watch sexy videos at nza-vids!
Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, truyen tinh yeu
ĐỌC TRUYỆN HAY

KenhTruyenHay.SexTgem.Com
Truyện Tình yêu Tiểu Thuyết HayTruyện Teen Hay

Chương 13 - 14

Cớ Sao Mãi Yêu Em _ Chương 13 - 14

Chương13

DiệpPhiên Nhiên dừng lại, đưa mắt nhìn cậu với vẻ kinh ngạc.

DươngTịch, sao có thể là Dương Tịch!

Ánhđèn vàng nhạt bên đường nhuộm mái tóc đen tuyền dày rậm của cậu thành màu xanhđậm. Gương mặt sáng sủa, đường nét tuấn tú hiện ngay trước mặt cô.

Ngầnngừ giây lát, cô khẽ hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”

“Tôiđợi cậu nãy giờ.” Dương Tịch thấp giọng nói, đôi mắt đen láy tựa hạt pha lê,đang long lanh nhìn cô chăm chú.

“Đợitôi?” Diệp Phiên Nhiên hỏi trong vô thức, lòng dấy lên một nỗi sợ hãi kỳ lạ đếnkhó hiểu. Cô dường như lờ mờ biết được cậu đang muốn nói gì. Tim cô đập thìnhthịch, một luồng hơi nóng từ lồng ngực xộc thẳng lên gò má.

Dongược sáng, Dương Tịch không nhìn rõ biểu cảm của cô, chỉ trông thấy đôi mắtsáng long lanh đó không che giấu được nỗi bối rối cùng sự căng thẳng.

Nỗiniềm căng thẳng này như loại bệnh truyền nhiễm, anh chàng xưa nay vốn dạn dĩ, vậymà giờ đây miệng cũng lắp ba lắp bắp: “Diệp Phiên Nhiên… tôi… rất… mến… cậu…”

Khôngkhí đêm đông trong suốt lạnh lẽo, giọng nói cậu dường như có thể tan biết đi bấtcứ lúc nào. Cô trố mắt nhìn cậu, con tim xao động rộn ràng.

Bấtngờ ư? Gần đây, Dương Tịch thường xuyên xuất hiện bên cạnh cô, không biết bao lầngặp mặt nhau đầy khó hiểu. Diệp Phiên Nhiên thuộc mẫu người con gái nhạy cảm,sao lại không nhận ra tâm ý nhỏ bé của cậu chứ? Huống hồ, Hạ Phương Phi đã nhắcnhở cô trước rồi cơ mà.

Khôngbất ngờ sao? Cậu nam sinh phong độ nhất trường, rực rỡ chói sáng như vậy mà lạithích người âm thầm lặng lẽ như cô ư!

Thanhtú như Hạ Phương Phi, xinh xắn cỡ Đồng Hinh Nguyệt, tất cả đều trở thành kẻ chiếnbại dưới tay cô… Tình cảnh này, hệt như câu chuyện cổ tích ngày nhỏ cô từngnghe. Chàng hoàng tử trong lòng biết bao người, ánh mắt lướt ngang qua nhữngcánh yến yêu kiều rực rỡ ngay bên mình, chìa tay ra với cô gái Lọ Lem đang cuộnmình rúc vào một góc.

Tiếpsau đó, tâm trạng cô sẽ thế nào nhỉ? Vừa mừng vừa lo? Phấn khởi? Cũng có chút đỉnhnhưng lòng hư vinh lúc này đang hoành hành trong cô. Không, cô không thích cậu,không thích chút nào!

DiệpPhiên Nhiên hít một hơi thật sâu, để lộ vẻ mặt đầy quyết tâm trên gương mặt:“Tôi đã có người yêu rồi!”

“Ýcậu nói Thẩm Vỹ?”

“Nếucậu đã biết, vì sao còn chạy đến đây làm gì nữa?”

Đúngvậy, rõ ràng đã biết, vì sao tôi còn vẫn thích em? Vì sao nhất mực phải là emchứ?

Giọngđiệu lạnh lùng của Diệp Phiên Nhiên khiến Dương Tịch như muốn chết đứng nhưng cậukhông cam lòng. Tối qua cậu thức cả đêm viết một bức thư tình dài lê thê, lúcnày nó đang được giấu trong túi quần cậu.

Cậurút ra, nhét bừa vào tay cô: “Đây là thư tôi viết cho cậu, mong rằng cậu sẽnghiêm túc đọc nó…”

“Khôngcần đâu!” Diệp Phiên Nhiên cự tuyệt. Cô lùi về sau một bước, mạnh mẽ nói: “Thậtthứ lỗi, Dương Tịch, tôi không thích cậu. Người tôi thích là Thẩm Vỹ, ngoài cậuấy ra chẳng còn người khác nữa!”

DươngTịch buồn bã cúi đầu, cậu đứng đó, hồi lâu chẳng nhúc nhích. Dáng hình mảnh khảnhcao gầy, trầm lặng mà im ắng, lặng lẽ hệt tựa khúc cây.

DiệpPhiên Nhiên biết mình rất quá đáng, thế nhưng chỉ có cách này mới có thể khiếncậu ta từ bỏ ý định.

“Xinlỗi!” Cô xoay người đi về phía thang máy.

“Này!Diệp Phiên Nhiên!” Dương Tịch im lặng đứng phía sau, bất chợt lên tiếng, gằn từngcâu từng chữ: “Tôi thích cậu, chẳng liên quan gì đến cậu ta cả. Bất kể cậu cóđón nhận hay không thì tôi vẫn sẽ thích cậu, đến khi nào cậu và Thẩm Vỹ chiatay nhau mới thôi!”

DiệpPhiên Nhiên quay đầu lại hệt như chú nhím, trừng mắt nhìn cậu, vẻ mặt kinh ngạc.Cậu ta dám trù mình và Thẩm Vỹ chia tay cơ đấy! Cô chưa từng gặp người con trainào ác độc như cậu ta.

Tìnhyêu chân chính không hề có tư lợi. Theo những bộ tiểu thuyết ngôn tình và vở kịchthì trong tình huống này, người con trai bị từ chối sẽ nói: “Anh sẽ lặng lẽchúc phúc cho em và người ấy. Chỉ cần em hạnh phúc, anh cũng sẽ cảm thấy hạnhphúc!”

Điềunày cho thấy rằng, Dương Tịch quả thực không thật lòng yêu cô.

Thoángchốc, Diệp Phiên Nhiên xuất hiện ác cảm với Dương Tịch. Cậu ta nhất định là ngỡrằng bản thân mình rực rỡ chói lòa, là vị hoàng tử ngồi trên cao, tất thảy mọicô gái trên thế gian này đều phải yêu mến cậu ta, bất luận đó là nàng công chúahay cô gái Lọ Lem.

