watch sexy videos at nza-vids!
Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, truyen tinh yeu
ĐỌC TRUYỆN HAY

KenhTruyenHay.SexTgem.Com
Truyện Tình yêu Tiểu Thuyết HayTruyện Teen Hay

Quả cam luân hồi Phần 3

Chương 7

Hàn Tử Nghi thấy hai người này ở đó người hỏi người đáp, giống như đang học thứ gì đó mang tư tưởng lí luận tiên tiến, trong lòng bất bình tức giận, chỉ vào xác chết trước mặt mình nói: "Xác chết chỗ tôi mọc lông lốm đốm rồi, thì là cái gì?".

Ngải Giai bay đến xem, sau đó nói: "Đồ ngốc! Đây là xác chết bị mốc! Việc nuôi xác thất bại".

Hàn Tử Nghi nhìn lại một lần đám lông lốm đốm xanh, buồn nôn không chịu được, ọe lên rồi bắt đầu nôn thốc nôn tháo.

Trong nhà xác, mọi người cầm tấm ảnh trước khi chết cùa ông chủ phá sản biến thái mà Hạ Thi Đình đã in ra chia nhau tìm, cố gắng tìm ra người có hình dáng này trong đống xác chết đã thối rữa kia.

Hạ Thi Đình cầm ảnh xem kĩ càng nhé, vì cô và con ác quỷ đó đã có duyên gặp mặt một lần. Cuối cùng cô đã nhận ra xác cùa kẻ này trong đống xác chết.

Cô vô cùng vui mừng cầm lấy cái đinh sắt, chuẩn bị đóng xuống, lúc sắp hoàn thành việc lớn, cô muốn cùng mọi người chúc mừng một chút, vi thế liền đấm tay với người bên cạnh một cái.

"Ha ha, tìm thấy rồi".

Cô hét toáng lên, nhưng thấy Ngải Giai đang nấp ở một chỗ rất xa đưa mắt ra hiệu với mình, biểu hiện cùa cô ta vô cùng kinh sợ, cô mới định thần nhìn kĩ xem người đứng bên cạnh mình là ai.

Rất quen, trông hơi giống người trong ảnh, cũng hơi giống xác chết nằm đây. Hạ Thi Đình gượng cười chậm rãi nói: "Ngươi không cần nói, các ngươi là cùng một người!".

Con ác quỷ kia bất ngờ biến sắc, giơ mỏng vuốt ra, rồi nói: "Cô nói nhé?".

Hạ Thi Đình lấy nước bắt ma ra phun bừa về phía trước, vừa kêu gào vừa lùi lại phía sau, nói với Hàn Tử Nghi và Vương Lôi: "Chạy thôi, kẻ đó xuất hiện rồi".

Nước đánh ma không thể phát huy tác dụng đối với loại ác quỷ đó, còn cái đinh sắt tuy được Hạ Thi Đình đóng vào ấn đường trong lúc hỗn loạn nhưng vì không phải là ngâm trong máu chó đen, nên không nhũng không có tác dụng hủy diệt linh hồn mà còn kích thích phát huy tiềm năng cùa con ác quỷ.

"Thứ kia của cô không phải là máu chó đen". Đường Tiểu Uyển ở đó vung mạnh thanh kiếm tổ, mới có thể ngăn được cú tấn công của ác quỷ, ác quỷ kia thấy mình không thể phá được vòng vây của thanh kiếm, bất ngờ hô lên một tiếng, một trận gió tà nổi lên, chỉ thấy những tờ giấy trang điểm rồi bùa trấn xác trên trán các xác chết kia đều bay hết.

"Trời ơi, tôi bị gian thương hại rồi, ngày mai nhất định sẽ dỡ quán của ông ta". Hạ Thi Đình vừa ném pháp bảo ra ngoài vừa chửi bới.

Vương Lôi tuy không nhìn thấy ác quỷ, nhưng võng mạc không có vấn đề gi, anh kéo Hạ Thi Đình rồi nói: "Hình như những xác chết kia đều ngồi dậy rồi".

Hạ Thi Đình vừa quay đầu đã nhìn thấy một nhà xác chết chi chít giống như nghe được mệnh lệnh tập trung đều đã ngồi hết dậy, biết là đại sự không hay: "Cái gì mà hình như, là ngồi dậy thật đấy, còn không nhanh chạy đi, muốn mất mạng à?".

Hàn Tử Nghi lùi nhanh hơn bất cứ ai, vừa chạy vừa nói: "Đã nói với mọi người từ trước, dán bằng hồ dán mới bảo đảm, chỉ một trận gió đã thổi bay hết".

Nhưng cửa đã bị ác quỷ kia chặn lại, Đường Tiểu Uyển hình như đã sắp kiệt sức, cô vốn đã là con ma không có dương khí rồi, việc sử dụng đạo thuật rất tổn hại nguyên khí.

Đồ trang điểm cùa Hạ Thi Đình cũng đã ném gần hết, xem ra thứ mà ác quỷ sợ nhất lúc này là Vương Lôi. Ác quỷ không dám áp sát quá gần, nhung sự tập trung của Vương Lôi lại bị những thây ma kia làm cho phân tán. Đây là lần đầu tiên trong đời anh nhìn thấy xác chết biết cử động, thực sự rất hiếu kì, lại cảm thấy rẩt kích động, ngưỡng mộ ngắm nhìn người yêu Hạ Thi Đình, cảm ơn cô đã đem đến điều không giống với cuộc sống đời thường.

Hạ Thi Đình không thể nhẫn nại hơn được nữa, vào lúc quan trọng này lại phải đón nhận ánh mắt đầy tình ý khiến người ta buồn nôn kia, cô vung tay đấm cho anh một cái, Vương Lôi che mắt ngồi khụy xuống.

Quả đấm này đã làm hỏng chuyện. Cái trán như mặt trời nhỏ của Vương Lôi vừa hạ xuống, ác quỷ kia chẳng sợ gì nữa, hung hăng lao tới, như muốn xé xác Hạ Thi Đình thành hai mánh.

Lúc này, một bộ móng vuốt bẩt ngờ giơ ra từ sau lưng Hạ Thi Đình, bổ thẳng vào đầu ác quỷ, một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Muốn chết hả, cút!". Một luồng sáng sượt qua, chi thấy ác quỷ kia giống như làm bằng giấy, bị xé thành mấy mảnh, lập tức tan thành mây khói.

Còn bộ móng vuốt kia là một bàn tay bán trong suốt.

Hạ Thi Đình ngoảnh đầu lại, cũng giống như Đường

Tiểu Uyển, Hàn Tử Nghi đều đang kinh hoàng, chi thấy Ngải Giai hai mắt đã trắng dã, biểu hiện kì quái, hoàn toàn không giống con ma nữ ngày thường lúc nào cũng nói mình là người có sức hấp dẫn kia. Cô chi dùng một chiêu đã dẹp yên ác quỷ, có thể thấy khả năng sát thương của cô đáng sợ biết nhường nào.

Nhưng cô vừa giải quyết xong ác quỷ này thì lập tức như trở thành một người khác hoàn toàn, ngơ ngác nhìn mọi người. Thây ma càng ngày càng tiến gần, Ngài Giai lại trở về trạng thái khó hiểu. Vừa rồi cô giống như bị ma nhập, đúng lúc này lại có một giọng nói vang lên: "Ra ngoài đi, những thây ma này để cho bọn em".

Còn chưa nhìn rõ người đã nói kia, đám Hạ Thi Đình đã bị một luồng sức mạnh đẩy ra khỏi cửa chính cùa nhà xác, cả mấy người cùng hai con ma nữ ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi căn nhà âm khí nồng nặc kia. Hạ Thi Đình vừa ra khỏi căn nhà liền ngồi xuống đất thở dốc, không ngờ có nhiều người thế này mà chút nữa đã bị nhũng oan hồn đó lấy mất mạng, nếu không có người đúng sau ra tay giải quyết giúp nhũng xác chết đã đông cứng kia, thì một chút đạo thuật kia cùa mình cơ bản không có tác dụng gì, trong đạo thuật Đường môn không có chương đánh thây ma.

Hàn Tử Nghi lần đầu tiên gặp phải cảnh tượng này, sợ đến mức mặt mũi tái xanh, còn Vương Lôi tuy nhìn thấy xác chết cử động, nhung vẫn không nhìn thấy những oan hồn vây đánh, người không nhìn thấy luôn luôn là người may mắn nhất, anh chi có một chút không hiểu vi sao xác chết có thể vô duyên vô cớ ngồi dậy, tuy hơi sợ nhung vì tình yêu anh cũng có thể chấp nhận.

