watch sexy videos at nza-vids!
Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, truyen tinh yeu
ĐỌC TRUYỆN HAY

KenhTruyenHay.SexTgem.Com
Truyện Tình yêu Tiểu Thuyết HayTruyện Teen Hay

Chương 26

"Cô tin hay không cũng được, tôi chỉ nói sự thật." 

"Thật hay giả chỉ có cô biết, có ai không muốn làm phu nhân của thiếu gia nhà họ Mạnh chứ?" 

Nó tương đương với cuộc sống giàu sang ngồi mát ăn bát vàng mà. 

Nhìn ra được Tiết Nhược Ngưng là vì tiền mới quen Phàm Tu, căn bản không phải tình cảm chân thành. Lí Đình Ân không khỏi cảm thấy may mắn. May mắn vì Phàm Tu đã chia tay cô ta, về sau, cô sẽ dành cho anh rất nhiều tình yêu cùng hạnh phúc. 

"Lí Đình Ân, đừng tưởng rằng Phàm Tu không giải trừ hôn ước, thì cho rằng cô có thể trở thành Mạnh gia thiếu phu nhân. Tôi xem anh ấy chỉ là vì giữ thể diện cho cha mình, chờ thời gian thích hợp sẽ lập tức hủy hôn. Anh ấy làm sao có thể cưới con gái người đàn bà của cha mình làm vợ được chứ?" 

Phàm Tu hủy hôn với cô sao? Nếu là trước kia, Lí Đình Ân có thể khẳng định anh ấy dám làm vậy. Nhưng hiện tại cô chẳng rõ, bởi vì Phàm Tu không nhắc lại chuyện hôn ước, hơn nữa thái độ với cô cũng thay đổi, thậm chí có lúc cô còn nghĩ anh thích mình.

"Phàm Tu sẽ không hủy hôn." Trong lòng nghĩ như vậy, cô cũng nói thẳng ra. 

"Cái gì?" 

"Tôi nghĩ cô không biết, giờ Phàm Tu đối với tôi khác trước rất nhiều." Nhớ tới sự dịu dàng của anh dành cho cô, Lí Đình Ân ngọt ngào cười hiền. "Chúng tôi bây giờ ở với nhau rất thuận hoà." 

Tiết Nhược Ngưng biểu tình cứng ngắc, nhất thời á khẩu không trả lời được. Kỳ thật không cần cô ta nói, cô cũng nhìn ra được anh đối với Lí Đình Ân sớm đã thay đổi thái độ. Lần trước ở bể bơi cứu người phụ nữ này, sau lại vô tình ném cô đi, cô biết chứ. 

Nhìn gương mặt người đối diện hạnh phúc tươi cười, lòng cô trào lên sự ghen ghét: "Trí tưởng tượng của cô xem ra hơn tôi rất nhiều. Tôi quên mất, cô là hồ ly tinh, hẳn nhiên là cao tay hơn người khác. Xem ra sở dĩ cô đầu tư không ít công phu như vậy vào Phàm Tu chắc hẳn là do mẹ cô không bước chân được vào Mạnh gia, bị người đời nhạo báng, cho nên cô mới tìm mọi cách trở thành Mạnh gia thiếu phu nhân. Mục đích của cô chẳng phải thế sao?" 

"Vậy thì sao chứ ? Tóm lại, mặc kệ phát sinh chuyện gì, tôi cũng không rời anh ấy." Cô không muốn tranh cãi thêm với Tiết Nhược Ngưng, cô ta nói gì cũng được, trong lòng cô đã vĩnh viễn yêu người đàn ông này. 

"Hóa ra là cô có mục đích." 

Tiếng nói của Mạnh Phàm Tu từ sau lưng dội đến làm Lí Đình Ân kinh ngạc, vội vàng xoay người. 

Cô biết anh đã hiểu lầm. Vừa rồi vì là cô không muốn tranh cãi với Tiết Nhược Ngưng, chứ nào có ý như vậy? 

Nếu muốn nói đến mục đích, cô chỉ hi vọng anh sẽ yêu mình. 

Chương 27

Cô định giải thích cho anh, nhưng nhìn gương mặt anh lạnh băng cứng ngắc, với cái nhếch miệng lạnh lùng làm người khác rùng mình, cô sững người. 

"Phàm Tu......" 

"Đi!" Vẻ mặt lạnh lùng, Mạnh Phàm Tu thô lỗ kéo cô đi qua cửa hông của đại sảnh. 

Bàn tay con trai nắm chặt cổ tay cô, lực mạnh khiến cô đau đớn, Lí Đình Ân hoàn toàn cảm thụ được lửa giận trong lòng anh. 

"Phàm Tu, anh hiểu lầm rồi, em có thể giải thích –" 

"Câm miệng!" 

"Sự tình không phải như vậy, anh nghe em nói......" 

"Không phải tôi nói cô câm miệng sao?" Anh trầm giọng quát lớn. 

Nửa đi nửa bị lôi xuống đến lầu một của khách sạn, ngay khi xe được lái đến, Lí Đình Ân bị đẩy thô bạo vào trong xe. 

Nhìn gương mặt thịnh nộ của anh, cô không biết Mạnh Phàm Tu định đưa mình đi đâu. 