“Tôivà Thẩm Vỹ sẽ không chia tay đâu!” Cô nhìn thẳng vào gương mặt tuấn tú gần ngaytrong gang tấc: “Mãi mãi không bao giờ!”

“Nếunhư cậu thực sự chắc chắn về tình cảm của bọn cậu, vậy sao cậu không dám xem bứcthư của tôi?” Dương Tịch hỏi gặng. Giọng cậu tựa như vọng lại từ màn đêm xa xămlạnh lẽo mà cô quạnh.

DiệpPhiên Nhiên nhìn cậu, nhất thời chẳng nói được lời nào.

DươngTịch tiến lại gần, dúi bức thư vào tay cô, nói với vẻ nghiêm túc: “Đây là lần đầutiên tôi viết thư với cái tên Dương Tịch, viết cho người con gái tôi yêu mến.Mong rằng cậu sẽ đọc nó.”

DiệpPhiên Nhiên chẳng kịp nói thêm lời nào thì cậu đã cưỡi lên chiếc xe đạp tựa ởgóc tường, biến mất trong màn đêm.

Ánhtrăng sáng bạc bao trùm bóng dáng dần xa khuất, phát ra những tia sáng lòe loẹtchói mắt, hệt như vì sao băng trên bầu trời lạnh giá rự rỡ.

DiệpPhiên Nhiên ngẩn ngơ đưa mắt dõi theo bóng hình cậu hồi lâu, nhét bức thư vàotrong túi áo khoác, phóng nhanh lên nhà.

Vàođến nhà, cô chào bố mẹ rồi trốn ngay về phòng. Khép cánh cửa, vặn chiếc đèn chụp,mở bức thư của Dương Tịch ra, chăm chú đọc từng câu từng chữ.

ThưDương Tịch viết rất dài, dài hơn so với bất kỳ bức thư nào của Thẩm Vỹ viết chocô. Nét chữ của cậu rồng bay phượng múa, chi chít lấp đầy sáu trang giấy. Tất cảnhững tình cảm thầm kín mãnh liệt ngây dại mà chân thành của cậu đều đã được thổlộ hết trên những trang giấy.

“DiệpPhiên Nhiên, khi viết những dòng chữ này, tôi vừa hoang mang lại vừa xúc động.Thực lòng mà nói, tôi không muốn gọi cậu với cái tên đầy đủ họ tên, tôi muốn đượcgọi cậu là Phiên Phiên. Cái tên này thật là đẹp, rất hợp với cậu. Mỗi lần trôngthấy cậu thì trước mắt tôi hiện lên một bức tranh thơ mộng: Dưới ánh nắng mặttrời ngày thu, vài phiến lá vàng bay phất phơ uốn lượn trong làn gió, tựa nhưchú tinh linh vui vẻ mà xinh xắn…”

Viếtvăn không phải là thế mạnh của Dương Tịch, nhưng bức thư tình này lại được viếtthấm đượm những tình cảm sướt mướt nồng nàn, cùng nỗi ưu sầu miên man.

“Mấytháng nay tôi gầy rộc hẳn đi. Mẹ hỏi tôi rằng có phải vì học tập quá căng thẳngkhông. Tôi làm sao có thể nói với mẹ rằng, vì tương tư ai đó mà tiều tụy.Không, tôi không thể nói. Bởi lẽ trông cậu hệt như thiên thần, trong sáng, xinhđẹp, mà tôi chỉ có thể lặng lẽ chôn giấu trong lòng, chẳng thể nào dung tha chobất kỳ sự xúc phạm nào…”

“Trongtrường, mỗi khi gặp mặt cậu, mỗi lần hai ta lướt qua nhau, với tôi mà nói, đóthực sự là những giây phút vô cùng quý giá. Tôi đã quen với việc kiếm tìm cậutrong dòng người xô đẩy, tuy rằng cậu hẳng hề mảy may phát giác, tôi cũng đãquen với việc biến thành pho tượng để tiếp cận cậu, tuy rằng lúc nào cậu cũnglàm mặt lạnh cự tuyệt tôi. Tôi đã quen với việc âm thầm lặng lẽ theo sau cậu tiễncậu về nhà, mặc dù cậu chẳng hề hay biết…”

Cuốibức thư, Dương Tịch viết: “Thành tích học tập môn toán của cậu không được nhưmong đợi, nếu cậu bằng lòng, tôi có thể giúp cậu phụ đạo thêm ngoài giờ học. Mườigiờ sáng Chủ nhật tuần này, tôi đợi cậu tại sân tập dưới gốc cây thứ mười bênphải, tôi đợi cậu!”

Sáutrang giấy dày cộm được nắm chặt trong lòng bàn tay, đối mặt với tình ý của cậuta, Diệp Phiên Nhiên chẳng hề tỏ vẻ sung sướng mà chỉ có bối rối và hoang mang.

Côngồi bên chiếc đèn hồi lâu, mãi tận khi chân tay lạnh cóng, mới chui vào chăn,lăn qua trở lại, mãi chẳng ngủ được. Cô ép mình nhắm mắt lại, cuộn tròn người,khuôn mặt Dương Tịch chợt hiện lên trong tâm trí cô.

Máitóc ngắn thưa thớt, mái tóc ngố phủ rạp vần trán. Hàng chân mày rậm rạp gọngàng, sống mũi cao, chiếc cằm góc cạnh, làn môi mong manh mà rắn rỏi. Cặp mắtsâu thẳm tựa biển khơi, ẩn chứa trong đó là thứ tình cảm đầy cháy bỏng.

Ngàyhôm sau đi học, Diệp Phiên Nhiên kể việc này cho Hạ Phương Phi nghe. Bạn bèthân thiết chẳng hề có bất kỳ bí mật nào.

Tuyđã sớm nhìn ra dấu hiệu nhưng kể từ khi nghe sự xác thực từ chính miệng DiệpPhiên Nhiên thì Hạ Phương Phi chẳng tài nào kìm nén được nỗi niềm đố kỵ tronglòng, dù rằng đó là chị em tốt của mình.

ViệcDương Tịch yêu thầm theo đuổi Diệp Phiên Nhiên nhanh chóng lan truyền trong lớphai trung học năm thứ hai. Đám bạn học dù đập vỡ mắt kính cũng chẳng tài nàotin được, Dương Tịch, cậu nam sinh bảnh trai thế mà trong đêm Giáng sinh đứngchặn trước cửa nhà Diệp Phiên Nhiên, cúi đầu dịu dàng nói với cô rằng: “Tôi mếncậu!”

