưng tôi tin mình sẽ mang đến hạnh phúc, niềm vui cho Lam, và một ngày không xa, cô ấy cũng sẽ yêu tôi nhiều như tôi yêu cô ấy.
Tôi hẹn Lam đi xem phim vào thứ 7. Thật may hôm ấy Lam cũng không bận học. Hôm nay trông Lam thật xinh, dù bình thường cô ấy rất dễ thương. Trong lòng tôi, Lam luôn là cô gái đẹp nhất, đáng yêu nhất, nếu hỏi tôi giữa Lam và Nguyễn Thị Huyền ai đẹp hơn, tôi sẽ không ngần ngại nói Lưu Trà Lam.
Tôi không biết có phải tôi quá nhạy cảm hay không, nhưng nhìn Lam không còn vẻ hồn nhiên, tinh nghịch như trước, cô ấy có vẻ trầm buồn hơn. Đến cả nụ cười cũng khá gượng gạo. Vì sao chứ? Tôi đã làm gì khiến cô ấy buồn sao? Lúc ngồi xem phim, Lam không tập trung xem, tôi nhìn cô ấy từ đầu đến cuối, cô ấy vẫn không hay biết, vẫn ngồi thẫn thờ. Dưới ánh sáng lờ mờ của rạp phim, tôi thấy cô ấy đang khóc. Hết phim, mọi người lục đục ra về, Lam vẫn ngồi đó. Tôi đau. Nhìn người con gái tôi yêu như thế này, tôi biết phải làm sao? Thực ra đã có chuyện gì xảy ra với em chứ? Phải làm sao để em vui lên đây? Em muốn làm tôi phát điên lên sao?
Lam
Tùng hẹn tôi đi xem phim. Là người yêu nhưng tôi và anh ấy vẫn chưa gặp nhau kể từ ngày tôi gọi điện thoại đồng ý làm bạn gái anh ấy. Đây là cuộc hẹn hò tình yêu đầu tiên của tôi, tôi cũng có đôi chút hồi hộp, mặc dù tôi đã đi chơi với Tùng rất nhiều lần…
Tùng đón tôi bằng nụ cười rạng rỡ. Tôi cũng cố cười lại. Cả tuần nay tôi hiếm khi cười. Tôi cứ mãi âu sầu như vậy. Diệu và My cố tìm cách cho tôi vui lên, nhưng cũng chẳng khá hơn. Tụi nó vô tình đã làm tôi thêm buồn với tình cảm của mình.
- Lam, anh Tùng đến tìm kìa.
Tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên, đáp:
- Đừng lừa ta, vô ích thôi.
- Hì, ta tưởng mi sẽ vui khi thấy người yêu chứ.
- Xì.
- Lam, thầy gọi mi kìa. – Diệu thì thầm vào tai tôi.
Tôi lập tức đứng dậy, nhìn ra cửa:
- Đâu?
Tôi thất vọng. Diệu lắc đầu, thở dài. Ừ nhỉ, thầy làm sao đến tìm tôi được? Thầy đã có người đó bên cạnh rồi kia mà? Mấy hôm nay tôi lại không học Kí sinh trùng nên không gặp thầy. Nếu tình cờ thấy thầy, tôi cũng bỏ chạy. Tôi không dám đối mặt. Tôi nhút nhát quá! Buổi hội thảo đã kết thúc, nhưng tôi vẫn thấy chị Yến đến tìm thầy hai lần…
- Ta nói rồi mà, mi đâu thích Tùng, đầu óc chỉ nghĩ đến thầy mà thôi.
- Ta sẽ cố quen, thứ 7 này ta sẽ đi xem phim với anh ấy, mọi chuyện sẽ tốt…
Tôi lẩm nhẩm trong miệng “Mọi chuyện sẽ tốt…”. Đúng, tôi phải vui lên, không nên buồn nữa, đằng kia có biết bao cô gái nhìn tôi đầy ghen tị khi thấy tôi đi với Tùng kia mà. Tùng rất tốt, anh ấy sẽ mang lại niềm vui cho tôi. Nhưng cái suy nghĩ ấy đã tắt ngúm khi tôi nhìn thấy thầy. Thầy không đi một mình, mà đi với chị Yến. Tôi thẫn thờ. Tôi cố dùng chút lý trí bảo mình không việc gì phải buồn, không nên quan tâm, họ là người yêu, đi xem phim với nhau là chuyện bình thường thôi. Nhưng con tim yếu đuối của tôi đã chiến thắng. Đau! Cầm tấm vé xem Kungfu Panda 2 Tùng đưa, tôi cũng không vui nổi. Tôi phát hiện ra thầy và chị Yến cũng xem phim này, họ đứng cách tôi gần 100m. Tôi cố đi chậm lại. Ngồi xem phim, tôi không tập trung xem. Tôi nhớ lại hôm trước chở tôi đi học, khi tôi chỉ vào tấm poster Kungfu Panda 2 treo trước BigC, thầy đã nói:
- Muốn xem à? Hôm nào chiếu tôi sẽ dẫn em đi xem.