Đường Tiểu Uyển kinh ngạc nhìn Ngải Giai, vừa rồi nếu không phải là bộ móng vuốt cùa Ngải Giai xé xác ác quỷ kia thì mọi người đừng bao giờ nghĩ đến chuyện ra khỏi đó. Nhưng vi sao bây giờ Ngải Giai không nhớ gi, vừa rồi nhìn Ngải Giai rất đáng sợ, trước nay chỉ nghe thấy ma nhập vào người, chưa nghe thấy ma cũng có thể nhập vào ma! Khi nào thì đầu óc cùa Ngải Giai trở lại bình thường đây?

Đúng vào lúc mọi người đang dần hoàn hồn trở lại, người vừa rồi nhảy vào giúp họ giải quyết quỷ nhập tràng đã xuất hiện. Mọi người đều chuẩn bị tinh thần quỳ lạy bái tạ vị ân công này, tất cả đều đang ảo tưởng vị ân công này là một cao nhân ngoại thế gì đó, nếu không phải là ân công ngăn sự tấn công của các thây ma, có lẽ tất cả bọn họ đều đã chết bên trong.

Hai người kia bước ra từ trong bóng đêm dày đặc, đi thành một hàng, bóng người kéo dài dưới ánh đèn, thì ra ân nhân cứu thế là hai người. Đường Tiểu Uyển đang định dẫn đầu hành đại lễ, nhưng mọi người đều ngớ ra, họ quả thực không thể quỳ xuống khi đối diện với hai ân nhân này.

Hai ân nhân mặc bộ đồ trẻ em rất đáng yêu, trên tay cầm thanh kẹo mút nhiều màu, một người uốn tóc trông như một tiểu công chúa, cậu bé còn lại đội mũ, chỉ cần không bị mù bất cứ ai cũng có thể nhận ra đây là một cặp sinh đôi, quá lắm cũng chỉ trên dưới mười tuổi, cậu bé kia ngay cả cổ áo bị lệch cũng không biết tự mình chình lại.

Hai đứa trẻ này chính là ân nhân cứu mình? Lạ thật, hai đứa trẻ đó bước ra từ trong nhà xác nhung lại không hề có vẻ gì là kinh sợ, giống như vừa đi ra từ khu vui chơi giải trí, khoan khoái nghĩ đến chuyện về nhà.

Hạ Thi Đình lao lên phía trước, cố gắng nở một nụ cười, nói với chúng: "Các em à, bố mẹ các em ở đâu?".

Cô nhận định đây chắc chắn là con của ân công, ân công nhất định ở bên trong.

Bé gái ngẩng đầu trả lời rành mạch: "Mẹ ở nhà, bố ra nước ngoài rồi".

"ở nhà, vậy vừa rồi là tự các em làm?". Mặt Hạ Thi Đình đã ngạc nhiên đến mức biến dạng.

Bé trai kia kéo em gái mình: "Phụng Phụng, đừng nói chuyện với chị ta, trình độ của chị ta quá kém, mẹ nói chơi với người đẳng cấp kém cỏi sẽ không phát triển".

Cái gì, đẳng cấp kém cỏi, Hạ Thi Đình mắt chữ A mồm chữ o chi vào mình, thì ra hai đứa trẻ này đúng là người vừa rồi đã cứu mình, nhưng biểu hiện bây giờ cùa bọn trẻ cho thấy chúng vô cùng coi thường cô, đây là con cái nhà ai vậy, sao người lớn không biết dạy trẻ con phải biết kính trọng người trên.

"Anh ơi, chị ấy là người đẳng cấp kém cỏi sao?". Bé gái mút thanh kẹo một cái rồi hỏi rất to.

"Đương nhiên là vậy rồi, em không thấy chi có mấy thây ma quèn như thế đã làm cho chị ta sợ đến mức đi không nổi rồi à, ha ha! Thậm chí cô giáo ở nhà trẻ cũng gan dạ hơn chị ta".

Hạ Thi Đình tức đến mức muốn nhảy lên, không thể chịu nổi hai đứa trẻ này nữa. Đường Tiểu Uyển từ phía trước bay đến, gật gật đầu với hai đứa trẻ, rồi nói: "Xin hỏi, hai em có phải là hậu duệ cùa Mã gia?".

"Em, con ma nữ này cũng có thể nhận ra ta là hậu duệ của Mã gia, đúng là cũng tinh tường đấy!". Bé trai ngầng đầu thật cao, ra vẻ rất đắc ý.

"Đa tạ các em vừa rồi đã ra tay cứu giúp, có phải em đã luyện tập xong, chuần bị về nhà". Đường Tiểu Uyển hòi.

Bé gái tên Phụng Phụng tiếp lời: "Đúng ạ, bài học hôm nay là bắt mấy thây ma động đậy này, một chút thách thức cũng không có, nhung ngày nào mẹ cũng muốn ép chúng em bắt thây ma, thành phố này chi rộng bấy nhiêu, ở đâu ra nhiều thây ma như thế cho chúng em bắt, chẳng thú vị chút nào".

Cậu bé khuyên em gái: "Đừng như vậy, bố nói rồi, nếu chúng ta luyện xong bài cơ bản bắt thây ma nhỏ, sau này bố ra nước ngoài cũng đưa chúng ta đi bắt ma cà rồng, ngay cả thây ma nghìn năm trong tòa bảo tháp cổ cũng có thể cho chúng ta bắt được".

"Vậy mới hay chứ!".

Hai anh em lại bắt đầu bàn luận ra nước ngoài bắt thây ma lớn như thế nào, không hề coi đám người lớn sợ co rúm lại kia ra gì. Hạ Thi Đình vẫn ở đó tức giận, Đường Tiểu Uyển khuyên cô: "Cô cũng đừng tức nữa, đây là trẻ con nhà họ Mã chuyên bắt thây ma đó. Họ là những người đuổi ma quỷ trời sinh, cơ bản không cần học hành quá nhiều, sinh ra đã là người đánh ma đuổi xác chết rồi, may mà hôm nay chi gặp hai đứa trẻ, nếu không thì thật mất mặt Đường môn chúng ta".

Ngải Giai đứng bên cạnh nói: "Mã gia này thực sự hưng thịnh bao nhiêu năm nay đúng là danh bất hư truyền! Đứa trẻ nhò như vậy cũng đã phải luyện bài bắt ma rồi, chẳng trách Đường môn diệt vong, hoàn toàn dựa vào tự học sao có thể thành tài chứ".

"Mã gia có gì đáng kiêu ngạo, hừm! Đợi tôi học thành đạo thuật, tôi tóm mấy thây ma chết tiệt cho bọn chúng xem". Hạ Thi Đình lại bắt đầu khoác lác.

Đúng lúc này có một con đom đóm sáng lấp lánh bay đến, ữông rất bắt mắt. Bé trai vừa nhìn thấy liền đưa tay bắt con đom đóm, nói với em gái: "Là con tiểu trùng truyền lệnh cùa mẹ tìm chúng ta về lồi".

Quả nhiên, con trùng nhỏ đó hình như có thể truyền lời, truyền đến một giọng nữ dịu dàng: "Long Long, Phụng Phụng, các con về sớm chút nhé! Học xong bài rồi thi về thôi".

Tên cùa hai anh em sinh đôi chính là Long Long và Phụng Phụng, có thể thấy người nhà họ Mã không chú trọng học tri thức văn hóa. Chi thấy hai đứa trẻ liền xếp thành hàng như vậy đi vào trong bóng tối, vui vẻ trở về nhà.

Vương Lôi gọi với theo: "Này, các em nhỏ, vật truyền tin cùa các em rất tiên tiến, rất khác người, đến đây, bao nhiêu tiền, anh trả các em gấp đôi...".

Hai đứa trẻ kia đồng loạt giơ tay tỏ ý coi thường Vương Lôi, rồi chạy như bay về nhà.

..

Hạ Thi Đình chi có thể cười khẩy rồi nói: "Nói không chừng hai đứa trẻ này là con riêng của Mã Tiểu Linh

"Ai là Mã Tiểu Linh?". Đường Tiểu Uyển hỏi.

"À! Chị chưa xem Khử tà diệt ma (My Date with a Vampire)? Trong đó có Tư Xuân Hình - một bà cô chân dài, xinh đẹp nhưng lại không thể sống cùng đàn ông". Hạ Thi Đình hễ cùng người khác nói về phim truyền hình là bắt đầu hớn hở ra mặt.