Vìsao là Diệp Phiên Nhiên chứ? Đồng Hinh Nguyệt cả đời cũng chẳng thể nghĩ thôngsuốt được. Lẽ nào thực sự giống với những gì trong tiểu thuyết viết, nhân vậtnam chính ưu tú xuất sắc không hiểu sao lại thích cô gái bình thường, còn vớinhững nàng công chúa quanh mình thì phớt lờ?

Vớingười có cá tính kiêu ngạo như Dương Tịch, Đồng Hinh Nguyệt ngỡ rằng duy nhấtchỉ mình cô mới thích hợp sánh đôi bên cậu. Gần như tất cả những người quen biếthọ đều chờ xem cái kết hạnh phúc của chàng hoàng tử và nàng công chúa. Nhưng cóai ngờ, giữa đường lại lòi ra một Diệp Phiên Nhiên.

Nếunhư đó là Hạ Phương Phi thông minh xinh đẹp thì Đồng Hinh Nguyệt chấp nhận mìnhthua một cách tâm phục khẩu phục. Cô ta rốt cuộc có tài cán gì chứ? Tính tìnhthì nhút nhát, rất ít người chú ý đến, thành tích học tập thì làng nhàng, ít đượcgiáo viên yêu mến. Trong mắt Đồng Hinh Nguyệt, Diệp Phiên Nhiên hệt như chiếcáo vải bông cũ kỹ, mặt mày quê mùa. Cớ sao lại nhận được sự ưu ái của hai chàngtrai xuất sắc là Thẩm Vỹ và Dương Tịch chứ?

“Chuyệntình cảm khó nói rõ lắm!” Là chiến hữu của Dương Tịch, Trần Thần thay cậu talên tiếng giải bày: “Cũng chẳng thể miễn cưỡng được đâu. Giống hệt như mìnhthích cậu nhưng cậu lại chẳng ngó ngàng gì đến mình vậy đó. Có lẽ là kiếp trướcmình nợ cậu, cậu nợ Dương Tịch còn Dương Tịch nợ Diệp Phiên Nhiên.”

“VậyDiệp Phiên Nhiên nợ ai? Thẩm Vỹ à? Hoang đường!” Đồng Hinh Nguyệt bĩu môi nói:“Mình chẳng tin vào chuyện kiếp trước kiếp sau!”

“Thếmà cái tên Dương Tịch kia lại tin đấy!” Trần Thần lắc đầu thở dài: “Hài, cậuđâu biết rằng, cậu ta hệt như bị trúng tà vậy. Thường ngày thì cứ chê cười tớviết thư tình là sến. Cậu ta thì giỏi lắm, viết một hơi sáu trang luôn!”

“Cậuta thực sự viết thư tình cho Diệp Phiên Nhiên à?” Tận đáy lòng cô trào dâng cảmgiác chua xót.

“Màlại còn sến nữa chứ!” Trần Thần ghé sát tai Đồng Hinh Nguyệt nói vài chữ. Côkinh ngạc trợn tròn mắt: “Trời ơi, Dương Tịch mà cũng viết nhật ký à!”

“Tớnói cho cậu biết, trên đời này việc càng không có khả năng xảy ra thì càng cóthể xảy ra!” Trần Thần tổng kết như thật.

DươngTịch từ sân bóng đi xuống, vỗ mạnh vào đầu cậu ta: “Thậm thà thậm thụt nhỏ togì thế?”

“Tớđang giúp cậu xoa dịu con tim tan nát của nàng thiếu nữ!” Trần Thần cười tủm tỉmđáp.

DươngTịch không khỏi ngưỡng mộ cậu ta. Tên này tính tình lạc quan vô tư, cả ngày miệngmồm lẩm bẩm những lời phát biểu rác rưởi đại loại như “Ôi, nỗi đau thất tình củatôi…”, vậy mà vẫn có thể nói cười thoải mái trước mặt người con gái từ chốimình, vẫn có thể làm bạn với cô ta.

Cậuthì không làm được. Cậu liếc mắt thật nhanh nhìn sang Đồng Hinh Nguyệt, cô nhìncậu, đáy mắt thấp thoáng nỗi đau thương. Dương Tịch vội vàng né tránh ánh mắt củacô, ngồi sang bên cạnh Trần Thần.

“Cònphải kiểm tra môn nhảy xa nữa. Mình đi đây!” Đồng Hinh Nguyệt nói, giọng chánchường.

Buổichiều bốn giờ, tại sân tập náo nhiệt, ánh mặt trời chiếu nghiêng. Lớp tám bậctrung học năm thứ hai trùng hợp cũng học thể dục. Trần Thần giơ ngón tay chỉ:“Này, con bé họ Diệp nhà cậu bên kia kìa!”

Cáchđó khá xa, Dương Tịch nheo mắt mới có thể nhìn thấy rõ. Diệp Phiên Nhiên đứngngay giữa đám nữ sinh, lặng lẽ nghe bọn họ trò chuyện, thi thoảng mỉm cười, đôilúc chau mày.

Thếlà, cậu chẳng thể nào rời mắt khỏi cô. Đến lượt Diệp Phiên Nhiên kiểm tra mônnhảy xa, động tác nhảy lần đầu của cô hơi vụng về, lúc tiếp đất, trọng tâmkhông vững vàng, hai đùi cong cong, khụy ngay xuống hố cát.

“Thậtlà ngốc không để đâu cho hết! Cậu xem Đồng Hinh Nguyệt người ta, thoăn thoắtnhư bay, dáng vẻ thanh thoát như chim yến…” Trần Thần lớn tiếng bình luận độngtác của hai người.

“Vậythì sao nào?” Dương Tịch hờ hững đáp. Cậu biết từ lâu thành tích thể dục của DiệpPhiên Nhiên rất kém, phải xin xỏ năn nỉ thầy giáo mới miễn cưỡng cho cô điểm đạtyêu cầu. Cô không thích vận động, thường ngày ngoài việc đọc sách thì chỉ biếtngồi ngẩn ngơ viết vẽ nguệch ngoạc vào sách vở. Nhưng cậu vẫn mến cô, chẳng hềcó lý do. “Chủ nhật này, cô ta sẽ đến cuộc hẹn của cậu chứ?” Trần Thần hoàinghi đưa mắt nhìn cậu.

Cậukhông trả lời, dán mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên. Khi lần nhảy thứ ba của cô kếtthúc, hai bàn tay chống trên đầu gối, khom lưng ra sức thở dốc. Hạ Phương Phichuyển cho cô chai nước khoáng. Cô mở nắp, ngẩng cổ, tu ừng ực ngụm nước lớn,đưa tay quệt miệng, nhe hàm răng trắng nhoẻn miệng cười với Hạ Phương Phi.