- Thật không?
- Thật, không tin à? Không tin thì khỏi nhé.
- Ấy ấy, em đâu nói không tin đâu. Thầy hứa rồi nghen.
- Phiền quá, bộ tôi thất hứa hay sao mà em lo? Tôi có thất hứa với em bao giờ chưa? Mà này, em phải đi xem với tôi đó.
- Dĩ nhiên rồi, không đi với thầy thì đi với ai? Đi với thầy không tốn tiền, dại gì không đi chứ.
- Hừ, đi với tôi chỉ vì không tốn tiền thôi sao?
- Chứ còn gì nữa!
Nghe tôi nói vậy, thầy tăng tốc phóng vèo vèo, làm tôi hoảng hốt hét lên…
Chuyện này cũng gần một tháng, nhưng tôi cảm giác như mới hôm qua. Lúc ấy tôi đã nói dối, đâu phải chỉ vì được thầy “bao”, mà quan trọng là tôi được đi cùng thầy, được ở bên thầy. Nhưng bây giờ, người xem phim cùng thầy không phải là tôi, mà là người khác. Thầy bây giờ có nhớ đến lời hứa với tôi không, hay lời hứa hôm nào đã bay theo gió rồi? Tôi muốn khóc quá chừng, nhưng Tùng đang ở bên, tôi không thể để anh ấy khó xử. Cuối cùng, những giọt nước mắt bướng bỉnh vẫn rơi. Tim tôi thắt lại, đau nhói. Quên một người khó thế này ư? Ngay từ đầu lẽ ra tôi không nên thích thầy, nếu không bây giờ tôi sẽ không đau khổ thế này. Tôi ước gì được là tôi của ngày xưa…
- Lam, Lam, em không sao chứ?
Tôi như bừng tỉnh, mọi người đã về hết, trong rạp chỉ còn hai chúng tôi. Tùng đang nhìn tôi, với đôi mắt còn đau khổ và buồn bã hơn tôi rất nhiều. Diệu nói đúng, tôi đã sai, bản thân tôi tổn thương đã đành, tôi lại làm tổn thương đến cả Tùng.
- Anh phải làm gì cho em đây? Em có chuyện gì à, nói anh nghe đi.
Tôi muốn khóc òa lên, anh ấy quá tốt, tôi có lỗi với Tùng nhiều quá.
- Em không sao đâu, anh đừng lo. Anh Tùng, nghe em nói, anh…Anh hãy để em khóc hôm nay nhé, từ mai, em sẽ không khóc nữa. Em sẽ vui vẻ trở lại như trước.
Tùng đột ngột ôm lấy tôi, tôi bất ngờ, nhưng cứ để Tùng ôm. Không hiểu sao, tôi có cảm giác nhẹ nhàng và thanh thản khi anh ấy ôm như thế.
- Em hãy khóc đi, anh sẽ cho em mượn vai của anh. Hứa với anh, từ mai không được khóc nữa.
Tôi gật đầu, nước mắt đã rơi, Tùng lại vừa làm tôi nhớ đến thầy. Giờ giải phẫu sinh lí cuối cùng, thầy đã đố lớp tôi một câu:
- Đố các bạn bộ phận nào quan trọng nhất trong cơ thể con người?
Cả lớp tôi nói loạn cả lên, nào gan, thận, tim, mắt…Cái nào thầy cũng lắc đầu, cuối cùng chúng tôi chịu thua, thầy mới từ tốn nói:
- Đó là bờ vai. Vì nó là chỗ dữa vững chắc cho một ai đó khi họ có chuyện buồn…
Cả lớp ố á trước đáp án, lãng mạn quá! Lúc đó, tôi cũng mơ mộng đến bờ vai thầy, mơ mộng một ngày nào đó, tôi sẽ được khóc trên bờ vai ấy…Và hôm nay, tôi đã có một bờ vai là chỗ dựa, nhưng bờ vai ấy không phải là thầy.