Đường Tiểu Uyển hoàn toàn không thể hiểu, ngay cả tivi cô còn bổ cho một cái, Ngải Giai lại xen vào: 'Trước đây tôi cũng rất thích xem bộ phim này".

Hạ Thi Đình và Ngải Giai luyên thuyên về phim truyền hình như mấy bà tám buôn chuyện. Hàn Tử Nghi sợ đến dở sống dở chết, nhung nghĩ có một nghìn đồng dễ kiếm kia, trong lòng rất mãn nguyện. Vương Lôi cảm thấy đêm nay có ý nghĩa hơn bất cứ đêm nào trong những đêm mình từng bỏ tiền ra chơi, càng thêm đắc ý. Chỉ có Đường Tiểu Uyển đang suy nghĩ xem người nào đã tạo chỗ nuôi xác chết lớn như thế này, người đó định làm gì, nhung trong chốc lát vẫn chưa nghĩ ra, đầu óc cô vốn không dễ sai bảo, nên cũng bỏ mặc vấn đề này.

Mọi người lại vui vẻ về nhà, không ai nhìn thấy trong tòa nhà mái bằng có một đôi mắt, một đôi mắt người nhưng lại phát ra tia nhìn còn khủng khiếp hơn cà ma quỷ, dõi theo họ tới tận khi họ đi khuất.

Vương Lôi đã mua lại công ti cùa Hạ Thi Đình, trong chốc lát anh trở thành sếp cùa cô, hai người không cần đi làm, mọi người đều ngồi ở nhà. Trừ Vương Lôi không biết làm gì chi ngồi bên cạnh cười ngây ngô ra, Hạ Thi Đình cùng Hàn Tử Nghi và Đường Tiểu Uyển vây lấy Ngải Giai.

Hạ Thi Đình nhất định ép Ngải Giai thực hiện lại chiêu tán hồn trảo, trong sách Đường môn đạo thuật toàn tập không có chiêu thức này, Ngải Giai chi bay lơ lủng trong không trung, biểu diễn rất nhiều tư thế nhưng vẫn không nhớ nổi chiêu đó như thế nào.

Hạ Thi Đình không chịu được nữa: "Bây giờ không phải là lúc chụp trang bìa cho tạp chí Đàn ông, cô biểu diễn nhiều tư thế gợi tình như vậy có tác dụng gì?".

Ngải Giai liếc Hàn Tử Nghi một cái, Hàn Tử Nghi đang ở đó nuốt nước miếng trông bộ dạng như một kẻ háo sắc.

'Tôi thích biểu diễn mấy tư thế đó đấy, có phải cô ghen tị vi thân hình cùa tôi đẹp hơn cô"

"Làm ma thì đương nhiên là thích thân hình nào thì có thân hình ấy rồi, kiếp trước có khả năng cô là một cô gái to béo". Hạ Thi Đình lợi dụng sự mất trí nhớ cùa Ngải Giai, tha hồ đả kích cô.

mướt cả mồ hôi ra lồi". Hàn Tử Nghi bắt đầu thương hoa tiếc ngọc, liền bị Hạ Thi Đình đá sang một bên.

Ngải Giai tiếp tục làm ra vẻ ngớ ngẩn, cô cầm lọ sơn móng tay đánh, hoàn toàn không để ý hai đệ tử thất bại cùa Đường môn này, chuyện này chẳng liên quan gì tới cô cả, bản thân cô lại không muốn làm đại sư đạo thuật gì đó, càng không muốn chấn hung môn phái, hay cứu rỗi thế giới, là Hạ Thi Đình và Đường Tiểu Uyển tự tôn không chịu nổi mà thôi, đặc biệt là Hạ Thi Đình, lần đầu tiên làm nhiệm vụ đã bị người ta điên cuồng chà đạp, mối thù như thế nếu cô không báo, cô sẽ tức đến táo bón mất thôi.

Hạ Thi Đình chuẩn bị ra ngoài, Đường Tiểu Uyển hỏi: "Đi làm gì, bây giờ cô phải cần thận một chút? Đằng sau chỗ nuôi xác chết mà chúng ta đến chắc còn có một tổ chức lớn".

"Cái gì mà tố chức với không tố chức, đâu phải xã hội đen, chị là ma không cần ăn cơm, tôi là người, không có bữa tối là chuyện không thể". Hạ Thi Đình muốn đi siêu thị.

Vương Lôi chạy đến xun xoe: "Chúng ta ra ngoài ăn đi! Tùy em thích ăn cơm gì, cơm Tây, cơm Tàu, cơm Nhật, cơm Hàn Quốc, cơm Thái Lan".

Anh thấy Hạ Thi Đình không chút động lòng: "Cơm Pháp, cơm Tây Ban Nha, cơm Đức, cơm Việt Nam, lẽ nào em không thích cơm nước nào sao".

"Ê-ti-ô-pi-a ơi!!!". Hạ Thi Đình thực sự không chịu được nữa, tuy cô có ấn tượng không tồi với tiền tài cùa đại gia Vương Lôi này, nhưng nếu một người đàn ông quá hèn thì không được các cô gái tôn trọng.

Nói xong cô sập cửa ra ngoài, Vương Lôi ở phía sau than vãn: "Ê-ti-ô-pi-a, không giống mọi người, rất thú vị, tôi thích!".

Tất cả người cũng như ma đứng phía sau đều buồn nôn, ngoài việc tặng anh ta một câu hèn quá, hoàn toàn không thể chịu nổi nữa.

Hạ Thi Đình ra khỏi cửa thì bắt đầu sờ túi tiền tính toán, bây giờ trong nhà có ba người, nấu chút gì đó vừa tiết kiệm tiền vừa tiện lợi.

Cô vừa đi vừa nghĩ, vi mấy hào tiền chợ mà nghĩ đến mê mẳn, lại không phát hiện mình đang bị bao vây trong ánh mắt của mấy người.

Ánh mắt đó vừa nóng bỏng vừa cố chấp, rất nhanh chóng Hạ Thi Đình đã cảm nhận được, cô ưỡn ngực, còn làm dáng, nhẹ nhàng đưa tay vén mấy sợi tóc trước trán, thầm than: "Làm người đẹp đúng là chuyện bất đắc dĩ, đi đến đâu cũng có giai đẹp nhìn theo, thật phiền phức".

Những ánh mắt nhìn cô chằm chằm kia đều có vẻ kinh ngạc, trong đó có một người đàn ông có cái nhìn xoi mói nhất nghĩ thầm: "Lẽ nào, cô ta nhận ra chúng ta là sát thủ? Vì sao có vẻ bất cần như vậy, không hiểu có âm mưu gì không?".

"Đại ca, anh nhìn xem cô gái kia có phải hơi kì quặc, xem ra còn ra vẻ hưởng thụ nữa?". Giọng nói khẽ khàng cùa thuộc hạ vẳng đến bên tai.

"Dù sao cũng đừng khinh địch, có thể là mưu kế cùa cô ta, cản thận kẻo cô ta chuồn mất, không hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta đừng hòng sống mà trở về". Đại ca của lũ sát thủ ra lệnh.

"Được rồi". Tên thuộc hạ đáng thương kia đã bị dáng vẻ đê mê cùa Hạ Thi Đình làm cho hồ đồ.

Quả nhiên là tổ chức sát thủ tốt nhất trong giới xã hội đen, Hạ Thi Đình vừa đi vào ngõ nhỏ thì lập tức bị mấy người đàn ông bao vây.

Lúc này cô mới phát hiện có chuyện không hay, vừa giơ tay che túi tiền, vừa lo lắng hỏi: "Cướp của hay hiếp dâm?". Biểu hiện hơi giống với hiệp nữ.

Đại ca của đám sát thủ suýt chút nữa thì đập đầu vào tường, đầu óc cô ta rốt cuộc có vấn đề gì, sao lại có thể cho rằng những nhân sĩ chuyên nghiệp như vậy xuất hiện là vì cướp mấy hào tiền chợ, hay là vì chút nhan sắc kia của cô ta.

Hạ Thi Đình cũng nhận ra vẻ bất cần của những người kia, dường như tài sắc của mình đều không khiến chúng cảm thấy hứng thú, lòng tự tôn lại bị tổn thương nghiêm trọng. Cô chỉ mong sao còn có bạch mã hoàng từ từ trên trời rơi xuống cứu mình như trong phim truyền hình.

Nhưng trong thực tế, mấy người đàn ông kia không có lấy một người lộ vẻ thích thú hay đếm xỉa gì đến thân xác cùa cô, chi vây lại hỏi: "Vật đó đâu? Đem vật đó giao ra đây!".