DươngTịch chợt cảm thấy chai nước thật hạnh phúc biết bao, có thể tiếp xúc thân mậtvới cô. Còn cậu chỉ có thể đứng xa xa nhìn cô.

Chương14

DiệpPhiên Nhiên kể cho Hạ Phương Phi nghe việc Dương Tịch viết thư tình gửi cho cô,đơn thuần xuất phát từ sự tin tưởng bạn bè, hoàn toàn không có chút ý khoekhoang nào. Từ đầu đến cuối cô không thể ngờ Hạ Phương Phi rêu rao chuyện này đếnnỗi các bạn học lớp hai năm thứ hai bậc trung học, thậm chí cả bậc trung họcnăm hai cũng biết việc này.

“PhiPhi, tại sao cậu lại kể chuyện này cho người khác biết?” Mặt Diệp Phiên Nhiên đầyvẻ phiền muộn.

“Trênthế gian này giấy không gói được lửa, chuyện này sớm muộn gì bọn họ cũng biết cảthôi. Huống hồ, còn có miệng lưỡi của tên Trần Thần kia nữa!” Hạ Phương Phikhông dừng ở đó: “Lại nói, được một nam sinh ưu tú như Dương Tịch theo đuổi, cógì mất mặt đâu!”

“Nhưnglàm vậy sẽ khiến mình khổ sở, cũng chẳng hay với Dương Tịch. Mình vốn dĩ khôngmuốn đón nhận tình cảm này!” Cô thở dài nói.

“Tạisao?” Hạ Phương Phi hỏi dò: “Nguyên nhân chính là vì Thẩm Vỹ phải không?” Tậnđáy lòng, cô không thích tình cảm giữa Diệp Phiên Nhiên và Thẩm Vỹ. Cô khôngngây thơ như Diệp Phiên Nhiên, thời gian và khoảng cách đôi lúc rất đáng sợ, cóthể xóa nhòa tất cả.

“Nguyênnhân là Thẩm Vỹ nhưng không phải là lý do căn bản.” Diệp Phiên Nhiên bình tĩnhnói: “Dù là không có Thẩm Vỹ, mình cũng sẽ không thích Dương Tịch!”

HạPhương Phi càng cảm thấy mơ hồ khó hiểu: “Dương Tịch có chỗ nào không tốt? Cóđiểm nào không xứng với cậu chứ?”

“Không,hoàn toàn ngược lại, là mình không xứng với cậu ta!” Diệp Phiên Nhiên thật thànói: “Lúc Thẩm Vỹ bày tỏ tình cảm với mình, con tim mình tràn ngập niềm vuicùng nỗi phấn khích. Nhưng khi Dương Tịch tỏ tình lại mang đến cho mình cảmgiác hoang mang bất an. Cậu ta quá xuất sắc, quá sáng chói, quá giỏi giang.Mình không thích cảm giác này, nó khiến mình không có cảm giác an toàn. Thựclòng mà nói, mình không gánh nổi ánh hào quang này.”

“Cậucần gì để tâm đến ánh mắt của người khác. Chỉ cần Dương Tịch thật lòng với cậulà được rồi!”

DiệpPhiên Nhiên lặng im hồi lâu rồi nói: “Phi Phi, thực ra trong lòng cậu cũng nghĩrằng mình không xứng với Dương Tịch…” Hạ Phương Phi đỏ mặt, cô đang định biện hộthì Diệp Phiên Nhiên lắc đầu: “Tự mình biết rõ mà. Ở cạnh Thẩm Vỹ mình còn cóthể miễn cưỡng chịu đựng được, nhưng Dương Tịch… khoảng cách giữa bọn mình thựcsự quá lớn!”

Tronglòng cô hiểu rất rõ, cũng suy nghĩ rất thông suốt. Hiện thực không phải là cổtích, cô không muốn mình là cô gái Lọ Lem, vì muốn trèo cao với chàng hoàng tửmà suốt đời suy tính thiệt hơn, cao sang thấp hèn. Cô chỉ mong cuộc sống saunày sẽ có một chàng trai chững chạc trưởng thành, một bờ vai vững chắc, yêuthương chiều chuộng cô, đem cho cô cuộc sống bình yên êm ấm. Hệt như bố mẹ cô vậy,môn đăng hộ đối, tài mạo tương xứng, tôn trọng lẫn nhau, tình đầu ý hợp. Tình cảmdân dị bình thường chưa chắc là không có hạnh phúc.

HạPhương Phi đã nhìn ra Diệp Phiên Nhiên không phải là loại người xem thường bảnthân. Cô tuy lặng lẽ nhưng khách quan, có một ý chí kiên cường, điều này mâuthuẫn mãnh liệt với vẻ bề ngoài yếu đuối của cô. Cô không phải mẫu người congái thiếu hiểu biết, vì có được sự theo đuổi của Dương Tịch – anh chàng bảnhtrai mà ra vẻ dương dương tự đắc, khoe khoang khắp nơi. Cô cũng chẳng làm nhữngchuyện bắt cá hai tay, vừa yêu đương hẹn hò cùng Thẩm Vỹ lại vừa duy trì mốiquan hệ nhập nhằng mờ ám với Dương Tịch.

“Vậycậu định làm thế nào từ chối cậu ta?”

“Mìnhkhông định gặp mặt Dương Tịch. Mình đã viết sẵn bức thư, tin rằng sau khi xemxong bức thư này, cậu ta sẽ không theo đuổi mình nữa đâu!” Diệp Phiên Nhiên trảlời, giọng đầy chắc chắn.

“Thưviết gì? Có thể cho mình xem được không?” Hạ Phương Phi hỏi giọng tò mò: “Ai màkhông biết, tài nghệ viết văn của cậu lả lướt, tớ muốn biết cậu làm sao đểDương Tịch từ bỏ ý định!”

“Thậtra, cũng rất đơn giản thôi!” Diệp Phiên Nhiên nói: “Mình nói với cậu ta, mình sẽkhông thích cậu ta. Mình cũng không hề hoàn hảo như lời cậu ta nói, mình cóhàng đống những khuyết điểm, những thiếu sót vượt xa cả ưu điểm, mong rằng cậuta sẽ không si mê một người mà cậu ta hoàn toàn không hiểu gì!”