Anh thật sự hiểu lầm, cô không hề có ý như vậy. 

Cô chỉ trả lời cho qua để không phải tranh cãi tiếp cùng Tiết Nhược Ngưng, nhưng anh không nghe thấy đoạn đối thoại trước đó. 

Giờ phút này trong xe im lặng, tựa hồ là trời quang tĩnh trước cơn bão lớn, làm cô hoảng sợ. 

Xe dừng lại trước cổng chính công ty của Mạnh Phàm Tu, anh nhanh chóng gỡ thắt dây an toàn của mình. 

"Phàm Tu?" 

"Xuống xe, lập tức thu thập đồ đạc, mặc kệ đi đâu cũng được. Tóm lại sáng ngày mai tôi về đến nhà, tôi không muốn trông thấy cô!" Anh nghiến răng nghiến lợi nói. 

"Phàm Tu, anh...... Hức......" Vừa nghe anh muốn đuổi cô đi, Lí Đình Ân hai mắt đẫm lệ lưng tròng. Giọng nói cực độ phẫn nộ của anh làm cô thực sợ hãi, mà cũng thực đau lòng. 

Không nên là như thế này, cô không muốn như vậy, cô không muốn phải rời xa anh! 

"Cô khóc cái gì? Sao lại thế, lại muốn đùa giỡn tôi nữa à?" Anh cười lạnh. 

"Em không có –" 

"Nói thực ra, thiếu chút nữa tôi đã bị lừa vì sự hồn nhiên giả dối của cô. Nghĩ đến cô cố ý lấy lòng là vì tình cảm, ai ngờ nguyên lai cô có âm mưu lớn như vậy! Mười năm, thật đúng là vất vả, đáng tiếc, cô và mẹ cô đều như nhau, không thể bước chân vào cổng nhà họ Mạnh được!" 

Lúc trước, anh không phải không nghi ngờ cô có lí do riêng mới đáp ứng kết hôn cùng anh. Cái gì mà tiếng sét ái tình, thích anh nhiều năm, mà anh, thiếu chút nữa là tin, có lẽ đã tin rồi...... Đáng chết! 

Nắm chặt tay lái xe đến mức các ngón tay trở nên trắng bệt, lửa giận bừng trong mắt anh. Anh không thể mềm lòng, lúc trước đúng ra đã phải đuổi cô rồi! 

"Phàm Tu, đừng như vậy, anh đừng như vậy, nghe em giải thích được không?" 

"Cô nghĩ tôi bây giờ còn tin lời cô sao?" 

"Ô ô......" Nghe vậy, nước mắt Lí Đình Ân càng chảy nhiều, hai mắt đẫm lệ. Thực ra có một khắc anh muốn nghe cô giải thích, nhưng nghĩ mình còn vì kẻ kia khóc lóc mà đau lòng, Mạnh Phàm Tu nhất thời càng tức giận. 

Được rồi, để cô ta giải thích. Anh muốn nghe tận tai cái lí do đó. 

"Rồi làm sao, mục đích bị vạch trần, vào không được Mạnh gia, nên khóc thương tâm vậy sao?" 

"Không phải......" Cô lắc đầu muốn giải thích, nhưng anh cắt ngang giữa chừng. 

"Cô không cần làm bộ thương tâm như vậy, tôi sẽ không bị lừa đâu, lập tức cút xuống xe!" 

"Phàm Tu, em chưa từng lừa anh. Em thật lòng yêu anh, sở dĩ em nói vậy, là vì Tiết Nhược Ngưng cô ấy......" 

"Đủ rồi, cái gì không cần thiết nói sau, xuống xe!" 

"Phàm Tu, anh phải biết là em yêu anh rất nhiều, em yêu anh......" 

Nghe tiếng khóc thút thít nghẹn ngào, anh lại lần nữa thương tâm. "Tôi không biết, cái gì cũng không biết!" 

"Phàm Tu......" 

"Tôi thấy cô thực đáng sợ, cũng thực đáng giận." Anh bị tổn thương, lòng anh đau đến mức cơ hồ không thể thở. "Tôi không muốn gặp lại cô nữa, lập tức xuống xe!" 

Cô ta thật sự thực đáng sợ, đùa giỡn với tình cảm của anh như vậy, mà anh trước đây chỉ vì không kịp đến đón cô, khiến cô bị thương còn tự trách không thôi. Thật sự rất buồn cười! 

Lí Đình Ân còn muốn giải thích, cô không muốn kết thúc như vậy. "Phàm Tu, anh thật sự hiểu lầm......" 

"Muốn tôi lôi cô xuống sao?" 

Nhìn anh thống hận trừng mắt với mình, Lí Đình Ân tan nát cõi lòng, bởi vì cô biết anh sẽ không nghe cô giải thích. Cô vừa mở cửa, chiếc xe vọt đi ngay. 

"Phàm Tu......" Cô khổ sở ngồi xổm xuống, đau lòng che mặt khóc. 

Chương 28

Vốn cô còn tưởng anh đã có một chút chút thích cô, tin tưởng cô, nhưng kết quả là, anh vẫn chán ghét cô, nếu không sẽ không đến mức không cho cô cơ hội giải thích...... Bởi vì quá mức đau lòng, Lí Đình Ân từng hơi thở khó nhọc, ngực đau như bị đâm làm cho nước mắt cô không thể ngừng. 

