Trong tim tôi chỉ có cô thôi đồ ngốc - Chương 16
Hoàng Linh? Em làm gì ở đây thế?
- Ha ha ha, thì ra là biết nhau à? Tốt quá, trời giúp ta mà!- Hắn cười lớn.
- Dám chạm vào đai đen karate hả? Đúng là muốn chết chứ đâu muốn sống!!
Nói rồi nó phủi phủi tay, chuẩn bị đi ra thì…chạm mặt anh nó. Gia Bảo hỏi:
- Tối rồi mà em đi đâu thế hả? Có biết con gái ra ngoài ban đêm rất nguy hiểm không?
Không thể để anh hai cứ tiếp tục gây thương tích cho người khác thế này nữa, nó lấy hết can đảm trong người và bơm thêm một chút dũng khí, nó nói thẳng:
- Anh hai! Sao anh lại đi đánh nhau? Lỡ người ta thù hận rồi báo cảnh sát thì sao? Lúc đó ba cũng đâu có cứu được chứ. Em biết hết về hai gờ hai giếc gì gì đó rồi. Nói thật, em đâu có ngờ anh lại cầm đầu một nhóm nguy hiểm, đáng sợ vậy chứ.
- Sao……sao em biết?
- Chuyện đó anh không cần biết. Thực ra tại em sợ anh nên mấy bữa em mới ngoan ngoãn dzậy đó. Còn bây giờ, anh mà còn uýnh nhau nữa là coi như anh không có người em gái này luôn đi.- Nó thật sự không muốn mình có người anh tàn ác như vậy.
- Cái đó…………….thôi, cho anh xin lỗi nha. Anh hứa sẽ không đánh nhau nữa, được chưa? Mà em cũng kì ghê, anh đã đánh em bao giờ đâu mà sợ chứ? Cũng tại Hải Long rủ rê đó, anh chỉ là nạn nhân thôi.
- Nè nè, đâu ra cái thằng bạn bán đứng bạn bè thế hả? Tại cậu không từ chối chứ bộ. Dzô dzuyên à nha.
Thế là hai người cãi qua cãi lại, inh ỏi cả sân bóng. Nó phì cười vì sự trẻ con đáng yêu kia, liền nói:
- Thôi, dừng giùm em cái. Về nhà mau đi không ba la đó.
- YES, SIR!
- Cái gì? Ai là sir?
- Í lộn, lady chớ. Anh về đây. Nhật Vĩnh, “chăm sóc” em tớ đàng hoàng đó.
- Thôi, tớ không muốn ngày này năm sau là ngày giỗ của tớ đâu.- Vĩnh liếc Hải Long đùa mà trong lòng như có lửa đốt.
Mặt Long đỏ bừng, vội lên mô tô phóng thẳng cùng với Gia Bảo và Tú Anh. Nhật Vĩnh leo lên xe của cậu, gọi nó:
- Nè, lên đi, cô không về à?
- Á, có chứ. Chờ xíu, tôi tới liền.
Nó chạy vội đến, leo lên xe, không quên nhắc rằng đi chầm chậm thôi không tai nạn đấy. Bỏ ngoài tai lời nó của nó, Nhật Vĩnh cố tình phóng xe thật là nhanh, theo bản năng sinh tồn “tham sống sợ chết” vốn có của con người, tay nó quàng qua ôm chặt lấy Nhật Vĩnh. Vào lúc ấy, hình như có một nụ cười thoáng qua trên môi cậu………
Thấm thoắt đã một tháng trôi qua với bao kỉ niệm vui buồn đáng nhớ của tụi nó. Chiều nay, khi nó đang đọc sách ở nhà cùng Nhật Vĩnh thì có chuông điện thoại reo. Đó là cuộc gọi từ một chị giúp việc chuyên dọn dẹp phòng nó. Hoàng Linh nhấc máy nghe thì một giọng nói hốt hoảng vang lên đầu dây bên kia:
- Tiểu……tiểu thư. Bức ảnh bà…….bà chủ………biến mất rồi ạ.
Nó sửng sốt:
- CÁI GÌ? CHỊ NÓI BỨC ẢNH MẸ TÔI MẤT RỒI Ư? RỐT CUỘC LÀ SAO?
- Thưa, hôm nay tôi vào phòng tiểu thư quét dọn như thường lệ thì nhìn lên bàn không thấy bức ảnh đâu nữa ạ. Mọi hôm nó vẫn ở đó mà.
- Chết tiệt, tôi biết rồi, tôi sẽ về nhà ngay.
Cúp máy, nó quơ vội chiếc áo khoác rồi chạy xuống dưới lầu. Thấy nó vội vã như thế, Nhật Vĩnh có linh cảm không hay, liền gọi cho bạn cậu rồi đuổi theo. Tại nhà nó:
- TIỂU THƯ ĐÃ VỀ!!!- Các chị giúp việc chào nó.
Nó không để ý, chạy nhanh lên phòng. Trong phòng, đồ đạc vẫn còn y nguyên, không xê dịch một mm nào cả, chỉ duy nhất một điểm thay đổi. Đó là bức ảnh của người mẹ kính mến luôn được nó đặt ngay ngắn trên bàn đã mất tích. Sắc mặt nó ngày càng tái mét vì tức giận. Nó không có kí ức nào về mẹ nó cả, tấm ảnh ấy là quà sinh nhật lúc 5 tuổi do ba nó tặng, nhằm xoa dịu phần nào nỗi đau to lớn của nó. Đảo mắt nhìn xung quanh, lục tìm mọi ngõ ngách, nó vẫn không tìm thấy. Huy động hết người làm trong nhà, người tìm lầu trên, người tìm lầu dưới. Sau một tiếng đồng hồ, tất cả vẫn không thấy tăm hơi tấm ảnh đâu hết. Lúc đó, anh hai và 2G đến. Thấy nó mồ hôi mồ kê nhễ nhại, khuôn mặt thì biến sắc, Gia Bảo không dám đụng đến nó, bởi khi tức giận thì nó cực kì đáng sợ, y như trái bom nổ chầm chậm chầm chậm vậy, liền hỏi chuyện một chị giúp việc. Nghe kể, anh nó cũng giận dữ, không ngờ có kẻ dám chạm đến bức ảnh duy nhất của mẹ anh (tại bà Ngọc không thích chụp ảnh). Vừa lúc đó, thấy huyên náo, Mrs.Maria bước xuống lầu, ngạc nhiên khi thấy nó, liền hỏi:
- Hoàng Linh, con về làm gì thế?
- Nhà tôi, tôi không có quyền về sao?.- Chợt nghĩ ra điều gì đó, nó quay sang:
- Mọi người đã tìm trong phòng bà ta chưa vậy?