Tôi gục trên vai Tùng, khóc nức nở, những nỗi đau cũng dịu đi phần nào. Bờ vai ấy đã ướt hết vì nước mắt của tôi. Bờ vai ấy đã che chở cho tôi. Bờ vai ấy luôn ở bên tôi mỗi khi tôi cần nhất. Trong khoảnh khắc, tôi thầm hứa sẽ không để bờ vai ấy thấm nước mắt của tôi nữa…
- Em nín khóc chưa vậy?
Tôi phì cười, có ai hỏi người yêu câu này không chứ?
- Chưa.
- Vậy thì khóc tiếp đi.
- Em đùa thôi, em nín rồi.
Tôi ngẩng mặt lên nhìn sâu vào mắt Tùng. Ánh mắt anh bây giờ không còn buồn như lúc nãy nữa. Tôi mỉm cười:
- Cảm ơn anh.
- Em ngốc, em làm anh phát điên lên được.
- Anh đã điên đâu?
- Sớm muộn cũng có ngày anh vào Hòa Khánh thôi (Bệnh viện tâm thần của Đà Nẵng broken heart)
- Em sẽ vào đó chăm sóc anh, anh yên tâm nhé.
Tùng cười rạng rỡ:
- Em bình thường lại rồi.
- Nhờ anh đó.
Tùng lại cười, và nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.
- Đừng làm anh lo lắng thêm một lần nào nữa nhé. Phải luôn luôn mỉm cười…
Tôi khẽ gật đầu, dù tôi biết, tôi sẽ làm Tùng thất vọng, đâu đó trong tôi vẫn in sâu hình bóng của thầy… Thầy, Em Yêu Thầy - Chương 48
Sau buổi xem phim, Tùng chở nó về. Quá mệt mỏi, nó chìm vào giấc ngủ nhanh chóng…
- Lam, Lam, thầy tìm mi kìa.
- Đừng đùa nữa, ta mệt lắm rồi…
- Ta không đùa, sau bữa đó, ta tự biết là không nên đùa với mi mấy chuyện như thế nữa.
Lam uể oải nhìn ra cửa. Thầy đang đứng đó thật. Nhưng sao nó thấy quá xa vời...
- Đi đi, còn ngồi đó làm gì.- Diệu giục.
Nó không thể gặp mặt thầy lúc này được. Nó vẫn chưa đủ bình tĩnh và can đảm để đối diện với thầy.
- Ta…
Chưa nói hết câu với hai đứa bạn, nó đã bị thầy kéo đi. Có lẽ thầy không đủ kiên nhẫn để đứng đợi nó. Nó bàng hoàng sửng sốt. May làm sao, trong lớp chỉ có ba đứa nó và mấy thằng con trai. Mấy tên đó đang bận tán dóc về trận bóng đêm qua nên không để ý đến thầy và nó. Diệu và My cũng há hốc mồm kinh ngạc.
- Thả ra.
- Tôi không thả.
- Thấy có thả không?
- Tôi không thả đấy, em giỏi làm gì tôi đi.
Đương nhiên, nó nào dám làm gì thầy chứ. Nó đành để mặc thầy kéo đi.
- Đi đâu đây?
- Sân thượng.
Đến nơi, Nam thả nó ra. Nó cầm cổ tay xuýt xoa vì đau.
- Xin lỗi, đưa tôi xem nào.
- Không cần.
- TẠI SAO EM LẠI NHƯ THẾ CHỨ?
Tiếng quát của Nam làm nó giật mình.
- Em nghe tôi hỏi không?
- Hỏi gì chứ?
- Em lại nói trống không với tôi nữa à? Thôi mặc em…Em nghe đây, dạo này em đi học bằng cái gì? Tại sao lại không để tôi chở?
- Đi xe máy. Không muốn làm phiền thầy nữa…
- Xe máy? Em biết đi khi nào, có bằng lái xe chưa mà đi?
- Có rồi, anh Tùng tập hồi nghỉ hè.
“Lại là Tùng à”- Nam tức giận nghĩ.
- Vậy à? Giỏi nhỉ?
- Đúng, em không tầm thường như thầy nghĩ đâu.
- Tôi bảo em tầm thường khi nào.
- Tự thầy biết.