Đêm nay, cô lại làm hỏng mọi sự. 

Rõ ràng trước bữa tiệc đã tự dặn mình phải cẩn thận, vì sao còn có thể sơ ý như vậy? 

Xem ra thật sự đã xong, hết thảy đều đã xong...... Đau lòng đến không thể nói nên lời, bên tai tựa hồ như vẳng tiếng bài tình ca ai oán – 

Con đường gian nan mới đi tới cảnh đẹp 

Thói quen nhìn vào mắt nhau tìm dũng khí 

Mệt đến vô lực chỉ muốn hôn em 

Vậy mới có thể quên đi con đường tình gian khổ 

Em đã ước định cho anh 

Chuyện cũ không nên kể lại nữa 

Hãy đồng ý với anh đừng để cho đối phương phải lo lắng nữa 

Mình phải vui vẻ lên 

Tự săn sóc chính mình 

Dầu trời cho một người cô tịch 

Thì em đã ước định cho anh 

Trách cứ nhau hãy ngừng lại 

Cũng đừng nói dối lẫn nhau 

Anh sẽ yêu em thật nhiều 

Ngây ngốc yêu em 

Không đi so đo yêu nhiều hay yêu ít... 

Mạnh Phàm Tu tìm đến quán bar quen, vừa ngồi xuống đã cao giọng gọi Vodka, át mọi âm thanh trong quán. Uống để không phải nghĩ, không cảm giác, nếu không anh không biết chính mình có thể làm ra cái chuyện gì. 

Đêm nay, thật sự là không xong rồi! 

Phẫn nộ pha lẫn bi ai. Ai oán chính mình, bị một người phụ nữ đùa giỡn trong lòng bàn tay mà không biết, mà anh lại còn thích ở cạnh cô...... Uống hết một ly, kêu tiếp một ly. 

Người con gái kia lừa anh lâu như vậy, lâu như vậy, chẳng lẽ không động tâm? Chẳng lẽ mọi ngọt ngào ôn nhu đều là giả dối? Nói vậy khả năng diễn xuất của cô ta là tuyệt đỉnh rồi, có thể đoạt giải thưởng rồi. 

Hết một ly, lại kêu tiếp một ly, anh không biết sao tối nay tửu lượng mình tốt vậy. Uống mãi không say. Đầu vẫn nhớ rõ ràng những lúc cô ấy nói cô thích anh chừng nào, nhớ rõ điệu bộ của cô khi ngủ cạnh anh đáng yêu ra sao, còn có khuôn mặt đầy nước mắt vừa rồi làm anh đau lòng... Vì sao còn có thể cảm thấy đau lòng? 

Là vì cô mà anh đã nghĩ đến 1 mái ấm gia đình? Thậm chí nghĩ tới chính mình có một gia đình đẹp đẽ cỡ nào...... Gương mặt anh cứng lại, nuốt ngụm rượu thật lớn vào bụng, như muốn nuốt cả cái khát vọng rất buồn cười kia. 

Lúc còn rất nhỏ, anh biết rõ cái mình không cần nhất chính là yêu. Chính cái thói quen ấy mà anh luôn lạnh lùng đối mặt mọi sự, nghĩ đến không có những chuyện đau lòng này nọ, nhưng là giờ phút này lại quá thống khổ không biết nên làm gì. 

Anh không thừa nhận rối rắm trong lòng là "Yêu", nhưng đêm nay cô đã nói, cô có mục đích mới thân cận anh, lại như đẩy anh vào vực sâu tăm tối không thấy đáy....... Không thể để cô ta đến gần. Không thể! 

Nhớ tới gương mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt thương tâm, anh càng cau mặt, tự nói với chính mình: Cô ta là vì không vào được nhà họ Mạnh mới diễn trò. Chỉ là, nhìn cô khóc, anh thấy rất đau, có lúc chỉ muốn ôm cô vào lòng. Cô khóc luôn làm anh lo lắng......."Thêm ly nữa!" Mình còn muốn ôm cô ta sao? Thật sự là vớ vẩn! 

Đỗ Thiếu Bình là ông chủ đứng sau của quán bar này, khi nhận được điện thoại của quản lý quán, vừa đến, đã thấy bạn tốt uống đã không ít. 

"Phàm Tu, phát sinh chuyện gì?" 

Mạnh Phàm Tu nhìn người đang giữ vai mình "Thiếu Bình? Đến đúng lúc lắm, uống rượu một mình quả rất chán, cùng uống đi!" Nói xong, tự gọi thêm một ly rượu nữa. 

"Cậu say rồi, đừng uống nữa." Đỗ Thiếu Bình gật đầu với quản lý quán, ra ý dọn lại gian phòng phía sau cho bạn mình nghỉ ngơi. Cậu ta uống nhiều lắm rồi. 

"Tôi không say." 

"Phàm Tu, đã xảy ra chuyện gì?" Hơn hai tiếng trước ở khách sạn không phải mọi thứ đều hoàn hảo sao, như thế nào cậu ta lại chạy tới quán bar của mình uống đến như vậy? Lí Đình Ân đâu? Chuyện có phải liên quan đến nàng? 