Các chị giúp việc nhìn nhau rồi đồng thanh:
- CHÚNG TÔI KHÔNG DÁM, THƯA TIỂU THƯ!
- Vớ vẩn, có gì mà không dám. Tôi đã cho phép, ai dám cản?- Nói rồi nó bước thẳng lên phòng bà Maria.
- Ơ, Linh, con làm gì thế? Sao lại vào phòng mẹ vô cớ thế hả?- Bà ta đuổi theo.
Đến trước cửa phòng, nó xô cái “Rầm!”, thầm nghĩ có lẽ bà ta là thủ phạm. Nhưng lục tung cái phòng chói lóa kia lên, nó vẫn không tìm thấy bức ảnh, ngoài một đống trang sức bằng vàng. Thấy nó không thu lượm được gì, Maria cười đểu:
- Sao? Con có tìm thấy kim cương trong này không? Mẹ đoán hình như có ai nợ mẹ lời xin lỗi đại loại vì nghi ngờ người tốt vô cớ hay vì xông vào phòng người khác mà không xin phép đó ha?
Nó sầm mặt lại:
- Bà còn nói thêm câu nữa là tôi cho bà sống dở chết dở đó!
Rồi nó xuống phòng khách, ngồi lên ghế suy nghĩ. Anh nó liền bảo:
- Hay trộm lẻn vào nhà lấy rồi?
- Vớ vẩn, nhà cậu an ninh chặt chẽ như thế, tấm ảnh lại không đáng tiền, ai lấy chứ?- Tú Anh phản bác.
- Ai nói không có giá trị, bức ảnh đó được đặt trong một cái khung bằng vàng nguyên chất đó. Giá trị phải đến 4 tỉ chứ chẳng chơi đâu!- Gia Bảo đăm chiêu.
- Cái……..cái gì? 4 tỉ? Trời đất, nhà giàu có khác. Vậy chắc trộm nó không sợ chết, lẻn được vào nhà rồi lấy đi rồi.- Nhật Vĩnh kinh ngạc.
- ……….Không……..nhất định Maria là thủ phạm.- Nó quả quyết.
- Em dựa vào đâu mà chắc chắn thế? Mấy ông vệ sĩ nói là từ tối qua đến giờ đâu có ai ra khỏi nhà đâu, mà em đã tìm kĩ mọi ngóc ngách trong phòng bà ta rồi còn gì.
Nhưng……..em vẫn có cảm giác là Maria là người lấy trộm. Giác quan thứ sáu mách bảo em thế đấy!
- Vậy thì 100, à không, 200% vụ này do trộm gây ra rồi. Mỗi lần em bảo có giác quan thứ sáu là kết quả lại chẳng hoàn toàn ngược lại đấy thôi. Này nhé, nhớ hồi em mới 7 tuổi không? Em bảo rõ ràng cô giáo là người ngoài hành tinh, giác quan thứ sáu nói với em thế. Hỏi thẳng mới vỡ lẽ rằng cô cầm bộ não người giả ở phòng sinh học, em lại tưởng thật, nói cô ăn cắp não của con người để về hành tinh nghiên cứu. Rồi còn lần em học lớp 9 nữa, em bảo một thằng bạn cùng lớp thích em, cũng lại do giác quan thứ sáu nói thế. Kết quả là thằng nhóc thích cô bạn của em, nên mới nói chuyện nhiều với em để em nói tốt về nó. Nói chung là còn hàng tá chuyện khác nữa mà anh không thể liệt kê hết ra được. Vụ này anh nghĩ tại em ghét Maria nên “giác quan thứ sáu” mới mách bảo em thế thôi.- Anh nó lắc đầu.
Thichtruyen.vn - Thích Là Đọc, Đọc Là Thích :D
Nó vẫn mặt dày cãi lại:
- Nhưng lần này khác. Maria là thủ phạm lấy cắp bức ảnh của mẹ mà. Em chắc chắn 300% luôn. Đợi đấy, em sẽ chứng minh cho anh coi.
Rồi nó leo lên phòng, đóng cửa lại suy ngẫm. Gia Bảo thở dài, tự hỏi không biết ảnh người mẹ thân yêu của anh giờ đang ở chốn nào………………
Buổi tối, trong bữa ăn, nó kể chuyện cho Mr.Lê rồi sẵn tiện xin ở lại vài ngày luôn. Nghe xong, khuôn mặt ông tím đỏ vì tức giận, ba nó đập tay xuống bàn:
- THẬT TO GAN, TA MÀ BIẾT AI LẤY TRỘM, KẺ ĐÓ SẼ SỐNG KHÔNG YÊN ĐÂU!!!
- MAU TRẢ BỨC ẢNH CHO TÔI! TÔI ĐÃ NGHE THẤY HẾT RỒI!!!
Nào ngờ mặt bà ta chỉ hơi biến sắc rồi trở nên hồng hào trở lại, nhếch môi cười:
- Thế thì sao? Con có chứng cứ là mẹ đã lấy không? Nên nhớ, đến tận bây giờ con vẫn chưa tìm được bức ảnh, làm sao chứng minh mẹ là thủ phạm được? Chẳng lẽ chỉ với một lời nói vu vơ của mẹ, con có thể kết tội mẹ được sao?
Tuy đang rất bực mình nhưng nó phải công nhận bà ta nói đúng. Không có chứng cớ thì làm sao pháp luật chấp nhận lời tố cáo của mình? Nhất định phải tìm ra được tấm ảnh của mẹ đã. Mấy bác vệ sĩ đáng tin đã làm việc ở đây phải trên 6 năm khẳng định rằng từ hôm đó đến nay không có ai bước ra ngoài nửa bước ngoại trừ ngài chủ tịch và thiếu gia. Mà nó đã tìm khắp nơi trong ngôi nhà rồi. Vậy chắc chắn bức ảnh đó đang ở đâu đây, ngay chính căn phòng này thôi. Nó liền bước tới, ngồi lên giường của bà ta rất tự nhiên, đảo mắt khắp nơi. Mrs.Maria có vẻ rất tự tin về chỗ giấu của mình, thản nhiên nhìn nó tìm kiếm mà quên rằng chỉ số IQ của nó cao đến 190…………..Sau khi nắm bắt được căn phòng bà ta, nó chợt nhận ra một điều rất lạ. Đó là chậu hoa phong lan được treo bên cửa sổ trông có vẻ hơi ủ rũ. Gần một tuần trước, khi vào phòng Maria kiểm tra lần đầu tiên, nó còn nhớ chậu hoa vẫn rất tươi tốt. Một điều gì đó chợt lướt qua trong đầu nó tựa như làn sương mỏng manh mờ ảo xuất hiện vào buổi sáng. Nó liền chạy đi lấy cái bay rồi tiến gần đến chậu hoa. Mrs.Maria bỗng tái mét, lại cản trở nó:
- Con làm gì thế? Chậu……chậu hoa đó quý lắm đấy, con đừng làm bậy!