Hạ Thi Đình nhận thấy súng đang chĩa vào đầu mình, khẩu súng đó gần giống khẩu súng Vương Lôi mang về. Cô nhận ra cái đoạn dài ở trước mặt kia gọi là bộ phận giảm thanh, cũng đồng nghĩa với việc nếu bây giờ mình bị nhóm người này giết chết, thì ngay cả tiếng súng người khác cũng không nghe thấy.

Chắc sẽ chẳng có ai đến cứu mình, cô ngoan ngoãn giao ví tiền ra, một tên trong đó cầm ví tiền mở ra xem, rồi đổ hết tiền xuống đất.

Hạ Thi Đình tức điên lên nhìn hắn ta, sổ tiền đó là tiền mồ hôi xương máu cùa cô, nhung ngay cả bọn cướp cũng không coi ra gì, thật quá sỉ nhục sức lao động cùa cô.

Một tên tiến đến lục soát khắp người cô, thù pháp vô cùng chuyên nghiệp, không hề có ý làm nhục, tên lục soát người kia đơn giản coi cô là miếng thịt heo để kiểm tra, sau khi lục soát xong cũng chỉ quay lại lắc lắc đầu.

"Vật đó rốt cuộc ở đâu?". Tên đại ca lại nói vọng ra từ trong bóng tối.

"Thần kinh à? Ngươi muốn cướp đồ, chí ít cũng phải cho ta biết là đồ gì chứ?".

"Bốp". Một cú tát thực sự giáng vào mặt, cú đánh mạnh đến mức đầu óc cô quay cuồng, cô gần như không tin trong thế kỉ hai mươi mốt mà có thể gặp cảnh bạo lực từ đồng loại. Nếu đối phương là ma cô còn có thể dùng đạo thuật Đường môn bổ con ma này thành mấy mảnh như ngũ mã phanh thây. Nhung bây giờ trước mặt là người sống nhơn nhơn, đạo thuật hoàn toàn không có tác dụng.

"Các ngươi, các ngươi làm thật sao!". Hạ Thi Đình nghẹn ngào: 'Ta dù sao cũng là con gái, thế mà các ngươi lại nỡ ra tay".

Đại ca trong bóng tối nghiến răng kèn kẹt, nếu không phải nhiệm vụ bên đó là phải tìm thấy đồ mới có thể làm thịt cô gái ngu ngốc này thì cô ta đã chết một trăm lần từ lâu rồi. Hắn ta bị cô gái luôn tự cho mình quá tốt đẹp này làm cho phát điên, ngay cả thuộc hạ cũng lặng lẽ nhắc nhở hắn ta: "Đại ca, anh đừng quá kích động, tìm thấy đồ rồi, muốn giết thế nào cũng được, trước hết, chặc chặc... rồi giết". Vừa nói vừa làm một động tác dâm đãng, vi thế cũng bị một cú bạt tai cùa tên đại ca.

"Quả cam, đem quả cam giao ra đây thì cô có thể đi". Tên đại ca đã mở miệng: "Vật đó có để bên người cô cũng không có tác đụng gì, chỉ có thể rước họa hại thân, tốt nhất cô giao nó ra đi!"

"Quả cam, ta để một quả cam bên mình, ngươi muốn ăn hoa quả tới phát điên rồi sao! Trong siêu thị đầy cam, ngươi đòi cam với ta là muốn làm gì?".

"Giải đi!". Tên đại ca không muốn nói thêm một lời nào nữa, hắn sợ nói thêm một từ nữa sẽ không khống chế được ý muốn giết chết cô gái trước mặt này.

Hạ Thi Đình cho ** có ngốc hơn nữa cũng hiểu, nếu mình để người ta mang đi thi kết cục nhất định sẽ không hay. Trời ơi! Thần thánh ơi! Các vai nữ chính trong phim ảnh lúc gặp nạn đều sẽ gặp anh hùng đến giải cứu, vì sao anh hùng của Hạ Thi Đình vẫn không xuất hiện?

--W w w . k e n h t r u y e n . p r o--

Chương 8

Vương Lôi đang cắt tỉa lông mũi trước gương, Hàn Tử Nghi đang dùng nước massage rửa mặt, Ngải Giai vẫn đang ti mỉ sơn móng tay, Đường Tiểu Uyển đã thích xem tivi, không có người nào nghe thấy tiếng kêu gào trong lòng Hạ Thi Đình. Cô chỉ ra ngoài đi siêu thị mua thức ăn sao lại có thể gặp chuyện bất trắc, chuyện như thế thực sự không ai nghĩ tới, cho nên mới nói cô là người bát tự quá xấu, là người đen đủi tới mức người khác nhìn thấy cũng phải thổ huyết thật chẳng sai chút nào.

Hạ Thi Đình đoán chắc hai tay mình sẽ bị trói chặt trong giây lát, tiếp đó sẽ bị đánh cho hôn mê, lúc tỉnh dậy có thể sẽ bị người ta dùng cực hình bức cung, bắt mình phải giao quả cam đáng chết kia ra, nhưng nào ai biết được quả cam kia là thứ gi chứ? Thực sự cô không có quả cam này!

Cô muốn tranh cãi, nhưng biết đám người này sẽ không nghe, mấy tên đui mù này nhất định là đã nhận lầm người rồi.

Có lẽ là chó cùng dứt giậu, trong cái khó ló cái khôn, vào lúc then chốt nhất, Hạ Thi Đình lại nhớ ra ở trang vừa đọc trong cuốn Đường môn đạo thuật toàn tập có một chỉêu gọi là thuật chỉêu hồn, tức là có thể gọi ra hồn ma ẩn náu bên cạnh mình. Nhưng thuật chiêu hồn này cơ bản lại nhờ vào sự may mắn bởi không phải chỗ nào cũng có hồn ma ẩn náu, nếu không chỉêu hồn ở những nơi như bãi tha ma hoặc chỗ có âm khí nặng thì thuật chỉêu hồn này chỉ là cơ hội kiểu mèo mù vớ được cá rán mà thôi.

Quan tâm làm gì đến chuyện đó nữa, bây giờ cần phải thử xem. Cô cố gắng nhớ lại một số khẩu quyết, cũng không quan tâm có đúng hay không, cô chìa ngón út tay trái ra gập cong lại, rồi hướng lên trời kêu to: "Ra đi".

Sau tiếng lã đó, ánh mắt của mấy tên sát thủ kiã hình khiếp. Cô không biết là khẩu quyết cùa mình có vấn đề hay là con ma này thực sự chỉ có một nửa, nhung chết mà thành con ma xấu xí như vậy thực sự rất hiếm. Tuy cô đã từng bị thây ma tấn công, ác quỷ truy sát và cả sự quấy rối lúc nửa đêm cùa Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai, nhung khi nhìn thấy con ma này vẫn sợ đến mức đi không vững.

Con ma đó cũng buồn bực nhìn cô, nhìn thấy người này gọi mình ra cũng không có việc gì liền từ từ biến mất, không chừng trong lòng cũng đang chửi thầm: "Vô vị chết mất, không có chuyện gì gọi tôi ra làm gì? Triển lãm thì phải thu vé chứ".

Hạ Thi Đình nhìn con ma bán thân đó biến mất, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất sâu sắc. Thứ nhất, mình xui xẻo như thế có phải là vi có duyên với ma. Thứ hai, thứ mà nhóm người kia muốn tìm dường như vô cùng quan trọng, nếu không phải rất đáng giá, thì nhất định có thể khiến người ta trường sinh bất lão, nếu không thì việc gì phải bỏ ra nhiều công sức như vậy để cướp. Thứ ba, quả cam đó không biết chừng thực sự ở bên cạnh mình, bởi vì trong một thời gian ngắn lại xuất hiện nhiều người và ma với lai lịch không rõ ràng như vậy, tốt nhất nên về nhà hỏi cho rõ.

Nghĩ xong, cô cũng chẳng thiết tới đồ ăn nữa, nhặt tiền lên, quay đầu về nhà.

Lúc Hạ Thi Đình xông vào cửa, cảnh tượng đập vào mắt khiến cô giật mình hoảng hốt, Vương Lôi và Hàn Tử Nghi vẫn đứng nguyên trong tư thế tay cầm súng, còn tất cả vật dụng trong nhà đều đã bị đập tan. Hạ Thi Đình vốn một bụng tức giận, vừa thấy cảnh trong nhà mình bị phá tan tành như vậy, cơn tức giận kia đã biến thành một bụng thê lương, lại nhìn dáng vẻ mặt mũi còn có thể miễn cưỡng ở được, chứ người thì tuyệt đối không thể. Cả đám người trong chốc lát đã trở thành kẻ lang thang vô gia cư, nhưng không một ai lo lắng, tất cà đều đổ dồn ánh mắt nhìn Vương Lôi, anh chàng này đi chỉếc xe xa xỉ như vậy, lẽ nào không tìm được chỗ ở.