- Em…
Lam không biết dũng khí ở đâu mà nó nói năng với thầy như thế. Nó cố nói như vậy, để che giấu sự yếu đuối của nó. Lúc này nó đứng rất gần thầy, có thể nghe được nhịp đập của tim thầy…Nó lo sợ, nó sẽ lại đau, lại khóc, lại cần đến bờ vai Tùng. Từ lúc gặp Nam đến giờ, nó vẫn chưa nhìn thẳng vào mặt Nam, dù rất muốn được nhìn thấy đôi mắt, khuôn mặt Nam - khuôn mặt mà hơn 2 tuần nay nó rất nhớ, nhưng cố chôn chặt nỗi nhớ ấy vào sâu thẳm con tim.
- Thầy còn muốn nói gì nữa không?
- Còn, còn rất nhiều là đằng khác. Tại sao em lại tránh mặt tôi?
- Nực cười, em tránh mặt thầy khi nào chứ? Thầy đừng tưởng tượng quá chứ!
- Em nói với tôi như vậy à?
Giọng Nam thất vọng và hơi chùng xuống. Lam cố giữ cho mình tỉnh táo, cố giữ để không bị dao động. Nó không nhìn Nam, nên không thể thấy đôi mắt đượm buồn của Nam.
- Xin lỗi, nhưng có gì em nói nấy thôi.
- Em nghe đây, tôi không hề tưởng tượng. Sự thật là em tránh mặt tôi. Mỗi lần thấy tôi đến gần, em lại vọt chạy đi đường khác. 5,6 lần như vậy, có thằng ngốc cũng biết, huống hồ gì tôi chứ.
- Thầy tự đề cao mình đấy à?
- Tôi, tôi không có ý đó.
- Thầy còn nói gì nữa không?
- Em chán nói chuyện với tôi như thế sao? Em chỉ thích nói chuyện với Tùng thôi chứ gì?
-…..
- Hôm qua tôi đến tìm em, nhưng không gặp. Em đi đâu à?
- Thầy chuyển nghề làm thám tử sao? Em đi đâu là quyền của em, thầy không cần bận tâm. Nhưng nếu thầy muốn biết thì em nói. Em đi xem phim với anh Tùng. Ok? Thầy hỏi xong chưa? Em phải về lớp.
- Thế à? Đi xem phim sao? Chắc xem vui lắm đúng không?... Tôi đến chở em đi xem Kungfu Panda, vì tôi đã hứa với em hôm trước, gọi điện em không bắt máy, đến nhà thì em không có nhà…Lúc đó, Yến gọi điện rủ tôi, nên tôi đi với cô ấy…
Giọng Nam nhỏ dần. Nó bàng hoàng. Bây giờ nó mới dám ngước nhìn Nam. Đôi mắt thầy nhìn nó. Đôi mắt vừa u buồn vừa thất vọng. Đôi mắt ấy như xoáy vào tim nó. Thì ra, thầy không hề quên lời hứa đi xem phim cùng nó. Hôm qua nó thấy thầy gọi, nhưng nó lại không thèm bắt máy. Thì ra…Nó xao động thật sự, nó muốn khóc òa lên. Tại sao dạo này nó lại mau nước mắt như thế chứ? Không, tuyệt đối không thể bị xao động. Thầy đã có chị Yến rồi, thầy chỉ dành cho chị Yến, không phải cho nó…
Nó vụt bỏ chạy, để thầy không nhìn thấy nó đang khóc. Nó chạy vào nhà vệ sinh, òa khóc nức nở. Nó đã thất hứa với Tùng mất rồi !!! …
- Có chuyện gì mà mi bỏ tiết luôn thế? Sao mắt đỏ hoe thế kia?
- Ta khóc thôi, có gì mà tụi mi lo thế?
- Khóc? Mi lại khóc nữa à? Chẳng phải mi bảo hứa với anh Tùng…
- Thôi đừng nhắc anh Tùng nữa.
- Nói bọn ta nghe, đã xảy ra chuyện gì? Bây giờ nhìn mi thê thảm lắm biết không?
Lam mệt mỏi kể lại chuyện trên sân thượng, rồi lại gục đầu xuống bàn.
- Lam, có khi nào…
- Có khi nào sao?
- Mi đừng nằm nữa, dậy nghe bọn ta nói này.
- Thì nói đi, ta đang nghe đây.
- Khỏi nói nữa.
- Được rồi, ta không nằm nữa. Nói đi.
- Có bao giờ thầy cũng thích mi không?
Lam đang buồn ngủ gần chết, nhưng nghe hai con bạn nói xong, nó tỉnh ngủ ngay lập tức, hét lên:
- Tụi mi có đang bình thường không vậy hả? Ta không bình thường đã đành, cả tụi mi cũng không tỉnh táo nữa.