Càng ngăn cản, nó càng muốn làm tới. Một lớp, rồi hai, ba lớp đất mỏng được đào lên. Khi chiếc bay tiến đến gần đáy chậu, chợt nó chạm vào cái gì đó cưng cứng. Nhẹ nhàng dùng tay bới lớp đất xung quanh ra, nó thấy một điểm vàng lóe lên trong ánh nắng mặt trời. Đó chính là cái khung bằng vàng vẫn đang che chở cho tấm ảnh mẹ nó trông thật hiền hậu. Vừa mừng vừa tức, nó liếc bà ta:
- Sao? Thế này đủ làm hài lòng bà rồi chứ?
- Ơ? Bức ảnh đó………..mẹ mới chỉ thấy lần đầu thôi. Có lẽ có người muốn hại mẹ đó. Mẹ thật sự không biết về tấm ảnh đó mà.- Maria “ngơ ngác” nhìn nó thật ngây thơ.
- Chắc vậy đó ha. Chắc tại bà ác độc quá nên có người muốn hại bà đó. Nhưng dù sao chuyện này cũng dễ giải quyết thôi. Trên mặt kính vẫn thấy dấu vân tay mờ mờ này, chỉ cần đem cho cảnh sát đối chiếu là xong hết. Để xem nào, tội trộm đồ của người khác phạt như thế nào ấy nhỉ? À, đúng rồi
Nói rồi nó cầm bức ảnh đi ra. Chợt sau vài giây suy nghĩ, Maria vội chặn nó lại, nức nở nước mắt cá sấu:
- ……Là….là mẹ, mẹ đã lấy. Thực ra tại hôm bữa vào phòng con, mẹ thấy bức ảnh nên cảm thấy ganh tị nên mới trộm thôi. Cho mẹ xin lỗi, làm ơn đừng nói với cảnh sát, nhất là với ba con. Con bảo mẹ làm gì, mẹ cũng làm mà.
- ………………………Hừ, dù sao thì cũng đã thấy bức ảnh. Tôi tha cho bà chuyện lấy cắp. Nhưng……..bà phải dọn đồ đạc ra khỏi nhà tôi NGAY LẬP TỨC.
- Sao? Ngay bây giờ ư? Ra khỏi nhà thì mẹ biết lấy gì sống chứ? Làm ơn……..hức……….đừng đuổi mẹ đi mà, mẹ hứa……..hức………sẽ không làm gì sai trái, tổn thất đến con nữa đâu, làm ơn đừng đuổi mẹ,………hức…….đừng đuổi mẹ……hức…….- Bà ta vẫn nức nở, quỳ xuống van xin nó.
- Không, tôi không muốn bà sống trong căn nhà đẹp đẽ mẹ tôi đã từng sống này. Làm ơn đi ngay cho, đồ đạc của bà tôi sẽ cho người sắp xếp. 10 phút sau, đừng để tôi thấy mặt bà trong căn nhà này nữa, tôi và cả mẹ tôi cũng sẽ không thích đâu.- Nó vẫn quả quyết rồi bước về phòng, để lại Mrs.Maria đang khóc lóc rất thảm thiết………………..
Ở trên phòng, nó đăm chiêu nhìn ra cửa sổ. Thấy Maria lểu thễu ra đi, nó thầm nghĩ: “Tạm biệt………Và………….KHÔNG HẸN GẶP LẠI NHÁ!” rồi quơ đại một cuốn sách trên bàn tung lên cao, hét lớn: “ CUỐI CÙNG CŨNG ĐUỔI ĐƯỢC BÀ TA RỒI! HURA!!! HURA!!! HOÀNG LINH VẠN TUẾ, HURAY!! HURAY!!!”, cười thật mãn nguyện mà không biết rằng, đứng ở ngoài cổng, Maria đang chiếu một ánh mắt chứa đầy căm thù đến căn phòng của nó, lẩm bẩm: “ Nhất định tao sẽ làm cho mày sống dở chết dở, mãi mãi sống trong đau khổ. Hãy đợi đấy!”……………
…………………………………………�� �……..
Tối đó, nó kể cho mọi người chiến công của mình. Anh nó hơi xấu hổ vì đã nghi ngờ suy đoán của nó nhưng rồi cũng rất vui khi bà ta sẽ không sống trong ngôi nhà mà mẹ anh rất yêu mến này nữa. Còn Mr.Lê thì phải suy nghĩ một chút, dù sao trên danh nghĩa Maria cũng là vợ ông, làm thế chẳng phải rất tàn nhẫn sao, nhưng khuôn mặt phúc hậu của bà Lan chợt lướt qua rồi đọng lại trong đầu ông khiến Mr.Lê không còn lo nghĩ gì thêm được nữa. Bởi lẽ lúc này, ông chỉ có ý nghĩ duy nhất là làm sao có thể “tiến triển” với bà ấy một cách nhanh chóng. Như đọc được suy nghĩ của ba mình, nó liền đề xuất:
- Ba này, ba làm việc mệt nhọc như thế, sao không mời Mrs.Lan đi dạo quanh công viên để giảm stress?
- Uhm…………con nói cũng đúng. Nhưng sợ bà ấy không muốn đi với ba thôi.
- Thì………..ba cứ lấy chức chủ tịch mà bắt bác Lan đi cho con. Mà con nghĩ bác ấy sẽ không từ chối đâu. Ba cứ gọi điện đi, còn lại con sẽ “lo liệu” hết.- Nó nháy mắt với ba nó.
Ba nó mỉm cười, liền rút điện thoại đi ra ngoài vườn gọi điện (sao phải lén lút vậy ta!?). Anh nó liền hỏi:
- Ủa? Em và ba đang có âm mưu gì thế hả?
- Hì hì, em đang tác hợp ba với mẹ Ly đó mà!
- Mẹ của Ly? Em đã gặp bà ấy chưa mà muốn tác hợp?
- Anh khỏi lo đi. Em đã chấm là không sai vào đâu được. He he, tối nay sẽ có chuyện lãng mạn xảy ra ở công viên đây.- Nó vừa xoa xoa tay vào nhau vừa cười thật nham hiểm .