Vương Lôi quả nhiên là điển hình của những kẻ phá gia chi tử, không nói đến lời thứ hai, lập tức quay đầu xe đưa cả nhóm về nhà. chiếc xe từ từ đi ra khỏi trung tâm thành phố, Hàn Tử Nghi ở bên cạnh bắt đầu nhếch mép nói mát, người giàu gì đó đều thích chạy theo trào lưu, thích sống ở nơi rừng hoang núi thẳm, tựu chung lại là nơi đất dữ.

Hạ Thi Đình ngồi bên cạnh cảm thấy buồn nôn bởi những lời chua cay phát ra từ mồm Hàn Tử Nghi kia, cô lườm Hàn Tử Nghi mấy cái, anh ta mới có vẻ bớt lời đi một chút, có điều một lát sau Đường Tiểu Uyển lại rất kinh ngạc nói: "Đừng tưởng đầu óc Hàn Tử Nghi không nhạy bén, anh ta nói cũng có lí đấy. Cô xem địa hình này, nếu không phải là nơi đại hung thì cô cứ tống tôi trở lại thời cổ đại, đạo thuật mà tôi đã học được cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa".

Hạ Thi Đình cũng chú ý quan sát một chút, quả nhiên địa hình chỗ này không giống với nơi ở cùa các gia đình giàu có khác, không có cảnh non xanh nước biếc, bố cục phong thùy gì cả, mà là nơi tận cùng cùa cõi âm dương.

Gần đây cô rất chăm chỉ đọc cuốn Đường môn đạo thuật toàn tập kia, kể cả chương phong thùy cũng không bỏ qua, cái gọi là nơi tận cùng cùa cõi âm dương nghĩa là con đường âm gian đến chỗ này cũng là tận cùng, người dương gian đến chỗ này cũng không còn chỗ để đi, đúng là tuyệt cảnh!

Cô vỗ vỗ Vương Lôi nói: "Nhà anh có phải đã đắc tội với kẻ thù lớn nào đó không, người giúp nhà anh xem phong thủy tìm nhà không chừng có thù giết cha với gia đình anh, sống ở chỗ như thế này thì thập từ nhất sinh, là chỗ đất đại hung đại nạn đấy!".

Vương Lôi vô cùng ngạc nhiên, quay đầu lại nói: "Cái gì mà đất đại hung, tôi sống ở đây rất tốt. Tuy đã thay rất nhiều bảo vệ, người làm vườn, người làm thuê nhung chưa từng nhìn thấy hoặc nghe thấy chuyện quái lạ gì cà. Hơn nữa, gia đình tôi cũng chung sống rất tốt, chưa bao giờ thấy thiếu tiền thiếu ăn, làm gì có chuyện thập từ nhất sinh".

Đường Tiểu Uyển ở bên cạnh trợn tròn mắt, nếu Vương Lôi có thể nhìn thấy ma, đó mới là chuyện lạ. số vận của gia đình anh ta vẫn rất tốt, hình như không hề bị ảnh hưởng bởi phong thùy cùa nơi đại hung này, lẽ nào trên thế gian này vẫn còn có vận gia không chịu ảnh hưởng cùa phong thủy? Hay ở thế kỉ thứ hai mươi mốt phong thủy đã không còn được sử dụng nữa.

Mang theo sự nghi ngờ này, mọi người thấy xe đã đi vào một vườn hoa. Cánh cổng từ từ khép lại, vườn hoa bên trong quả nhiên đẹp vô cùng, Hàn Tử Nghi cũng bị cảnh đẹp làm cho ngạc nhiên đến sững sờ, nhưng một lát sau vẫn quyết định nói mấy câu khó nghe.

"Vương Lôi à, sao nhà anh trông giống như một sân golf, thiết kế nhà như khách sạn thế?".

"Không hiểu thì đừng nói lung tung có được không, đây vốn là một sân golf, là sân golf riêng cùa gia đình". Ngải Giai hình như rất quen thuộc với những chuyện thời thượng kiểu này.

Hạ Thi Đình cũng sửng sốt nhìn Vương Lôi. Mọi người đều biết anh có tiền, mà còn rất rất nhiều tiền, mệnh cũng rất tốt, nhung trước khi đến nhà anh, chưa ai từng nghĩ anh có thể có nhiều tiền đến mức này, mệnh có thể tốt đến như thế, không chừng còn có mấy chiếc máy bay riêng dùng để ngắm phong cảnh trong những lúc nhàn rỗi cũng nên.

May mắn đối mặt với người có tiền như thế, Hạ Thi Đình không thể không có chút động lòng, cô nuốt nước bọt ừng ực.

Hạ Thi Đình rất kinh ngạc quay đầu nhìn Đường Tiểu Uyển rồi nói: "Lẽ nào chị thực sự cho rằng tôi có thể tự học mà thành tài đến mức này, tôi vẫn chưa có được trình độ như vậy!".

Nhưng Ngải Giai xông vào trước, giống như xe nhẹ chạy đường quen, cô bay đến chiếc cầu nhỏ trước mặt, nhẹ nhàng bay trên cửa ngôi nhà kia, hình như cô vô cùng có hứng thú với nơi này.

Cả đám Vương Lôi cũng đi vào theo, Vương Lôi đang mở cửa, Hạ Thi Đình đã có phản ứng trở lại, cô đặt tay lên bàn tay mở cửa của anh nói: "Anh nói thật đi, đây chỉ là một trong những chỗ nghỉ ngơi của gia đình anh, anh  cũng rất ít khi đến phải không?".

Vương Lôi thấy mình đã bị nhìn thấu tim gan, mặt đỏ lựng. Thực ra anh cũng rất ít đến chỗ này, anh cũng ngại đưa đám người này về nhà bố mình, nếu gặp bố không chừng lại bị bắt về làm mấy chuyện khổ sai kiểu giám đốc, chù tịch gì đó. Tình cờ anh biết ở đây có một bất động sản của nhà mình, bố anh cũng hiếm khi lui tới, không những thế còn rất yên tĩnh, rất thích hợp để tán gái, ở, hay sống tạm bợ qua ngày.

Hàn Tử Nghi lại rất thích nhìn vẻ lúng túng của Vương Lôi, vừa nói vừa đẩy cửa: "Đến thì đã đến rồi, hãy cứ ở đi, coi như đi nghi, vừa may để viết xong chương trình trò chơi của tôi, bán được khoản tiền lớn, lúc đó tôi cũng có thể có căn nhà lớn như thế này lồi".

Hạ Thi Đình cửa ra, một bóng đen dũng mãnh lao ra, nhe răng trắng ởn, giống như sắp ăn tươi nuốt sống Hàn Tử Nghi. Hàn Tử Nghi vừa quay đầu lại thì sợ quá ngồi phịch xuống đất. Nhưng bóng đen đó lại chui trở lại, Vương Lôi sờ soạng bật công tắc, đèn vừa sáng, chỉ thấy rèm cửa trong nhà đều được hạ xuống, mới thấy rõ trong nhà u ám biết bao, bóng đen kia cũng chẳng đáng kể gì, chỉ là một con cá mập lớn nuôi trong bể cá.

Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai bay đi kéo rèm cửa cho ánh nắng chỉếu vào. Họ hoàn toàn không sợ ánh sáng như trong truyền thuyết vẫn kể, có lúc Ngải Giai còn có thể tắm nắng, Đường Tiểu Uyển nói ban ngày không muốn ra ngoài, chỉ là vi người quá đông, không thích người khác xuyên qua xuyên lại qua cơ thể mình, luôn có cảm giác bị người ta lợi dụng, còn chuyện sợ ánh sáng, cô ấy chưa từng nhìn thấy hồn ma nào sợ ánh sáng cả. Có lẽ chỉ có những con ma cà rồng ngoại quốc, nhưng Đường Tiểu Uyển cũng chưa từng tìm cách chứng thực.

Hàn Tử Nghi nhìn thấy một con cá mập đang bơi trong bể cá lớn trên bức tường như muốn xông ra. Trong lòng anh đã tự hòi đến mấy trăm lần bà cố nội cái người thiết kế ngôi nhà này, cũng cảm thấy hiếu kì với sở thích biến thái của bố Vương Lôi - một con cá mập trong nhà.