"Bằng hữu tốt không hỏi nhiều, cùng uống là được." 

"Bằng hữu mới phải hỏi!" Đỗ Thiếu Bình biết anh lâu như vậy, đây là lần đầu thấy anh say. "Cậu ở đây uống rượu, còn Lí Đình Ân đâu?" 

"Không cần nhắc đến cô ta, tôi đuổi đi rồi." 

"Cái gì, đuổi đi?" Đỗ Thiếu Bình kinh ngạc không thôi. 

Vốn anh còn định tìm dịp hỏi Phàm Tu có phải hay không yêu thương Lí Đình Ân, mà xem ra không cần nữa. Người có thể khiến cậu ta không tự chủ được đến mức phải uống rượu giải sầu, có thể thấy cô có ảnh hưởng rất lớn lên cậu ta. Có điều đuổi cô ấy đi là sao? "Cậu với Lí Đình Ân chia tay? Vì sao? Hai người vừa rồi rất tốt mà." Vì chuyện gì mà cãi nhau, lại còn đuổi cô đi? 

"Không cần hỏi, tôi với nữ nhân kia từ nay về sau không quan hệ." 

Sự tình nghe qua là nghiêm trọng, tuy rằng rất muốn biết nguyên nhân, nhưng xem Phàm Tu tâm tình thật tệ, có cố hỏi, chỉ sợ cũng không ra nguyên cớ. 

Để lúc khác, đợi cậu ta bình tĩnh lại, đầu óc tỉnh táo rồi hỏi. 

"Được rồi, tôi uống với cậu." 

Chính là tuy rằng Đỗ Thiếu Bình quyết định lần sau hỏi lại, nhưng trong lúc uống tự Mạnh Phàm Tu lại chủ động nhắc lại chuyện. Xem ra cậu ta thật sự tâm tình không tốt, cần tìm người phát tiết. 

Đỗ Thiếu Bình nghe qua, đại khái đã hiểu nữ nhân kia lòng dạ thâm độc, giở trò ma quỷ, lần trước còn đẩy Lí Đình Ân xuống bể bơi. Cô ta thật đáng sợ. 

Bất quá trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, Phàm Tu căn bản là không thèm để ý Tiết Nhược Ngưng, mà chỉ nghe thấy lời Lí Đình Ân nói. 

Tưởng có thể phân tích cho cậu ta nghe, nhưng xem ra quá say rồi. 

Có người nói yêu làm người ta thành kẻ ngu muội. Xem ra người lý trí tỉnh táo như Phàm Tu cũng không ngoại lệ. 

Chương 29

Nửa năm sau. 

"Đình Ân, cậu biết không? Huệ Mĩ đúng là cùng chủ nhiệm có tư tình, vợ của chủ nhiệm đến bệnh viện làm loạn lên, nghe nói bọn họ đã qua lại hai năm rồi." 

"Thật sao? Hoàn toàn không nhìn ra ra, rồi sao nữa?" 

"Vợ của chủ nhiệm ở văn phòng náo loạn một hồi, sau đó Huệ Mĩ tạm thời nghỉ việc, chủ nhiệm thì bị viện trưởng gọi đi, xem chừng chức chủ nhiệm này khó giữ đây." 

"Thật sao? Quả thật con người chủ nhiệm cũng không tệ lắm." 

"Đấy không phải vấn đề, vẫn đề là ông ấy có vợ mà vẫn yêu đương vụng trộm, cho nên phải trả giá là xứng đáng." 

Lí Đình Ân nghe bạn thân Đinh Nhã Lâm qua điện thoại khái quát lại mọi chuyện. 

Nửa năm trước cô và Phàm Tu chia tay, cô nhờ bạn thân giúp cô chuyển đồ, đêm đó cô rời khỏi nhà Phàm Tu, vừa lúc người thân của Nhã Lâm có phòng muốn cho thuê, cô liền chuyển qua, sau đó tự nguyện xin đến chi nhánh ở miền nam làm việc, một tháng sau cô chuyển đến miền nam. 

Sau khi rời đi, cô trở về Mạnh gia nói với ba ba, cô muốn giải trừ hôn ước, nhờ ông giải thích với mọi người, kết quả nếu ba ba không trách cô, cô đúng là không biết làm thế nào. 

Vấn đề ở người thân của Phàm Tu sao? 

Cô không biết là, là cô... cô đã làm hỏng hết tất cả. 

"Đình Ân, cậu ở bên ấy có quen không?" 

"Có." Cô cười. Cũng đã nửa năm, đã quen từ lâu rồi. 

"Thật hi vọng đợt tình nguyện nhanh chóng kết thúc, như vậy bạn có thể trở về trụ sở chính." 

Cô từ chối cho ý kiến "Nhã Lâm, mình nghĩ dù đợt tình nguyện kết thúc mình cũng sẽ ở lại đây làm việc." 

"Vì sao? Vì Mạnh Phàm Tu sao?" 