- Tụi ta hoàn toàn tỉnh táo, rất tỉnh táo nữa là đằng khác. Lúc nãy, khi thầy kéo mi đi, tụi ta thấy trong mắt thầy dường như chỉ có mỗi mi thôi.
- Nhảm nhí!
- Hừ, không tin à? Mi chưa nghe câu “người trong cuộc thì tối, người ngoài cuộc thì sáng” à?
- Thầy có chị Yến rồi! Tụi mi cũng đã thấy bọn họ đi với nhau rồi còn gì? Thầy thích ta mà còn cặp kè với chị Yến sao? Thầy không phải là loại người đó.
Lý lẽ Lam đưa ra không phải không đúng, hai đứa im lặng, nhưng My cố vớt vát:
- Đâu phải chuyện gì thấy tận mắt cũng là sự thật đâu. Như mi và anh Tùng kìa…
- Ta và anh ấy khác, thầy khác. Họ yêu nhau từ trước rồi. Vả lại, không có lý do gì để thầy cặp với chị Yến nếu như không thích chị ấy.
Diệu định nói gì đó nhưng Lam ngăn lại:
- Tụi mi đừng nói nữa. Haiza, ta đủ mệt rồi, không muốn nghĩ ngợi gì thêm nữa. Tụi mi đừng “đầu độc” ta bằng ý nghĩ điên rồ là thầy thích ta nữa. Nếu không ta lại mơ mộng hão huyền nữa…
- Uhm, tụi ta biết rồi. Mi đừng buồn nữa nhé.
- Nếu nói đừng buồn nữa mà hết buồn thì tốt biết mấy!... Thầy, Em Yêu Thầy - Chương 49
Lam chán nản gác máy. Nó vừa nói chuyện với Ti xong. Ti cứ gặng hỏi nó về chuyện của nó với Nam. Mặc dù nó cứ khăng khăng khẳng định mọi chuyện bình thường, nhưng nó biết Ti sẽ không tin. Ti là đứa thông minh, nhạy bén và sắc sảo, Ti có thể lờ mờ đoán được chuyện gì đã xảy ra. Lam không kể, Ti cũng chẳng gạn hỏi thêm. Ti chỉ nói “Em tin chị, nhưng có chuyện gì chị phải nói cho em biết đó. Chị đã hứa rồi mà, nhớ không?”. Ti nói đơn giản, nhưng lại làm Lam bối rối. Cuối cùng, nó quyết định kể cho Ti nghe chuyện hẹn hò với Tùng, chứ không đả động gì đến nó và Nam. Ti ngạc nhiên đôi chút, rồi bảo “Chúc mừng chị nhé, anh Tùng tốt vậy, chắc sẽ đem lại vui vẻ cho chị. Nhưng chị phải sống thật với tình cảm của mình đó. Em mãi ủng hộ chị”…Lam cảm động “Cảm ơn em, chị biết rồi. Bây giờ chị bận tí, bye em nhé, khi nào rảnh qua chị chơi”…
“Sống thật với tình cảm của mình”, Lam lẩm bẩm một mình, có nên như thế không nhỉ? Nó lắc đầu, cố xua đi suy nghĩ ấy. Sống thật thì chỉ thêm đau khổ thôi. Nó thở dài, bây giờ mới biết cảm giác đơn phương một người khổ đến chừng nào, và việc nhìn người đó hạnh phúc bên người khác còn đau hơn nữa.
Nhìn xung quanh phòng, đâu đâu nó cũng cảm giác như thầy ở bên. Cái ghế thầy vẫn ngồi để dạy nó học, cuốn Atlat Giải phẫu thầy tặng để nó học tốt hơn, cả con rùa xinh xinh nó hay ôm mỗi ngày nữa…“Không, phải quên thực sự thôi, mình không nên phân tâm nữa. Không nên nghĩ nhiều đến thầy. Mình có anh Tùng rồi, chỉ được nghĩ đến anh ấy thôi. Mình không thể để anh ấy buồn vì mình thêm một lần nào nữa…”. Lam nghĩ như vậy, và nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi…
Nếu như ngày trước, việc được Nam giảng dạy hằng ngày là niềm hạnh phúc thì bây giờ, việc không nhìn thấy Nam là điều nó mong mỏi nhất. Mỗi lần có giờ của Nam, nó không bao giờ ngẩng đầu lên nhìn một lần. Nó cắm đầu nhìn cuốn giáo trình khô khan từ đầu đến cuối. Nó không chú ý gì lời Nam đang nói trên kia, nên cũng không hay biết rằng Nam giảng bài mà đầu óc để đâu, nói câu này xọ câu kia. Cả lớp nhìn nhau ngạc nhiên, không hiểu người thầy ưu tú, tài giỏi của tụi nó tại sao lại lơ đãng, thất thần thế kia. Chỉ có Diệu và My hình như hiểu chuyện gì đang xảy ra, hai đứa nhìn Lam, nhìn thầy, rồi nhìn nhau thở dài…
My rủ Lam đi đến trung tâm gia sư xin việc. Nó vui vẻ đồng ý. Dạo này tâm trạng nó cũng khá lên chút ít, mỗi lần đi chơi với nhau, Tùng luôn pha trò, kể chuyện, làm nó cười suốt buổi…
- Ê, điện thoại mi reo nãy giờ kìa. Dừng lại nghe đi My.