Quảnhiên, trong thư Diệp Phiên Nhiên liệt kê ra hàng loạt những thiếu sót của bảnthân. Vả lại, cô còn thẳng thừng phủ nhận tình cảm của Dương Tịch, nói rằng nhữnggì cậu ta trông thấy, những gì viết trong bức thư đều không phải là con ngườithật của Diệp Phiên Nhiên, chỉ là hình mẫu lý tưởng trong lòng cậu ta, khác biệtrất nhiều so với hiện thực. Hệt như nhân vật Scarlet Ohara đem lòng yêu say đắmnhân vật Ashley trong tác phẩm Cuốn theo chiều gió, chẳng qua chỉ yêu cái bónghư vô, để rồi một ngày nào đó nhận ra ảo tưởng của mình tiêu tan.

DiệpPhiên Nhiên nói rằng Dương Tịch và cô chưa từng tiếp xúc thực sự, những lời họnói với nhau tổng cộng chưa quá mười câu. Tuy rằng cô thường đọc tiểu thuyếtngôn tình nhưng quan điểm về tình yêu của cô rất hiện thực, suy nghĩ chín chắnhơn so với phần đông các nữ sinh khác. Cô không tin vào chuyện cổ tích, khôngtin vào tình yêu sét đánh, chẳng tin vào chuyện hoàng tử và cô gái Lọ Lem. Côchỉ tin tưởng vào tình cảm mưa dầm thấm lâu, ý hợp tâm đầu, nước chảy đá mòn…

“DươngTịch, tôi thừa nhận rằng, cậu rất ưu tú, xứng đáng được nhiều bạn gái đem lòngyêu mến cậu, nhưng người đó sẽ không phải là tôi. Bức thư tình của cậu dườngnhư đã chọn nhầm đối tượng, bỏ qua chuyện tôi đã có bạn trai, thì tôi cũng chẳngtốt đẹp như cậu đã hình dung, cái gì mà tinh linh, là thiên thần chứ… Tôi chínhlà tôi, Diệp Phiên Nhiên, một người con gái tầm thường. Thành tích học tập môntoán không giỏi, thành tích thể dục thì tồi tệ. Tôi không phải là nàng côngchúa trong tưởng tượng của câu, cũng chẳng muốn là cô gái Lọ Lem được hoàng tửcứu vớt.”

“Tôivà Thẩm Vỹ đã có hẹn ước, trong kỳ thi đại học sẽ cùng nhau đăng ký vào Đại họcNam Kinh. Đây chính là mục tiêu của tôi, tôi vẫn luôn cất bước hướng theo conđường trước mặt mình, lòng không chút xao nhãng, kiên định vững vàng. Mong rằngcậu đừng phiền nhiễu tôi, đừng phí thời gian của mình vì tôi nữa!”

“Cậunói rằng muốn phụ đạo môn toán cho tôi, tôi rất cảm ơn cậu, thế nhưng tôi khôngmong rằng việc này trở hành cái cớ để cậu tiếp cận tôi. Kể từ học kỳ này, cậu cứlượn qua lượn lại xung quanh tôi, đem lại rất nhiều phiền phức cho tôi. Mong rằngnhững ngày tháng sau này, nếu không có gì thực sự cần thiết, cậu đừng xuất hiệntrước mặt tôi nữa!”

Cảbức thư, chẳng hề đượm chút tình cảm nào, được viết bằng những lời lẽ lạnh lùngtàn nhẫn, tựa hồ người nhận thư không phải là đối tượng yêu mến theo đuổi màchính là kẻ thù mình ghét cay ghét đắng, không đội trời chung, khiến Hạ PhươngPhi không khỏi nhớ đến câu nói: “Vô tình tựa gió mùa thu xào xạc trên phiếnlá”. Chẳng trách cô nghe người ta nói, con gái đối xử với những chàng trai theođuổi mình, nhất là đối với những người họ không muốn đón nhận tình cảm sẽ trởnên cực kỳ tàn nhẫn.

Vìlẽ đó, Hạ Phương Phi lại có thêm nhận thức mới về Diệp Phiên Nhiên, người congái này ngoài mặt vâng vâng dạ dạ, rụt rè e lệ, dịu dàng hòa nhã chẳng qua chỉlà biểu hiện giả dối. Kim giấu trong bọc, ngoài nhu trong cương, lòng gang dạ sắtlà những cụm từ dùng khá xác đáng để mô tả con người cô. Có lẽ đây là điểm đặcbiệt của Diệp Phiên Nhiên, cũng chính là nguyên nhân Dương Tịch si mê cô.

Chỉcó điều, Diệp Phiên Nhiên như vậy gặp phải Dương Tịch thế này, rốt cuộc là hạnhphúc hay là bất hạnh đây?

DươngTịch nhận được thư của Diệp Phiên Nhiên, cậu cảm thấy rất đỗi ngạc nhiên.

Buổisáng thứ Bảy, một bức thư màu xanh nhạt được gửi đến nhà cậu. Ban đầu cậu cònngỡ là thư của bạn thời trung học cơ sở, quan hệ xã giao của cậu khá rộng, thủhạ vây cánh trải dài, hàng tuần đều có vài bức hồng nhạn bay đến nhà. Đến khixé phong bì ra, trông thấy nét bút màu xanh đậm thanh tú cùng tên người gửi, cậumới biết bức thư này của Diệp Phiên Nhiên.

Trướckia cậu từng nhận rất nhiều thư của bạn nữ, bất luận có phải là thư bày tỏ tìnhcảm hay không thì đại đa số đều dùng giấy viết thư màu hồng phấn để viết, mùihương nước hoa thoang thoảng, giấy cắt hình tim, dán vài hình sticker hoạt hìnhsặc sỡ, khắp trang giấy viết đầy những từ ngữ hoang đường đại loại như “Mãi yêuanh” khiến cậu có cảm giác tầm thường không sao chịu nổi. Bức thư của DiệpPhiên Nhiên rất đơn sơ giản dị, chẳng hề có bất kỳ phụ kiện trang trí thừathãi, hệt như con người điềm đạm thanh lịch của cô.

Nhưngmãi đến khi đọc xong bức thư, Dương Tịch mới hiểu, lòng cậu tràn ngập nỗi cuồngsi, đổi lại thứ cậu nhận được lại là sự tuyệt tình đến tàn nhẫn. Từng câu chữ hệtnhư kim châm, tựa như mũi dao đâm một nhát thật mạnh vào con tim cậu.

Côchế giễu cậu cố chấp ngây ngô, đem lòng yêu một người không hiểu mình. Cô chánghét cậu tiếp cận cô, nói cậu mang lại nhiều phiền hà cho cô. Tình cảm của cậuđối với cô mà nói, chẳng những không chút ý nghĩa mà còn hoang đường buồn cười,chính là sự hoang tưởng của lứa tuổi dậy thì.