Vương Lôi kéo anh ta dậy, nhung anh ta lại nói:

"Nhà anh bắt chước kiểu thiết kế nhà của Bill, người ta là người giàu nhất thế giới, trong nhà có mấy con cá mập cũng không có gì lạ, nhà anh học theo làm gì?"

'Trong nhà Bill hình như là nuôi cá voi!". Hạ Thi Đình đứng bên cạnh nói xen vào.

Vương Lôi phân bua: "Không phải là tôi thiết kế, tôi cũng không biết từ lúc nào có thêm con cá mập này". Thực sự thì đã rất lâu rồi anh không đến chỗ này, trong cuộc sống của anh không phải lúc nào cũng có gái để tán, đa phần là con gái tán anh.

"Được rồi, được rồi, đừng vì chuyện con vật cưng gì mà cãi nhau nữa, Hàn Tử Nghi, trong bể cá nhà anh nuôi gì?". Ngải Giai đã kéo xong rèm cửa bay trở lại.

"Nuôi ốc đồng". Hàn Tử Nghi không vui trả lời.

"Nuôi ốc đồng làm gì?".

"Buổi tối đợi nó biến thành cô trên ốc đồng hiến thân!".

Ngải Giai cười mỉa mai nói: "Nêu ốc đồng không biến thành mĩ nữ thì làm thế nào?".

"Xào Ốc lên, bà nội ơi, rồi ăn nó"

Quản gia ở đây là một người tầm sáu mươi tuổi, lưng đã còng, mắt đã mờ trông rất đần độn, làm việc cũng rất chậm chạp, hồi lâu mới nhận ra cậu chù trẻ của mình, chẳng có vẻ gì là tôn trọng Vương Lôi cả, chỉ đưa khách vào căn phòng trên tầng hai rồi thì chuồn đi luôn.

Vương Lôi thấy cũng không có ai chuần bị bữa tối cho mình, cảm thấy thật mất mặt, đang định cầm điện thoại đòi đuổi tên quản gia đó, thì Hạ Thi Đình lại thò đầu ra đề nghị: "Ra ngoài ăn đi! Ăn ở đây cũng quá yên tĩnh".

..

Vương Lôi lập tức đồng ý, nhìn làn da căng, lớp lông tơ mịn màng, cái mũi đáng yêu của cô gái trước mặt, anh dường như muốn ngẩng đầu mà hỏi trời xanh: "Ông trời ơi! Có phải ông nợ tôi rất nhiều tiền không, nên mới cho tôi được sống thoải mái, may mắn hạnh phúc biết bao!". Đúng vào lúc anh chuẩn bị cùng người trong mộng ăn tối, Hàn Tử Nghi lại thò mặt ra, một gương mặt thô, lỗ chân lông to có thể dùng làm lưới bắt cá lộ ra trước mặt Vương Lôi.

Vương Lôi biết đại sự không hay, quả nhiên Hàn Tử Nghi sống chết nhất định cùng ra ngoài ăn uống, dạo phố, hoàn toàn không quan tâm mình là ki đà cản mũi siêu to gì cả. Vương Lôi đành lên xe, không tỏ vẻ gì, chỉ mong sao lúc này có bản lĩnh làm Hàn Tử Nghi biến mất hoàn toàn. Đúng vào lúc anh khó chịu vì Hàn Tử Nghi không biết điều, lại có hai con ma nữ chui vào trong xe. ôi chao, hẹn hò gì, dẫn theo nhóm người này sao có thể coi là hẹn hò được! Bữa tối dưới ánh nến cũng chả khác gì đi ăn buffet.

Hạ Thi Đình không đau lòng chút nào, cô không muốn ở lại trong ngôi nhà đó, mặc dù chỗ nào trong ngôi nhã cũng tốt, phòng khách giống như khách sạn năm sao, nhung sống ở đó có cảm giác âm u lạnh lẽo đáng sợ, kể cả Đường Tiểu Uyển cũng cảm thấy sợ hãi, đã bị Hạ Thi Đình chế giễu: "Bản thân chị cũng đã là ma, còn có gì đáng sợ?".

Nhưng Đường Tiểu Uyển lại nhíu mày nói: "Ma cũng có điểm yếu, cô cho rằng ma không sợ cái gì à? Cô xem, Ngải Giai thì sợ mình không xinh đẹp, còn tôi lại sợ sự vắng vẻ không khác gì nhà mồ này!".

Chiếc xe nhanh chóng rẽ vào thành phố. Vương Lôi tìm một quán ăn kiểu Tây rất ngon để ăn tối, Hàn Tử Nghi ngồi giữa hai người, hai con ma nữ bay qua bay lại. Hạ Thi Đình ngắm nhìn xung quanh, cá nhóm người đều uể oải thờ ơ, mỗi người đều đang theo đuổi suy nghĩ của riêng mình.

Vội vội vàng vàng ăn cho xong, chuẩn bị về nhà. Lúc xe vừa đi vào đường lớn, Đường Tiểu Uyển và Hạ Thi Đình đều cảm thấy trong không khí có mùi sát khí rất cổ quái. Ngay cả Ngải Giai, con ma nữ chậm chạp kia cũng cảnh giác, Hạ Thi Đình nói tin này cho Vương Lôi biết, bảo anh lái xe về phía có sát khí nồng nặc nhất, những người trong xe đều trở nên lo lắng.

Đường Tiểu Uyển vừa nhìn bên ngoài xe vừa nói: "Kì lạ thật, sao trên phố đột nhiên có nhiều ma thế này, rốt cuộc là chuyện gì, nếu tiếp tục như thế, thành phố này sắp âm thịnh dương suy rồi".

Hạ Thi Đình nghe xong cũng nhìn ra ngoài, không nhìn thì không biết, vừa nhìn thì sợ vãi linh hồn. Một cô gái chột mắt đang dán vào kính xe nhìn vào bên trong, ngồi trong chiếc xe chạy nhanh như bay lại nhìn thấy người này nằm bò trên cửa xe, ai mà chẳng sợ đứng tìm. Hàn Tử Nghi và Hạ Thi Đình ôm chầm lấy nhau, kêu thét lên, Vương Lôi lại bực tức nói: 'Tên họ Hàn kia, đừng tranh thù tôi đang lái xe thì lợi dụng Hạ Thi Đình, nếu không tôi ném anh xuống xe đấy!".

Hàn Tử Nghi chi vào cửa xe lắp ba lắp bắp: "Ma! Ma!".

Vương Lôi không nhìn thấy gì, tuy biết có ma nhưng cũng không sợ: "Ma thì ma chứ sao, chẳng phải hàng ngày anh chung sống với ma sao? Việc gì phải sợ đến mức đó?".

"Không phải, rất khó coi, người đầm đìa máu, chết mà thành ra như thế thật chẳng nhân đạo". Hạ Thi Đình đã phản ứng trở lại, buông Hàn Tử Nghi ra.

Ngải Giai bay ra ngoài, kéo con ma nữ trên cửa xe kia xuống, ném ra xa trên quốc lộ, nhẹ nhàng như phát hiện một con sâu hại trên cây.

Ngải Giai chui vào trong xe, khẽ vỗ tay nói: "Ghét nhất là loại ma nữ chết rồi vẫn không chịu trang điểm khi ra ngoài, một chút danh giá cũng không có, lẽ nào làm ma thì không cần sĩ diện. Con người vi thế mà có cái nhìn lệch lạc về ma, hoàn toàn là vì những con ma nữ không chịu trang điểm này đã phá hòng hình tượng cùa loài ma, ma nữ đẹp như tôi thế này đã càng ngày càng ít rồi".

Đường Tiểu Uyển gần như ngã ra khỏi xe bởi dáng vẻ kia cùa Ngải Giai.

Hạ Thi Đình lại nhìn Ngải Giai với ánh mắt sùng bái, cô đột nhiên nhận thấy ở cùng với Đường Tiểu Uyển chẳng có tiền đồ, còn ở Ngải Giai lại tiềm tàng một loại tiềm năng chưa được khai quật.

Hàn Tử Nghi hốt hoảng chi ra ngoài cửa xe nói: "Vẩn còn rất nhiều!".

Trừ Vương Lôi, những người còn lại đều nhìn thấy trên quốc lộ bên ngoài xe quả nhiên vẫn còn rất nhiều hồn ma quanh quần ở đó, nhìn hình dáng đầm đìa máu kia xem ra đều là ma bị chết trên quốc lộ vi tai nạn xe, gần như cách một đoạn lại có một con đi hoặc đứng đó, còn có cả con cứ bò trên mặt đất tìm kiếm phần cơ thể đã mất của mình.