My nghe nó nhắc, vội dựng xe lại.
- Gì vậy Diệu?
- Con Lam có đang đi cùng mi không?
- Có, tụi ta đến trung tâm gia sư. Mà có gì không?
- Con Lam làm quái gì mà không nghe điện thoại thế không biết? Ta gọi cho mi 3,4 lần mi mới bắt máy. Bực mình!
- Đang đi trên đường làm sao nghe được mi? Đưa máy cho con Lam à, đợi tí.
My đưa máy cho Lam:
- Nè, con Diệu muốn gặp mi kìa.
- Alo, à à, ta bỏ quên điện thoại ở nhà. Có gì mà giọng mi nghiêm trọng thế?
- Còn không nữa à, mi mau đến quán bar ở đường 2-9 đi.
- Trời, khi không bắt ta đến đó làm gì? Mi biết ta ghét mấy chỗ đó mà.
- Nhưng thầy đang ở đó, hiểu không?
- Mệt mi quá, thầy ở đó liên quan gì tới ta. Ta không quan tâm. Ê, mà mi chui vào bar làm gì vậy?
- Ta đi sinh nhật đứa bạn trong câu lạc bộ, bọn nó ép quá ta mới vô, chứ ta cũng đâu muốn. Hừ, lúc ra về, ta thấy thầy bước vào quán, với tình trạng không tỉnh táo tí nào, người nồng nặc mùi rượu. Ta lo quá, gọi cho mi mãi không được…
Lam nghe Diệu nói lo lắng vô cùng, nhưng nó cố nói cứng:
- Mặc kệ đi, không liên quan gì đến ta cả.
- Lúc nào rồi mà mi còn giả vờ không để ý nữa. Thầy say như vậy, đi xe máy nguy hiểm lắm biết không? Mi cũng từng nói thầy đi xe với tốc độ kinh dị…
- Thôi thôi đừng nói nữa, ta sẽ đến ngay đây. Mà mi gặp thầy lâu chưa?
- Yên tâm, ta mới vừa thấy tức thời. Đến mau đi.
- Uhm.
My lo lắng nhìn nó:
- Chuyên gì vậy mi?
Lam kể vắn tắt lại, rồi nói:
- Chắc mi phải đi một mình rồi. Ta phải đến đó ngay…
- Một mình là thế nào? Ta không đi nữa, việc dạy thêm từ từ tính. Giờ ta chở mi đí tìm thầy.
Lam mừng quá, ôm con bạn:
- Híc, cảm ơn mi nhiều!
- Ặc, thả ta ra mau, kẻo người ta tưởng ta với mi có vấn đề nữa, he he...
Ngồi đằng sau, Lam nóng ruột quá chừng. Biết bao câu hỏi hiện ra trong đầu nó. Không biết có chuyện gì mà thầy lại vào bar, lại uống rượu nữa chứ? Trước nay thầy có bao giờ như thế đâu? Hay là thầy với chị Yến có chuyện? Nó còn đang nghĩ ngợi thì My đã dừng xe:
- Tới rồi đó. Mi vô đi, ta đứng đây chờ.
Lam hơi nhăn nhó. Vào mấy chỗ như thế, nó rất sợ. Lần trước đi với Tùng nó còn lo, huống hồ gì…
- Alo, My nghe đây.
Nó thấy mặt con bạn hơi tái đi.
- Dạ dạ, con đến ngay, cảm ơn chú.
- Có chuyện gì thế?
- Híc, con bé ở phòng trọ bên cạnh ta bị tai nạn. Mà mấy đứa cùng phòng nó về quê hết chưa ra lại, nên nó nhờ người ta gọi cho ta.