Khiđọc đến câu “Mong rằng những ngày tháng sau này, nếu không cần thiết, cậu đừngxuất hiện trước mặt tôi nữa!” thì con tim cậu như thực sự bị xé rách toạc ra. Từnhỏ đến lớn, cậu đã được bao nhiêu người yêu chiều, xung quanh cậu đầy ắp ánh mặttrời cùng hoa tươi, nào đâu chịu sự sỉ nhục thế này? Vả lại, sự sỉ nhục này đếntừ sự rung động đầu đời của cậu dành cho một người con gái.

DiệpPhiên Nhiên, em lạnh lùng tàn nhẫn đến vậy sao?

Emcó thể không yêu tôi, vì sao phải mỉa mai tình cảm của tôi? Vì sao em phải đậpnát giấc mộng đẹp của tôi? Tôi vốn ngỡ, em lớn lên trong một gia đình bình dânthanh tao, bản tính dịu dàng chẳng hại ai. Chẳng ngờ rằng, em cũng biết cáchđâm người khác một nhát thương tích đầy mình.

DươngTịch trong một phút xúc động, cậu bất chấp tất cả, xé nát bức thư, hệt như cậuđang xé toạc con tim của chính mình, cảm giác đau buốt khó chịu.

Bắtđầu từ hôm nay, cảm giác cậu dành cho Diệp Phiên Nhiên không chỉ đơn thuần làtình cảm đơn phương của chàng trai với một cô gái mà còn là sự pha trộn giữatình yêu và lòng thù hận, là sự dằn vặt đau đớn không thể diễn đạt bằng lời.

Chương 15

Cớ Sao Mãi Yêu Em _ Chương 15 

Chương15

Trongthư Diệp Phiên Nhiên căm phẫn nói rằng muốn Dương Tịch sau này đừng xuất hiệntrước mặt cô nữa. Cô cũng hiểu rằng thực tế việc này căn bản không thể nào làmđược.

Khuônviên trường học rộng lớn như vậy, lớp hai và lớp tám bậc trung học năm thứ haicách nhau không xa, chỉ cách một tòa nhà lớp học. Tuy Dương Tịch không đến lớpban xã hội nữa nhưng thi thoảng cô vẫn bắt gặp bóng dáng cậu.

Tâmtình Diệp Phiên Nhiên xuất hiện sự biến đổi kỳ lạ. Bức thư tình dào dạt ướt átmấy ngàn câu cùng những lời văn câu chữ mãnh liệt cháy bỏng đã làm xáo trộnnghiêm trọng cảm xúc trong cô. Mỗi ngày, vừa bước vào cổng trường cô liền cảmnhận được cặp mắt trong đám đông lặng lẽ dõi theo cô.

Giờtập thể dục giữa giờ, tuy cả trường với hàng ngàn học sinh, giữa một vùng trờiđồng phục áo trắng quần xanh nhưng vừa liếc nhìn cô nhận ra ngay Dương Tịch.Dáng người cao ráo, đứng ở hàng dưới cùng hàng ngũ lớp tám. Đứng trong hàng ngũdài đó, cô không khỏi suy ngẫm, liệu cậu có trông thấy mình không?

Lẽdĩ nhiên, cô có nhiều cơ hội thấy cậu hơn, sáng sớm thứ Hai hàng tuần, nhà trườngtổ chức nghi thức kéo cờ. Trung học cơ sở, trung học phổ thông, mỗi cấp cử rahai người kéo cờ, hai người nâng lá cờ, bốn người luân phiên nhau. Dương Tịchphụ trách kéo cờ bậc trung học năm hai. Mỗi lần như vậy, Diệp Phiên Nhiên liềntrông thấy dáng vẻ hiên ngang hùng dũng của Dương Tịch trong nghi thức kéo cờ.

Nhữnglúc đó, đám nữ sinh phía dưới chụm đầu ghé tai thì thầm: “Xem kìa, người đó làDương Tịch đấy, đẹp trai quá cơ!” Qủa là bảnh trai, trong ánh nắng mặt trời gắtgao, Dương Tịch chạy ra từ đội hình lớp tám, cất bước tiến đến bên bục cờ, vớidáng vẻ tràn đầy sức sống, khôi ngô tuấn tú, thu hút ánh nhìn của tất thảy mọingười.

Láquốc kỳ được kéo lên, bài hát quốc ca vang lên. Ánh mắt đám nữ sinh, nếu nói rằngđang hướng về lá cờ đỏ năm sao thì quả không đúng, mà là bọn họ đang chăm chúnhìn đường nét góc cạnh trên gương mặt tuấn tú của Dương Tịch. Cậu hệt như câybạch dương xanh tươi rắn rỏi đắm mình dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ mùa xuântháng Tư. Diệp Phiên Nhiên như choáng ngợp giữa đám nữ sinh đầy vẻ ngưỡng mộ, cảmnhận càng rõ rệt hơn bao giờ hết về sự nhỏ bé và tầm thường của mình.

Quảthực, Dương Tịch là chàng kỵ sĩ cưỡi bạch mã mà ai cũng ngưỡng mộ nhưng DiệpPhiên Nhiên chẳng phải là nàng công chúa, mà cô cũng không tình nguyện làm ngọncỏ ngước mặt lên nhìn cây đại thụ.

Nghithức chào cờ kết thúc, đội hình giải tán. Diệp Phiên Nhiên chen lấn giữa dòngngười, mon men theo con đường rợp bóng đi về phía lớp hai.

“DươngTịch!” Sau lưng có người gọi, cô quay đầu lại theo phản xạ. Dương Tịch cùng vàibạn nam chạy đến. Lúc chạy ngang qua người cô, cậu không dừng lại cũng chẳng liếcnhìn, lạnh lùng xa cách hệt như hai người xa lạ.

Xemra bức thư mà cô gửi cậu đã thu được kết quả vượt cả mong đợi. Những lời lẽ khướctừ đầy tuyệt tình quyết liệt đã khiến cậu rút lui, giác ngộ ra vấn đề. Cuốicùng thì cậu chẳng còn phiền nhiễu cô nữa.

DiệpPhiên Nhiên cảm thấy như trút được gánh nặng, đồng thời cô cũng rất khâm phụclòng dũng cảm và ý chí của mình. Cô hiểu rõ Dương Tịch là chàng trai tốt, cậuluôn xuất sắc trên mọi phương diện. Muốn khước từ tình cảm của cậu, muốn chiếnthắng niềm kiêu hãnh từ xưa đến nay của cậu thực sự rất khó khăn, không phảingười con gái nào cũng có thể làm được điều đó.