Ngải Giai nhìn một lúc, bất ngờ nói: "Thật giống một nhóm người biểu diễn nghệ thuật".

Hạ Thi Đình và Hàn Tử Nghi đều vô cùng kinh ngạc nhìn Ngải Giai, cô lại có thể liên hệ những con ma này với diễn viên biểu diễn nghệ thuật, có thể thấy sinh thời cô là một tiểu tư sản chính cống.

Đường Tiểu Uyển vỗ vỗ đầu nói: "Sao có thể có nhiều như thế? Hôm nay cũng không phải là rằm tháng bảy, cũng không phải là tết của ma, càng không phải là ngày âm tháng âm năm âm gì đó, ở đâu ra mà có thể có nhiều ma như thế? Cô xem, con đường này đã sắp tắc rồi, sao bắt hết được?".

Hạ Thi Đình cũng cảm thấy rất kì lạ, nhưng cô vẫn an ủi nói: "Bây giờ số lượng người không chẩp hành luật lệ giao thông càng ngày càng nhiều, người chết nhiều thì đương nhiên ma cũng nhiều".

"Không phải đâu, cứ coi như chết nhiều cũng không thể không tuân theo đạo lí cân bằng âm dương, đây lại không phải là thành phố ma, sao có thể có nhiều cái thứ kia chen chúc như vậy? Cứ đà này, trị an trong thời gian tới của thành phố nhất định không ổn, còn người trong các môn phái bắt ma lớn đều sẽ tập trung đông **". Biểu hiện cùa Đường Tiểu Uyển hình như không hoảng sợ, trái lại rất phấn khích như sắp bắt một mẻ lớn.

Đang nói, xe đã dừng lại, Vương Lôi ngoảnh đầu lại nói: "Đến rồi, chỗ mọi người muốn đến đã tới rồi".

Thì ra là một công viên hẻo lánh, bên trong nồng nặc âm khí, gần đó còn vọng ra tiếng đánh nhau, Đường Tiểu Uyển nhấc váy bay đi trước, vừa bay vừa gọi: "Mau mau, đã bắt đầu rồi, bên trong thật náo nhiệt".

Bề ngoài công viên đó trông thật ấm áp đáng yêu, mấy ngọn đèn đường nho nhỏ đang nhấp nháy, giống như cái hang dụ những đôi tình nhân tìm đến. Nhưng bước vào mới biết ữong đó có rất nhiều cô hồn ẩn trú đang lũ lượt đi ra.

Chúng đều là những con ma không có khả năng tấn công, chỉ như các nhà biểu diễn nghệ thuật trong mắt Ngải Giai. Ngoài dáng vẻ và hành vi có lúc làm cho con người sợ hãi ra, những con ma này không có khả năng sát hại, nhìn chung cũng sẽ không chủ động trêu chọc con người, nhiều nhất chi là nằm bò sau lưng người ngủ một giấc trong những lúc buồn chán, hoặc là hiện thân trong thang máy, làm mấy trò đùa ác mà thôi.

Nhưng đi sâu vào bên trong, thứ nhìn thấy lại không phải là nhũng con ma kiểu nghệ thuật gia này, mà giống như những cao thù xuất hiện trong trò chơi Bá Vương đường phố, mắt nảy lửa, nhìn thấy những vật sống liền tấn công. Hạ Thi Đình lấy lọ trang điểm ra bắt đầu phun nước bắt ma, cứ coi như những con ma này rất hung ác, nhung khả năng cũng khá yếu kém, nhìn thấy cái trán như mặt trời nhỏ của Vương Lôi đều tránh ra xa, không ai dám đến trêu chọc họ.

Chương 9

Lại đi thêm một đoạn đường nữa, qua một chỗ rẽ, Vương Lôi vui mừng kêu lên: "Nhìn xem, có thây ma". Anh vẫn luôn phiền não chuyện mình không nhìn thấy ma, nhìn thấy thây ma thân thiết như nhân dân vùng bị nạn nhìn thấy người thân và quân giải phóng, nhìn dáng vẻ vui mừng của anh, mọi người đều trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Đường Tiểu Uyển nói: "Đừng để ý những thây ma này, ở đây nhiều như vậy nhất định có người nhà họ Mã thu phục, chúng ta cúi thẩp đầu mà đi, cẩn thận lại gặp phải hai anh em sinh đôi Long Phụng lần trước".

Đang chuẩn bị chuồn đi, thì Hạ Thi Đình đã nhìn thấy hai đứa trẻ - người không hi vọng nhìn thấy nhất - đang cầm một thứ hình lưới bắt thây ma. Cái vật hình lưới kia vừa đánh lên người thây ma, thây ma liền cuộn tròn thành một khối, biến thành một quả cầu lửa xanh nho nhỏ, thục mạng chạy tứ tung, còn bọn trẻ thì nhảy lên bám đuổi phía sau. Nêu nhìn thấy cảnh này trong công viên ban ngày, nhất định mọi người sẽ nghĩ rằng hai cục cưng nhỏ đáng yêu kia đang chơi trò đuổi bắt bướm.

Hàn Tử Nghi than thở: "Cũng là trẻ thơ, tại sao người với người lại có sự khác biệt lớn vậy chứ?".

Trẻ con nhà khác đang bắt bướm, còn trẻ con nhà họ Mã thì phải bắt thây ma, nhưng đều vui vẻ, ngây thơ như nhau.

Long Long đã nhìn thấy Hạ Thi Đình, nó dừng bước, hướng vào trong bóng tối gọi to: "Mẹ, mẹ, đây chính là cô kém cỏi lần trước nói chuyện với con".

Cái gi? Cô kém cỏi? Hạ Thi Đình cũng dừng bước, không thể tiếp tục giả vờ như không nhìn thấy hai tiểu ma vương này. Cô quay đầu lại, bắt gặp một khuôn mặt trắng xanh gần như trong suốt đang kề sát mình, quan sát mình từ đầu đến chân. Hạ Thi Đình lùi lại phía sau một bước mới nhìn rõ đó là một người phụ nữ trên dưới ba mươi, ăn mặc rất đẹp, giống như sắp tham dự dạ hội, dáng người thon thả, nụ cười ấm áp.

Một lúc sau Hạ Thi Đình mới hiểu ra, đây chính là mẹ của Long Long và Phụng Phụng, không ngờ cô ta chăm sóc giữ gìn nhan sắc tốt như vậy, xem ra bắt thây ma cũng là một cách làm đẹp hữu hiệu. Hạ Thi Đình mỉm cười rạng rỡ, chìa tay ra: "Xin chào, tôi là Hạ Thi Đình, là hậu nhân của Đường môn".

"Đường môn, Đường môn chẳng phải đã diệt môn từ lâu rồi sao? Bây giờ vẫn có môn đồ sao?". Mẹ Long Long gần như không biết nói chuyện.

"Có chứ, chính là tôi". Những lúc quan trọng Hạ Thi Đình luôn muốn tạo ra chút sĩ diện cho môn phái của mình.

Mẹ Long Long vui mừng kêu lên: 'Tốt quá, tôi là Chu Bảo Bảo, cô gọi tôi là Bảo Bảo được rồi. Tôi vừa đưa bọn trẻ đến công viên chơi, ngày thường cứ ép bọn trẻ làm bài tập cũng quá mệt rồi, hôm nay đổi chút khẩu vị đến bắt thây ma, bọn trẻ cũng vui mừng. Đường môn các cô cũng đã cử người đến, xem ra mấy môn phái lớn đều đã đến **, cô vào trước đi, bên đó đang họp, lát nữa tôi sẽ tới".

Nói rồi cô ta kéo hãi anh em sinh đôi đang làm mặt xấu bên cạnh đi chơi thây ma, Hạ Thi Đình chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, họp cái gì, lẽ nào là tham gia đại hội võ lâm bầu chọn minh chủ hay sao.

Đi vào bên trong càng lúc càng khó, càng lúc càng ồn

Đã là thời đại nào rồi mà đạo sĩ núi Mao vẫn mặc áo dài, vẫn để tóc dài và không thích gội đầu, chẳng trách ban ngày không dám xuất hiện, bao nhiêu năm nay cũng không có sự phát triển dài hơi gì, không theo kịp thời đại là phải". Đường Tiểu Uyển đã nghiện bình phẩm.

Quả nhiên nhũng đạo sĩ kia đều ăn mặc khá cổ lỗ, mà tướng mạo cũng khá trung hậu, mưu sinh không dễ dàng gì! Dáng vẻ như thế đi đóng phim truyền hình sẽ dễ kiếm tiền hơn.