- Ôi trời, vậy mi mau đi đi. Nó có bị gì nghiêm trọng không?
- Cũng may không nguy hiểm lắm, chỉ bị gãy chân với xây xát thôi.
- Phù, may quá. Mi vô bệnh viện đi, kẻo nó mong. Một mình ta vào cũng được…
- Ừ, ta đi đây. Mi cẩn thận nhé.
- Không sao, có gì ta sẽ gọi cho mi…
Nhìn theo xe My cho đến khi khuất bóng, nó lấy hết can đảm bước vào. Tiếng nhạc ầm ĩ đập vào tai nó. Nó muốn chạy khỏi nơi này, nhưng nghĩ đến Nam, nó cố bước. Nó đưa mắt tìm khắp nơi, nhưng trong này tối quá, người lại đông, mắt nó lại kém nên việc tìm thầy hơi khó khăn. Nó chăm chú nhìn về bên trái nên không để ý đến một người đang ngồi ngất ngưởng ở quầy pha chế gần nó. Đột nhiên, Lam bị một cô gái đằng sau thúc vào người, nó mất đà, ngã vào người bên cạnh, ly rượu trên tay người đó đổ tràn lan.
- Xin lỗi, cô có sao không? – Cô gái làm nó ngã nhẹ nhàng hỏi.
- Tôi không sao, cảm ơn.
Cô gái cười rồi bỏ đi. Nó quay sang người lạ, chiếc áo trắng giờ đã lấm lem những vệt đỏ:
- Xin lỗi, tôi vô ý quá. Áo anh bẩn cả rồi…
Người đó quát, giọng lè nhè:
- Đi chỗ khác đi, không cần bận tâm đâu!
Lam bực bội vì thái độ của tên đó quá chừng, nhưng, giọng nói đó, chẳng phải là…
- Thầy, là thầy hả?- Lam mừng rỡ hỏi.
Nam bây giờ mới đưa mắt nhìn sang, nhận ra nó, Nam cười nhếch mép:
- À, ra là em hả? Đến đây làm gì? Không phải đang đi hẹn hò sao?
- Thầy say rồi, đi về thôi.
- Về à? Tôi chưa say, tôi muốn uống tiếp…
- Thầy, nghe em đi, về thôi, muộn lắm rồi!
- Tôi đã nói tôi không muốn về, em nghe không rõ à?
- Về nhà uống cũng được mà, mọi người ở nhà lo cho thầy lắm!
- Em muốn gì đây? Ngồi đó không nói nhiều, hoặc là đi cho khuất mắt tôi!
- Tại sao lại ra nông nỗi này chứ? Thầy có bao giờ say xỉn thế này đâu?
- Làm con ngoan chán rồi, tôi muốn nổi loạn như vậy đó. Em hài lòng chưa?
- Hài lòng? Thầy làm như em muốn thầy trở thành con ma men thế này sao?
Nam không nói gì, chỉ cầm ly rượu uống một hơi, rồi rót một ly khác. Chai rượu 1,5l đã vơi hơn một nửa. Lam hoảng hốt, giật ly rượu trên tay Nam:
- Thầy làm trò gì vậy? Thầy muốn hủy hoại bản thân mình đến như thế sao? Thầy nghĩ ba mẹ thầy có vui không khi nhìn thấy cảnh này? Thầy không sợ họ đau lòng à? Thầy làm gì thì làm, nhưng cũng phải nghĩ đến người thân của mình chứ!
- Vậy, em có đau lòng không?
Tim Lam đập thình thịch khi đôi mắt Nam chăm chú nhìn nó. Nó tránh đôi mắt ấy, nó nhìn đi nơi khác đáp:
- Em chẳng là gì của thầy, nên em không việc gì phải đau lòng.
Nó muốn nói cho Nam biết rằng nó đang tự dối lòng, trong nó, Nam chiếm vị trí rất quan trọng, nhưng nó không thể…
- Ha ha, vậy à? Xem ra đúng là tôi không là gì trong lòng em…
Nam nói rồi nốc cạn ly rượu.
- Đủ rồi, thầy dừng lại chưa? Thầy buồn chuyện tình cảm à? Thầy hoàn hảo như vậy, có biết bao cô gái ngưỡng mộ, sẵn sàng làm người yêu, mắc gì phải vì một người mà thành ra thế này?