Nhưngcô đã làm được, không hề phản bội lại lời ước hẹn cùng Thẩm Vỹ.

Cònvới Dương Tịch mà nói, cô chẳng qua chỉ là phút xao xuyến rung động thoáng quacủa cậu, sẽ nhanh chóng bị gió thổi cuốn đi chẳng để lại chút dấu vết nào. Rồimột ngày nào đó cậu sẽ quên cô thôi.

Bứcthư tình rạo rực cháy bỏng tình cảm đó, Diệp Phiên Nhiên chẳng nỡ vứt bỏ. Dùsao đây cũng là bức thư tình đầu tiên trong đời cô nhận được, cô đặt nó vào kệtủ rồi khóa lại.

Cứcoi như đây là kỷ niệm thời thanh xuân, là hồi ức của tuổi trẻ xốc nổi.

DiệpPhiên Nhiên ngỡ rằng Dương Tịch đã rời xa khỏi cuộc sống của cô. Từ nay về saucô không cần phải phiền muộn vì cậu nữa.

Cuộcsống lại quay về sự yên tĩnh ban đầu. Hàng ngày vào lớp nghe giảng, ghi chépbài vở, tan học cô cùng đám bạn Hạ Phương Phi tản bộ trên con đường rợp bóng hoặcđứng tựa người ngoài hành lang chuyện trò. Về nhà, cô bận rộn giải các loại đềthi, học thuộc từ vựng tiếng Anh.

Thờigian cứ thế trôi mãi đến đầu thu năm 2000, Diệp Phiên Nhiên bước vào năm thứ babậc trung học.

Nhữngai trải qua thời trung học đều biết rằng, đây là thời kỳ “bóng đêm trước khi trờihửng sáng”, tăm tối đến mức không nhìn thấy ánh sáng ban ngày, một cuộc sốngkhông phải dành cho con người. Nào kiểm tra cuối kỳ, giữa kỳ, bài thi thử, giảiđề thi chung. Bài ghi chép mãi không hết, bài tập làm hoài không xong, cộngthêm những lời càm ràm nhắc nhở của bậc phụ huynh cùng thầy cô giáo không ngừngvăng vẳng bên tai nhắn nhủ đi nhắn nhủ lại chẳng còn bao nhiêu ngày nữa là đếnkỳ thi.

Dùrằng cuộc sống năm ba trung học đầy tăm tối nhưng vẫn xuất hiện một vài nhạc đệmđan xen, trở thành đề tài bàn luận của đám bạn sau giờ cơm trưa, trong số đó làĐồng Hinh Nguyệt.

Vẻđẹp của Đồng Hinh Nguyệt tăng dần theo năm tháng từ vị trí hoa khôi ở lớp vươnlên chức hoa khôi toàn trường, tiếng tăm lẫy lừng. Hàng ngày đều có nam sinh ởlớp khác mò sang tận lớp tìm Đồng Hinh Nguyệt. Đồng Hinh Nguyệt gần như chẳngkhước từ ai, trốn học cùng bọn họ ra ngoài lang thang.

Bốcủa Đồng Hinh Nguyệt là chủ doanh nghiệp tư nhân lớn nhất thành phố D, ông bỏtiền quyên góp xây dựng thư viện mới cho trường. Cũng vì lẽ đó mà từ giáo viênchủ nhiệm lớp đến giáo viên bộ môn đều đối xử khá thoáng với cô. Chỉ cần khôngcó biểu hiện gì quá đáng còn thì đa phần thầy cô đều “mắt nhắm mắt mở” với cô.Thế là, cô ngày càng trắng trợn, giờ học buổi chiều gần như đều không đến lớp,không phải đi xem phim thì đi sàn nhảy karaoke cùng đám con trai.

Nhữngtin đồn về Đồng Hinh Nguyệt dần lan xa, đại loại như: Đồng Hinh Nguyệt hẹn hòcùng nam sinh nào đó tại vách núi sau trường học, hay Đồng Hinh Nguyệt ôm hôn mộtchàng trai dưới chân cầu vượt. Danh hiệu ngọc nữ xưa kia của cô giờ đã sa đọa,mỗi lần đám nữ sinh bàn luận về cô, giọng điệu ngày càng khinh miệt, biểu cảm mộilúc một khinh khi. Những từ ngữ như mồi chài, phóng đãng, lẳng lơ được dùng đểmiêu tả con người Đồng Hinh Nguyệt.

TriệuHiểu Tình xưa nay vốn chẳng ưa gì Đồng Hinh Nguyệt, đáp giọng đầy hả hê: “Mìnhđã nói rồi mà, vẻ trong sáng của cô ta là do ngụy trang thôi, giờ thì rốt cuộccũng lộ nguyên hình rồi!”

DiệpPhiên Nhiên lại hết sức thương tiếc cho Đồng Hinh Nguyệt. Điều kiện gia đình ĐồngHinh Nguyệt khá giả như vậy, lại xinh xắn thông minh là thế, cớ sao phải đắmmình trong trụy lạc, sa ngã đánh mất chính mình cơ chứ? Hồi trung học năm nhất,thành tích học tập của cô ta xếp tốp mười cả lớp, giờ thì đã tụt xuống vị tríđuôi tàu.

“Cólẽ là đau khổ vì tình đấy!” Hạ Phương Phi kể lể: “Cô ta tương tư Dương Tịch,sau khi bị Dương Tịch từ chối, cô ta sai lầm nối tiếp sai lầm!”

“Việcgì phải thế chứ?” Diệp Phiên Nhiên không ngừng lắc đầu: “Tình yêu chỉ là một phầncủa cuộc sống, không phải là tất cả!”

“Cậuchưa từng đau khổ vì tình yêu nên chẳng thể nào hiểu được đâu, người ta vì yêumà lao vào nước sôi lửa bỏng, thế mà đến phút cuối vẫn chẳng cách gì có đượctình yêu.” Hạ Phương Phi nói nửa đùa nửa thật: “Cậu chỉ mới rơi vào nước sôi, bảnthân vẫn còn đứng ngoài mọi chuyện!”

“Khákhen khá khen!” Diệp Phiên Nhiên biết rằng Hạ Phương Phi đang đòi lại công bằngcho Dương Tịch: “Cậu chẳng phải cũng nhẫn tâm tuyệt tình từ chối Tiêu Dương đósao?”

Buổitối Giáng sinh năm hai trung học, Hạ Phương Phi cũng khước từ lời tỏ tình của mộtchàng nam sinh, lý do vì bước sang giai đoạn trung học, áp lực học tập nặng nề,không muốn nghĩ đến chuyện yêu đương.