…………………………..……………… ………………………
Khoảng 8:00pm. Tại một chiếc ghế đá, Mr.Lê và Mrs.Lan đang im lặng ngồi ngắm sao trời. Tuy mắt hướng lên bầu trời lấp lánh kia nhưng lòng cả hai lại đang hướng về nhau. Là đàn ông thì cần phải chủ động, thế là ông Lê lén lút “vô tình” đặt bàn tay trái của mình lên bàn tay phải của bà Lan. Chưa kịp phản ửng lại, bỗng “Bụp……………..Chíu……….Chíu…�� �……Đoàng……….Đoàng………………C híu……….”. Những chùm pháo hoa nhiều màu sắc do nó bố trí được bắn lên khiến bầu trời sáng rực rỡ. Trong giây phút lãng mạn đó, ông Lê nhân cơ hội, quàng tay qua “ôm eo” bà Lan làm bà kêu lên: “ Chủ tịch….!”. Mr.Lê liền ghé miệng sát vào tai Mrs.Lan, thì thầm: “Đừng gọi là chủ tịch, hai tiếng “ông xã” nghe hay hơn nhiều!”. Và…..đúng lúc pháo hoa được bắn lên trời tạo thành dòng chữ ngọt ngào: “I LOVE YOU!” thì một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên thật dịu dàng: “Vâng………………….ông xã!!”…………….
Sáng hôm sau, tâm trạng nó rất vui vì đã mai mối thành công cho ba nó và mẹ Ly, nó liền gọi điện cho Tú Quỳnh, Ly và bảo anh nó cùng Nhật Vĩnh, Hải Long, Tú Anh cùng đi picnic tại biệt thự của Mr.Lê. Cả sáng hôm đó, cả nhóm chơi rất vui vẻ. Đến trưa, nó cùng hai cô gái còn lại chuẩn bị bữa trưa. Các cậu con trai thì dọn dẹp bàn ghế, chọn chỗ râm mát để ngồi. Dọn thức ăn ra bàn, nó giới thiệu luôn:
Tú Anh vội đẩy dĩa thịt sang cho Hải Long. Hải Long lại đẩy sang cho Nhật Vĩnh (cả hai đều có “diễm phúc” thưởng thức tài nghệ của Tú Quỳnh rồi mà). Nó thấy lạ, hỏi:
- Các anh sao thế? Sao cứ nhường nhau món của Quỳnh thế?
- Đơn giản và dễ hiểu. Tụi anh không muốn chết.
- Nè nè, anh nói vậy là sao? Món của em ăn vào là cơ thể nó lâng lâng và mát lạnh chứ chết chóc nỗi gì?- Tú Quỳnh lườm Tú Anh.
- Ờ, lâng lâng vì được lên thiên đường, mát lạnh vì được nằm trong nhà xác đó mà.- Hải Long lắc đầu.
- Ủa, em có thấy món thịt kho tàu này có vấn đề gì đâu?- Nó ngơ ngác.
- Vậy anh hỏi em vài câu nhé. Thịt này là thịt heo đúng không?
- Vâng.
- Thịt heo khi kho chín có màu nâu nâu đúng không?
- Vâng.
- Vậy thịt trong dĩa này có màu gì?
- …….uhm…..Màu hơi đỏ đỏ.
- Vậy…………..?
- Ý anh là thịt chưa chín hả? Không dám đâu, bạn ấy nấu trong nửa tiếng lận, không cháy là phước đức rồi đó.
- Vậy trường hợp thứ hai là………………….?
Nó ngẫm nghĩ, chợt quay sang hỏi Ly một cách thật nghi ngờ:
- Ly! Cậu nêm những gì vào đây vậy?
- Uhm…….thì nước mắm, mì chính, muối và…….à, một “tí” ớt nữa.
- Một tí ở đây là bao nhiêu?
- ……………..Lúc đầu tớ chỉ định bỏ một thìa thôi, nhưng….chẳng may…….tớ lỡ tay, nguyên hũ ớt rơi vào trong hết luôn. Nhưng mà chắc không cay lắm đâu.- Ly cười.
- What the……….? Một hũ ớt to bằng chai nước khoáng ấy đổ hết vào đây rồi mà cậu bảo không sao á? Ăn vô khéo người bốc hỏa, tai phì ra khói, miệng thét ra lửa quá!- Nó sửng sốt.
Chợt nghĩ ra điều gì, nó cầm dĩa thịt bỏ ngay trước mặt anh hai, kèm theo nụ cười thật tươi:
- Anh hai! Anh thích ăn cay lắm mà, ăn thử món này đi.
- Cái gì…………em bảo anh ăn……..- Anh nó chưa dứt câu thì thấy nó vươn vai, bẻ tay:
- Tự dưng thấy ngứa tay thế nào ấy nhỉ?
Gia Bảo đang định nói thêm câu nữa thì bắt gặp ánh mắt của Tú Quỳnh trông buồn buồn. Cô buồn không phải vì anh hai và Hải Long chê món của cô, mà vì đến cả người cô yêu - Gia Bảo cũng không thích món của cô. Anh nó chợt thấy chạnh lòng mà không hiểu lí do, liền gắp một miếng thịt lên bỏ vào miệng, nhai nhai rồi phán:
- Đâu có cay lắm đâu mà ai cũng chê hết dzậy? Chỉ hơi the the thôi mà.
- CÁI GÌ? CHỈ HƠI THE THE THÔI SAO?- Tú Anh và Hải Long đồng thanh.
- Uhm……….ngon mà.
- Cậu không phải là người, là quái thú, là tên không có vị giác.- Tú Anh lẩm bẩm.
Anh nó cười. Vẫn nụ cười tỏa ánh nắng mặt trời sưởi ấm cho trái tim Tú Quỳnh. Cô bé cũng cười, nụ cười hạnh phúc khiến những tế bào thần kinh Gia Bảo như đang nhảy múa vì vui mừng………….Hết bữa ăn, Tú Quỳnh và Ly vào rửa bát, còn nó thì dọn dẹp bàn ăn. Thấy bóng Tú Quỳnh vừa biến mất, Gia Bảo chạy một mạch vào phòng khách, xách ca nước lên tu lấy tu để. Đứng ngoài cửa, nó hỏi nhỏ:
- Anh……………..thích Tú Quỳnh à?
Câu hỏi của em gái khiến Gia Bảo suýt sặc nước ra sống mũi. Đặt ca nước xuống, ngẫm nghĩ một lát, anh nó trả lời:
- Không biết. Có lẽ vậy…………..
- Vì sao?
- ……………Cái này không biết thật.
- Vì em gái tớ đẹp à?- Tú Anh bước vào.
- Chỉ những kẻ ngốc như cậu mới nói thế!
- Vậy…….vì sự trong sáng của nó à?
- ………….Chỉ những kẻ ngốc như tớ mới nói thế.- Anh nó mỉm cười.
- Ha ha ha, hay quá! Vậy từ nay tớ được gọi cậu là em rồi.
- Ai cho phép?
- Pháp luật cho phép.
Anh nó phì cười. Nhưng vui chưa dứt thì buồn đã tới. Vừa lúc đó, chuông điện thoại của Tú Anh reo: “Cậu chủ………..cậu mau về ngay đi. Bà chủ………..bà chủ nguy kịch lắm…….Cậu và cô chủ mau đến bệnh viện Y đi!”. Sững sờ, Tú Anh vội vào kéo em gái đến bệnh viện ngay lập tức. Thấy khuôn mặt biến sắc của bạn, Gia Bảo cùng mọi người vội đuổi theo………..