"Một nửa thôi." Cô không phủ nhận "Quả thật mình cảm thấy ở đây cũng không sao, mọi người rất thân thiết. Cậu Biết không, tiền nhà ở đây cũng không cao, chủ nhà thường làm cho mình rất nhiều đồ ăn ngon, lần sau cậu đến mình sẽ thể hiện cho cậu xem. Hương vị đặc biệt mới lạ." 

"Đừng nói là cậu vĩnh viễn muốn ẩn cư ở đây nhé, thất tình thì có là gì, mình không phải cũng vài lần rồi sao, cậu mới lần đầu tiên cho nên đừng nghĩ nhiều, vẫn nên trở về Đài Bắc thôi." 

"Nói sau đi, đúng rồi, kỳ thi của cậu thế nào?" 

"Cũng tốt, có điều muốn qua còn cần cố gắng nhiều hơn." 

"Chúng ta cũng nhau cô gắng." Lí Đình Ân cười cổ vũ bạn tốt. 

Cúp máy, cô đi đến bên cửa sổ. Căn phòng hiện tại thuê ở một nơi khá yên tĩnh, không khí buổi sáng cũng rất trong lành, cô cảm thấy sống ở đây đúng là không tệ. 

Tuy rằng thỉnh thoảng cô cũng gọi điện cho ba ba, tuy muốn sửa lại xưng hô nhưng ba ba lại không đồng ý, giải trừ hôn ước đã khiến ông rất đau lòng, bởi vậy cô vẫn tiếp tục gọi ông là ba. 

Về phần Phàm Tu, từ khi rời đi bọn họ cũng chưa từng gặp lại, anh cũng không hề tới tạm biệt cô. 

Nhớ đến chuyện hôm đó cô vẫn cảm thấy đau lòng. 

Anh còn giận sao? 

Chắc thế, bởi vì đêm đó anh đã rất tức giận. Vốn đã bị anh chán ghét, chuyện ấy lại càng khiến anh không thể tha thứ cho cô, đây đều là lỗi của cô. 

Tuy rằng cô rất muốn làm anh hạnh phúc, rất muốn bản thân làm được, vởi vì cuộc sống của bọn họ càng lúc càng hoà hợp, thậm chí còn làm người khác thấy ngọt ngào, nhưng cô đã quên đi thân phận của mình, cô vẫn là người cha anh mang từ ngoài về, chuyện này là không thể thay đổi, cô sao có thể làm anh hạnh phúc đây? 

Thật may, giờ đã có người có thể khiến anh hạnh phúc. 

Qua tạp chí cô biết Phàm Tu đã có bạn gái, cô ấy tên Trình Gia Gia, hình như là con gái của một đồng nghiệp ở ngân hàng, kể cả là diện mạo hay gia thế đều xứng với anh, nghe nói chuyện tốt của họ cũng sắp diễn ra, cô chân thành hi vọng Phàm Tu hạnh phúc, như vậy dù cô có đau lòng đến đâu cũng sẽ cười chúc phúc cho anh. 

Tại quán ba, Mạnh Phàm Tu và Trình Gia Gia cùng nhau uống rượu, bên cạnh Trình Gia Gia có một người tự xưng là người hầu tên Đỗ Thiếu Bình. Tóc ngắn, đẹp trai, cá tính hoạt bát, Trình Gia Gia nhìn Đỗ Thiếu Bình, ngữ khí có phần bất mãn "Vì sao tôi đi hẹn hò với Phàm Tu, ở giữa lại có một chướng ngại vật lớn thế này?" 

Đỗ Thiếu Bình cười khổ, "Làm ơn, tiểu thư, Tôi hình như là đến trước mà, hơn nữa vẫn là Phàm Tu nói tôi ngồi lại đây." 

"Anh ấy gọi anh lại đây cô liền lại thật sao? Thật đúng là nghe lời, không hổ là người hầu." 

Trước cô đại tiểu thư bốc đồng anh không có cách nào đáp lại, nếu cô không phải còn chút đáng yêu thì anh đã không để ý đến cô, nói cho cùng, nếu nói anh là người hầu vậy Trình đại tiểu thư cô cũng là người hầu thứ hai. 

Tuy rằng mọi người đều nói Phàm Tu và Trình Gia Gia đang hẹn hò, hai người cũng thường xuất hiện, nhưng theo anh thấy, chỉ là Trình Gia Gia bám lấy Phàm Tu mà thôi. 

Bởi vì trước hôm Phàm Tu thông báo, cũng tại nơi này đã diễn ra một cuộc đối thoại kinh điển... 

"Tôi là Trình Gia Gia, tôi biết anh là Mạnh Phàm Tu, tôi cảm thấy anh vừa lạnh lùng lại đẹp trai, hiện tại tôi không có bạn trai, anh có muốn làm bạn trai của tôi không?" 

"Được." (Cam: bó tay) 

Câu trả lời của Phạm Tu lúc ấy khiến cho rượu trong miệng anh phun hết ra, cứ như vậy hai người bọn họ hẹn hò nhau, thật buồn cười. 

Trình Gia Gia đột nhiên ghé đến gần Đỗ Thiếu Bình, tinh tế nhìn anh, sau đó ái muội hỏi "Thành thật khai ra, anh là gay phải không, bởi vì quá yêu Phàm Tu cho nên mới bám theo anh ấy." 