Mộtkhúc nhạc đệm đan xen khác chính là chuyện xảy ra giữa Diệp Phiên Nhiên và TiêuDương.

Sựviệc xảy ra trong cuộc thi tri thức ngữ văn trung học do thành phố D tổ chức.Diệp Phiên Nhiên đoạt giải nhì, Tiêu Dương đoạt giải ba, toàn trường chỉ có haigiải. Hiệu trưởng đã có bài diễn thuyết sau nghi thức kéo cờ buổi sáng thứ đầutuần nhằm nhiệt liệt biểu dương tinh thần giành vinh quang cho trường của haingười, ngoài ra thầy còn trao bằng khen và phần thưởng ngay tại chỗ.

Việcnày với Diệp Phiên Nhiên gần như mang lại cho bản thân chút hãnh diện vinh dự.Kể từ khi vào trung học, cô đã rời xa hoàn toàn với những giải thưởng. Khoảnhkhắc vinh quang này khiến cô không tránh khỏi căng thẳng. Đám bạn chị em HạPhương Phi của cô ngồi ở dưới ra sức vỗ tay hệt như chính mình là người đoạt giải,đồng thanh hét lên: “Phiên Phiên, cố lên! Phiên Phiên! Cậu cừ nhất!”

DiệpPhiên Nhiên gần như bị đẩy lên tận mây xanh, đứng trên bục nhận phần thưởng màmắt cô chẳng biết nhìn về hướng nào nữa. Nhận xong phần thưởng, bắt tay thầy hiệutrưởng rồi bước xuống bục, chân cô vướng vào dây micro, cả người chao đảo laothẳng về trước vài bước, may mà Tiêu Dương đang đi đằng trước kịp thời chìa tayra ứng cứu cô mới không bị té ngã thất thố trước mặt bao nhiêu người.

Dướikhán đài vang lên tràng cười chế nhạo, chẳng rõ là chê cười hay là thiện chí.Diệp Phiên Nhiên mặt ửng đỏ, cô chạy như bay về hàng ngũ trước ánh nhìn củahàng nghìn học sinh và thầy cô giáo.

Chínhhành động “anh hùng cứu mỹ nhân” nho nhỏ đó mà Diệp Phiên Nhiên thoáng chốcthay đổi quan niệm về Tiêu Dương. Cậu không lạnh lùng như dáng vẻ bề ngoài củamình, tuy rằng cậu thường cô độc một mình trên lớp nhưng đằng sau dáng vẻ caongạo lập dị đó là tấm lòng hào hiệp trượng nghĩa.

Lầnnày một lúc đoạt hai giải thưởng, Tạ Dật dụ dỗ hai người dùng tiền thưởng mời mọingười ăn một bữa tại quán ăn nhỏ cạnh trường. Tiêu Dương thoải mái nói: “Mời mọingười ăn uống không thành vấn đề, có điều Diệp Phiên Nhiên thì xin miễn đi, đểmình tôi thanh toán được rồi!”

Tựbỏ tiền túi đến nhà hàng dùng bữa, với học sinh trung học nghèo rớt mùng tơithì đây chính là lần đầu tiên trong đời. Khi thức ăn được dọn lên, khoảng cáchgiữa nam sinh và nữ sinh như bị phá vỡ, chẳng còn cảm giác xa lạ nào nữa.

Giữachừng, bọn học còn muốn gọi thêm chút bia. Tiêu Dương vờ tỏ vẻ tửu lượng củamình khá, cậu nhất quyết phải mời Diệp Phiên Nhiên một ly: “Này bạn nữ sinh ơi,người tôi phục nhất chính là cậu đấy! Lão chủ nhiệm lần nào cũng đọc bài tậplàm văn của cậu trước lớp, thùy mị thông minh, quả là nữ tài ba thực thụ!”

DiệpPhiên Nhiên nghệt mặt ra lấy làm khó hiểu, trong lớp ai mà không biết ngườiTiêu Dương yêu mến chính là Hạ Phương Phi, cớ sao lại đem mình ra làm tấm bia đỡđạn chứ?

“Cậuta mời cậu, sao cậu không uống?” Hạ Phương Phi từ tốn nói: “Người ta xưa naykhông biết nói dối là gì đâu!”

DiệpPhiên Nhiên cảm thấy hai người họ có chút kỳ lạ, nhưng lại chẳng tiện hỏi, đànhmiễn cưỡng uống, kết quả là bị đám Triệu Hiểu Tình thi nhau oanh tạc. Mọi ngườicười nói đùa giỡn mãi tận khi bước ra khỏi nhà hàng thì bầu trời bên ngoài đã tốiđen.

TiêuDương ra ngoài dắt xe mới phát hiện chiếc xe đạp đỗ trước cửa nhà hàng đã bị aiđó rút cạn hơi bánh xe.

“Aimà mất dạy thế không biết, làm mấy chuyện thiếu đạo đức thế này chứ?” Mọi ngườiríu rít nhốn nháo kịch liệt lên án hành vi vô liêm sỉ Đọc Truyện  này. Hạ Phương Phi nở nụcười bí hiểm, nói: “Tớ biết là ai rồi!”

Lẽnào là cậu ta ư? Con tim Diệp Phiên Nhiên khẽ giật thót rồi phủ nhận ngay lập tức.Dương Tịch và cô đã chẳng còn dây dưa rễ má gì nữa. Huống hồ, cậu ta cũng chẳnggiống loại người có suy nghĩ ấu trĩ.

Vàinữ sinh theo Tiêu Dương đến tiệm sửa xe bên đường, vừa trò chuyện vừa chờ cậu sửaxong xe.

Cơnmưa phùn vừa ngớt, mùi hương hoa quế nồng nặc bay trong làn không khí ẩm ướt.Người đi đường vội vã lướt đi trong quang cảnh về đêm. Ánh đèn vàng cam hắttrên mặt đất ẩm ướt chiếu ra những tia sáng lấp lánh hệt từng mảnh kim tuyến.

Chẳngai chú ý bên kia ngã tư đường cách chỗ bọn họ không xa, nơi ánh đèn le lói, làbóng hình cô đơn vắng lặng.

Gươngmặt cậu trầm lắng như mặt nước, đôi tròng mắt khẩn khoản bối rối như có nỗi khổkhó nói nên lời.

Chỉcách vài bước chân nhưng lại tưởng như cách xa trăm sông nghìn núi. 
Trang 5  


Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, Phim Sex, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, đọc Truyện Cười, Truyện Tình yêu
Đề Xuất link Này Lên Google
Quay Lại ↑↑ Trên cùng
Liên Hệ Admin
01645373734 [SMS] G+