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Tại bệnh viện Y:
Mọi người đang chờ ngoài phòng phẫu thuật. Ai cũng lộ rõ vẻ buồn rầu, lo lắng. Tú Anh đứng chờ ngoài cửa mà lòng đang rối bời. Tú Quỳnh thì thẫn thờ ngồi xuống ghế, ánh mắt xa xăm nhìn vào cửa phòng. Nó thầm cầu nguyện thượng đế. 1 tiếng…………..2 tiếng……….trôi qua, vẫn không động tĩnh. 15 phút sau, bác sĩ phẫu thuật đi ra. Gỡ bỏ chiếc khẩu trang trắng, ông cúi mặt, gửi lời xin lỗi mà ông ít khi phải thốt ra đến tụi nó. Với một tâm trạng hoảng loạn, Tú Quỳnh không tin được mẹ mình đã ra đi, cô bé òa khóc. Thấy vậy, lòng Gia Bảo rất đau. Cậu ôm chầm lấy Tú Quỳnh, an ủi. Cô bé khóc to hơn, nức nở hơn trong vòng tay của Gia Bảo………………….
Nhưng thật may sau cơn mưa trời lại sáng. Được sự động viên, an ủi của nó, Ly và nhất là từ Gia Bảo, Tú Quỳnh dần yêu đời trở lại.…….Khoảng nửa tháng sau, lễ đính hôn giữa Mr.Lê và Mrs.Lan được tổ chức thật linh đình (hai người cũng quen nhau được hơn 20 năm rồi còn gì). Sau buổi lễ, cô dâu tung bó hoa lên trời. Chẳng hiểu may rủi thế nào, bó hoa lại rơi trúng tay Tú Quỳnh. Khuôn mặt cô bé và Gia Bảo thoáng ửng hồng. Họ biết có ai đó đang lấm lét nhìn mình……
Một tuần nữa trôi qua trong sự hạnh phúc, bình yên của những người thân bên cạnh nó cho đến tối nay………….Nhật Vĩnh đang tắm. Buồn chán, nó ra ngoài đi dạo. Đi được một đoạn, nó chợt cảm thấy có ai đang theo dõi mình, liền quay lại. Bỗng có một bóng đen đứng ở trong hẻm chạy ra bịt miệng nó bằng thuốc mê rồi lôi vào một chiếc xe ô tô. Khi con mắt đang dần khép lại bởi sự tác động của thuốc, hình như nó nhận ra người đàn bà ngồi trong xe. Đó là Maria…………
- THIẾU GIA………THIẾU GIA………CÓ CHUYỆN LỚN RỒI, TIỂU THƯ………..CÔ HOÀNG LINH……BỊ BẮT CÓC RỒI…..!!!!!- Tiếng chị giúp việc hất hải chạy từ bên ngoài vào.
- Chị bình tĩnh lại đi! Sao chị biết em tôi bị bắt cóc?- Gia Bảo cũng hốt hoảng.
- Dạ………..có người đưa tôi cái này.
Vừa nói chị giúp việc vừa đưa ra một bức thư và…..chiếc dây chuyền bằng bạc nó luôn đeo. “Con bé Hoàng Linh đang ở trong tay chúng tao. Khi mày nhận được bức thư này, có lẽ áo con bé đang bị bứt cúc đấy! Mà cũng đừng trách tụi tao. Có người sai tụi tao làm việc này, bức thư này cũng là do người đó kêu viết. Tại tụi tao cần tiền quá thôi. Để hút chích ấy mà. À, hay là tao cho con bé xinh xinh này một mũi kim nhỉ? Ha ha ha ha…………”. Đó là nội dung của bức thư. Gia Bảo nghiến răng, xé vụn tờ giấy, gọi điện cho bạn anh và cho tất cả mọi người đi tìm. Bảo không nói với ba và dì, sợ làm hai người kinh động. Khi nhận được điện thoại, cả Hải Long và Nhật Vĩnh đều đứng người. Cả hai rất sợ cô bé ấy xảy ra chuyện gì.
Nhảy lên chiếc xe mô tô phân khối lớn, Hải Long và Nhật Vĩnh vội vàng đi tìm khắp những nơi mà bọn côn đồ thường hay lui lại. Cả chục phút sau, vẫn chẳng thấy tăm hơi cô bé đâu, mồ hôi trên trán Nhật Vĩnh nhễ nhại. Mặc dù gió rất mạnh nhưng chẳng thể xoa dịu cái lửa đang bùng cháy trong lòng cậu. Trong lúc ấy, tại một căn phòng trọ cực kì tồi tàn, Maria cũng đứng ngồi không yên. Khuôn mặt lúc nhí nhảnh lúc lạnh lùng của Hoàng Linh cứ quanh quẩn trong đầu bà. Cái tốt trong con người ấy chợt xuất hiện mạnh mẽ, lấn át đi suy nghĩ ích kỉ, độc ác kia. Vội bấm số cho Hải Long, Maria vừa khóc vừa giải thích tất cả và không quên nói địa chỉ của tụi nghiện ngập cho cậu. Gác máy, Maria ngồi sụp xuống, cảm giác tội lỗi, lo sợ cứ dâng lên trong người bà ta, Maria thầm nguyền rủa sự ác độc trong con người mình. Bà ấy lại khóc, cầu mong nước mắt sẽ cuốn đi tất cả……...
Phóng xe như bay tới đó, lòng Hải Long không khi nào không cầu nguyện cho người con gái cậu yêu. Tới nơi, cậu xông thẳng xe mô tô vào trong khiến cánh cửa đổ sập. Thật may mắn, bọn khốn vẫn chưa kịp làm gì Hoàng Linh. Chúng đợi cô bé tỉnh lại rồi mới hành động. Âm thanh đầu tiên Hải Long nghe khi đáp chân xuống đất là tiếng la hét của nó: “Buông ra!! Các người làm cái quái gì thế hả!??? Đừng chạm vào người tôi!!!!! Thả ra!!!!!!!”. Tức giận, Long chạy thẳng tới, tung một cú đá cho tên đang cởi áo nó. Cả bọn, khoảng 5,6 đứa gì đấy, vội đứng dậy, bao vây cậu. Nhưng bọn tép riu này thì có là vấn đề gì? Chỉ trong 2 phút, cậu đã cho chúng máu me bê bết, thâm tím mặt mày. Sau khi gọi cảnh sát và xe ô tô, Hải Long bế luôn nó lên, bước ra ngoài xe, đưa về nhà cậu. Tự dưng nước mắt lăn dài bên má nó. Nó khóc không phải vì sợ, cũng không phải vì mất danh dự, càng không phải vì bị cởi áo. Nó khóc vì lòng nó đau, đau như cắt. Thấy người đang bế mình không phải là người mình đợi chờ, không phải là vị hôn thê lạnh lùng nhưng chu đáo của nó, thế là nó khóc. Nó biết mình ích kỉ nhưng nó không ngăn được dòng nước mắt cố trào ra từ khóe mi nó. Đau lòng, nó ôm chặt lấy cổ Hải Long, òa khóc. Mỗi giọt nước mắt của nó thấm vào áo Hải Long, cậu lại có cảm giác ruột mình bị cắt thêm một khúc nữa. Đặt nó vào trong xe, nó vẫn khóc. Không muốn nghe tiếng nó buồn như thế, Long quát lớn:
Trong tim tôi chỉ có cô thôi đồ ngốc - Chương 19CÔ CÓ THÔI NGAY KHÔNG?