Đường Tiểu Uyển chi vào một chàng trai thô kệch như cao bồi miền Tây: "Nhận ra rồi, đây là hậu duệ của Trung Húc, người nào người nấy đều để râu quai nón".

Ngải Giai cản thận quan sát một lát, rồi nói: "Quả thật rất dũng mãnh, trông rất giống Tengger".

Hạ Thi Đình liếc Ngải Giai một cái nói: "Cô còn nói mình có sức hút mê hồn gi, thẳm mĩ quan quái gi,

bây giờ đang thịnh hành kiểu đàn ông thô kệch như Alex, kiểu bạch diện thư sinh đã lỗi thời rồi".

Vương Lôi nghe nói thế liền chăm chú nhìn đại thổ phỉ kia. Trời ơi, thì ra người đàn ông đẹp trong mắt Đình Đình là dáng vẻ lôi thôi lếch thếch kia, anh lại bắt đầu vỗ mạnh vào đùi nói: "Không giống mọi người, có cá tính, tôi thích".

Đang nói thì thấy một làn khói bay lên giữa hồ nước trong công viên, đám người bắt ma này dồn dập đưa ra mấy chiêu cuối cùng, sau đó cùng nhau liên thủ phong tỏa ranh giới lại, đuổi ác ma ra ngoài ranh giới, rồi từ trên cầu đi thẳng đến trung tâm hồ.

Hạ Thi Đình bám sát tiểu đội bắt ma Kha gia đang chạy nhanh nhất, Ngải Giai lại hòa vào hậu duệ Trung Húc, chi có Hàn Tử Nghi và Vương Lôi không biết chạy theo ai, đành đi theo dòng người.

Một ông lão già sắp chết ngồi trong cái đình ở giữa hồ đang gắng gượng dặn dò một vài lời cuối.

"Hôm nay mọi người đều đã tề tựu đông **?", ông lão lên tiếng.

Một anh chàng giống như thư kí đứng dậy đếm đếm đầu người, sau đó nói: "Còn thừa ra một nhóm, nói là người của Đường gia".

"Được được, Đường gia vẫn còn hậu duệ, vậy thật tốt. Hôm nay ta tìm mọi người đến là cùng mọi người bàn bạc một chuyện. Mấy ngày nay, những con ác quỷ kiã đã lật tung thành phố này lên, chính là muốn tìm một thứ gọi là quả cam, đồ vật này nếu có ai biết là cái gì, thì giao ra đi! Tiếp tục như vậy, căn cứ vào lực lượng của bất kì phái nào cũng đều không thể bảo vệ được đồ vật này".

..

"Quả cam?". Hạ Thi Đình nhíu mày, thành phố này đã bị biến ra như vậy thì ra là vì tìm quả cam kia.

Chỉ thấy nhũng người xung quanh đều bắt đầu thảo luận sôi nổi, xem ra trong nhà những nhân sĩ chính nghĩa này đều bị bọn cướp kia càn quét với các mức độ khác nhau. Bây gìờ tất cả mọi người đều vô cùng hận cái người có quả cam, ai có thì gìao ra, đùng gìấu mãi nữa, tuy không biết là cái gì, nhưng mọi người đều phải chịu liên lụy theo.

Có người thắc mắc: "Lão quái Âu Dương, quả cam rốt cuộc là cái gì?".

"Ta cũng không biết, mấy ngày trước nhà ta cũng bị người ta lật tung, chúng còn gí súng vào đầu ta bắt giao quả cam, nếu không phải công phu bao nhiêu năm nay của ta vẫn tốt thì đã sớm mất mạng rồi, cũng không thể ở đây tham gìa cuộc họp nữa". Thì ra ông gìà kia tên là lão quái Âu Dương.

Hạ Thi Đình nghe những người đàn ông kia thao thao bất tuyệt, cô cũng không xen vào được, chi khẽ nói với Đường Tiểu Uyển: "Đây đúng là Hoa Sơn luận kiếm trong tiểu thuyết Kim Dung, bao nhiêu môn phái tập trung lại thế này, thật phấn khích!".

Đường Tiểu Uyển rất xem thường vẻ phấn khích của cô, nói: "Năm đó môn phái của tôi mà tụ họp phải gọi là biển người, rầm rộ chưa từng thấy, chứ đâu chỉ quạnh quẽ một nhúm người như thế này".

Ngải Giai đứng bên cạnh tiếp lời: "Được rồi, được rồi, phái đã bị diệt rồi, môn cũng bị tiệt rồi, bây gìờ người khác đều xem thường chúng ta, chúng ta vẫn còn ở đây làm gì?".

Hạ Thi Đình cũng hơi xấu hổ, quả thực không có bất cứ người nào coi họ ra gì, dường như Đường môn của cô chỉ là người ngoài đi dạo, thấy cảnh náo nhiệt nên đã bị biến ra như vậy thì ra là vì tìm quả cam kia.

Đường Tiểu Uyển nổi giận đùng đùng xông lên, bay đến giữa đám đàn ông gào toáng lên: "Nghe tôi nói, nghe tôi nói! Đường môn chúng tôi mặc dù cũng không biết tăm tích của quả cam, nhưng tôi tin Đường môn có thể tìm được quả cam trong thời gìan ngắn nhất và còn có thể tiêu diệt đám ác quỷ kia, duy trì bảo vệ nền hòa bình thế gìới".

Bên cạnh vang lên những tiếng suỵt suỵt, một số người nói: "Lại có một nữ siêu nhân nữa đến!". "Hậu duệ của hiệp sĩ nhện à!", "ôi, chẳng trách năm đó Đường môn bị diệt phái!". Hạ Thi Đình, Hàn Tử Nghi sau khi nghe thấy nhũng lời đó liền cúi thẩp đầu, làm ra vẻ không quen Đường Tiểu Uyển.

Lão quái Âu Dương giọng sang sảng: "Vị lão tiền bối Đường môn này nói rất đúng, mọi người đều phải có tinh thần như vậy, phải học tập lão tiền bối của Đường môn, tích cực, có chí tiến thù, có lòng nhiệt tình. Được rồi, cuộc họp hôm nay đến đây kết thúc, mọi người giải tán nhé! Lúc đi ra đừng quên dọn dẹp công vìên này một chút, những ngày này đã có không ít đôi tình nhân chết rồi, nếu tiếp tục chết thêm nữa, công viên sẽ bị san phẳng mất thôi".

Trong nháy mắt Đường Tiểu Uyển đã bị bỏ lại trơ trọi ở gìữa, mọi người đều tản ra thành từng đoàn, không ai coi những lời của cô ra gì, chỉ có Long Long và Phụng Phụng tiến lên kéo kéo cô, rồi nói: "Cô à, mẹ bảo cháu đến hỏi, loại lụa cô may quần áo được mua ở đâu?".

Hạ Thi Đình cảm thấy thật mất mặt, càng xấu hổ với cái nhìn tàn khốc của mấy anh chàng thuộc tiểu đội bắt ma Kha gia. Ngải Giai đã trốn sang một bên từ lúc nào.

Lòng tự tôn và tín ngưỡng của Đường Tiểu Uyển đã phải chịu sự tổn thương nặng nề, lên xe rồi cô vẫn đờ đẫn, mặc dù đám Hạ Thi Đình không chế gìễu cô, nhung cô lại vô cùng đau khổ vì sự sỉ nhục đối với môn phái của mình. Nỗi đau khổ của một ma nữ là nỗi đau khổ tột cùng, không thể nói ra, lại cũng không thể đi uống rượu gìải sầu, không thể húc đầu khóc gào, tiếp đó làm ầm lên cuối cùng treo cổ tự vẫn. Cô đành lấy đầu mình xuống,  đặt lên chân, lấy tay vỗ về, giống như vuốt ve mặt người tình.

Hạ Thi Đình và Ngải Giai kiên quyết coi như không nhìn thấy, nhưng một ma nữ không đầu lại tha thiết ngắm nhìn dáng vẻ của chính mình thực sự khiến người khác bực mình. Ngải Giai cuối cùng chịu không nổi cái cách tự than thân trách phận này của Đường Tiểu Uyển, cầm cái đầu đau buồn kia của Đường Tiểu Uyển ném ra ngoài. 

Phần 4  


Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, Phim Sex, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, đọc Truyện Cười, Truyện Tình yêu
Đề Xuất link Này Lên Google
Quay Lại ↑↑ Trên cùng
Liên Hệ Admin
01645373734 [SMS] G+