Lần này Đỗ Thiếu Bình không phải phun rượu mà chính là muốn hộc máu "Cho xin đi, trăm ngàn lần đừng có nói lung tung, cẩn thận lại hại tôi về sau không kết hôn được đấy." Anh đem thiên tình sử kể ra, hù chết cô. 

"Vậy sao anh còn bám lấy Phàm Tu không buông?" 

"Tôi không phải đã nói, là Phàm Tu gọi tôi tới." Thật là, rõ ràng đáng yêu như vậy sao nói chuyện lại chẳng có tí đáng yêu nào. 

Hai người đấu võ mồm ầm ĩ hình như cũng không ảnh hưởng gì đến một người ngồi bên cạnh, Mạnh Phàm Tu tay cầm ly rươu, chậm rãi uống. 

"Phàm Tu, anh có thể đừng gọi anh ta ngồi chung bàn được không?" Ầm ĩ một lúc cuối cùng Trình Gia Gia quay đầu hỏi Mạnh Phàm Tu. 

"Chuyện gì?" 

"Anh cuối cùng có nghe em nói chuyện không?" 

Mạnh Phàm Tu buông ly rượu, nhìn cô "Em nói đi, tôi đang nghe." 

"Em cảm thấy mỗi lần ở cùng anh, người đến nhưng tâm không biết bay đi đâu, luôn trầm mặc không nói gì, như vậy là người yêu sao?" 

"Xin lỗi." 

Cho dù anh nói xin lỗi nhưng Trình Gia Gia vẫn không cảm nhận được anh chân tình, bởi vì ngữ khí anh nói vô cùng lãnh đạm. 

"Tuy rằng từ đầu em đã nói anh thật lạnh lùng và đẹp trai, nhưng hiện tại em cảm thấy chúng ta không hợp, kỳ thật không phải không hợp, căn bản là anh không phải đang hẹn hò với em." Hơn một tháng nay hai người không gặp quá vài lần, luôn là cô gọi cho anh, sau đó anh hẹn gặp, điều này làm cho cô cực kỳ nhàm chán. 

Mạnh Phàm Tu nhìn cô, biểu tình vẫn rất bình tĩnh. 

"Cho nên em quyết định chia tay anh!" Trình Gia Gia thẳng thắn nói, thậm chí còn hơi mỉm cười "Nếu em với anh đã chia tay, vậy em có thể đi tìm bạn trai mới, tạm biệt." 

Nhìn cô rời đi, Đỗ Thiếu Bình chỉ biết há hốc mồm "Gia Gia." Nhưng giai nhân không thèm để ý đến anh, liếc mắt đi đến quầy bar. 

Chương 30

Hai người này đúng thật kỳ lạ? Nói hẹn hò vì lạnh lùng, ngay cả chia tay cũng vì lạnh lùng sao. 

"Phàm Tu, cậu thật sự chia tay với Gia Gia sao? Quả thật cô ấy bộ dạng xinh đẹp, tính tình lại ngay thẳng." Anh vì sao phải nhắc đến chứ? Bởi vì anh hoài nghi người bạn tốt của anh căn bản không nhớ gì về Gia Gia. 

Ngay cả Gia Gia cũng nhìn ra được Phàm Tu không để tâm đến cô, đó là đương nhiên, nửa năm trước sau Phàm Tu và Lí Đình Ân huỷ hôn, bộ dạng của Phàm Tu còn lạnh lùng hơn trước, mọi chuyện xung quanh gần như không thèm để ý. 

Bởi thế, ngày đó Gia Gia nói muốn hẹn hò cùng anh, anh mới có thể gật đầu đồng ý. 

"Nếu đã muốn chia tay thì cứ để thế đi." 

"Tôi biết cậu dành trái tim cho cô gái khác, có muốn tìm Lí Đình Ân trở về không?" 

Vừa nghe thấy ba từ Lí Đình Ân, khuôn mặt Mạnh Phàm Tu đột nhiên biến hoá, chau mày. 

"Giống như chia tay với Gia Gia, tôi cùng cô ấy đã huỷ hôn ước, không có gì để nói." 

"Nhưng mà......" 

"Tôi về trước." Nói xong lập tức đứng dậy, cũng không quay đầu lại đi ra khỏi quán Bar. Đỗ Thiếu Bình tuy muốn đuổi theo nhưng thấy bên quầy Bar có một người đàn ông đang tán tỉnh Trình Gia Gia, anh nhìn cửa, lại nhìn quầy Bar, nội tâm giãy dụa. 

Được rồi, anh thừa nhận mình trọng sắc khinh bạn, lần sau sẽ khuyên Phàm Tu vậy. 

Anh lập tức đi đến quầy ba, muốn tìm bạn trai mới phải không? Anh miễn cưỡng làm bạn trai tốt của cô vậy, thuận tiện nói cho cô biết, anh tuyệt đối không phải gay. 

Bật đèn, căn phòng đang tối bỗng sáng trưng. 

Mạnh Phàm Tu tuỳ tiện buông cặp tài liệu, mệt mỏi ngồi ở sô pha. 