Biết rằng giọng nói ân cần kia chẳng phải của Nhật Vĩnh, nó lại bật khóc. Cứ thế, nó nức nở, thổn thức trong vòng tay ấm áp, an toàn của Hải Long rồi thiếp đi vì quá mệt…………….Nhìn cô bé non nớt, đáng yêu ngủ ngoan trong lòng mình, Long bất giác mỉm cười hạnh phúc…………..
Về đến nhà, đặt nó lên giường, cậu chưa vội gọi điện cho Gia Bảo. Nó ngủ nhưng nước mắt vẫn rơi và đọng lại bên mi mắt. Thấm giọt nước mắt trong suốt như pha lê của người con gái dễ thương đang nằm trên giường mình, Hải Long cúi xuống, thầm thì:
- Anh……….thích em. Rất nhiều……..
Đúng lúc đó…………
Đúng lúc đó, phải, đúng lúc Hải Long thầm thì điều ngọt ngào bên tai nó, nó lại lẩm bẩm nói mơ:
- Nhật Vĩnh………….Nhật……Vĩnh……
Lời nói vô tình của nó đã làm tan nát cõi lòng Hải Long. Nghe nó gọi tên đứa bạn thân của mình, Hải Long sững sờ, ngạc nhiên và……đau khổ. Trong mơ cậu cũng không thể nghĩ rằng nó lại thích Nhật Vĩnh – một con người lạnh lùng và kiêu ngạo. Cậu càng không thể nghĩ rằng người gặp nó trước, người ân cần với nó nhất, là cậu, lại không hề có dấu ấn nào trong trái tim nó. Nhìn cô bé đáng yêu vừa từ chối cậu một cách tuy gián tiếp mà nhẫn tâm kia, Hải Long bất giác nhếch môi cười. Cười trong đau khổ………Cười trong tủi nhục……….Cười vì mất nó………..Sau nửa tiếng suy ngẫm, mà đối với cậu như nửa thế kỉ, Hải Long rút điện thoại, gọi cho Nhật Vĩnh………….Cúp máy, Nhật Vĩnh như con cá mắc cạn vừa được thả xuống nước trở lại, tức tốc đến nhà Hải Long. Đến nơi, cậu đã bị đôi mắt ganh tức giữ mình lại:
- Cậu thích Hoàng Linh?
Đứng hình vì câu hỏi đó, Nhật Vĩnh không trả lời. Cậu biết mình thích cô bé rất nhiều, nhưng lại chẳng dám nói ra với Hải Long. Bằng sự nhạy cảm của mình, Vĩnh biết Long cũng thích cô bé. Sự im lặng khiến Hải Long rất bực mình. Cậu nói mà như hét:
- CẬU CÓ THÍCH HOÀNG LINH KHÔNG?
Có hay không? Nói thật ư? Hay dối lòng mình? Đầu óc Nhật Vĩnh rối bời. Cậu không thể kiểm soát trí óc mình được nữa. Thần kinh tê liệt, cái miệng của cậu chợt thốt lên mà không có sự điều khiển nào:
- Có. Tớ thích cô bé.
Bất chợt Hải Long cười lớn khiến Nhật Vĩnh ngơ ngác. Rồi chỉ trong vài giây, cậu nhận được một cú đấm đanh thép chứa đựng nỗi đau từ Hải Long. Dứt điểm, Long kéo cậu dậy, mỉm cười:
- Tớ chỉ mong câu nói đó. Cú đấm vừa rồi là tình cảm của tớ dành cho Hoàng Linh, tớ nhường lại cậu.
- Tại sao? Cô bé nói gì với cậu à?
- ……………………Không cần biết. Tớ chỉ tốt bụng được đến mức này thôi.- Hải Long cúi đầu, hình như cậu rất buồn.
Nhật Vĩnh nhìn thằng bạn thân của mình mà lòng như tê dại. Cậu biết cậu rất xấu xa, ích kỉ khi thú nhận tình cảm của mình dù biết Hải Long cũng thích nó. Nhưng làm sao có thể chia sẻ, san bớt cái thứ mà người ta gọi là “tình yêu”? Xin lỗi và cảm ơn Long, Nhật Vĩnh vội bước lên gặp nó, để lại thằng bạn đang ngồi sụp xuống nền nhà trong nụ cười đầy khổ sở………….
Nó vẫn đang ngủ. Thấy gương mặt thiên thần kia cuối cùng cũng đã xuất hiện lại trước mắt mình, Nhật Vĩnh khuỵu xuống bên giường, trách nó:
- Sao em lại bỏ đi lung tung thế hả? Em mà gặp nguy hiểm thì “chồng” em biết làm sao? Đừng để anh hoang mang vậy lần nữa nhé, “vợ yêu” của anh!
Rồi cậu hôn nhẹ lên trán nó, sau nắm chặt tay nó, dường như sợ nó bỏ đi đâu mất (thằng hâm, người ta đang ngủ thì đi đâu được?). Bất chợt, cảm giác được hơi ấm quanh mình, nó mở mắt. Thấy Nhật Vĩnh đang ngồi trước mặt, nó vui lắm. Nhưng vội giấu cảm xúc, nó rụt tay lại, ngoảnh đầu sang bên kia, lạnh lùng:
- Giờ anh đến đây làm gì? Tôi tưởng anh đang mở tiệc ăn mừng vì tôi đã biến mất rồi chứ.
Mặc dù biết nó đang hiểu lầm vu vơ nhưng Nhật Vĩnh không khỏi không tự ái. Cậu kéo Hoàng Linh lại, nói:
- Tại sao anh lại vui mừng? Em có biết nghe tin, anh đã lo lắng thế nào không? Cả tối anh đã chạy đi tìm em như một thằng điên. Trong đầu anh, trong tim anh, trong máu anh như sôi sục một ý nghĩ duy nhất, đó là phải tìm được em.