- Tôi không cần ai cả, tôi chỉ cần cô ấy, nhưng, tôi đã đánh mất…
Đang nói, Nam đổ gục xuống. Có lẽ say quá rồi, uống gần cả chai thế kia cơ mà? Lam ngồi thừ người bên cạnh Nam, buồn bã khi nghĩ lại lời Nam nói. Chắc chị Yến đã bỏ thầy đi nữa rồi! Cú sốc này quá lớn, nên thầy mới suy sụp như vậy. Nhìn Nam bây giờ, Lam đau lòng, nước mắt nó lặng lẽ rơi. Giá như nó là Yến, nó sẽ không để Nam phải đau khổ thế này…
Lam lau nước mắt, định trả tiền rượu thì người phục vụ lắc đầu:
- Cô không cần trả, Nam đến đây gần một tuần rồi. Hôm nọ anh ấy đưa tiền, rồi bảo tôi mỗi ngày anh ấy đến phải đưa một chai rượu cực nặng. Dù không muốn, nhưng tôi cũng đành chấp nhận, tôi không cản được anh ấy. Chưa bao giờ tôi thấy Nam như thế cả, hình như vì một cô gái nào đó…
- Anh là bạn anh ấy à?
- Uhm, là bạn…Cô đưa anh ấy về hộ tôi nhé! Mấy ngày nay anh ấy say bí tỉ vậy đó, tôi phải gọi taxi cho anh ấy về. Cô là…?
- Tôi là em họ thôi…Vậy xe anh ấy thì tính sao ạ?
- Xe Nam á? Tôi lái về, sáng tôi qua chở anh ấy đi làm.
- Vậy à? Cảm ơn anh, tôi về đây…
- Cô về cẩn thận…
Lam cắn môi, giờ không biết phải làm sao đây? Nó không thể đi taxi về được, nhưng nếu không đi taxi thì làm sao để về? Điện thoại thì nó không mang theo, nên không thể gọi cho Ti. À, còn điện thoại thầy mà! Nó vội tìm điện thoại trong người Nam, nhưng xui xẻo, điện thoại hết pin. Làm sao bây giờ? Chỉ còn cách đón taxi thôi, híc.
Nó nhờ anh bạn Nam đỡ Nam ra đón taxi, vì Nam cao to như thế, nó thì bé tí thế này…Anh ta cười tỏ vẻ biết lỗi:
- Tôi xin lỗi, cô nhỏ con thế này làm sao đỡ được anh Nam chứ?
Nó cũng cười. Nhưng khi yên vị trên taxi, nó cười không nổi. Mùi xe taxi làm nó phát buồn nôn. Nó gắng gượng, nhưng không chịu nổi. “Ọe…”, không phải Nam nôn, mà là nó. Người lái xe dừng lại bên đường . Ông ta ngán ngẩm nhìn nó nôn thốc nôn tháo. Trên xe, Nam vẫn ngủ say sưa…
Đến nhà Nam, nó lại nôn thêm hai lần nữa. Sau khi đỡ Nam vào giường, mẹ Nam quay sang bảo nó:
- Cái thằng này hết chỗ nói…Chẳng hiểu thằng này bị cái gì mà cả tuần nay lại đổ ra như thế? Hỏi thì nó không nói, tối tối lại đi đến khuya mới về. Cô chán quá rồi.
Nó như cái xác chết trôi, ngồi dựa vào người Ti.
- Ti, con đỡ chị lên phòng đi, để mẹ gọi xin phép cho chị Lam ở lại một đêm. Giờ nó không có sức để mà về đâu.
- Dạ…
Ti nói rồi đỡ nó lên phòng…
Lam mở mắt, nhìn đồng hồ, đã 6h30 rồi ư? Trễ học mất rồi! Nó cuống cuồng ngồi dậy. Sau khi rửa mặt cho tỉnh táo, nó mới sực nhớ sáng nay nó được nghỉ, chiều nó mới có giờ. Nó mở cửa phòng bước ra. Nó nghe tiếng Ti và Nam đang nói chuyện.
- Anh bị cái gì vậy? Thất tình à? Em biết ngay mà!
- Im đi, em biết gì mà nói.
- Anh Hai, anh nghe em đi. Anh thấy hối hận rồi đúng không?
- Ti, dừng lại đi. Em còn tiếp tục, anh không biết anh sẽ làm gì em đó!
Nam nói rồi bỏ đi. Đi qua phòng Ti, ánh mắt Nam dừng lại trước Lam. Nó quay mặt sang chỗ khác. Nam đứng lặng một hồi, rồi bước xuống cầu thang…