Nghĩ đến lúc mình đứng trước cửa nhà, vẫn không tự giác nhớ đến có một cô gái có nụ cười xinh đẹp dịu dàng chạy ra đón anh khiến anh không khỏi nở nụ cười tự giễu. 

Thật buồn cười, cũng đã nửa năm, anh còn không quen. 

Sớm nên quên, đem cô gái kia quên đi, đem những tháng ấy quên đi. 

Tuy rằng Thiếu Bình có nói, Đình Ân nói nhưng lời ấy là cố ý muốn anh điên lên, không phải thật lòng, nhưng ai biết? Anh cũng nghĩ mình biết được cô gái này thế nào. 

Lần trước anh về nhà gặp cha, cha kể anh nghe những chuyện trong dĩ vãng, trước khi anh rời đi, dì Lữ chạy đến tìm anh, nước mắt nước mũi tèm lem hỏi anh vì sao giải trừ hôn ước, rõ ràng Đình Ân là cô gái tốt, rõ ràng tình cảm hai người đang tốt, vì sao đột ngột chia tay? Bà thậm chí còn nhắc đến chuyện hôn lễ và sinh con. 

Anh không biết cô nhắc đến chuyện hôn lễ là có ý gì, là thật tâm muốn gả cho anh hay là thay mẹ hoàn thành tâm nguyện tiến vào Mạnh gia? 

Khi anh đau vai cô giúp anh mát xa, tay cô nhỏ nhưng mềm mại, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về cơ bắp anh khiến anh nổi lên dục vọng, giống như hiện tại, nội tâm anh đang như có lửa bốc lên ngùn ngụt. 

Nửa đêm anh trằn trọc miên man, không biết đã bao đêm anh mất ngủ, có điều cùng sống chung bốn tháng anh không ngờ mình đã quen với việc ôm lấy cô đi vào giấc ngủ, thiếu thân hình mềm mại kia anh chỉ có thể mất ngủ mà thôi. 

Sáng hôm sau anh trở lại nhà trọ, trong phòng một mảng im lặng tĩnh mịch, trên bàn cũng không có bữa sáng đầu hứa hẹn chuẩn bị vì anh làm cho anh hiểu được cô đã ngoan ngoãn nghe lời, trước khi anh trở về đã bỏ đi. 

Lúc ấy trái tim anh như bị ai đó đâm nát, rõ ràng là anh muốn cô rời khỏi, nhưng lại cảm thấy thống khổ, thậm chí còn nghĩ nếu cô đợi anh về, anh nên nói gì với cô?Thật sự muốn đuổi cô đi sao? 

Trằn trọc suốt đêm khiến anh phẫn nỗ cũng cảm thấy đau lòng, rất rõ ràng, anh đau lòng vì anh thật sự yêu cô. 

Rõ ràng không muốn yêu, rõ ràng muốn trốn tránh cô, nhưng cô lại ngước đôi mắt to nhìn anh, dùng nụ cười dịu dàng của cô từng bước đi vào trái tim anh. 

Anh biết mình là cố ý lạnh lùng, là vì không muốn mê muội hơn vì cô, hơn nữa có lẽ anh đối với cô chính là nhất kiến chung tình. 

Nhưng, cô thật lòng sao? Hay là vẫn vì tâm nguyện tiến vào Mạnh gia mà lấy lòng anh? 

Kích tình hoan ái cùng giọng nói mềm mại cũng là giả sao? 

Cô hiện tại đang làm gì? 

Trong khi anh đang chịu sự tra tấn này vậy cô ở đâu? Có thật sự cảm thấy ăn năn vì sai lầm của mình không? 

Một tuần sau, Mạnh Phàm Tu đến chi nhánh ở phía nam thị sát, cùng viện trưởng nói một chút chuyện về các vấn đề của chi nhánh trong nửa năm qua. 

Đây là bản đánh giá đầu tiên của anh từ khi khai trương bệnh viện, kỳ thật anh cũng muốn tự mình tới đây vì dù sao ở Đài Bắc công việc đã hoàn thành, anh cũng nên xuống miền Nam xem thế nào. 

"Khoa Phục kiện ở nơi nào?" Anh đột nhiên hỏi. 

Viện trưởng gần sáu mươi sửng sốt. 

Bởi vì ông nghe nói Lí Đình Ân cùng tổng tài đã huỷ hôn ước, sợ tổng tài mất hứng nên ông đã không nói đến khoa phục hồi chức năng, nhưng thế nào mà tổng tài lại chủ động nói đến, không lẽ tim tức của ông không chính xác? 

"Khoa phục hồi chức năng ở tầng tiếp theo." 

Không biết rõ ý của tổng tài, vì thế viện trưởng đành cẩn thận đi cùng anh đến từng tầng một, thao thao bất tuyệt giải thích cho anh, nhưng ánh mắt Mạnh Phàm Tu cũng không ngừng quan sát bốn phía. 

Nhân viên của khoa phục hồi chức năng gần như có đủ cả, hộ lý nhân viên nhìn thấy tổng tài và viện trưởng, ai cũng nhanh chóng chào hỏi. 

Nhưng anh vẫn không phát hiện ra cô gái kia. Có khi cô biết anh đến nên cố ý trốn đi sao? 

"Lí Đình Ân đâu?" 