Nghe thế, nó cũng bực tức, nước mắt cứ ứa ra:
- Vậy tại sao người tìm thấy tôi lại là Hải Long? Anh có biết tôi buồn tới mức nào không? Hức…..anh không hề tìm tôi…………anh là người chồng tồi tệ nhất……..hức………tồi tệ nhất!!!
Vừa nói, nó vừa đưa tay lên quẹt nước mắt. Lòng Nhật Vĩnh như thắt lại, cậu ôm chầm lấy nó:
Thichtruyen.vn - Thích Là Đọc, Đọc Là Thích :D
- Ừ, anh là người chồng tồi tệ. Anh không lo được cho em. Em là vị hôn thê của anh, sau này sẽ là vợ anh, vậy mà anh không lo được cho em. Đến cả một cô gái nhỏ bé, đáng yêu như em mà anh cũng không bảo vệ được. Anh là thằng đàn ông tồi tệ…………Đừng khóc nữa, em khóc anh cũng đau lòng lắm…………
Được dỗ dành ngọt ngào, lòng nó cũng dịu đi phần nào (dễ bị dụ thía!). Khi nước mắt khô rồi, Nhật Vĩnh nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn cần được che chở của nó, dẫn nó đi về, không quên cám ơn Hải Long một lần nữa. Nó thì mỉm cười thay cho lời cảm ơn. Nụ cười sáng như sao trời kia làm cho lòng Hải Long tê tái. Lại thấy hai người đang nắm tay nhau, Hải Long biết chắc rằng mình đã thực sự hết hi vọng. Cậu thầm nhủ bản thân rằng cậu và nó “có duyên mà không có phận”, hãy cố xóa hình bóng nó trong trái tim đang vỡ tan của mình đi……………Trong tim tôi chỉ có cô thôi đồ ngốc - Chương 20
Sáng hôm sau, ngồi trên ghế sô pha ấm áp mà lòng nó như đang sôi sục. Chỉ một tiếng nữa thôi, Maria sẽ lên máy bay về nước. Thà nó chưa biết chuyện, đằng này nó lại nghe Hải Long kể hết rồi. Lòng nó thực sự đang rất phân vân và đầy mâu thuẫn. “Mình có nên đi tiễn bà ấy không?” “Không, bà ta là người hại mình cơ mà!” “Nhưng…………cũng chính con người ấy đã cứu mình…………” “Ôi, điên mất thôi, phải làm sao đây?” “Thực ra, suy đi ngẫm lại, Maria cũng tốt bụng đấy chứ…….” “Nhưng bà ta đã trộm ảnh mẹ mình, lại còn dám chôn bức ảnh yêu dấu, quý giá ấy dưới đất nữa chứ, không tha thứ được……….”………“Nhưng………�� �……………….”. Cứ thế, 5 phút….rồi 15 phút……30 phút……45 phút….trôi đi……………..Khi nó đang tập trung phân tích thì chợt có điện thoại reo: “Thưa tiểu thư, chuyến bay sắp sửa cất cánh ạ!”. Cú điện thoại càng làm lòng nó thêm rối bời, kích thích trí não làm việc mạnh mẽ. Khi các tế bào thần kinh đã có câu trả lời, liền điều khiển cho cơ quan phản ứng của nó hoạt động. Nó đứng phắt dậy, khoác vội chiếc áo, chạy ra xe. Thấy thế, Nhật Vĩnh hỏi với theo:
- Đi đâu thế?
- ……………………….Sân bay.
Đến sân bay Tân Sơn Nhất, nó chạy vèo vào trong. Đảo mắt khắp nơi, nó vẫn chẳng thấy Maria. Trong khi đó, cái thứ thời gian chết tiệt ấy vẫn lặng lẽ trôi đi. Tất cả mọi cơ quan trong thân thể nó lúc này chỉ làm một nhiệm vụ duy nhất: Tìm được người đàn bà ấy. Chạy cho đến khi tay chân rã rời, đôi mắt mỏi mệt, nó vẫn chẳng thấy bà ấy………Thật may đúng lúc nó như dập tắt tia hi vọng cuối cùng, chợt dáng người mảnh dẻ quen thuộc đập vào mắt nó. Kia rồi! Maria đang lểu thễu kéo chiếc va li vào cửa. Nó chạy như bay đến. Cứ như thần giao cách cảm, bà ấy chợt ngước mặt lên. Thấy nó vẫn lành lặn, bình yên, nước mắt bà cứ thế tuôn rơi lã chã bên mi mắt. Nó cũng buồn lòng lắm. Thật ra sâu trong thâm tâm, nó đâu có ghét bà! Ngượng ngùng, chẳng biết nói gì, nó đành bắt chước trong phim, nắm lấy đôi bàn tay tiều tụy kia như để an ủi, ngập ngừng:
- Uhm………………..tôi……..con………… …
- Thôi, con không cần nói gì cả. Mẹ hiểu. Mẹ chỉ mong con tha thứ cho mẹ và luôn có người mẹ xấu xa này trong lòng thôi- Maria mỉm cười.
Bất giác, nó ôm chặt lấy bà, thầm thì:
- Hãy cố sống vui vẻ và hạnh phúc……………..……………MẸ nhé!
Nghe được tiếng gọi “mẹ” thành thật của nó, không hề mang dụng ý mỉa mai như hồi xưa, Maria bật khóc vì sung sướng. Chợt tiếng thông báo của sân bay vang lên từng hồi, giục bà bước vào cửa. Khi bóng dáng Mrs.Maria biến mất, nó chợt thấy khóe mi cay cay. Quẹt nhanh giọt nước mắt nóng hổi chực lăn xuống, nó lẩm bẩm: “Sân bay gì mà nhiều bụi thế không biết!.................Sống tốt, mẹ nhé!” rồi mỉm cười ra về………………
Hai tháng kể từ khi nó gặp và sống chung với Nhật Vĩnh trôi qua. Hai tháng, một khoảng thời gian ngắn nhưng lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện. Và tháng định mệnh cuối cùng này cũng xảy ra nhiều chuyện không kém.............