Đứng ở trước bàn tiếp tân, Mạnh Phàm Tu cuối cùng không nhẫn nại, lạnh lùng hỏi làm cho nhân viên đứng trong quầy lo lắng. 

"Đình Ân ở khu bên kia, có cần gọi cô ấy qua không ạ?" 

"Không cần." Nhìn theo hướng hộ lý chỉ, Mạnh Phàm Tu tự mình bước đi. 

Đi đến phòng phục hồi, cách một lớp cửa thủy tinh, anh nhìn thấy cô, cô vẫn đang cùng một cậu bé ngồi xe lăn nói chuyện. 

Cô vẫn như trước, vẫn buộc tóc đuôi ngựa, vẫn luôn mìm cười dịu dàng. 

Khuôn mặt kia vẫn đẹp như trong trí nhớ của anh, sắc mặt cũng khá tốt... 

Cô gái này hình như sống rất tốt? Anh không khỏi hơi nhếch môi. 

Rời khỏi anh đối với cô không ảnh hưởng chút nào sao, cuộc sống vẫn vui vẻ thế sao? 

Nhớ đến bản thân trằn trọc miên man, biểu tình của Mạnh Phàm Tu càng thêm âm trầm. 

"Tiểu Trí, em dũng cảm lên, đừng sợ đau, đứng lên, như vậy mới có thể tự mình đi, còn phải trở lại trường học." Lí Đình Ân cười cổ vũ bệnh nhân mười tuổi của mình. 

"Không, đau lắm, không đâu." 

"Tiểu Trí, không nên như vậy." Mẹ Tiểu Trí cảm thấy ngượng ngùng vì thái độ của con. 

Tiểu Trí nhìn chị gái xinh đẹp đột nhiên nói "Được thôi, em có thể đứng lên, nhưng em muốn chị hôn em, như vậy em mới đứng." 

Nghe yêu cầu tuỳ hứng của cậu nhóc kia, tay Mạnh Phàm Tu không tự giác nắm chặt.

"Chị biết rồi." Lí Đình Ân cười ngọt ngào, đem nụ hôn cổ vũ in lên má cậu bé. 

Cô dám ngoan ngoãn hôn! Mạnh Phàm Tu nhìn sự việc trước mắt, tức đến nghiến răng nghiến lợi. 

Được chị gái mình thích hôn, Tiểu Trí nở nụ cười, khoé mắt lơ đãng nhìn ra bên ngoài "Bên ngoài có chú đáng sợ đang trừng mắt nhìn em." 

Lí Đình Ân nghi hoặc xoay người, khi nhìn rõ người đàn ông đó không khỏi giật mình. 

Phàm Tu? 

Anh làm sao có thể ở trong này? 

Phát hiện viện trưởng đứng cạnh anh, cô lập tức hiểu được, anh chắc là tới họp hoặc đi thị sát? Có điều nhìn đôi mắt ngập lửa kia khiến lòng cô lập tức co rút, cảm thấy thống khổ. 

Tiểu Trí nói sai rồi, anh không phải trừng với cậu, mà là cô. 

Nửa năm đã qua anh vẫn còn tức giận sao? 

Anh nói không muốn tạm biệt cô, giờ lại gặp khó trách anh giận như vậy, cô không biết anh hôm nay sẽ đến, nếu biết cô đã xin nghỉ, không để anh thấy. 

Cô lập tức nói chuyện gì đó với mẹ của Tiểu Trí, cúi đầu, nhanh chóng theo cửa khác rời đi. 

Cô muốn đi đâu? 

Sao lại thế, cô không muốn gặp anh sao? 

Đáng chết, đã có thời gian sống cùng nhau, thế mà giờ còn dám trốn anh? 

Nhìn thấy cô sắp biến mất ở cửa, Đọc Truyện   ngực căng thẳng, Mạnh Phàm Tu đột nhiên hô to "Lí Đình Ân, em đứng lại cho anh!" 

Tiếng hét này khiến mọi người ngây người, viện trưởng hoảng sợ, nhất thời quên nhắc nhở tổng tài, trong bệnh viện không thể làm ồn. 

Nghe được tiếng hét của anh, Lí Đình Ân cảm thấy càng sợ hơn, càng chạy nhanh hơn. 

Chạy cái gì mà chạy "Không phải bảo em đứng lại sao?" 

Lí Đình Ân không chạy vào bệnh viện mà chạy vào cầu thang thoát hiểm, đi thẳng xuống bãi đỗ xe, Mạnh Phàm Tu đuổi theo sát nút. 

"Đừng chạy, đứng lại cho anh!" 

Anh vì sao muốn đuổi theo cô? Cô càng lúc càng sợ hãi, chỉ có thể liều mạng chạy, chạy khỏi bệnh viện, tiếp tục chạy đến một con đường nhỏ.  

Trang 7  


Đọc Truyện, Đọc Truyện Hay, Phim Sex, đọc Truyện Teen, Đọc Truyện Tiểu Thuyết, đọc Truyện Cười, Truyện Tình yêu
Đề Xuất link Này Lên Google
Quay Lại ↑↑ Trên cùng
Liên Hệ Admin
01645373734 [SMS] G+