Tối nay là một tối nhiều sao. Anh nó có nhiệm vụ dẫn nó vào khu trung tâm mua sắm để shopping với má nó, hay nói đúng hơn là mẹ kế nó – bà Trần Ngọc Bảo Lan. Đi theo hộ tống là......Hải Long và Nhật Vĩnh!? Hai người cũng vì bất đắc dĩ nên phải đi thôi. Nó là vị hôn thê của mình nên Nhật Vĩnh phải đi. Còn Hải Long đi là do Gia Bảo rủ. Tóm lại, chuyến đi này gồm có 5 người: nó, anh hai, bà Lan, Nhật Vĩnh và Hải Long. Thực ra mục đích đi là để mua đồ cho...............em bé. Phải, má nó đã có bầu được 14 ngày rồi. Nghe tin, nó và anh hai nói thiệt cũng phục tài nghệ của ba mình lắm. Thì ra ông không những có kinh nghiệm trên thương trường mà còn là một siêu sao trên tình trường nữa. Mới cưới được.........3 hôm là có triệu chứng bị nghén luôn . Công nhận ổng ghê thiệt. Dừng chân tại quầy trẻ sơ sinh, nó và dì tíu ta tíu tít lựa đồ. Chưa biết là con trai hay con gái nên cả hai chọn hai loại đồ luôn. Đến khoảng gần 10h, nó với bà Lan mới mua sắm xong, đương nhiên là trong sự cằn nhằn ỏm tỏi của lũ con trai thiếu kiên nhẫn. Khi tất cả ra ngoài xe, nó chợt thấy đau bụng đến mức không thể nhịn được, vội chạy vào trong….. “giải quyết”. Khi “gần xong” thì loa thông báo trung tâm sắp đóng cửa. Nó vội vàng “xử lí” cho nhanh để còn ra ngoài trước khi người ta tắt đèn. Vừa đến cửa thang máy, chưa kịp bấm nút thì “Phụp”, tất cả các đèn tắt đen thui. Sợ hãi, nó ngồi thụp xuống, không dám cựa quậy. Quanh nó là một màu đen ngòm bao trùm như muốn nuốt gọn lấy thân thể bé bỏng của nó. Lúc ấy, ngoài xe:
- Chết tiệt, sao Hoàng Linh đi lâu thế nhỉ? Trung tâm tắt đèn rồi mà.- Hải Long sốt ruột.
- Thôi chết, không khéo nó ngất trong đó rồi mất. Hoàng Linh sợ ma từ nhỏ. Vì thế trong bóng tối, nó không dám cử động đâu. Hai cậu mau vào tìm đi, tớ ở đây trông má tớ.- Gia Bảo lo lắng.
Nghe thế, Hải Long và Nhật Vĩnh vội chạy vào kiếm nó, lệnh cho trung tâm mở điện ngay lập tức. Ai ngờ, khi đó vừa đúng lúc mất điện. Không thể đợi người làm của trung tâm mua sắm đi bật máy nổ, Vĩnh và Long chạy đi tìm nó luôn. Lúc này, nó đang rất lo sợ, hốt hoảng. Xung quanh nó là màu đen im lặng. “Thần hồn nát thần tính”, nó cảm giác hình như có ai đó đang ngồi ở góc cầu thang nhìn chằm chằm vào mình, bằng một ánh mắt thật soi mói và ghê rợn. Thu hết can đảm, nó liếc mắt sang. Chợt tim nó ngừng đập, phổi cũng ngừng hoạt động. Trước mắt nó là một người gầy còm, chỉ bằng một que gậy với mái tóc lòa xòa phủ hết khuôn mặt, tay chân không hề có!?. Người đó ngồi im bất động, y như nó. Chợt ánh trăng sáng tròn hắt vào khiến nó nhận ra đó là…………….cây lau nhà. Phù! Hết hồn. Chưa kịp trấn tĩnh lại, làn gió ngoài trời rít lên từng cơn như tiếng kêu ai oán khiến nó rùng mình. Cánh cửa nhà kho như đang kêu “kẽo kẹt……..kẽo kẹt……….” Dưới cầu thang, hình như có tiếng bước chân rón rén. Cạnh nó thì như đang có một khuôn mặt ghê tởm đầy máu me đang nhìn nó. Thình thịch………..Thình thịch……………Tiếng đập của tim nó ngày một mạnh và nhanh. Sợ quá, nó khóc. Nước mắt càng chảy dài trên gò má phúng phính khi nó nhớ lại một cảnh phim ma ghê rợn mà nó từng xem. Trong phim, nạn nhân cũng là một cô bé trạc tuổi nó. Cô bé đi lạc vào nghĩa địa, nơi chôn cất những thi hài chết oan. Khi cô bé đang tìm lối ra thì bỗng có một bóng ma mặc chiếc áo dài trắng, khuôn mặt trắng bệch, nát bươm bê bết máu, mái tóc đen dài xuống tận gót chân, à không, chỉ biết mái tóc rất dài thôi, bởi bóng ma ấy đâu hề có chân(!) lao đến bóp cổ cô bé. Chợt lúc đó, một bàn tay đặt nhẹ nhàng, lên vai nó . Nó hét toáng lên:
- Á á á á á á á á á á á!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Đừng sợ, anh Long đây mà.- Giọng nói Hải Long ân cần.
Nhận ra giọng nói quen thuộc ấy, nó biết rằng mình đã thoát chết. Nhưng vẫn sợ, nó lao đến ôm lấy Hải Long, thút thít:
- May quá……….hức……….em tưởng là ma………….hức…………..em sợ…………thật là may……hức…….
Hải Long cũng ôm lấy nó, an ủi vài lời rồi đợi nó bình tĩnh lại, dẫn nó xuống xe. Thấy Gia Bảo đang đứng đó, nó ôm lấy anh, nức nở:
- Anh hai!!! Em sợ lắm………..trong đó tối thui à……..hức………..em sợ ma đã bắt mình rồi…………hức………..hức………… em sợ, sợ lắm………..hức…………….hức……�� �
- Ngoan nào, Hoàng Linh của anh mệnh lớn, không bị nó bắt đâu. Nín đi em, đừng sợ!- Anh nó nói ngọt.
……………………………...........
Về đến nhà, nó quẹt nước mắt, không khóc nữa, vào nhà tắm. Thấy nó đã bình tĩnh hơn, Nhật Vĩnh thất thễu đến quán bar. Cậu ghét chính bản thân mình! Tại sao mỗi lần nó gặp nạn, người giải thoát nó đều là Hải Long? Tại sao mỗi lần nó khóc, người luôn bên cạnh, an ủi đều là Hải Long? Tại sao khi nó sợ hãi, cậu lại không có mặt ở đó? Tại sao là chồng mà cậu lại không thể an ủi vợ mình? Ngập chìm trong những câu hỏi tại sao ấy, Nhật Vĩnh kêu liền mấy chai rượu mạnh. Cậu dằn vặt mình, cậu chẳng thể nhìn mặt nó, cậu nghĩ mình không có tư cách để nhìn mặt nó. Thế là cậu chìm vào men rượu. Đàn ông mà, khi buồn, họ chỉ có thể nuốt nước mắt ngược vào lòng, giải sầu bằng rượu bia, đâu thế khóc hu hu như đàn bà con gái. Như thế là nhục nhã! Nhưng sao họ không nghĩ rằng, làm như vậy biết đâu lòng họ lại dễ chịu hơn?.....................